Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Bạn có phải là người thích đọc truyện? Bạn thường thả hồn qua những mối tình lãng mạn, hay mê mệt trước phong thái siêu phàm thoát tục của các soái ca? Bạn muốn phiêu lưu theo những câu chuyện trinh thám? Hay thích “tìm cảm giác mạnh” qua những bộ truyện kinh dị rợn người?.

Chia Tay Đi, Anh Chàng Đào Hoa - Chương 5

Chương 5

Sau đêm hôm đó, Nhan Mộ Ngữ và Mạnh Vũ Nhiễm trở nên thân mật hơn. 'Bản gốc tài nữ' đã thật sự thay đổi, mặc kệ ở chỗ nào, cũng mặc kệ lúc nào, trên mặt Nhan Mộ Ngữ luôn không quên giương lên một chút mỉm cười hạnh phúc, ở trước người lạ cũng dần dần hiện ra một chút phong tình của phụ nữ rồi nha! Mà đối với cuộc sống của Mạnh Vũ Nhiễm, cô cũng trông nom cẩn thận, ngay cả những bạn học lúc trước không nhìn ra cảm tình của hai người, bây giờ đã bắt đầu chúc phúc rồi. (Rei: aiiizz, cứ như sắp gả cho người ta đến nơi rồi, Mộ Ngữ a, chị thật không có tiền đồ mà -_-).

Thời gian trôi qua vui vẻ, thanh bình như vậy, Mạnh Vũ Nhiễm cảm thấy cuộc sống bây giờ thật sự là rất rất hoàn mỹ, việc học không có gì trở ngại, bạn gái lại dịu dàng động lòng người, nhắc tới Nhan Mộ Ngữ, anh liền nhịn không được nở nụ cười, anh phát hiện, anh thật thích cô gái đơn giản mà dịu dàng này. Tuy rằng cô từng mang đến cho anh một sự sỉ nhục, còn bị mọi người xung quanh châm biếm trong một thời gian ngắn, nhưng nếu không phải như vậy, anh cũng sẽ không hạ quyết tâm theo đuổi cô tới cùng rồi. Cũng sẽ không có khả năng phát hiện Nhan Mộ Ngữ bề ngoài mộc mạc bình thường như vậy, nội tâm lại cực kỳ phong phú. May mắn, anh nhanh chóng phát hiện ra cô gái này, nếu không, thực sẽ có người phát hiện ra vẻ đẹp của cô mà đến trước, vậy anh phải chịu khổ rồi.

"Có thể đi chưa? Vũ Nhiễm." Sau khi chính thức xác nhận quan hệ người yêu, Nhan Mộ Ngữ khi tan học sẽ chờ anh, không giống những cô gái khác, thế nào cũng muốn bạn trai đích thân đón mình trở về, điểm này giúp cho anh ở trước mặt bạn bè rất có mặt mũi. "Lập tức liền được, em đợi một lát nữa thôi." (Rei: câu này....mâu thuẫn thế @_@, nhưng chính xác nó là vậy đấy :v)

Anh nhịn không được liên tiếp ấn xuống mấy nụ hôn vang dội lên mặt 'ái nữ' trong lòng, sau đó thỏa mãn ngắm nhìn cô lộ ra biểu cảm thẹn thùng, rồi vội vàng lách người đi. Đi vào văn phòng Hội Học Sinh, buông xuống giáo trình trong tay, nghĩ muốn nhanh chút rời đi gặp Nhan Mộ Ngữ, lại phát hiện bạn tốt Lưu Kì vẻ mặt tựa tiếu phi tiếu (Rei: cười như không cười) đứng ở cửa nhìn anh. "Lưu Kì, có chuyện gì sao?" Anh vô tình hỏi, thời gian gần đây anh đắm chìm trong thế giới ngọt ngào cùng Nhan Mộ Ngữ, thật sự có chút không quan tâm lắm tới bạn bè.

[ReiOw - ] "Tớ thật thất vọng về cậu." Từ miệng bạn tốt đột nhiên bật ra lời trách móc, Mạnh Vũ Nhiễm khó hiểu nhíu mày: "Thất vọng cái gì?"

