Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Chiếc Chìa Khóa Vàng - Chương 23

.

Lần đầu tiên trong đời Buratino thất vọng nhưng mọi việc đều kết thúc tốt đẹp Chú gà trống ngốc nghếch chạy mãi, đã mệt lử, mỏ nó há hốc, nó chạy chậm lại.

Buratino buông tay ra:

- Thôi, mời lão tướng về với những ả gà mái của mình!

Buratino thui thủi một mình đi về phía hồ thiên nga.

Qua cành lá, mặt hồ lấp lánh đằng xa.

Đã trông thấy cây thông già trên gò đá.

.

.

Đến hang.

.

.

Buratino thấy cành lá khô bừa bãi, trên cỏ lại có vết bánh xe.

Tim nó đập thình thịch, tưởng đến vỡ ra.

Nó nhảy xuống, nhìn vào trong hang.

Hang trống không!!! Chẳng thấy Manvina, Piero và Antimo đâu.

Chỉ thấy hai mảnh giẻ rách.

Buratino nhặt lên xem: đúng là hai ống tay áo của Piero.

Thế là người ta bắt mất bạn rồi! Mất bạn rồi! Buratino nằm vật xuống, mũi cắm sâu xuống đất.

Lúc bấy giờ nó mới thấy thương yêu bạn đến chừng nào.

Dù Manvina có dạy học, bảo ban, dù Pie

- rô đọc thơ hàng trăm lần.

.

.

dù có phải cho cái chìa khóa vàng thì nó cũng cho ngay, cốt sao các bạn lại trở về.

Bỗng nó thấy một tảng đất khẽ nâng lên, một chàng chuột trũi bóng nhẫy, chân màu hồng, hiện ra.

Anh chàng hắt hơi ba lần liền, rồi bảo:

Tôi mù thật nhưng tôi nghe rõ lắm.

Một cái xe có cừu kéo, đến đỗ ở đây.

Lão tỉnh trưởng bên xứ Ngu Si và mấy con chó săn ngồi trên xe.

Lão tỉnh trưởng ra lệnh: “Bắt quân vô lại này đi.

Chúng nó đánh chết của tao hai con chó săn tốt nhất đang lúc làm nhiệm vụ.

Bắt mau!" Lũ chó "Rõ!" rồi xông vào trong hang.

Nghe tiếng ồn ồn ghê gớm.

Chúng nó trói bọn trẻ lại, quẳng lên xe, rồi đi mất.

Bây giờ còn nằm đây, mũi cắm xuống đất làm gì nữa! Buratino đứng phắt dậy, theo vết bánh xe chạy miết.

Nó vòng theo bờ hồ đến một cánh đồng cỏ rậm.

Nó đi, đi mãi.

.

.

Nó cũng chẳng biết đi đâu.

Nó phải cứu bạn, có thế thôi.

Nó đến cái dốc hôm nọ nó ngã lăn xuống bụi cây.

Dưới chân, là cái ao có bác rùa Turtle.

Trên con đường đi về phía ao, nó thấy một cái xe do hai con cừu gầy nhom kéo; lông cừu trụi gần hết.

Ngồi đánh xe là một con mèo béo phị, má sệ, đeo kính gọng vàng.

Con mèo ấy là cố vấn của tên tỉnh trưởng.

Phía sau, tên cáo tỉnh trưởng ngồi nghễu nghện, ra vẻ rất quan trọng.

.

.

Còn Manvina, Piero và Antimo băng bó khắp người thì nằm bẹp gí trên mấy cái hộp.

Chùm lông đuôi Antimo thường ngày chải rất mượt, bây giờ kéo lê dưới bụi đường.

Đi gác phía sau là hai con chó săn trinh sát.

Bỗng hai con chó săn thấy cái mũ trắng của Buratino nhô trên đỉnh dốc.

Hai con chó xông tới:

Buratino chẳng kịp chạy trốn liền giơ thẳng hai tay, nhảy lộn nhào xuống cái ao bẩn thỉu đầy những bèo.

Nó lượn vèo trên không, đáng lẽ rơi tõm xuống nước để cầu cứu rùa Turtle nhưng vừa lúc ấy một luồng gió mạnh thổi tới.

Gió cuốn lấy Buratino, quay tít trên không rồi hất mạnh nó xuống, trúng giữa đầu cáo tỉnh trưởng.

Con mèo đeo kính gọng vàng giật mình, tụt ngay xuống đất.

Mèo vốn du côn nhưng lại nhát như cáy, liền giả vờ chết thẳng cẳng.

Cáo tỉnh trưởng cũng chẳng can đảm gì hơn.

Nó vừa chạy trốn lên dốc vừa rú, rồi chui đúng vào hang con chồn.

Chồn tiếp ông khách quý hoá ấy chẳng dịu dàng tí nào, lại còn đánh đập là khác.

Cừu bỗng nhảy sang một bên, xe đổ ụp.

Manvina, Piero và Antimo lăn xuống đất cùng với mấy hộp đồ.

Những việc ấy xảy ra nhanh quá, chưa kịp để đếm năm đầu ngón tay.

Hai con chó trinh sát nhảy vội xuống chân đồi.

Lúc đến xe thì thấy mèo nằm chết, lại thấy xác bọn múa rối với con chó xù nằm ngổn ngang trong bụi cây.

Nhưng chẳng thấy cáo tỉnh trưởng đâu.

Các vị mà chúng nó có nhiệm vụ bảo vệ như của báu, thế là mất tăm mất tích.

