Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cho dù duyên mỏng - Leo cao - Chương 11

Chương 3: Scandal tình ái (tứ).

Nhiều lúc không thể nói dối bừa bãi, vì không cẩn thận sẽ bị ứng nghiệm Uy Gia ăn cơm ở nhà Giản Nhu, định cùng cô thảo luận kịch bản, đào sâu nội tâm của nhân vật, ai ngờ trợ lý của phó tổng giám đốc công ty đột nhiên gọi điện thoại, thông báo ngắn gọn rằng cô phải đi gặp Nhạc Khải Phi tại quán cà phê xoay ở tầng trên cùng khách sạn Đế Đô vào lúc năm giờ chiều nay. Đúng rồi, là thông báo chứ không phải lời mời. Ai bảo người ta là đại công tử của CEO kiêm Phó tổng giám đốc điều hành mới nhậm chức của công ty truyền thông Thế Kỷ, người nắm giữ “mạch máu” kinh tế của cô. Hơn nữa, bây giờ cô đang trông chờ anh ta giúp cô tháo cái mũ “tiểu tam”, tránh nguy cơ một ngày nào đó bị vợ cũ của anh ta tạt a-xít.

Chưa đến bốn giờ, Giản Nhu mặc bộ đồ bình thường vừa dày vừa kín mít từ trên xuống dưới, lại đeo cặp kính râm che nửa khuôn mặt mới ra khỏi nhà. Đi vài vòng trên phố, xác định không có người bám theo, cô liền lái xe về phía khách sạn Đế Đô. Lúc đi vào quán cà phê theo sự hướng dẫn của nhân viên phục vụ, Nhạc Khải Phi đã đợi cô trong phòng riêng. Căn phòng sáng trưng giản dị tràn ngập tiếng nhạc du dương, không khí thoang thoảng mùi cà phê thơm nồng, Nhạc Khải Phi đang ngồi ở ghế sofa mềm mại bên cửa sổ có thể ngắm cảnh thành phố. Ngón tay dài của anh ta cầm tách cà phê, gương mặt nghiêng tuấn tú cộng thêm động tác ung dung trầm tĩnh nên thoạt nhìn, anh ta có vẻ tao nhã của nắng xuân tuyết trắng. Nhưng cũng chỉ thoạt nhìn mà thôi, bởi một khi ngắm kỹ, vẻ dung tục giả dối từ trong cốt tủy của anh ta vẫn không thể che giấu.

Thấy Giản Nhu đi vào, Nhạc Khải Phi nheo mắt: “Ngồi đi, tôi gọi Kopi Luwak cho em rồi.” Giản Nhu ngồi xuống ghế, nhận tách cà phê mùi “cứt mèo” nồng nặc do nhân viên phục vụ đưa tới, mím môi uống một ngụm. Cùng Nhạc Khải Phi học làm trưởng giả thưởng thức cà phê rất nhiều lần nhưng cô vẫn không có cách nào thôi liên tưởng đến phân mèo mỗi khi uống cà phê. Cũng giống như quen biết anh ta bao nhiêu năm, cô vẫn không thể quên hình ảnh lần đầu nhìn thấy anh ta giữa đám đông. Lúc đó, người cô đang quay tròn trong không trung, cảm giác chóng mặt kịch liệt theo sự va chạm của thân thể khiến cô đau buốt, trong khi gương mặt anh ta lộ vẻ hứng thú.. Năm đó, Giản Nhu mới mười bảy tuổi, còn là diễn viên quần chúng tràn đầy nhiệt huyết với nghệ thuật. Tuy lúc bấy giờ cô chỉ đóng vai người qua đường, bộ phim xuất hiện nhiều nhất cũng là nữ thứ N chết sau vài cảnh, nhưng cô tin rằng, chỉ cần cô tận tâm tận lực, một ngày nào đó cô có thể nổi tiếng. Một hôm, Giản Nhu làm diễn viên thế thân của một dự án điện ảnh lớn, thay nữ diễn viên chính ngã cầu thang trong tòa nhà cao hơn hai mươi tầng. Nhờ “phúc” của người đạo diễn yêu cầu khắt khe, cô ngã năm lần mới được thông qua. Ngoài gương mặt mà Giản Nhu sống chết bảo vệ, toàn thân cô không tránh khỏi bị trầy xước.