"Còn nhớ rõ lúc trước cậu nói với tớ thế nào không?" Lưu Kì không nhìn anh, tiếp tục hỏi: "Tớ nhất định có thể thu phục được cô ấy, sau đó hung hăng quăng đi cho mọi người xem!" Lời thề sớm đã bị anh đi, nhờ bạn tốt nhắc lại, dần dần tái hiện lại trong đầu anh. "Bây giờ cậu xem đi, xem mình là cái bộ dạng gì? Vừa nhìn thấy Nhan Mộ Ngữ ngây ngô cười một cái, cô ấy nói như thế nào cậu liền làm như thế đó, cậu có biết những người khác bây giờ nói cậu....." Bạn tốt chỉ trích, lời nói như những mũi tên nhọn đâm thẳng vào trái tim Mạnh Vũ Nhiễm (Rei: bạn tốt cái con khỉ a, nếu không có anh thì 2 anh chị ý đâu có chia tay, Lưu Kì a Lưu Kì ) "Chứ cậu biết bộ dáng bây giờ của cậu ra sao không?" Liên tiếp bị trách móc làm cho Mạnh Vũ Nhiễm mỏi mệt không thôi, anh vuốt mặt, không nói nữa mà vội vàng rời đi.

"Anh làm sao vậy? Không thoải mái sao?" Nhan Mộ Ngữ lo lắng nhìn sắc mặt tái nhợt của anh. Anh sau khi trở về liền trầm mặc, không nói chuyện, hình như là có tâm sự. "Có chuyện này, anh muốn nói....." Mạnh Vũ Nhiễm do dự.

"Cái gì?" Nhan Mộ Ngữ quay đầu nhìn người bên cạnh, nụ cười ngọt ngào trên mặt chỉ lộ ra khi đối mặt với Mạnh Vũ Nhiễm. "Anh nghĩ, chúng ta nên chia tay đi." Mạnh Vũ Nhiễm nhìn ra xa, cố ý lạnh lùng quăng ra mấy chữ.

"Bụp" một tiếng, công văn trên tay Nhan Mộ Ngữ rơi xuống đất. "Xin lỗi, tay của em trơn quá. Chia tay..... Có thể hay không cho em một lí do?" Nhan Mộ Ngữ ngồi xổm xuống nhặt công văn, thanh âm mang theo chút run rẩy. "Lý do? Bởi vì, đây, thật ra chỉ là một trò chơi." Mạnh Vũ Nhiễm cười đến xán lạn, cật lực bỏ qua nội tâm áy náy cùng đau đớn, miệng phun ra mấy lời nói vô tình lại tàn nhẫn.

[ReiOw- ] Nhan Mộ Ngữ đứng lên, sắc mặt có chút tái nhợt, yếu ớt nói: "Em đi đây." Kiêu ngạo của cô không cho phép cô rơi lệ, xoay người, cô nhanh chóng bước đi.

Trong đầu cô bây giờ chỉ có một ý nghĩ duy nhất, nhanh chóng rời khỏi đây! Mạnh Vũ Nhiễm nhíu mày, phản ứng của Nhan Mộ Ngữ thật sự ngoài dự liệu của anh. Nói thẳng ra như vậy, ngay cả anh cũng cảm thấy có chút tàn nhẫn (Rei: chút gì, là quá quá quá tàn nhẫn, hừ), mà cô thế nhưng lạnh nhạt bình tĩnh, loại thái độ này làm cho anh không khỏi tức giận.

Nếu như vậy, hoàn toàn không có tình cảm a! Mạnh Vũ Nhiễm suy nghĩ, lại lần nữa mở miệng gọi Nhan Mộ Ngữ: "Em chờ một chút." Nhan Mộ Ngữ hiển nhiên có chút không muốn, nhưng vẫn dừng cước bộ, cũng không có quay đầu lại.

"Anh không muốn nhìn thấy em trong trường nữa." Mạnh Vũ Nhiễm nhìn bóng lưng xa dần của cô, không thể ngăn lại lời nói tàn khốc của mình. Nhan Mộ Ngữ vẫn như cũ không quay đầu, nhẹ nhàng nói: "Em biết rồi."

Nhưng là sự run rẩy trong thanh âm ngay cả cô đều không tự lừa mình được. Mạnh Vũ Nhiễm nhìn bóng dáng dần dần biến mất ở xa xa, quay đầu liền nhìn thấy một hồ nước, thở dài một hơi, yên lặng ngồi bên hồ một lúc lâu. Sau ngày hôm đó, Nhan Mộ Ngữ rời khỏi Hội Học Sinh, cũng tận lực tránh gặp mặt Mạnh Vũ Nhiễm.

Y như lời hứa của cô, cô gần như biến mất trong cuộc sống của Mạnh Vũ Nhiễm… Tỉnh lại từ trong dòng ký ức, Nhan Mộ Ngữ nhẹ nhàng thở ra một hơi (Rei: quay lại hiện tại rồi nha!) Ông trời thật đúng là thích trêu người, vốn nghĩ rằng sẽ không bao giờ gặp lại nữa, vòng một vòng, lại phát hiện thì ra cách mình rất gần.

