Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Chớ cười ta hồ vi - Chương 11

.

Hôm sau, rốt cục Tô Tô có thể thấy lại ánh sáng mặt trời sau mấy tháng trời bị giam cầm.

Vì đã lâu chưa gặp ánh mặt trời, Tô Tô vừa mới ra khỏi Hiên Viên mộ chỉ thấy trước mắt chói chang, nàng giơ tay lên che mắt, để cặp mắt dần dần thích ứng cường quang sau mới buông tay ra, chăm chú nhìn kỹ phong cảnh xung quanh.

"Đừng vội xem.

" Ngọc tỳ bà cắp eo nàng đằng vân,"Bây giờ chúng ta đến nội thành Tô thị thăm dò địa thế, rồi mai tính toán cụ thể.

"

"Được, nhưng mà.

.

.

" Tô Tô còn chưa có nói xong, đã bị một trận gió mạnh nghênh diện đánh úp lại làm nàng sặc sụa, chỉ phải ngoan ngoãn bảo trì trầm mặc như trước.

Mị Hỉ hôm nay thật khác thường, không có náo nàng, ba người xẹt nhanh như điện trong biển mây cuồn cuộn, ước chừng một khắc, một tòa thành trì khí thế hoành tráng xuất hiện trước mắt bọn họ.

Còn chưa kịp vui mừng, một loạt tiếng la đinh tai nhức óc cùng tiếng trống trận tốc hành rền vang tận trời, một mảnh chiến trường đầy rẫy thây người, máu nhuốm đỏ đất, khuấy động nhân tâm.

.

.

.



Ngọc tỳ bà và Mị Hỉ khá hưng phấn nhìn xung quanh tìm phương hướng chủ soái, lập tức tìm được Tô thị cách đó vài bước.

Dưới chân là cuộc chiến dần dần tan rã, hai bên đang đứng tại chỗ chỉnh đốn quân ngũ, thanh lý chiến trường.

Các nô lệ nhập đội phía sau cuồn cuộn đi ra khỏi, đem thi thể chết trận bên ta kéo trở về, một mảnh xơ xác tiêu điều, chỉ còn lại kiếm, kích và mũ rải rác khắp nơi.

Đây là lần đầu tiên Tô Tô nhìn thấy một cảnh tượng thây phơi khắp đồng, máu tươi nhuộm đỏ đất như vậy, nàng bắt buộc chính mình mở to hai mắt, nhìn thấy những thi thể không lành lặn, đem một màn này ấn sâu trong đầu.



Thời đại loạn lạc, bốn phía đều là huyết tinh dã man này chính là nơi nàng phải sinh tồn.

Tô Tô trong lòng nói với chính mình, trận chiến tranh này chẳng qua chỉ là màn nhạc dạo trước khi Võ vương phạt Trụ, nàng lúc này chỉ là một cái quần chúng.

Mà ngày sau trong cuộc chiến Phong Thần, nàng không cách nào tự đặt mình đứng ngoài lề nữa.

Nàng phải trăm phương ngàn kế tìm kẽ sống trong cõi chết.

Ngọc tỳ bà tất nhiên là không biết ý nghĩ trong lòng Tô Tô, thấy cặp mắt Tô Tô thẳng vọng chiến trường không nói một lời thì cho rằng là nàng bị sợ hãi, "Đáng thương, bây giờ ta liền mang ngươi đi gặp nữ nhi Tô Hộ.

" Một tay che lại mắt Tô Tô, Ngọc tỳ bà che tầm mắt mang nàng ly khai chiến trường.

Nội thành cơ hồ chỉ còn lại thân ảnh của những nữ thân quyến, nam nhân phần lớn đi đánh trận, Mị Hỉ từ trên cao nhìn xuống, cười nói, "Xem tới nữ nhi của Tô Hộ chúng ta cũng không nên làm cái gì.

"

Tô Tô nổi hắc tuyến, "Các ngươi nguyên lai là nghĩ làm cái gì sao.

" Mị Hỉ đội kim mạt ngạch, thắt bím tóc, ngón trỏ dựng thẳng tại trước môi nhẹ nhàng "Suỵt" một tiếng, không có hồi đáp lời nói của nàng.

Trong khuê phòng của nữ nhi Tô Hộ, tiếng ồn ã của vu sư chiêu hồn cùng với tiếng kêu khóc bi thương của gia nhân mơ hồ truyền tới, Tô gia nữ nhi thế nhưng hôm nay lại hương tan ngọc nát.



