fa-bars

Chia Tay Đi, Anh Chàng Đào Hoa - Chương 6

Chương 6

Hôm nay, vào đầu giờ chiều, sẽ là lúc Mạnh Vũ Nhiễm thực hiện kế hoạch của mình. Mọi thứ đều đã chuẩn bị tốt. Chi tiết kế hoạch Mạnh Vũ Nhiễm đã tự mình bàn bạc với mọi người rồi, ai ai cũng tỏ ra hứng thú hết! (Rei: mọi người ở đây là những người hỗ trợ anh Vũ Nhiễm thực hiện kế hoạch đó ạ ^>^). Hiện tại, mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ thiếu nhân vật chính.

Mười hai giờ bốn mươi phút, Nhan Mộ Ngữ xuất hiện ở ngã rẽ, đếm ngược mười giây. Mạnh Vũ Nhiễm ra ám hiệu, ngay lúc Nhan Mộ Ngữ đứng giữa chiếc cầu vượt, hoa bắt đầu rơi..... (Rei: cầu vượt dành cho người đi bộ qua đường đó mọi người :-D) Từ trên trời, rơi xuống vô số bông hoa đủ màu sắc, trong không khí ngập tràn mùi hương nước hoa, người đi đường đều bị một màn này làm cho sợ đến ngây người, tất cả đều dừng bước, nhìn những bông hoa đang xoay tròn, rồi nhẹ nhàng..... rơi xuống.....

Nhưng mà..... nhân vật chính - Nhan Mộ Ngữ đi đến giữa cầu, đang không hiểu ra sao thì một 'đống' bông hoa lớn 'đậu' ngay trên đầu cô, làm cho kiểu tóc mới cô cất công chuẩn bị hỏng cả...... Thật là, aiz, trốn cũng không kịp. Ghê tởm hơn là, cô ghét nhất là bị phun nước hoa lên người nha! Nhan Mộ Ngữ không để ý hình tượng quát to một tiếng, rất nhanh chật vật lao ra từ trong 'cơn mưa hoa', nhưng vẫn còn không ít nước hoa cứ nhắm ngay người cô mà phun lên! (Rei: rồi xong, anh Vũ Nhiễm a, xác định... :-D :-D) Sau khi thoát khỏi 'cơn mưa hoa' khủng bố một đoạn kha khá, cô mới dám dừng lại thở dốc, bỗng nhiên, một giọng nói quen thuộc truyền đến: "Nhan Mộ Ngữ, anh yêu em."

Đến tột cùng là người nào ngu ngốc nào lại dùng chiêu trò theo đuổi ghê tởm này? Đối với con người 'chế tạo thảm họa' đó, Nhan Mộ Ngữ chỉ cảm thấy rất tức giận. Ngẩng đầu, quả nhiên là Mạnh Vũ Nhiễm, bày tỏ tình cảm với cô, mà lại không biết cô bị dị ứng nước hoa? Cô không nói không rằng, sau đó lấy bình xịt hơi cay từ trong túi ra, nhắm thẳng mặt Mạnh Vũ Nhiễm..... phun..... (Rei: edit đoạn này, sắp chết vì cười rồi :-D)

[ReiOw - ] Nhan Mộ Ngữ nghiến răng nghiến lợi, Mạnh Vũ Nhiễm thì ngây ra như phỗng, chỉ có thể đứng ngốc một chỗ, cho đến khi người xung quanh kêu lên mới kịp phản ứng. Người phụ nữ này bị gì thế? Đôi mẳt đau đớn vì hơi cay, trong lòng Mạnh Vũ Nhiễm còn cay hơn.

Người phụ nữ này chẳng những không vui vẻ yêu thương, ngược lại còn làm như kẻ thù giết cha cô là anh. Anh vừa quay người chạy trốn vừa kêu lớn: "Nhan Mộ Ngữ, em điên rồi?" "Anh mới điên rồi!" Nhan Mộ Ngữ chạy nhanh, lựa chọn góc độ tốt nhất....tiếp tục phun hơi cay vào người nào đó.