[ReiOw - ] Nhưng cũng chỉ là gần thôi, cô nắm chặt tay, móng tay đâm thật sâu vào lòng bàn tay, ý muốn dùng đau đơn để bức mình thu hồi tầm mắt, không hề lưu luyến xoay người rời đi. Ngay lúc Nhan Mộ Ngữ vừa mới xoay người, Mạnh Vũ Nhiễm cũng đồng thời đi tới chỗ rẽ, chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng của cô.

Xem ra chỉ có thể đợi lần sau, nhưng là tư thế đi đường của mỹ nữ kia nhìn thật quen..... Hẳn là do anh suy nghĩ nhiều rồi, Mạnh Vũ Nhiễm nhíu mày, đi vào cao ốc. Lại qua mấy ngày, thời gian tan tầm, Mạnh Vũ Nhiễm bị người gọi lại. "Mạnh, cùng đi uống một chén nhé?" Đó là trưởng bộ phận quảng cáo Lưu Kì, bản thân anh ta cho rằng mình và Mạnh Vũ Nhiễm là có phúc cùng hưởng, gặp nạn thì làm anh em tốt, nhưng ở trong lòng Mạnh Vũ Nhiễm, anh là người bạn xấu nhất a.

Nếu như nói Mạnh Vũ Nhiễm là 'hoa hoa công tử' thì Lưu Kì chính là 'hoa hoa công tử của hoa hoa công tử' (Rei: chỗ này Rei không biết edit làm sao cho mọi người hiểu, nhưng đại ý là đào hoa hơn cả a Vũ Nhiễm a!) Nhưng một người như thế, năm trước không biết gặp trùng người bạn gái như thế nào, đột nhiên hồi tâm đổi tính thành 'người đàn ông tốt điển hình', điều này làm cho Mạnh Vũ Nhiễm cười nhạo anh một thời gian dài. "Được, dù sao cũng không có chuyện gì. Nhưng là....."

Mạnh Vũ Nhiễm liếc Lưu Kì một cái, không chút khách khí, trào phúng nói: "Cậu hôm này không có ý định tiếp tục làm 'hai mươi tư điều hiếu thuận của bạn trai' nữa à?" "Hừ, tớ sẽ đợi đến một ngày cậu so với mình càng giống 'hiếu tử' hơn!" Lưu Kì đánh một quyền lên bả vai Mạnh Vũ Nhiễm, có chút căm giận nguyền rủa: "Nhất định sẽ có một ngày, cậu bước đi theo dấu chân của tớ." "Tớ nghĩ cậu nên chờ xem mặt trời mọc hướng Tây thì có vẻ hợp lý hơn."

Tay phải Mạnh Vũ Nhiễm 'nhẹ nhàng' khoát lên vai Lưu Kì, sau đó cho bạn tốt một lời đề nghị thiện ý. Lưu Kì khoa trương kêu to một tiếng. Mạnh Vũ Nhiễm lại hỏi một câu: "Hôm nay, cậu thật sự không cần đi cùng 'nữ vương' à?" "Cô ấy hôm nay tăng ca!" Phiền chán về bộ dáng dài dòng hiếm thấy của Mạnh Vũ Nhiễm, quay đầu nhìn biểu tình 'thì ra là thế' của bạn tốt, Lưu Kì mới biết mình bị lừa.

"Hôm nay cậu mời! Còn nữa, tớ đây sẽ chờ đến một ngày được nhìn cậu bị thần phục dưới chân phụ nữ!" Lưu Kì có chút căm giận bỏ lại những lời này, đi thẳng về phía trước. [ReiOw - ] Mạnh Vũ Nhiễm cười cười, theo sát phía sau.

Mới vừa rồi đùa giỡn làm cho anh nhớ tới thời gian hai người còn đang học đại học, anh cũng thường đùa giỡn với Lưu Kì như vậy, thật ra, hai người càng náo loạn, cảm tình càng tốt a. (Rei: nhắc tới đại học mà anh không nhớ gì hết sao, thương chị quá chị Mộ Ngữ a!!!) "Vũ Nhiễm, cậu còn lề mề gì thế?" Mạnh Vũ Nhiễm suy nghĩ không biết đã bay tới nơi nào, Lưu Kì kêu to một tiếng, kéo anh trở về. "Tớ thấy mấy năm nay kiên nhẫn của cậu càng ngày càng thấp rồi."

Mạnh Vũ Nhiễm nửa thật nửa đùa oán trách, nhưng bước đi thì nhanh lên không ít. "Cậu đừng có đứng ở đây so sánh tớ nữa, oán trách cái gì......" Hai người cứ đấu khẩu như vậy, đi càng lúc càng xa.... Hai người đi vào một nhà ăn, chọn món xong xuôi, Lưu Kì mở miệng: "Tớ muốn chuyển nhà.