Tô Tô mông lung nghĩ tới nguyên bản của Phong Thần Diễn Nghĩa, Đát Kỷ chiếm đoạt thân thể Tô Hộ nữ nhi, thiếu nữ này thế nhưng trong tình huống không người biết được tự tử chết đi trước khi tiến Triều Ca.

Nhược hôm nay thiếu nữ này không chết, sợ rằng Ngọc tỳ bà và Mị Hỉ cũng giết chết nàng ta, để nàng thay thế nàng ta nhập Triều Ca.

.

.

So sánh với yêu, thì tính mạng con người thật quá yếu ớt, mỏng manh.

Tô Tô cụp mắt xuống, lần này có nên hay không phải buông tay? Nhược không tránh khỏi kết cục trốn không thoát, chí ít nàng đã từng thử qua chuyện đổi thay vận mệnh này, nếu như vậy kết cục tối hậu vẫn là con đường chết, nàng cũng có thể cam tâm nhắm mắt.



"Thực là trời cho cơ hội.

" Ngọc tỳ bà che miệng cười, nói.

"Hiện tại chúng ta chỉ cần hủy đi ký ức của bọn họ, tạo một ký ức khác về ngươi là được.

" Tô Tô nói, "Lỡ bọn họ hỏi về chuyện lúc trước hoặc phong thổ, ta sợ sẽ lộ ra dấu vết.

" "Không cần lo lắng.

" Mị Hỉ nói, "Chúng ta tự nhiên sẽ vì ngươi an bày tốt.

Hãy nói ngươi lần này đại nạn không chết, chuyện cũ trước khi đều đã quên, như vậy có thể che lấp được.

''

Mất trí nhớ a….

Tô Tô bất lực lắc đầu, thủ đoạn này nguyên lai đã sớm thịnh hành tại Thương triều.

Lúc trở về, như thường lệ, buổi tối Mị Hỉ bay tới dạy văn tự, trước khi kết thúc khóa học nửa canh giờ, hắn cấp Tô Tô một bó to mai rùa, "Những gì ta có thể dạy đều đã dạy cho ngươi, tối nay là đêm cuối giảng bài, ngày mai ngươi tự học đi, ban ngày ta và Ngọc tỳ bà sẽ định kỳ kiểm tra.

"

Tô Tô ngây ngốc tiếp nhận núi mai rùa cao ngất che chắn cả tầm mắt nàng.

Mị Hỉ đầu cũng không quay lại bỏ đi.

Thế là, một tháng thời gian nói ngắn nhưng không ngắn, nàng càng chặt chẽ tu luyện lặng yên không một tiếng động.



Sáng sớm ngày cuối cùng, Tô Tô bị Ngọc tỳ bà đưa đến nội thất, dưới ánh sáng mông lung của dạ minh châu, nàng trông thấy một bộ cẩm y hoa lệ treo ở vách tường.

Cẩm y tiên lộ chu sa, lộng lẫy nhưng thanh thoát, ở thắt lưng đơm một đóa hoa lớn màu đen, nổi bật vòng eo, làm vòng eo có vẻ nhỏ xinh.

Ngọc tỳ bà sửa sang lại một đầu tóc dài đen nhánh mềm mại của Tô Tô, đội lên quan nón khảm mã nảo trân châu, cố định búi tóc.

Tô Tô chú ý sau quan nón có kèm theo trân châu liên khâu, đồng thời còn có một đôi bông tai mã não cùng với vòng tay đồng bộ.

.

.

Haiz.

, này hình như hơi bị xa hoa a.



Gương mặt Tô Tô đang bị Mị Hỉ và Ngọc tỳ bà nắm vẽ vẽ tô tô, nàng cẩn thận dè dặt khống chế bắp thịt trên mặt mở miệng hỏi, "Như vậy gặp Trụ vương có phải hơi quá khoa trương?" Thân là nữ thân quyến của thị tộc chiến bại, tại chiến bại hôm đó lại mặc trang phục lộng lẫy xinh đẹp.

.

.

Này không phải hơi phô trương sao.

Mị Hỉ nói, "Sau khi chiến tranh kết thúc, bên chiến thắng có quyền lợi đoạt hết tài tư của bên chiến bại, bao gồm nữ nhân của bộ tộc.

.

.