Cứ như vậy một người chạy, một người đuổi, mọi người xung quanh cũng bị làm cho choáng váng rồi. Chạy được một lúc, Nhan Mộ Ngữ mệt nên dừng lại, không chút bận tâm xung quanh là những tiếng kinh hô, hung hăng đưa ra nguyên nhân: "Anh chẳng những làm hư tóc em, còn dùng nước hoa làm da em bị dị ứng!" Nói xong quay đầu, bỏ của chạy lấy người. Mọi người lúc này mới bừng tỉnh ‘đại ngộ’, hàng trăm ánh mắt từ hâm mộ, thưởng thức, ghen tị đến đồng tình đều đổ hết lên người Mạnh Vũ Nhiễm.

Nhan Mộ Ngữ chật vật trở về nhà trọ, hai người bạn tốt đang ở trong phòng khách nói chuyện phiếm bị tiếng đóng cửa làm cho giật mình, Mạt Nguyệt lập tức đứng lên cầm lấy túi xách của cô, đẩy cô vào phòng tắm: "Đi tắm đi, nếu không cậu càng mẫn càng nghiêm trọng." Nhìn 'cái nồi lửa chưa tắt' Nhan Mộ Ngữ đi vào phòng tắm, Kiều Khả Tư cau mày cẩn thận ngửi mùi hương còn vương lại trong không khí, lập tức kêu to: "Cái người ngu ngốc nào lại phun nước hao vào người cậu?" "Hẳn là Mạnh Vũ Nhiễm, thật đáng buồn, trước kia đã từng làm bạn trai của nó, mà lại không biết nó bị dị ứng nước hoa."

Mạt Nguyệt đứng dậy, mở toang tất cả các cửa sổ, lành lạnh thốt ra một câu. Không đến một giây sau, Kiều Khả Tư kêu lên: "Lại là cái người họ Mạnh ngu ngốc kia?" Mạt Nguyệt liếc cô (KKT), thanh âm lạnh nhạt: "Cậu nhìn bộ dáng Mộ Mộ đi, còn có thể là người khác sao?" Cô (MN) lộ ra chút tươi cười châm chọc.

"Mộ Mộ giống như là giận điên lên." Nghĩ đến bộ dáng giận ngút trời của Nhan Mộ Ngữ lúc này, trong lòng Kiều Khả Tư còn có chút sợ hãi. [ReiOw - ] Hai người đang nói chuyện thì Nhan Mộ Ngữ đi ra từ phòng tắm. Thấy cô, Kiều Khả Tư từ trong ngăn kéo lây ra một tuýp thuốc mỡ: "Mộ Mộ, bôi thuốc đi, bằng không ngày mai chắc chắn sẽ nổi mẩn đỏ mất."

Nhan Mộ Ngữ không lên tiếng, theo lời vừa bôi thuốc vừa lau khô mái tóc ướt sũng. Từ lúc về đến nhà đến bây giờ vẫn chưa nói được lời nào, một bộ tức giận vẫn chưa tiêu tán. "Mộ Mộ, rốt cục là thế nào?" Kiều Khả Tư mở miệng tra hỏi. Nhẹ giọng thở dài, Nhan Mộ Ngữ kể qua một lần.

Nói thật, hai người sau khi nghe xong, có chút đồng tình với Mạnh Vũ Nhiễm, nếu nữ chính không phải là Mộ Mộ, các cô chắc chắn sẽ vì chuyện này mà cảm thấy bi ai cho anh, nhưng vấn đề là bạn tốt của các cô phải chịu khổ nha, nên chỉ có thể cùng mắng cho người đàn ông kia một trận. Lần đầu tiên Mạnh Vũ Nhiễm dụng tâm như vậy, nhưng lại bị thất bại lớn. Aiii, anh thật muốn giấu nỗi thống khổ này xuống tận đáy lòng, nhưng mà, thật bất hạnh, khi anh về đến nhà, lại phát hiện Lưu Kì đang đứng chờ ở cửa. "Vũ Nhiễm, bộ dạng cậu chật vật như vậy, đã xảy ra chuyện gì sao?" Nhìn thấy đôi mắt sưng đỏ cùng với bộ dạng mệt mỏi của Mạnh Vũ Nhiễm, Lưu Kì lập tức chạy nhanh đến dìu anh.

