Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Chớ cười ta hồ vi - Chương 3

.

.

.

.

Đại nương! Đại nương?! Cô X dằn nén xúc động ngửa mặt lên trời thét dài, thân là phụ nữ thành niên đầy lý trí, cái tên tiểu quỷ lông còn chưa mọc đủ này làm gì có khiếu thẩm mỹ thưởng thức mị lực của phụ nữ chín chắn! Thôi, đi đường của chính mình, mặc kệ tên tiểu mao chưa ráo máu đều này ôm Tiểu Bạch Loli đi = =#

"Ngươi đã đã đúng hẹn đến đàm, vậy liền theo ta đi gặp Ngọc tỳ bà.

" "Ngọc tỳ bà?" Nàng triệt để lờ mờ, "Ta nói, có phải người nhận lầm người.

.

.

.

à không, nhận lầm yêu rồi không?" Thiêu niên nhẫn không được nhắm mắt lại, "Cần ta nhắc nhở ngươi, không phải nửa tháng trước ngươi gửi một bức họa của ngươi từ Thanh Khâu tới cho Ngọc tỳ bà sao?" Chỉ là, trên bức họa tuy nói cũng xem như mỹ nhân, nhưng tuyệt đối trẻ hơn nhiều so với ngoài đời!

Từ Thanh Khâu này bị lặp lại đã hai lần, hơn nữa yêu quái thiếu niên trước mặt không cho nàng phủ nhận, kiên trì nói nàng chính là yêu tinh cố nhân đến từ Thanh Khâu, từ lúc hôn mê tỉnh tại đến giờ cô X liên tiếp gặp những chuyện kỳ quặc, quái gở khiến cho cô không khỏi luống cuống, "Ngươi.

.

.

" "Đát Kỷ.

" Thiếu niên nói tiếp, "Ta mặc kệ ngươi có nguyện ý hay không tiếp thu chiếu thư của Nữ Oa nương nương, nhưng Nữ Oa đã tuyển định (Tuyển chọn + quyết định) ba người chúng ta, chuyện này không phải ngươi một người có thể đối kháng, hãy nhanh chóng theo ta tới Hiên Viên mộ đợi mệnh.

" .

.

.

Đát Kỷ?

Này là yêu cơ có tiếng độc ác nhất trong sử sách, đại danh thực là như sấm bên tai = =! Cô X cơ hồ như gà nuốt dây thun, "Ngươi nói ta.

.

.

là nàng?" Thiếu niên kia bực mình nói, "Ta không có hứng thú giỡn chơi với ngươi, hôm nay ngươi không thể không đi.

" Dứt lời, hắn chế trụ cổ tay cô X, nhảy lên mây đằng vân.



"A— " Một tiếng thét chói tai vang tận mây xanh! Giữa không trung cách mặt đất hơn mười trượng, thiếu niên như cũ vững vàng đứng ở đám mây, nhưng cô X bên cạnh hắn thân thể lơ lửng ở giữa không trung, toàn thân toàn dựa vào cánh tay phải bị thiếu niên chế trụ mà chống đỡ, gió mạnh trên bầu trời kéo chặt vạt áo và mái tóc dài của nàng, làm xương bả vai nàng đau đớn muốn nứt ra.



"Ngươi không có pháp thuật!" Sắc mặt thiếu niên bỗng dưng biến đổi, âm lãnh nhìn nàng chằm chằm, "Đến tột cùng ngươi là người phương nào?" Giờ này khắc này, nàng tin tưởng nếu nàng dám mở miệng nói một chữ không, hắn tuyệt đối sẽ không chút do dự buông tay ra, ngã chết nàng.

Đã đến đường cùng! Có lẽ trong thời điểm sinh tử con người sẽ bộc phát ra tiềm lực, rõ ràng xương bả vai đau đến mức khiến nàng sắp ngất đi, nhưng nàng vẫn cố gắng chịu đựng, trên mặt lộ ra vẻ u buồn, ai oán,"Không có thuật pháp lại ra sao? Ngươi cứ đem ta ném ở chỗ này, mau trở về cùng Ngọc tỳ bà đợi mệnh.

"

Thiếu niên nheo lại mắt, lại không nói chuyện.

Nữ tử cụp mắt, nói, "Diệt Thành Thang thiên hạ, bất luận thành bại hay không, bất luận ngươi và ta có thể thành công lui thân hay không, diệt thế tạo sát nghiệp ngập trời, ngươi và ta sao có thể thuận lợi tiến Phong Thần bảng, chỉ sợ là.

.

.

phơi thây giữa đường.

.

.

" Thiêu niên và cô X, buồn rầu nhìn nhau.



Thần sắc gã thiếu niên dịu lại, chiếu thư diệt thế chỉ có ba yêu bọn họ tiếp được.

