Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cho dù duyên mỏng - Leo cao - Chương 10

Chương 3: Scandal tình ái (tam).

“Phải không chị, nhưng em với anh ta quen biết cũng không thân, chỉ biết anh ta làm việc ở Chính phủ, họ Trịnh , gọi Trịnh Vĩ…” “Trịnh Vĩ — hai tiếng này đối với Giản Nhu truyền đến tai, làm cô đầu óc rối loạn, nhất thời làm đầu óc trống rỗng. “…Chị? chị!”

“À, “ Giản Nhu hắng giọng “Tên này, chắc là chỉ trùng tên thôi, nên này chắc có rất nhiều”. Giản Tiệp cũng không để ý đến lời cô nói chỉ tiếp tục nói “Chị, cũng không cần tra xét lý lịch người ta làm gì, em chắc là anh ấy nhất định chưa có kết hôn.” “Làm sao mà em biết chắc vậy?”. “Bởi vì đồng nghiệp anh ấy nói anh ấy theo chủ nghĩa độc thân mà.” “Độc thân…”. Cô cúi đầu nhìn chiếc nhẫn kim cương trên ngón tay áp út, thở phào nhẹ nhõm, hẳn không phải anh rồi, cô vốn biết Trịnh Vĩ năm hai mươi tuổi đã nghĩ đến chuyện lấy vợ rồi. ….. Uy gia nhận được tin diễn viên nào nhận được vai nữ chính, liền cầm kịch bản chạy như bay đến tìm Giản Nhu, đúng lúc cô đang ở trong phòng tắm, cô đang nhìn theo dòng nước đang chảy xuống thân mình thì càng hiện rõ ra những dấu hôn màu hồng rải rác trên bờ vai. Trong dĩ vãng mỗi lần cô cùng với anh triền miên, thì mỗi lần tỉnh lại trong lòng anh, mặc dù xương cốt không đến nỗi rã rời, thế nhưng trên da thịt đầy dấu hôn luôn báo hại nàng mấy ngày liên tục sau đó cũng không dám ăn mặc có chút hở hang nào, mà phải kín đáo từ trên xuống dưới. Thế nhưng lần này, anh chỉ lưu lại trên vai cô mấy vết hôn nhẹ, thực sự khác với phong cách thường ngày của anh. Lẽ nào do ăn chơi vô độ một thời gian dài nên thể lực của anh không như trước.

Hoặc dã là anh đối với cô kích tình cũng giống như vết hôn này đang chậm rãi phai màu rồi? Cũng có khả năng, anh chỉ dừng lại ở đây mà thôi? Sáng nay thức dậy, do đầu dau như búa bổ nên Giản Nhu không có cách nào nhớ lại. Bây giờ dù nổ lực kết nối lại các mảnh vụn ký ức, cô cũng không thể tìm ra bất cứ cảnh tưởng nóng bỏng nào. Chẳng lẽ … anh thật sự dừng lại ở nụ hôn trên bờ vai? Càng làm cho nàng bối rối hơn chính là Giản Tiệp cho rằng người đàn ông kia theo chủ nghĩa độc thân, sẽ là anh sao? Mà chắc là trung tên thôi.

Tiếng chuông cửa reo vang cắt đứt dòng suy nghĩ rối bời của Giản Nhu. Khi nhìn thấy gương mặt ngăm đen và đôi mắt nhỏ sáng lấp lánh của Uy Gia trên màn hình, Giản Nhu liền cởi khăn tắm, mặc quần áo rồi mở cửa. Uy Gia không nhắc đến chuyện tối qua. Anh ta chỉ liếc bộ dạng mệt mỏi của Giản Nhu rồi mở miệng tiết lộ, đạo diễn Trần rất ưng cô, có ý để cô đảm nhận vai nữ chính của “Lam Vũ”, tuần sau đi thử vai. Ngữ khí và vẻ mặt anh ta giống hệt người môi giới mại dâm lúc trao tiền bán thân cho cô gái điếm, vừa hài lòng vừa có chút thương xót. Nhưng cũng không thể trách Uy Gia, đây vốn là chuyện thường ngày trong làng giải trí. Ngủ ở đâu mà chẳng là ngủ, ngủ với ai chẳng là ngủ? Hơn nữa, cô còn lên giường với một anh chàng trẻ tuổi đẹp trai, tiền đồ xán lạn, chẳng mất nhiều công sức đã nhận được vai nữ chính, quả thực không còn gì tốt đẹp hơn.