Vào nhà, sau khi chờ bạn tốt tắm rửa chải đầu, Lưu Kì ngồi ở sô pha, hướng Mạnh Vũ Nhiễm hỏi: "Hiện tại, cậu có thể nói cho tớ biết rốt cục là có chuyện gì không?" Nhìn biểu tình nghiêm túc của Lưu Kì, Mạnh Vũ Nhiễm âm thầm thở dài, cho dù biết nói ra sẽ bị cười nhạo, hắn cũng không thể không nói. Nhưng khi nghe Mạnh Vũ Nhiễm nói anh đã chuẩn bị 'mưa hoa' còn có nước hoa thì biểu tình của Lưu Kì đã có chút vặn vẹo, dễ dàng có thể thấy được anh (LK) đang cực lực nhẫn nại để không cười ra tiếng.

Đến khi Mạnh Vũ Nhiễm nói anh bị Nhan Mộ Ngữ dùng hơi cay phun vào người thì cả người Lưu Kì run rẩy, một tay còn khoa trương ôm lấy bụng. Nhìn người nào đó nhịn cười đến nỗi muốn phát điên, Mạnh Vũ Nhiễm tức giận mà la lên: "Cậu muốn cười liền cười đi!" Thanh âm còn ma theo chút cam chịu đáng thương. (Rei: chết mất, chết cười rồi :v). [ReiOw - ]

"Ha ha...." Nghe vậy, Lưu Kì lập tức cười ra tiếng. Mấy phút đồng hồ sau, tiếng cười hơi dừng lại, Lưu Kì đi đến bên cạnh Mạnh Vũ Nhiễm, thân thiết vỗ vỗ bờ vai anh, mang theo sự vui sướng khi ai đó gặp họa, nói: "Huynh đệ, tớ thật muốn nói tớ thông cảm cho cậu, nhưng mà, chuyện này, cậu bị như vậy thật ra rất xứng đáng." "Hừ!" Mạnh Vũ Nhiễm không kiên nhẫn khoanh tay. "Cậu thật sự không nhớ rõ hay là đang giả ngu? Lúc chúng ta sự lễ tốt nghiệp, đúng ra Nhan Mộ Ngữ được lên đài nhận hoa của Hiệu trưởng, nhưng cuối cùng lại đổi là cậu?"

"Nước hoa bách hợp!" Mạnh Vũ Nhiễm kêu to. "Đúng, hoa ngày hôm đó là hoa bách hợp, mà Nhan Mộ Ngữ vừa gặp đã mẫn, cho nên mới đổi thành cậu." Nói đến đây, Lưu Kì có chút đồng cảm với 'tài nữ' a, 'bị' người đàn ông này coi trọng, thật không biết là sướng hay khổ đây. "Nói như vậy, cậu ngay cả bạn gái dị ứng nước hoa cũng không biết.... Năm đó, ngay cả đại gia đây cũng biết cô ấy 'ngửi thấy hương liền biến sắc'...." Lưu Kì lắc đầu thở dài.

"Lúc đó chúng tớ kết giao, cô ấy cũng chưa từng nói qua......" Mạnh Vũ Nhiễm thấp giọng nói, như là biện giải, lại giống như oán giận. "y da, 'vạn sự khởi đầu nan', người anh em, cố lên!" Lưu Kì nói xong, đứng dậy chuẩn bị rời đi, đến cửa, lại quay đầu nói một câu: "Người anh em, cậu xử lý cho tốt một chút, nếu ngày mai để mọi người thấy 'đôi mắt thỏ' (Rei: mắt thỏ màu đỏ mọi người) của cậu, không hay không hay đâu!" Mạnh Vũ Nhiễm trừng mắt, ngồi phịch trên sô pha, không để ý đến Lưu Kì nữa.

Lưu Kì thở dài, rời đi. Giờ nghỉ trưa hôm sau, Mạnh Vũ Nhiễm tiêu sái anh tuấn xuất hiện, nhìn vào đôi mắt anh, Lưu Kì cười cười, đi lên phía trước chào đón: "Đã đỡ chưa?" "Tốt hơn nhiều." Nhìn kỹ, ánh mắt Mạnh Vũ Nhiễm vẫn còn chút đỏ lên, anh cười khổ nói: "Hiện tại, những thứ đồ chống sói lang thật sự quá nhiều, tớ có cảm giác như bị thuốc trừ sâu phun vào vậy."