Cho nên khi chiến cuộc đã định, biết được thắng thua, tất cả nữ thân quyến của bên chiến bại đều mặc vào y phục hoa lệ nhất, chờ bên chiến thắng đến chọn lựa" Tô Tô nói, "Thì ra là thế.

"

Sau một hồi tinh tế tạo hình trang phục, làn da trắng nõn nà, làn mi rậm cong vút, đuôi mắt được phác hoa dài nhỏ dễ thương, nụ cười tươi sáng, mặt phấn má đào, dung mạo sáng trong.

.

.

Ngọc tỳ bà có chút vừa lòng đánh giá nàng, "Tô Tô, hiện tại xưng ngươi tuyệt sắc cũng không đủ.

" Đáng tiếc sắc mặt Tô Tô không chút vui mừng, giờ phút này nàng cũng không dám thở mạnh.

Sợ một cái tùy ý, vòng eo nhỏ nhắn kia một giây sau lập tức nổ tung.



Mị Hỉ nói với Tô Tô, "Ngươi còn có vấn đề gì nữa không?" Tô Tô gật đầu, một vấn đề quan trọng là — ngón trỏ chỉ chỉ lỗ tai, "Nhãn tình và lỗ tai của ta như thế nào thu hồi?" Cũng không thể đính lên chúng nó đi dụ hoặc Trụ vương a.

"Chỉ vấn đề này thôi?" Mị Hỉ giương tay áo phất qua phất lại trước mặt Tô Tô, "Ta dùng chút thủ thuật che mắt, ngoại trừ yêu quái cùng vài người tu đạo pháp thuật tinh thâm, phàm nhân không có thể thấy được chân thân của ngươi, ngươi có thể yên tâm du tẩu tại nhân gian.

"

Tô Tô nghe xong mặt mày thoáng chốc giãn ra, còn chưa kịp nói cái gì nữa, chỉ thấy bên hông căng thẳng, một giây sau đã bị Ngọc tỳ bà ôm vào trong ngực.

"Ngươi hiện tại cũng chưa được ổn lắm.

" Ngọc tỳ bà bật cười lớn, nghiêng đầu hôn lên môi Tô Tô! Tô Tô trừng lớn mắt, nháy mắt hóa đá—

"Mùi vị không tệ.

" Ngọc tỳ bà liếm liếm môi, buông ra Tô Tô đứng thẳng lên, quạt lông vuốt nhẹ cằm nàng, "Nhìn gương đi, thích lễ vật này của ta không?" Thích.

.

.

thích gì? Tô Tô tỉnh hồn nhìn qua gương đồng, chỉ liếc mắt một cái, lại như bị điện giật, hai tay ôm mặt trừng to mắt nhìn thiếu nữ mười sáu tuổi quen thuộc trong kính—

Nàng.

.

.

Nàng cải lão hoàn đồng?! Tô Tô không dám tin đánh giá lại một lần, trong kính khuôn mặt lờ mờ là hình dạng thời thiếu nữ của nàng, nhưng bất đồng chính là, nàng bây giờ quanh thân sớm đã cởi bỏ sự ngây ngô, kiều mỵ bức nhân uẩn uẩn hàm quang.



Ngọc tỳ bà nói, "Ngươi sẽ không cho rằng ta để cho ngươi vác gương mặt đại nương kia đi câu dẫn Trụ vương? Gương mặt trẻ trung hiện giờ mới đủ chói lọi.

" Tô Tô: "…" Hết thảy chuẩn bị sắp xếp xong, quân đội của Trụ vương cùng thời khắc đó cũng đã giương cao cờ tiến vào nội thành.



Ngọc tỳ bà và Mị Hỉ mang theo Tô Tô sớm đã chờ ở lộ tuyến mà Trụ vương vi hành.

Nơi phương xa tiếng gót sắt ầm ầm, bụi mù dày đặc cả mười dặm, dẫn đầu đội quân là một thân ảnh to lớn, Đế Tân mái tóc dài búi cao mặt không biểu tình một tay thủ sẵn một cây cự kích, kim tỏa giáp, huyền chiến bào, ngọc đai lưng, một tay kia khống chế dây cương đạp bụi mà tới.

.

.

Tô Tô nhắm mắt lại, thở sâu— Kịch mở màn của nàng rốt cục tới.



« Quyển 2: Giang sơn rung chuyển, Đát Kỷ vào đời ».