Hôm đó Nhạc Khải Phi tình cờ đến thăm phim trường. Không có việc gì để làm, anh ta nhàn nhã đứng bên cạnh xem cô ngã liên tiếp năm lần. Vì vậy trong quá trình lăn tròn, cô lờ mờ nhìn thấy một gương mặt đàn ông đầy vẻ thích thú. Ánh mắt của anh ta khiến Giản Nhu lần đầu tiên trong đời căm ghét loại công tử nhà giàu chỉ biết ăn chơi hưởng lạc mà không biết nỗi khổ của nhân gian. Sau khi hoàn thành công việc, Giản Nhu ôm bắp chân chảy máu ngồi bên cạnh xem diễn xuất tuyệt vời của nữ diễn viên chính, tức Ảnh hậu Lâm Hi Nhi. Cho đến khi đoàn phim kết thúc công việc, cô mới ra về. Không biết trời đổ mưa từ lúc nào, Giản Nhu giương cái ô mượn của nhân viên hậu trường đi tập tễnh trong mưa gió. Chiếc xe con sang trọng của Nhạc Khải Phi chở Lâm Hi Nhi chạy qua người Giản Nhu, dù tốc độ giảm xuống nhưng nước vẫn bắn tung tóe vào cô, từng dòng nước lạnh lẽo.

Ô tô dừng lại, gương mặt xinh đẹp của Lâm Hi Nhi hiện ra sau cửa xe đang từ từ hạ xuống, cô ta hỏi Giản Nhu đi đâu, có cần cô ta tiễn một đoạn hay không. Nghe ra người ta chỉ hỏi khách sáo, Giản Nhu mỉm cười lắc đầu Cửa xe lại kéo lên cao, ô tô tiếp tục chuyển bánh, Giản Nhu lại một lần nữa lờ mờ nhìn thấy gương mặt hứng thú của Nhạc Khải Phi qua gương chiếu hậu ướt nước mưa.

Cô căm ghét vẻ mặt đó. …. Nhiều tháng sau, công ty truyền thông Thế Kỷ có kế hoạch sản xuất một bộ phim truyền hình, nhân cơ hội này lăng xê một loạt gương mặt mới. Lần đầu tiên đảm nhận vai trò nhà sản xuất, Nhạc Khải Phi tỏ ra chuyên nghiệp, đích thân đến khoa biểu diễn của Học viện Điện ảnh tuyển chọn diễn viên. Lúc thử vai, anh ta lập tức nhận ra Giản Nhu, đồng thời khéo léo bày tỏ tâm tư muốn ký hợp đồng với cô.

Nhiều năm sau, Giản Nhu có lần hỏi anh ta: “Có phải lúc đó anh bị cảm động bởi tinh thần cống hiến cho nghệ thuật của tôi nên mới chọn tôi?” Nhạc Khải Phi nghiêm túc trả lời: “Lúc ngã cầu thang, em đã bị lộ hàng, tôi bị ấn tượng bởi đồi núi hùng vĩ trước ngực em nên sau đó mới chọn em.” Giản Nhu hết nói nổi: “Con mắt Nhạc thiếu quả nhiên độc đáo.”