"Vậy bây giờ cậu định như thế nào?" Lưu Kì cầm tách cà phê, khẽ nhấp một ngụm, hỏi. "Tớ không tin Mạnh Vũ Nhiễm tớ không theo đuổi được cô ấy!" Mạnh Vũ Nhiễm thề son sắt. "Tớ muốn tớ giúp cậu một tay không?" Lưu Kì nửa quan tâm nửa muốn xem kịch hay, nói.

"Không cần, tự tớ có thể làm được." Nói xong, Mạnh Vũ Nhiễm bỏ lại Lưu Kì nhàn nhã uống cà phê, quay đầu rời đi. Lưu Kì nhún nhún vai tỏ vẻ 'không sao cả', trong lòng lại đng nghĩ tới thất bại thứ hai của Mạnh Vũ Nhiễm. Vào chủ nhật một tuần sau, Nhan Mộ Ngữ đang trên đường đến công ty Mạnh Vũ Nhiễm, trong lòng đang suy nghĩ, Mạc Nguyệt thích bánh ngọt, Khả Tư cũng vậy, lúc về có nên hay không mua một ít?

Trong lúc không để ý, cửa chính công ty cách đó không xa tự nhiên xuất hiện hai quả bóng bay rất lớn hai bên, dưới hai quả bóng là hai mảnh vải lớn đang từ từ được kéo lên. Là đang tuyên truyền cái gì sao? Nhan Mộ Ngữ nhìn lướt qua, không có nghĩ nhiều mà tiến lên phía trước. Lại nghe thấy xung quanh là một trận ồn ào......

"Oa, người con gái nào may mắn như vậy? Thế nhưng lại được bạn trai dùng phướng thức này tỏ tình?" Một cô gái qua đường túm lấy bạn trai mình mà hét lên. "Người con gái kia hình như tên là Nhan Mộ Ngữ..." Nghe vậy, Nhan Mộ Ngữ cả người phát run, bước chân nhanh hơn, tính chạy vào trong công ty. Cô còn chưa kịp chạy, Mạnh Vũ Nhiễm không biết từ đâu xông ra.

Nhan Mộ Ngữ liếc mắt một cái, căn bản không để ý tới anh, cô di chuyển sang trái vài bước, tiếp tục đi tới. Khi khoảng cách của hai người càng ngày càng gần, Mạnh Vũ Nhiễm nở nụ cười sâu sắc, mở miệng nói một câu: "Nhan Mộ Ngữ, tất cả đều vì em là có." "Nhan Mộ Ngữ..... Là ai?" Người vây xem xôn xao.

"Chính là cô gái mặc âu phục màu trắng kia!" Một người nào đó chợt hô lên. [ReiOw - ] Mọi người xung quay bắt đầu chỉ trỏ Nhan Mộ Ngữ.

Nhan Mộ Ngữ cô tức giận rồi nha, tâm tình luôn luôn bình tĩnh, cử chỉ luôn luôn tao nhã của cô đã sớm tiêu tan vì lửa giận. Cô thấp giọng mắng nhưng trên mặt vẫn khẽ nhoẻn một nụ cười tiến tới trước mặt người đàn ông ngu ngốc kia. Sau đó chậm rãi ngẩng đầu lên, cái miệng nhỏ nhắn vẫn giữ nụ cười 'tiêu chuẩn'. (Rei: anh chết chắc rồi :v) Mạnh Vũ Nhiễm đắc ý, anh nhìn thấy thành công ngay trước mắt rồi. Bỗng nhiên, Nhan Mộ Ngữ dùng gót nhọn của đôi giày mới mua, 'ân cần' thăm hỏi bàn chân Mạnh Vũ Nhiễm, sau đó quay đầu bước đi. (Rei; trớt quớt luôn (((=)

Năm phút sau khi Nhan Mộ Ngữ rời đi, mấy phóng viên lập tức có mặt. Đêm đó, tin tức thú vị buổi chiều tràn ngập trên TV. Đương nhiên, vì quyền riêng tư, tên nhân vật chính bị giấu đi. Nhan Mộ Ngữ vẫn rất tức giận, thiếu chút nữa ném ly thủy tinh vào màn hình TV mà lúc ấy Kiều Khả Tư đang ngồi ăn mì bên cạnh, bị giật mình, nghẹn đến đỏ cả mặt. Thế nhưng, ông chủ của công ty Mạnh Vũ Nhiễm lại rất cao hứng, đây là cơ hội quảng cáo công ty miễn phí nha, vui vui vẻ vẻ ngồi tính toán xem nhờ vậy mà công ty lợi ích thế nào.