Cảm thấy an tâm một chút, hẳn dùng lực tay kéo nàng đến bên cạnh đứng giữa đám mây, phát hiện bàn tay nàng khẽ run lên, cho là nàng thẹn thùng, liền buông tay ra, nói, "Nữ Oa dù sao cũng là thần Sáng Thế, nàng đã ưng thuận sau khi chuyện thành công sẽ cho chúng ta lên hàng tiên nhân, nàng sẽ không nuốt lời.

" "Nhưng dù vậy, nàng lệnh cho ta xuống hạ giới dụ dỗ Trụ Vương.

.

.

" Nàng quay mặt đi, hai gò má ửng đỏ, cắn môi nói, "Dù là ta có ra sao cũng sẽ không đi làm chuyện dơ bẩn như thế.

Ta đã phế đi yêu lực trên người ta, ngươi hãy đi cầu Nữ Oa tìm người khác đi.

" Hắn nhíu mày, "Ngươi uống huyền đan?" Lại phế đi một thân yêu lực của chính mình.



Nàng quật cường hé miệng, ánh mắt ảm đạm.

Trong lòng thầm vui mừng, mới vừa rồi bất cứ giá nào to gan thử một lần, ai dè cũng có thể chó ngáp phải ruồi.

"Hừ! Người cho rằng đây là trò đùa sao!" Thiếu niên cả giận nói, "Ngươi cho rằng làm như vậy Nữ Oa nương nương sẽ thu hồi mệnh lệnh đã ban ra? Ngày hôm đó nàng chiêu yêu lựa chọn ba người chúng la, đây cũng là thiên ý, không thể quay lại.

"

"Một câu thiên ý liền muốn ta.

.

.

" Ngữ khí nàng ngập ngừng, "Hiện giờ yêu lực của ta đã tận phế, không khác gì với phàm nhân, nếu chuyện bị bại lộ làm sao có thể tại bên cạnh Trụ Vương bình yên thoát thân.

.

.

" "Hừ, này cũng là ngươi mình làm mình chịu.

" Nữ tử phảng phất như dần dần chấp nhận mệnh , "Ngươi đã cùng ta thụ chiếu mệnh của Nữ Oa nương nương, vậy—" Nàng quay sang nhìn hắn, trong mắt ẩn mang lệ quang trong suốt, tư thái yếu nhược vô cùng, thấp giọng nói, ".

.

.

Ngươi có thể bảo vệ ta không?"

Thiêu niên trong lòng vừa động, từ thuở nhỏ hắn đã cùng Ngọc tỳ bà tu luyện ở Hiên Viên mộ, chưa hiểu thế sự.

Lần đầu tiên nhìn thấy dáng vẻ yếu đuối như vậy của nữ tử, tuy là nàng hơi già chút, nhưng hình dạng này cùng khiến người có vài phần động tâm.

Thường nghe người ta nói: Hồ tính thiện dâm.

Nhưng hồ yêu trước mắt lại thật trinh liệt khí khái, thiếu niên nói, "Chuyện này ngươi không cần lo lẳng, ta tự nhiên sẽ giúp ngươi.

"

Nàng thật sâu nhìn hắn, muốn nói lại thôi, gật đầu.

"Ta là Mị Hỉ, đợi đến Hiên Viên mộ ta liền dẫn ngươi đi gặp Ngọc tỳ bà.

" “Ta.

.

.

” Cô X thống khổ xoàn xuýt vài giây, vẫn là vô pháp thản nhiên tiếp thu yêu nghiệt danh tự "Đát Kỷ" này, đưa ra vẻ thân mật nói, "Ngươi gọi ta là Tô Tô đi.

"

Hai người rất mau bay qua khỏi ngọn núi rừng, vừa mới ra khỏi, Hỗn thấy mơ hồ dưới chân một loạt âm thanh ồn náo.

(ồn ào + náo nhiệt) Mị Hỉ dù sao thiếu niên tâm tính, tò mò quan sát, chỉ thấy mấy vị thầy mo mặc áo đen đang nhảy điệu múa trừ tà quanh mai rùa trên dàn tế, xung quanh dàn tế quỳ lúc nhúc, líu nhíu một đám nô lệ.

Hắn không kiêng nể gì mà dẫn dắt cô X.

.

.

Không đúng, hiện tại nên kêu nàng là Tô Tô, hai người bay tới dàn tế.



"A, là đám người ban nãy đây mà.

" Tới gần, Tô Tô phát hiện một ít gương mặt quen quen trong đám người đó.

Cùng lúc đó, lão già trên dàn tế cũng phát hiện bọn họ, "Yêu quái! Chính là yêu quái hồi nãy, nàng phá pháp lực của ta hiện giờ còn đang chuẩn bị cùng đồng bọn trốn đi!" Này giờ vẫn cùng Mị Hỉ dùng tâm âm trò chuyện, Tô Tô thiếu chút nữa quên, nàng căn bản nghe không hiểu ngôn ngữ nơi này.