“Tôi cho rằng, với thân hình, với khả năng diễn xuất trời sinh và nghị lực bất chấp tất cả để leo cao của em, em rất có tiềm năng trở thành ngôi sao, tuyệt đối có thể lăng xê thành ngôi sao nổi tiếng. Ai ngờ em chẳng ra làm sao, tôi bỏ nhiều tâm tư vào em như vậy, em lại ra vẻ thánh nữ với tôi. Nếu không phải tôi rộng lượng, không so đo chuyện trước kia, đừng nói là diễn viên hạng hai, bây giờ đến cơ hội làm diễn viên quần chúng em cũng chẳng có ấy chứ.” Thật ra một khi đã bước vào làng giải trí, Giản Nhu cũng không định làm thánh nữ. Khi Nhạc Khải Phi trao cho cô vai nữ chính thứ ba, đồng thời ký hợp đồng năm năm với cô, bố trí người quản lý “vàng” Uy Gia cho cô, cô đã nhìn ra tâm tư của anh ta. Hơn một năm lăn lộn trong nghề, Giản Nhu hiểu rõ quy tắc trò chơi của làng giải trí. Nếu muốn tiến thân, một là bạn cởi đồ trước mặt khán giả, hai là cởi đồ trước nhà đầu tư, ba là trước đạo diễn, hoặc cởi đồ trước người đàn ông có thể lăng xê bạn. Tóm lại từ quan trọng nhất chỉ có một chữ “cởi”.

So với mấy ông già bụng phệ, Nhạc Khải Phi có ngoại hình không tồi, lại trẻ trung, coi như sự lựa chọn tốt nhất. Vì vậy trong ba tháng đóng phim, Giản Nhu không chỉ bỏ công sức nghiên cứu đặc trưng tính cách nhân vật, còn hết lòng nghiên cứu thói quen tính cách của Nhạc Khải Phi, thu hoạch khá nhiều điều tâm đắc... Sau đó, bộ phim phát sóng vào giờ vàng, nhân vật nữ chính thứ ba lạnh lùng cao ngạo được cô thể hiện rất xuất sắc, để lại ấn tượng sâu đậm cho khán giả. Tên tuổi của Giản Nhu cũng được không ít người trong giới ghi nhớ. Danh lợi đến bất thình lình và mức thù lao tăng vọt càng khiến cô quyết tâm thành danh. Tại buổi tiệc mừng công, Giản Nhu cố ý chọn một bộ váy màu xám nhạt cổ khoét sâu, cầm ly rượu vang hùng dũng đi về phía Nhạc Khải Phi...

….. “Trạng thái tinh thần không tồi.” Nhạc Khải Phi quan sát bộ đồ dày cộp trên người Giản Nhu bằng ánh mắt đầy thâm ý: “Nghe nói đêm qua em lên giường của Trịnh thiếu? Tôi còn tưởng em không thể lết xuống giường...” Giản Nhu đang cầm tách cà phê chìm trong suy tư, nghe câu này, cô suýt phun cà phê ra khỏi miệng. Nhạc Khải Phi biết tối qua cô ăn cơm cùng Trịnh Vĩ cũng không phải chuyện lạ, nhưng anh ta còn biết rõ cô “không thể lết xuống giường”, làng giải trí quả nhiên chẳng có gì là bí mật riêng tư.

Thấy cô lặng thinh, Nhạc Khải Phi hỏi thẳng: “Em đang diễn trò gì vậy? Hâm nóng tình cũ hay định mượn anh ta để leo cao?” Giản Nhu hắng giọng, cuối cùng cũng thốt ra lời: “Nếu tôi nói tôi bị ép buộc, anh có tin không?” “Em? Thôi đi, với tính cách không biết điều của em, ai có thể ép nổi em?”

Lời nói khá có lý, Giản Nhu gật đầu tán thành: “Cám ơn lời khen của Nhạc tổng. Vậy Nhạc tổng có nên để đám phóng viên giải trí của mấy tờ báo lá cải nhận thức về sự “không biết điều” của tôi, để bọn họ đừng đề cao tôi, đừng giao trách nhiệm nặng nề phá hoại tình cảm của vợ chồng anh cho tôi được không?” “Tôi vốn định để bọn họ biết điều đó.” Nhạc Khải Phi lười nhác tựa vào thành ghế sofa: “Nhưng sáng nay nghe nói nhà đầu tư “Lam Vũ” tiến cử em đóng vai nữ chính, tôi cảm thấy nếu không nhân cơ hội này đánh bóng “mức độ nổi tiếng” của em, thì thật có lỗi với tình bạn của chúng ta bao năm qua.” “Ý của anh là... anh định dùng scandal của chúng ta để tuyên truyền bộ phim?”