Nghe được Lưu Kì thông báo tin tức, Mạnh Vũ Nhiễm cũng không lộ ra biểu tình kinh ngạc gì. "Cậu 'ừ' một tiếng liền xong rồi? Không có biểu hiện gì sao?" Lưu Kì gõ cái bàn, biểu hiện bất mãn của anh đối với Mạnh Vũ Nhiễm. "Cậu muốn tớ biểu hiện như thế nào?" Mạnh Vũ Nhiễm căn bản không có quan tâm, sau khi thuận miệng nói một câu như vậy, lại tiếp tục 'rượu của ta, ta uống, thức ăn của ta, ta ăn."

"Cho dù không cho tớ chút quà chúc mừng, cũng có thể ý tứ 'xuất tiền' giúp tớ mời một thiết kế sư giỏi mà." Mặc dù biết khả năng Mạnh Vũ Nhiễm làm như vậy là bằng không, Lưu Kì vẫn không thèm để ý mà xảo trá. (Rei: cứ như đi lừa tình á nhầm lừa tiền người ta ý :-D) "Nghĩ hay quá nhỉ....." Vừa nói xong câu này, Mạnh Vũ Nhiễm bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, lập tức nói: "Vì chúng ta là anh em sống chết có nhau, tớ tuy rằng không thể bỏ tiền ra cho cậu, nhưng tớ có thể giới thiệu một vị thiết kế sư cho cậu."

Chuyện này, anh rốt cuộc cũng có cơ hội tiếp cận cô gái xinh đẹp kia, nói không chừng còn có thể nói chuyện yêu đương. Quan sát biểu tình càng lúc càng quái dị trên mặt Mạnh Vũ Nhiễm, Lưu Kì đột nhiên cảm thấy cả người không được tự nhiên, anh cảm nhận được bạn tốt đang bày ra một âm mưu nào đó, nhưng mà Mạnh Vũ Nhiễm nói muốn giới thiệu thiết kế sư, anh không có cự tuyệt à! Thứ Bảy, Nhan Mộ Ngữ theo hẹn đến gặp vị khách yêu cầu thiết kế tu sửa nhà, cũng đồng thời nhìn thấy nụ cười xán lạn như ánh mặt trời của Mạnh Vũ Nhiễm.

Bây giờ mà quay đầu bước đi thì thật là không có khí phách, hơn nữa đó cũng không phải là tính cách của cô. Cho nên cô chỉ hơi thất thần một chút, rồi lập tức khôi phục bình tĩnh, chậm rãi đi về phía trước, ôn hòa mở miệng: "Chào, tôi là Nhan Mộ Ngữ." Phản ứng của hai người đàn ông là ngây ra một lúc, Lưu Kì hình như muốn nói gì, lại để ý nhìn xem biểu tình của Mạnh Vũ Nhiễm và Nhan Mộ Ngữ.

Anh vươn tay phải ra, bắt tay với cô, tự giới thiệu: "Chào cô, tôi là Lưu Kì." Mạnh Vũ Nhiễm cau mày, một lát sau anh cũng vươn tay, có chút lãnh dạm mở miệng: "Mạnh Vũ Nhiễm." (Rei: ôi, sao a 'nạnh nùng' thế :-() Nhan Mộ Ngữ lễ phép vươn tay, nhưng ngay lập tức rút về vì cái siết chặt của Mạnh Vũ Nhiễm. Cô dùng thanh âm bình tĩnh mà hỏi: "Xin hỏi hai người, ai là khách hàng của tôi?"

"Tôi." Lưu Kì vẫn khách khí như cũ, Mạnh Vũ Nhiễm thì vẫn cau mày, không biết đang suy nghĩ cái gì. Không biết hai người bọn họ có phải hay không đã nhớ ra cô, dù sao đi nữa thì bây giờ xoay người rời đi là chuyện không thể xảy ra. Nhan Mộ Ngữ chỉ có thể đứng thẳng người, biệu hiện sự bình tĩnh tự tin.

Nhan Mộ Ngữ quay sang Lưu Kì, lễ phép yêu cầu anh dẫn cô đi thăm nhà mới, cũng muốn cùng anh thảo luận vài điều. Hai người vừa đi vừa nói chuyện, lơ đãng, xem nhẹ Mạnh Vũ Nhiễm phía sau. Mỗi lần Lưu Kì nhớ đến bạn tốt mà quay lại, thì sẽ nhìn thấy bộ dáng 'không được để mắt đến' của Mạnh Vũ Nhiễm, hình như anh (MVN) muốn nói cái gì đó nhưng lúc nào cũng bị Nhan Mộ Ngữ 'vừa vặn' mà cắt ngang. Lưu Kì chỉ có thể âm thầm thở dài, sau đó quay người trả lời Nhan Mộ Ngữ. Mạnh Vũ Nhiễm tiếp tục bị xem nhẹ rồi!