Vì vậy Giản Nhu cũng thản nhiên ghi lại thời gian và địa điểm thử vai, đồng thời nhận tập kịch bản. Tập kịch bản tương đối mỏng, chỉ có vài cảnh, có lẽ dùng cho buổi thử vai. Giản Nhu tùy tiện giở tới một trang, ánh mắt cô bất chợt dừng lại ở đoạn hội thoại của nhân vật nam nữ chính. Cảnh thứ chín mươi ba. Thời gian : Sau giờ ngọ

Địa điểm : Trong nhà Lam Vũ Nhân vật : Lam Vũ (nữ chính), Dương Sâm (nam chính) Dương Sâm xuất hiện trước mặt Lam Vũ, gấp gáp kéo tay nàng hướng về phía cửa chính mà đi.

Lam Vũ : [ Anh muốn dẫn em đi đâu?] Dương Sâm: [ Chúng ta đi đăng ký kết hôn ] Lam Vũ (rút bàn tay đang bị nắm chặt về) : [Chúng ta chia tay đi.]

Dương Sân (vẻ mặt khó tin): [Tại sao? ] Lam Vũ (cười lạnh) [ Bởi vì tôi không muốn kết hôn với anh, tôi chưa từng nghĩ đến chuyện đó.”] Dương Sâm […Được, bây giờ em nghĩ cũng chưa muộn, anh cho em năm phút, em hãy suy nghĩ tử tế. Em muốn anh nắm tay em đi hay là muốn anh cột và vác em đi?]

Lam Vũ: [ Dương Sâm, anh thật sự cho rằng tôi sẽ yêu một người đàn ông chẳng mua nổi cái nhẫn kim cương tử tế? Anh thật sự cho rằng tôi sẽ tự nguyện rời khỏi làng giải trí, trông chờ anh dùng mấy ngàn tiền trợ cấp nuôi tôi cả đời? Hay anh cho rằng tôi không biết bố anh là ai?] …. Giản Nhu đóng mạnh tập kịch bản, cất giọng khô khốc: “Ai viết kịch bản phim này?”

“Tiêu Thường.” Tiêu Thường là tác giả rất nổi tiếng trên mạng hiện nay, sở trường sáng tác những câu chuyện tình yêu ngược thân ngược tâm, được độc giả nữ vô cùng yêu thích. Bởi vì gần hai năm nay có hai bộ phim truyền hình chuyển thể từ tác phẩm của cô rất ăn khách nên cô được các công ty sản xuất phim ảnh săn đón. Lần này, Tiêu Thường sáng tác “Lam Vũ” dưới hình thức kịch bản phim, không công khai trên mạng, cũng không phát hành sách. Kịch bản được giữ bí mật, diễn viên thử vai chỉ nhận một phần nội dung. Điều này không phải thử thách diễn xuất mà là khả năng lý giải và sức tưởng tượng của diễn viên.

Uy Gia lên tiếng: “Tôi phải tốn nhiều công sức mới nghe ngóng được tư tưởng chủ đề của bộ phim, đó là mối tình bi kịch.” “Mối tình bi kịch?” Giản Nhu thích mô típ này. “Đúng vậy, tuy vẫn chưa có phần kết thúc nhưng xem cách xây dựng nhân vật là biết không có hy vọng...” Để chứng minh suy đoán của mình, Uy Gia kể vắn tắt nội dung với Giản Nhu.