Nhìn thấy lão nhân lại bắt đầu hưng phấn chỉ về phía nàng bô lô ba la, nàng quay đầu nhìn Mị Hỉ, hỏi, "Hắn đang nói gì với ta thế?"

Mị Hỉ vui đùa nói, "Hắn đang vấn an ngươi đó, ngươi có muốn cùng hắn chào hỏi hay không?" Tô Tô nhíu mày, ôn nhu phất phất tay với lão thầy mo, lớn tiếng thăm hỏi, "Các ngươi hảo.

" "Nàng đang cười ta! Yêu nữ đang cười nhạo ta!"

"Yêu nghiệt to gan!" "Yêu nữ.

.

" Phía dưới các nô lệ nhao nhao kinh sợ đứng dậy thối lui, Mị Hỉ mang theo Tô Tô bay lượn vài vòng trên đỉnh đầu bọn họ, ở vòng bay cuối cùng Mị Hỉ ác ý điều khiển đám mây lao vù xuống làm đám nô lệ hoảng sợ vạn phần, nương theo sau là trận kình phong.

Đát Kỷ đột nhiên mặt tối sầm—

Phải biết rõ, trang phục của đám nô lệ này chỉ là cái khố sơ sài.

.

.

.

tức là chỉ có một miếng vải buông thỏng để che dậy, trận gió mạnh này làm miếng vải tung bay….

Tô Tô cả đời này, chưa hề gặp qua tập thể đồ sộ như thế dắt chim đi dạo ở nơi núi rừng tĩnh mịch.

.

.

Nàng khóe miệng run rẩy, "Ngươi vừa rồi.

.

.

là cố ý sao.

"

Thiếu niên rõ ràng gật đầu, "Đương nhiên!" "….

" =.

= ~~o~~

Hoàng hôn Hiên Viên mộ.

Trước khi mặt trời lặn rốt cục đuổi tới, ban đầu nhìn thấy sào huyệt của bọn họ là trong khu mồ mả, mặt Tô Tô trắng bệch, may mà Mị Hỉ mang nàng trở ra, mới biết có khoảng trời, chân trời, một cõi riêng.

Mồ mã đã bị nhóm yêu quái mở rộng thành một cái lăng mộ khổng lồ xa hoa, tất cả lăng mộ đều có một viên lục dạ minh châu chiếu sáng, trong hắc ám phát ra ánh sáng xanh lục và trắng, vô số viên minh châu làm vùng đất này chiếu sáng như ban ngày.



"Ngươi là Đát Kỷ?" m thanh hoài nghi cất cao, một nữ tử mặc cẩm trang màu xanh bích, đầu đội mũ cuốn, giữa đôi mày có một điểm chu sa tươi đẹp, "Bộ dạng ngươi sao già như vậy?'' Tô Tô: “….

” "Thiên hồ tuổi thọ lâu dài, tướng mạo này của ngươi như vậy là thế nào?"

Cặp mắt khắc nghiệt của nàng làm Tô Tô liên tưởng tới cô giáo chủ nhiệm thời trung học, Tô Tô mở miệng ngập ngừng "Ta" một tiếng, rồi làm ra vẻ có chuyện khó nói mà ngừng lại.

Mị Hỉ không tốt bụng gì tiếp lời, "Còn không phải tại nàng lúc trước không nguyện ý thụ chiếu mệnh xuống hạ giới của Nữ Oa nương nương, liền lén uống huyền đan phế đi yêu lực, hiện tại hình dạng này đại khái là tại nàng gây sức ép cho chính mình, không tình nguyện đi dụ dỗ Trụ vương.

" Ngọc tỳ bà trên trán tuôn ra gân xanh, "Với hình dạng của nàng, muốn dùng sắc dụ dỗ Trụ vương cũng chỉ có thể miễn miễn cưỡng cưỡng, hiện tại cư nhiên còn.

.

.

ngươi cho rằng Trụ vương thích gái lỡ thì sao?!"

Tô Tô: ".

.

.

" Ngọc tỳ bà miết ngón tay ngọc lên mặt Tô Tô, "Cái mặt này, nếp nhăn này! Làn da lại quá nhám.

.

.

" ( Ý trong lời nói cùa Ngọc tỳ bà là: mặt Tô Tô đầy nép nhăn, làn da cũng đã lão hóa.

) Tô Tô: "…"

Đè xuống xúc động đưa tay dụi mắt, Tô Tô đột nhiên cảm thấy chính mình như thể cằn cỗi, cô tịch.

Ngọc tỳ bà hà khắc đi xung quanh nàng vài vòng, "Cấp người nửa năm thời gian, trong nửa năm này, ta muốn ngươi đem thân thể, ánh mắt, cử chỉ, mị thái, kiều, hờn, nhu, khóc một lần nữa tu luyện, Đát Kỷ, ngươi phải gắng tiếp thu.

" Thực là cường thế mà lại khủng bố quyết đoán a.



Tô Tô: … =.

=.