[ReiOw - ] "Hôm nay cứ như vậy đã, lần sau tôi sẽ đem sơ đồ phác thảo tới đây, hi vọng chúng ta có thể hợp tác tốt." Nhìn đại khái kết cấu phòng ốc, sau khi đã hiểu rõ ý muốn của Lưu Kì, Nhan Mộ Ngữ mỉm cười rời đi.

"Không hổ là 'đệ nhất tài nữ', thật không dễ ứng phó." Nhìn theo bóng lưng Nhan Mộ Ngữ rời đi, nói ra câu này, không biết là bội phục chính mình hay là đang châm chọc ai đó. Lưu Kì quay đầu nhìn về phía MẠnh Vũ Nhiễm, mang theo sự trêu chọc, hỏi: "Mạnh Vũ Nhiễm, có thể hay không bộc lộ một chút cảm giác của cậu khi gặp lại bạn gái cũ bị cậu vứt bỏ?" "Cô ấy thật sự là Nhan Mộ Ngữ đó sao?" Ngữ khí của Mạnh Vũ Nhiễm có chút khác lạ, không rõ là hỏi Lưu Kì hay là chính anh.

"Làm ơn, đến tớ còn nhận ra đấy, cậu thật là quá đáng nha, Mạnh đại thiếu gia?" Lưu Kì híp mắt, trên mặt là biểu cảm 'cậu lại tiếp tục giả ngu à'. "Không phải, tớ chỉ là cảm thấy....." Mạnh Vũ Nhiễm cân nhắc từ ngữ. (Rei: lựa lời mà nói đó ạ) "Cảm thấy như thế nào? Kinh ngạc, không thể tưởng tượng nổi, hay là..... Hối hận?" Nói đến hối hận thì giọng điệu của Lưu Kì có chút trào phúng.

"Hối hận? Không có." Mạnh Vũ Nhiễm không chút do dự chấm dứt tranh cãi: "Chính là cảm thấy..... Cảm thấy....." Anh không biết phải biểu đạt như thế nào. "Đừng cứ 'chính là' như vậy nữa. Dù sao.... Cậu, bây giờ là động tâm có phải hay không? Vậy theo đuổi đi a."

Lưu Kì châm điếu thuốc, có ý xấu giựt dây để xem trò vui. Tâm tư Mạnh Vũ Nhiễm người khác không biết, nhưng chính anh hiểu rất rõ, không phải là vì cô xinh đẹp lại có khí chất, mà là vì sự bình tĩnh hơn người. Thật ra, Mạnh Vũ Nhiễm vẫn giống như năm xưa, ngây thơ vẫn là ngây thơ. [ReiOw - ] Phả ra một vòng khói, Lưu Kì có phần châm chọc bổ sung một câu: "Nói không chừng, hiện tại người ta trở nên xinh đẹp như vậy còn nhờ vào công lao vứt bỏ năm đó của cậu."

Lưu Kì nói như vậy, nhưng anh không biết rằng sự thật cũng không có sai biệt lắm. Sau khi chia tay Mạnh Vũ Nhiễm, Nhan Mộ Ngữ cùng Kiều Khả Tư, còn có Mạc Nguyệt đã nói chuyện với nhau một lần (Rei: thật ra Rei cũng không biết Mạc Nguyệt là ai, nhưng có lẽ là bạn của 2 chị Khả Tư và Mộ Ngữ, Rei sẽ tìm hiểu và nói lại với mọi người nha). "Tớ quyết định không học Sở Nghiên cứu nữa." Ngữ khí Nhan Mộ Ngữ có chút run rẩy.

"Vì sao? Không phải cậu đã sớm quyết định sao?" KIều Khả Tư nhảy dựng lên, kinh ngạc hỏi, còn Mạc Nguyệt chỉ bình tĩnh im lặng chờ cô tiếp tục nói chuyện. "Không có lý do gì cả, chỉ là tớ không thích nữa." Đè nén nước mắt, Nhan Mộ Ngữ ra vẻ bình tĩnh nhưng rõ ràng là đang kích động. "Mộ Mộ!" Kiều Khả Tư tức đến nỗi thét to. "Cậu là nói cho có lệ sao?" Hai tay cô nắm chặt, biểu tình trên mặt có thể lấy phẫn nộ để hình dung.