Nữ chính là một diễn viên khao khát thành công, còn nam chính là quân nhân đang học ở trường quân sự Dương Sâm. Căn cứ vào xu thế ngôi sao nữ thường gả cho trai nhà giàu hay người cùng nghề thịnh hành hiện nay, cách xây dựng nhân vật như vậy không được đánh giá cao. Hơn nữa, giữa hai người còn tồn tại mối thâm thù nhà tan cửa nát. Nam chính Dương Sâm yêu quá sâu nặng, vì muốn cùng Lam Vũ được cùng một chỗ, mà làm cho người nhà náo loạn, ba của hắn đuổi hắn ra khỏi nhà hơn nữa còn tuyên bố — “Chỉ cần ta còn sống ngày nào, thì một bước cũng không cho đứa con gái ấy tiến vào cái nhà này. Rất quyết đoán và quyết tuyệt. Dương Sâm kia cũng bất chấp phản đối từ phía người nhà, kiên trì kết hôn với Lam Vũ. khi đó không ngờ Lam Vũ lại nhẫn tâm lạnh lùng nói cho hắng biết bọn họ trước giờ không có tình yêu từ đầu đến cuối đều là một màn kịch do cô ta tự biên tự diễn để trả thù nam chính. Một câu nói đã chiết chết đoạn tình yêu đẹp đẽ của bọn họ ngay lập tức…

Nhiều năm sau, nữ chính tạo dựng được chỗ đứng trong làng giải trí phù hoa, từ một nghệ sỹ không tên tuổi trở thành ngôi sao hạng A, tỏa sáng rực rỡ. Nhưng không ai biết đến sự cô độc của cô mỗi khi nửa đêm tỉnh giấc, cô đã nhập vai quá sâu trong màn kịch tự biên tự diễn đó. Kể xong nội dung chính, Uy Gia nói: “Bộ phim này tuy “cẩu huyết” nhưng cách xây dựng tình cảm rất tinh tế. Đạo diễn Trần lại là đạo diễn lớn, cảnh tình cảm yêu cầu khắt khe, chắc chắn sẽ hấp dẫn. Điều quan trọng nhất, nữ chính có không gian lớn để phát huy, tính cách biến đổi không ngừng, không dễ thể hiện. Chỉ cần cô nhận được vai diễn, tôi dám bảo đảm, bộ phim nhất định sẽ khiến cô nổi tiếng.” Giản Nhu dùng sức nắm trong tay kịch bản, trong đầu cô lúc này không phải là cô sẽ nổi tiếng như thế nào mà là Trịnh Vĩ rốt cuộc anh muốn như thế nào? Theo như bữa tiệc hôm trước, để cho nàng đóng vai nữ chính, hình như tất cả đều do anh bày mưu tính kế, đều do anh nắm hết thảy trong tầm tay, mà mục đích của anh rõ ràng không phải muốn cho nàng thành diễn viên nổi tiếng.

Giản Nhu cụp mi, nhìn chiếc nhẫn kim cương cô quên chưa tháo ra, mặt nhẫn hình hai bàn tay nắm chặt tựa như quấn lấy ngón áp út của cô. Cô đột nhiên có ảo giác, người đàn ông đó vẫn nắm chặt tay cô, chưa bao giờ buông lơi. “Tiểu Nhu? Tiểu Nhu?” Uy Gia hét lớn tiếng, gọi linh hồn đang ở tận phương nào của Giản Nhu quay về: “Hả?”

“Cô có điện thoại kìa”. “Ừm.” Giản Nhu tìm di động, nhưng vừa nhìn dãy số trên màn hình, cô lập tức bấm nút từ chối cuộc gọi. Vài giây sau, điện thoại lại đổ chuông.

“Ai gọi vậy?” Uy Gia thắc mắc Giản Nhu đáp qua loa: “Số điện thoại lạ, chắc là cuộc gọi quấy rối ấy mà.” Điện thoại lần thứ ba đổ chuông, Giản Nhu vừa cầm máy, Uy Gia không hổ danh là người quản lý tận tụy với công việc, đã giúp cô nhận cuộc gọi: “Tôi là người quản lý của Giản Nhu, xin hỏi ai đấy?”