Mà nam chính Mạnh Vũ Nhiễm thì vẻ mặt khổ sở ngồi trên sô pha xoa xoa mu bàn chân trái bị tàn phá, lại bị Lưu Kì không khách khí mà cười nhạo một trận nữa. Aiiz, thật khổ! "Mạnh đại công tử của chúng ta từ khi nào lại gặp loại đối đãi này, thật là....." Lưu Kì từ trên xuống dưới cẩn thận đánh giá Mạnh Vũ Nhiễm, châm chọc lắc lắc đầu. "Cậu có thể im được rồi đấy!" Mạnh Vũ Nhiễm xoa chân nãy giờ nhưng vẫn cứ thấy đâu, còn chưa nói đến một bụng tức giận nữa kìa.

Cô nàng Nhan Mộ Ngữ kia đến tột cùng làm bất mãn cái gì a, lần này anh đã đặc biệt hùa theo sở thích của cô mà tím tới thơ văn, đáng lẽ cô phải thực cảm động chứ? Nhưng tại sao anh lại rơi vào kết cục thế này? Lưu Kì nhìn thấy Mạnh Vũ Nhiễm cau mày, biết rất rõ anh (MVN) đang suy nghĩ cái gì. Mạnh Vũ Nhiễm tuy kết giao với không ít bạn gái, nhưng chỉ cần tặng mấy bông hoa, mời mấy bữa cơm, giả vờ săn sóc một chút là có thể thu phục được rồi.

Còn kiểu con gái giống như Nhan Mộ Ngữ, trước kia anh (MVN) có thể theo đuổi được thật là một kỳ thích, nhưng sau nhiều năm, muốn kỳ tích lại một lần nữa xuất hiện, không dễ dàng như vậy đâu a! Còn kiểu con gái giống như Nhan Mộ Ngữ, trước kia anh (MVN) có thể theo đuổi được thật là một kỳ thích, nhưng sau nhiều năm, muốn kỳ tích lại một lần nữa xuất hiện, không dễ dàng như vậy đâu a! "Cậu đang suy nghĩ vì sao Nhan Mộ Ngữ đối xử với cậu như vậy hả?'

"Đúng rồi!" Mạnh Vũ Nhiễm khẩu khí ỉu xìu, hiện tại anh chỉ có thể ngồi nghe tên kia phân tích cái gì mà tâm lí nữ sinh, aizzz, dù sao về phương diện này anh cũng không bằng người ta. "Cậu không nghĩ đến cảm xúc của Nhan Mộ Ngữ sao, mà cứ cho rằng cô ấy sẽ thích việc cậu làm? Còn có, cậu đã quên rồi sao, 'tài nữ' của chúng ta, rất không thích bị trở thành tiêu điểm." Lưu Kì lành lạnh bồi thêm một câu, đứng dậy rời đi. Dù sao ý kiến thì anh cũng đã cho rồi, còn nghe hay không là trách nhiệm của tên Mạnh Vũ Nhiễm kia. Cùng lắm thì tiểu tử kia sẽ phải ăn thêm một chút đau khổ nữa, Lưu Kì có chút vui sướng khi người nào đó gặp họa a! (Rei: bạn tốt cơ đấy :v)

-- oOo-- Thấy anh, Nhan mộ Ngữ sẽ cảm thấy thương cảm, đau khổ, bởi vì anh là nam chính trong giấc mơ thanh xuân của cô. Lúc mà cô vô lực để tuổi trẻ tươi đẹp trôi qua theo năm tháng, anh cứ như thế càng ngày càng anh tuấn hơn.

Tất cả... chỉ là một giấc mơ. Tình dậy... giấc mơ sẽ tan biến..... Nhan Mộ Ngữ không rõ, đạo lý này, anh có thể hiểu hay không?