Mạc Nguyệt nhíu mày, sau đó đứng dậy, ngay cả một cái liếc mắt cũng không có, trực tiếp đeo kính lên, chuẩn bị trở về phòng..... "Tớ không phải ý này....." "Là người, cũng có lúc cần phải giải bày tâm sự, cũng như có lúc cần phải khóc." Mạc Nguyệt tháo kính mắt xuống, thỏ dài, khẽ nói: "Tớ nghĩ cả hai cậu đều cần phải bình tĩnh một chút."

"Không cần, lần này, hoàn toàn là do tớ không tốt. Không muốn học Sở nghiên cứu là vì tớ sợ hãi. Trước kia, tớ cho là mình thực đã đoán trước được tương lai. Nhưng mà hiện tại, tớ bắt đầu bât an, tớ không biết mình còn có thể làm gì, tớ không thể tín nhiệm ai cả, cũng bắt đầu hoài nghi chính mình." Ngữ điệu của Nhan Mộ Ngữ bình tĩnh, thậm chí có chút cứng nhắc. [ReiOw - ] Nhưng mà cô càng bình tĩnh lý trí, nội tâm hai người còn lại vô cùng khó chịu.

Kiều Khả Tư đi đến bên cạnh Nhan Mộ Ngữ, mở ra hai tay, dùng sức ôm lấy cô. "Thật xin lỗi." Nhan Mộ Ngữ thấp giọng nói. "Mộ Mộ ngốc." Kiều Khả Tư cúi đầu, che giấu nước mắt không ngừng rơi của mình.

Sau đó, Nhan Mộ Ngữ phải trải qua một đoạn thời gian đau ốm liên miên, cả người rất nhanh trở nên gầy yếu. ----- Tôi là dải phân cánh quá khứ với hiện tại ----- Nhìn thấy Mạnh Vũ Nhiễm lần nữa, trong lòng Nhan Mộ Ngữ không có gợi lên rung động thật lớn giống như trong tưởng tượng. Nhưng nếu nói Mạnh Vũ Nhiễm trong mắt cô đã như là một người xa lạ, thì đó là lừa mình dối người. (Rei; kiểu như là 'người lạ từng quen' đấy mọi người).

Mấy ngày sau, Nhan Mộ Ngữ nhận được điện thoại của Mạnh Vũ Nhiễm, trong điện thoại Mạnh Vũ Nhiễm hẹn cô đi xem phim. Nhan Mộ Ngữ rất muốn cự tuyệt, nhưng sau khi cân nhắc trước sau, cảm thấy cùng anh gặp mặt một lần, nói chuyện rõ ràng cũng tốt, thế là đồng ý lời hẹn. Rạp chiếu phim cũng không có nhiều người, tụm năm tụm ba ngồi đều là tình lữ, không ít đôi còn thân mật trình diễn 'phân đoạn nồng thắm'. Mạnh Vũ Nhiễm thử vươn tay, cầm lấy bàn tay bé nhỏ của Nhan Mộ Ngữ, lập tức bị cô thoải mái vung lắc. (Rei: èo, e tưởng chị lập tức giật ra chứ -_-)

Mạnh Vũ Nhiễm nhíu mày, người phụ nữ này vẫn là giống thời Đại học, phiền toái lại ngoan cố, nhưng mà không biết vì sao, giờ phút này trong mắt anh, ngay cả điểm này cũng trở nên đáng yêu. Bộ phim chiếu đến khúc cao trào, không ít người cảm động đến nỗi rơi lệ, rạp chiếu phim truyền đến tiếng khóc, Mạnh Vũ Nhiễm nhàm chán từ màn ảnh quay đầu lại nhìn về Nhan Mộ Ngữ bên cạnh, anh thực kinh hãi nha! Nhan Mộ Ngữ khóc.... Khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên rồi..... Mạnh Vũ Nhiễm nhanh chóng rút khăn tay từ trong túi ra, đưa cho cô.

[ReiOw - ] "Cảm ơn." Nhan Mộ Ngữ lau nước mắt, nhẹ nhàng nói. Bộ phim kết thúc, hai người theo đám đông đi ra đại sảnh, ánh mắt Nhan Mộ Ngữ vẫn còn chút hồng, nhưng cảm xúc đã bình tĩnh lại.

Cô thuận miệng hỏi: "Anh không thích bộ phim này?" "Cũng không tệ lắm, có chút cảm động." Mạnh Vũ Nhiễm nghĩ nghĩ nói. "Đúng vậy a, tình yêu như vậy thật cảm động." Nhan Mộ Ngữ nói. “Nhưng mà, nếu như là đời thật, anh có muốn cùng 'người cũ' quay lại không, giống như chuyện tình trong phim ấy?"