Giản Nhu không nghe thấy đầu kia nói gì, chỉ biết gương mặt của Uy Gia như ống kính chuyển cảnh, từ vẻ lạnh lẽo của mùa đông sang không khí nóng nực giữa mùa hè trong giây lát: “Ồ, Trưởng phòng Trịnh, chào cậu! Chào cậu... Tiểu Nhu có ở đây, cậu đợi một lát.” Dù không tình nguyện, Giản Nhu cũng chỉ còn cách nhận điện thoại từ tay Uy Gia. “Tại sao không nghe điện thoại của tôi?” Giọng nói của anh mang lại cảm giác như cơn gió thu thổi lá rụng xào xạc. Giản Nhu cầm di động đi vào phòng ngủ, khi có thể né tránh “hỏa nhãn kim tinh” của người quản lý, cô mới hỏi lại: “Chúng ta có thể nói chuyện gì? Lẽ nào Trưởng phòng Trịnh muốn bàn đến cảm nhận của buổi tối hôm qua?”

(“Hỏa nhãn kim tinh” là đôi mắt thần của Tôn Ngộ Không trong tác phẩm “Tây Du Ký”, có thể nhìn thấu mọi vật) “Tôi tưởng em muốn cùng tôi bàn về vụ thử vai “Lam Vũ”?” “Rất xin lỗi, những việc liên quan đến phim ảnh, người quản lý sẽ bàn thay tôi. Tôi chỉ cần làm tốt công việc mình nên làm, chuyện khác đều do người quản lý phụ trách.”

“Em tưởng ngủ trên giường của tôi một đêm là xong việc hay sao?” Anh đặc biệt nhấn mạnh từ “ngủ”, đủ thấy tối qua cô đã thật sự ngủ ở đó, dù cô có thừa nhận hay không. “Trưởng phòng Trịnh, tôi không mảnh vải che thân nằm bên cạnh anh cũng không thể khơi gợi hứng thú của anh? Xem ra anh buông thả bản thân quá độ, dẫn đến phương diện nào đó có vấn đề... Vì vậy anh không thể oán trách tôi.” “….” Đầu kia điện thoại im lặng hồi lâu.

Giản Nhu tiếp tục bày tỏ sự quan tâm: “Tôi có quen một bác sỹ Đông y, chuyên chữa trị bệnh này, bảo đảm khỏi bệnh, anh có cần tôi giới thiệu...” Cô còn chưa dứt lời, đầu kia điện thoại truyền tới âm thanh lạnh lùng: “Em có cần tối nay để tôi chứng minh cho em thấy, cơ thể tôi không có bất cứ vấn đề gì?” Chân đột nhiên bị vấp, Giản Nhu loạng choạng suýt nữa bị ngã. Cô bám vào bàn đứng thẳng người rồi lau mồ hôi trán: “Thật ngại quá, tối nay tôi đã có hẹn rồi.”

“Là Nhạc Khải Phi?” “Đúng vậy” Giản Nhu cố ý làm cho người nghe cảm thấy có chút ám muội trong thanh âm tiếng tục nói : “Nếu như anh không để ý … Có thể cùng nhau.” “Tôi rất để ý!” Chỉ nói mấy lời này, xong anh cúp điện thoại.

…. Nghe tiếng tút tút chói tai ở đầu kia điện thoại truyền tới, đầu óc Giản Nhu bất chợt bật ra một câu thoại trong bộ phim truyền hình nào đó: “Em cậy tôi yêu em.” Nếu không phải thật lòng yêu cô, với tính cách của anh, chỉ e anh đã “gặm” cô đến mức xương cốt cũng chẳng còn từ đời nào. Nhưng nếu không phải anh yêu cô, cô cần gì đâm từng mũi kim vào trái tim anh?

.