Con chó săn thứ nhất ngửa cổ hú lên một tiếng thất vọng.

Con thứ hai cũng kêu:

- Ai

-ai

-ai.

.

.



-U

-Ụ.

.

Chúng nó lao lên gò sục sạo tìm chủ, rồi lại hú lên một tiếng buồn bã.

Chúng nó nghĩ đến cái roi da và cái cũi sắt đang chờ chúng.

Chúng thất thểu trở về xứ Ngu Si để trình cho sở Sen đầm biết việc ông tỉnh trưởng bị cuốn lên trời mất tích.

Chúng bịa ra như thế để khỏi phải tội.

Buratino đưa tay nắn khắp mình:

hai chân, hai tay nó vẫn còn nguyên.

Nó bò đến bên Manvina, Piero để cởi trói cho bạn.

Manvina, chẳng nói nên lời, choàng hai tay ôm lấy cổ Buratino, nhưng không hôn được vì mũi cậu ta dài quá.

Ống tay áo Piero rách đến khuỷu, phấn ở má rơi hết, để lộ nước da thật, má đỏ hồng hào.

Nó lớn tiếng nói:

- Tớ đánh nhau hăng lắm nhé.

Chúng nó mà không ngáng tớ một cái thì không đời nào bắt được tớ.

Manvina công nhận:



- Piero đánh nhau hăng như con sư tử ấy! Cô ôm lấy cổ Piero, hôn hai bên má.

Buratino làu bàu:

- Thôi, hôn mãi.

Hôn thế là đủ rồi.

Ta liệu trốn đi thôi.



Chúng ta sẽ cầm đuôi Antimo mà kéo nó đi.

Cả bọn xúm vào cầm đuôi kéo Antimo lên quả đồi.

Chó xù còn băng đầy người, rên rỉ:

- Thôi, buông tôi ra, để tôi đi một mình.

Tôi thấy xấu hổ quá.



- Không được, không được, cậu còn yếu lắm.



Cả bọn chưa lên được đến lưng đồi thì lão Caraba Baraba và Dorema đã hiện ra trước mặt.

Cáo Alisa lấy chân trỏ bọn trẻ, còn mèo Badilio vểnh râu mà phì phì, trông thật đáng ghét.

Lão Caraba Baraba phá lên cười:

- À, có thế chứ! Bắt được rồi! Tự nhiên cái chìa khóa vàng lại dẫn xác đến tay mình.



Buratino vội nhẩm tính cách tránh khỏi tai nạn này.

Pi

-erô kéo Manvina lại gần: dù có chết cũng phải đánh một trận đã.

Lần này thì chẳng hy vọng gì thoát chết.

Dorema đứng ở trên ngọn đồi cười ranh mãnh:



- Cho tôi xin con chó sống dở chết dở kia để tôi vứt xuống ao nuôi đỉa cho béo.

Lão Caraba Baraba béo tròn béo trục nên lười không muốn xuống; lão lấy ngón tay chuối mắn ra hiệu cho bọn trẻ đến gần:

- Các con ơi, các con lên đây.

.

.

lên đây.



Buratino ra lệnh:

- Không được tiến một bước.

Dù có phải chết, cũng chết cho vui vẻ.

Piero đọc mấy câu thơ tồi nhất đi.

Manvina, cười rõ to vào! Tuy Manvina có mấy khuyết điểm, nhưng cô là người bạn rất tốt.

Cô lau nước mắt, rồi cười rộ lên, khiến hai lão trên kia rất bực.

Còn Piero làm ngay tại chỗ một bài thơ, rồi lấy giọng khàn khàn ngâm:

Cáo là gã du côn,.

Nhưng liệu lại ăn đòn.

Mèo là thằng kẻ cắp.



Dorema thật ngốc,.

Xấu xa nhất trần gian.

Baraba gian tham,.



Chẳng làm chúng ta sợ.

Buratino nhăn mặt lại, nói chọc tức:

- Này, lão chủ rạp múa rối kia, lão béo tròn như cái thùng tônô, cái bụng rặt mỡ chỉ chứa toàn đồ ngu ngốc, lão thử xuống đây, xuống đây với chúng tớ xem nào.

.

.

tớ lại nhổ toẹt một bãi nước bọt vào râu bây giờ.

.

.



Nghe thấy vậy, lão Caraba Baraba gầm lên, Dorema giơ hai cẳng tay khẳng khiu lên trời.

Cáo mỉm cười hỏi, nịnh ra mặt:

- Ngài cho phép tôi vặn cổ bọn láo xược kia chứ ạ? Chỉ một phút nữa là cả bọn đi đời.

Bỗng một đàn én vụt bay tới, vừa bay vừa kêu:



- Bọn trẻ đây rồi! Bọn trẻ đây rồi, đây rồi! Một con chim ác là lượn trên đầu lão Caraba Baraba, kêu ầm lên:

- Mau lên! Mau lên! Mau lên!

Thế rồi bác Carlo hiện ra, trên ngọn đồi.

Tay áo bác xắn cao, bác cầm cái gậy, lông mày nhíu lại.

Bác lấy vai hích lão Caraba Baraba một cái, khuỷu tay bác xô Dorema.

Bác giơ gậy vụt vào lưng cáo, giơ chân đá một cú vào sườn mèo.

.

.

Rồi bác cúi xuống, nhìn về phía những đứa bé gỗ.

Bác vui vẻ nói:

- Buratino, con ơi, con không việc gì chứ? Chạy lên đây với cha, thằng nỡm!.