Đối với tình cảm lúc trước dành cho Mạnh Vũ Nhiễm, Nhan Mộ Ngữ không còn hứng thú nữa, chỉ cần hiện tại anh im lặng một chút, không gây phiền toái cho cô là được rồi. Nhưng mà có đôi khi, tình cảm chính là một thói quen đáng sợ. Mà Mạnh Vũ Nhiễm chiều nào cũng cố ý đến văn phòng làm việc của Nhan Mộ Ngữ, cùng đồng nghiệp của cô nói chút chuyện phiếm, thế nên một ngày mà anh không tới, sẽ có chút không quen (Rei: thật không hiểu chỗ này vì sao lại là 'cùng đông nghiệp của cô nói chút chuyện phiếm', vì sao anh không bay thẳng lên trước mắt chị bu bám còn được hơn a -_-)

-- oOo -- Trải qua hai lần thất bại, Mạnh Vũ Nhiễm đã nhận thức được sai lầm của mình rồi! Anh vẫn là xem thường Nhan Mộ Ngữ rồi, cứ nghĩ cô sẽ bị xã hội này đồng hóa, nhưng mà, anh đã quên, cô kiêu ngạo như vậy, độc lập như vậy, chẳng trách.....

[ReiOw - ] Có lẽ cô nghĩ lúc trước anh yêu cô là vì danh nghĩa của cô, sau này cũng vậy, cũng không thay đổi, huống chi tiểu nhân sao có thể nói chuyện thế tục. Cho nên, anh nhất định phải đuổi cái ý nghĩ đó trong đầu của cô đi, chuyển hóa thành một loại tâm tình khác, mặc kệ bao lâu, cô vẫn là cô, vẫn không bị ảnh hưởng mà thay đổi, vì thế khi ở bên cạnh cô, Mạnh Vũ Nhiễm quên mất chính mình đã đối xử với cô như thế nào, cứ có cảm giác giống như là Mạnh Vũ Nhiễm vô câu vô thức kia.

Hôm nay, theo thói quen, anh tìm đến văn phòng của Nhan Mộ Ngữ, túy ý cầm một cuốn tạp chí, an tĩnh ngồi trên ghế. Nhưng mà, tạp chí viết cái gì, một chữ cũng không lọt vào mắt anh. Người ta nói, phụ nữ khi nghiêm túc là xinh đẹp nhất, nhìn thấy Nhan Mộ Ngữ hết sức chăm chú cúi đầu làm việc, anh không khỏi tán thưởng.

Đối với chuyện mình làm việc không đàng hoàng, Mạnh Vũ Nhiễm lại có chút tình táo, mỗi ngày anh đều tự động trước giờ tan tầm nửa tiếng đi đến đây, dù sao công việc của anh không nhất thiết phải hoàn thành ở văn phòng, đó cũng là lí do vì sao lão gia nhà anh để cho anh cuốn gói đi. Anh đến đây, sẽ nhàn nhã ngồi uống trà nói chuyện phiếm, đợi đến khi mỹ nhân tan tầm, hộ tống mỹ nhân về nhà. Ở một khía cạnh nào đó, Mạnh Vũ Nhiễm đã biến thành nhân viên cố định của công ty Nhan Mộ Ngữ rồi.

Đồng nghiệp của cô chung quanh còn nhìn anh như rất quen thuộc, ngay cả tổng giám đốc công ty cũng nhìn anh, theo thói quen nói một câu: "Vũ Nhiễm, cậu đợi một chút nữa, Mộ Ngữ năm giờ sẽ tam tầm a." Cho nên bất đắc dĩ, Nhan Mộ Ngữ đã chấp nhận sự hiện hữu của anh. Thái độ của anh đối với các đồng nghiệp của cô cũng không khác lắm, tuy rằng đây không phải mục đích cuối cùng của anh, nhưng đã xem như có tiến triển, so với lúc đầu là cô căn hận đến tận xương tủy, tránh anh không kịp, mà hiện tại.... có thể gọi là đại đại tiến triển rồi nha.

Nếu Mạnh Vũ Nhiễm không có thay đổi, vẫn cứ theo đuổi như cũ, ở trong mắt Nhan Mộ Ngữ có thể nói là quá ngu xuẩn. Rồi, hai người bọn họ sẽ như thế nào? Theo thời gian, cuối cùng sẽ trở thành 'thân mật xa giao' hay là 'bạn tốt', hay tất cả mọi người đều hưng trí ở trong dòng đời chìm nổi mà đến khi gặp lại cũng không còn quen biết?.

Quảng Cáo

0908746000
 

Liên Hệ

0908746000
 

Quảng Cáo

0908746000