Không hiểu lắm hàm ý của Nhan Mộ Ngữ, Mạnh Vũ Nhiễm có chút tự hỏi, rồi thành thật lắc đầu, nói: "Không muốn." "Tôi cũng vậy." Nhan Mộ Ngữ gật đầu, đi thẳng vào vấn đề: "Kỳ thật, hôm nay đồng ý lời hẹn của anh, chính là muốn cùng anh nói rõ ràng, tôi cảm thấy nếu lại cùng anh kết giao, liền sẽ giống bộ phim khi nãy, thật cảm động, rất mỹ lệ, nhưng không chân thật." Mạnh Vũ Nhiễm cố gắng xem nhẹ nỗi mất mát đột nhiên dâng lên trong lòng, cứng nhắc duy trì nụ cười, giả bộ bình thản nói: "Suy nghĩ của em anh có thể hiểu, nhưng mà ít nhất cũng đối đãi anh như bạn bè bình thường chứ?"

Nghe vậy, Nhan Mộ Ngữ có vẻ không được tự nhiên, trầm mặc. Cô không biết trả lời vấn đề này như thế nào. Mạnh Vũ Nhiễm muốn xoay chuyển tình hình hiện tại, liền đổi chủ đề, hỏi: "Dù sao vẫn còn thời gian..... Muốn hay không đi nơi khác?"

Anh biết Nhan Mộ Ngữ đã có kế hoạch trước, rõ ràng, cô hôm nay đến đây, mục đích là để cự tuyệt, nhưng anh không thể để con cừu nhỏ chạy trốn dễ dàng như vậy được. Anh không hiểu tâm tình phức tạp bây giờ của mình, nhưng mà tuyệt không muốn cô cứ như vậy rời khỏi anh. Nghe anh đề cập đến chuyện này, Nhan Mộ Ngữ nhất thời luống cuống.

Cô thầm nghĩ cùng Mạnh Vũ Nhiễm nói rõ ràng, sau đó có thể thuận lời nghĩ đến nhiều kế hoạch khác. Cô thật sợ hãi, sợ nếu ở cùng người đàn ông này thêm một lát nữa thì cô sẽ dao động mất, nhưng mà..... Cô xem xét biểu tình của Mạnh Vũ Nhiễm, cô biết chắc chắn anh sẽ không cho cô cơ hội cự tuyệt, vì thế cô cúi đầu, nhẹ giọng nói: "Tôi..... thế nào cũng được."

"Chúng ta đi dạo quanh đây nhé?" Mạnh Vũ Nhiễm nghĩ nghĩ, thuận miệng nói. Anh chỉ là muốn ở chung một chỗ với Nhan Mộ Ngữ. Người phụ nữ này anh vô cùng quen thuộc, nhưng lại không giống với người trong trí nhớ của anh, mà cô một lần lại một lần khơi mào những cảm giác không rõ ràng trong anh. Nhìn người đang cố ý giữ im lặng với mình, Mạnh Vũ Nhiễm đột nhiên cảm thấy uể oải, chẳng lẽ cô thật sự đã không còn thương anh? Không, điều đó không có khả năng. (Rei: Anh Vũ Nhiễm ơii, cuộc sống đâu lường trước điều gì (((=....)

Như vậy, muốn anh như thế nào mới có thể một lần nữa đả động đến trái tim của cô? Lần gặp lại này, Mạnh Vũ Nhiễm thấy rằng Nhan Mộ Ngữ bây giờ hoàn toàn khác với Nhan Mộ Ngữ lúc học đại học, cô bây giờ càng làm cho tâm tình anh dao động, thậm chí có chút đau lòng. Anh muốn ôm cô vào trong lòng, làm cho cô vĩnh viễn chỉ thuộc về anh. Người đàn ông không tự chủ quay đầu nhìn người phụ nữ bên cạnh mình, trong lòng người nào đó dâng lên sự phẫn nộ. Đột nhiên thấy anh im lặng, Nhan Mộ Ngữ ngẩng đầu nhìn Mạnh Vũ Nhiễm, nhìn thấy cảm xúc phẫn nộ, mất mát hỗn loạn trên mặt anh, có phải hay không khi nãy cô đã nói lời tổn thương anh?

"Anh không thoải mái sao? Nhan Mộ Ngữ nhẹ giọng hỏi, lúc này tâm tình cô rất loạn. Mạnh Vũ Nhiễm cười cười, nhân cơ hội cầm lấy bàn tay Nhan Mộ Ngữ. Nhan Mộ Ngữ giãy một cái cũng không giãy, nhớ tới biểu cảm mất mát trên mặt Mạnh Vũ Nhiễm lúc nãy, đành tùy ý anh nắm.

Nắm chặt tay..... Gió đêm thổi tới.... Lay động mấy sợi tóc đen của Nhan Mộ Ngữ, cô giơ tay, vuốt lại mái tóc đang bay loạn. [ReiOw - ] Bàn tay kia..... Động tác kia..... Sao động lòng người đến vậy.....

Trái tim Mạnh Vũ Nhiễm mạnh mẽ động một cái, toàn thế giới như đều mất đi màu sắc, anh nhịn không được vươn tay vuốt mái tóc cô, rồi đặt xuống một nụ hôn khẽ. Giờ khắc này, anh rốt cục ý thức được, người phụ nữ này đã lấy đi tất cả sự chú ý của anh. Từ bây giờ, trong mắt anh, chỉ có cô thôi..... Nhan Mộ Ngữ hoảng sợ, bởi vì đây là nơi công cộng nha, nét đỏ ửng nhanh chóng hiện lên khuôn mặt của cô, cô khẽ lui về phía sau, miệng lắp bắp: "Anh..... Anh....."

"Mộ Ngữ, thật xin lỗi." Ánh mắt Mạnh Vũ Nhiễm dịu dàng nhìn Nhan Mộ Ngữ. Thật xin lỗi, năm đó tổn thương em...... Thật xin lỗi, đến bây giờ mới nhận ra..... Nhan Mộ Ngữ thất thần, Mạnh Vũ Nhiễm cao cao tại thượng, tự cao tự đại đang xin lỗi cô sao? Cô nghĩ muốn lớn tiếng mắng anh, muốn kêu lên nỗi oán hận cùng bi thương của cô, nhưng mà nhìn đến ánh mắt dịu dàng của Mạnh Vũ Nhiễm. tất cả đều hóa thành nước mắt.

Nước mắt Nhan Mộ Ngữ như là một lưỡi dao sắc bén cắm vào trái tim Mạnh Vũ Nhiễm. Cô đã phải chịu bao nhiêu ủy khuất, mới có thể giống như bây giờ không một tiếng động mà rơi lệ, anh, tột cùng đã gây cho nàng bao nhiêu thương tổn đây! Lúc này, anh cảm thấy hối hận, hối hận năm đó mình ngu xuẩn, hối hận chính mình không có quý trọng cô. Đau lòng ôm cô vào trong lòng, Mạnh Vũ Nhiễm thấp giọng: "Thật xin lỗi, thật xin lỗi..... Anh yêu em....." Không biết từ khi nào, lời xin lỗi đã biến thành "anh yêu em" rồi? Mười mấy phút đồng hồ trôi qua, nghe được thanh âm nhỏ vụn bàn tán xung quanh, Nhan Mộ Ngữ sau khi khóc mẹt mới tỉnh táo lại.

Nghĩ lại, cô vừa làm cái gì vậy? Mặt cô đột nhiên đỏ lên, một tay đẩy Mạnh Vũ Nhiễm ra, xoay người chạy đi. Nhan Mộ Ngữ rời khỏi, Mạnh Vũ Nhiễm lập tức cảm thấy mất mát, nhìn bóng lưng cô, Mạnh Vũ Nhiễm mỉm cười thấp giọng nói: "Mộ Ngữ, em trốn không thoát đâu." [ReiOw - ]

Sau vài tuần lễ, Mạnh Vũ Nhiễm đã mấy lần hẹn Nhan Mộ Ngữ ra ngoài, tuy rằng Nhan Mộ Ngữ thập phần không muốn, nhưng lại không có biện pháp mở miệng cự tuyệt anh. Nhưng mà, mặc kệ Mạnh Vũ Nhiễm đối tốt với Nhan Mộ Ngữ thế nào, đến khi anh ám chỉ muốn quay lại thì cô lại chậm chạp không chịu gật đầu, điều này làm cho Mạnh Vũ Nhiễm - một người chưa từng tiêu phí quá nhiều thời gian lên một người phụ nữ như vậy nóng nảy, quyết định phải nghĩ ra cách buộc Nhan Mộ Ngữ đáp ứng trở về trong lòng anh, anh không bao giờ để cô rời đi một lần nữa, cô nhất định phải là người phụ nữ của anh! Tuy rằng đã hạ quyết tâm, suy nghĩ suốt đêm, anh vẫn không thể nghĩ ra biện pháp nào tốt.

Vừa nghĩ tới lỗi lầm năm đó, Mạnh Vũ Nhiễm cảm thấy đau đầu rồi! Đột nhiên.... Anh vừa nghĩ ra một cách không tệ nha. Phụ nữ đều thích lãng mạn, sau khi xem gần cả trăm bộ phim thần tượng Nhật Bản, Mạnh Vũ Nhiễm chọn ra chiêu trò lãng mạn nhất, cũng là chiêu trò tốn tiền nhất......

Những bông hoa từ trên trời rơi xuống cùng với hương thơm hấp dẫn..... Lãng mạn.......