“Em muốn nghĩ thế nào cũng được, ngày mai tôi có việc đi Thượng Hải, em hãy đi cùng tôi.” “Hả?” Nhạc Khải Phi liếc qua bộ quần áo trên người Giản Nhu, ánh mắt đầy vẻ khinh thường: “Tới lúc đó chắc chắn sẽ có phóng viên giải trí chụp lén, em nhớ mặc đồ gợi cảm một chút, đừng làm mất mặt tôi.”

Giản Nhu cười tươi: “Muốn tạo tin sốt dẻo, cần gì phải chạy tới tận Thượng Hải, hôm nay chẳng phải là cơ hội tốt hay sao? Anh nói xem chúng ta nên xuống tầng dưới đặt phòng, hay đi biệt thự của anh?” “…” Nhạc Khải Phi hết nói nổi. Trong nửa phút anh ta im lặng, Giản Nhu đã gửi tin nhắn cho người bạn phóng viên của tờ báo “Giải trí buổi sáng”: Có muốn tin tức độc quyền không? Hãy đợi ở ngoài cửa khách sạn Đế Đô.

Tin nhắn vừa mới gửi đi, Giản Nhu nghe thấy giọng nói bất mãn của Nhạc Khải Phi truyền đến, “Là tôi muốn Scandal tình ái, chứ không phải một vụ tai tiếng.” “Hả, có gì khác biệt không?” Trong quan niệm của Giản Nhu, những vụ scandal dính đến anh chàng playboy nổi danh này đều là tai tiếng.

Thế là Nhạc công tử dùng hành vi thân thể cho cô thấy định nghĩa về scandal theo quan điểm của anh ta là như thế nào. Sau khi uống cà phê, anh ta dẫn Giản Nhu đi một quán nhỏ ăn lẩu. Quán rất nhỏ, lại nằm trong ngõ sâu ngoằn ngoèo. Giản Nhu bị anh ta ôm eo dẫn đi bộ, cô phải cố gắng giữ nụ cười ngọt ngào trên môi. Còn người bạn phóng viên hết sức kính nghiệp ôm máy ảnh bám theo bọn họ. Con đường tạo scandal đặc biệt gian khổ. Ăn lẩu xong, Nhạc Khải Phi lại đưa Giản Nhu đi dạo cửa hàng đồ hiệu. Hiếm khi có cơ hội, Giản Nhu đương nhiên không khách sáo chọn mấy bộ váy cô đã để ý từ lâu. Thấy Nhạc công tử hào phóng mở hầu bao, cô cười đến nỗi sắp rách cả miệng. Nhưng sau khi nhân viên thu ngân cà thẻ, Nhạc công tử ghé sát tai cô nói nhỏ: “Tôi sẽ trừ số tiền mua trang phục vào thù lao của em.”

Nụ cười cứng đờ trên khóe môi Giản Nhu, vừa định quay người trả hàng, cô liền bị Nhạc công tử kéo trở lại: “Em yêu, đừng quên chúng ta đang diễn kịch, phải tôn trọng kịch bản mới được... Em hãy hướng về phía ống kính, nở nụ cười thật tươi xem nào.” Nghe hai từ “ống kính”, Giản Nhu lập tức lấy lại tinh thần, dù rất xót ruột nhưng cô vẫn nhìn người đàn ông bên cạnh bằng ánh mắt thâm tình, miệng nở nụ cười vô cùng quyến rũ. Nhạc Khải Phi cảm thán: “Em không giành ngôi Ảnh hậu thì thật không phải đạo trời.”

“Đạo trời ở đâu? Anh gặp bao giờ chưa?” Giản Nhu cười khẽ một tiếng khinh thường: “Thời buổi bây giờ, đạo trời cũng giống như tình yêu chân thành, nhiều người nhắc tới chứ chẳng mấy ai từng gặp.” “Em thì sao? Đã gặp bao giờ chưa?”

“Chưa.” “Ý tôi là... tình yêu chân thành...” “…”

Câu hỏi rất hay, khiến cả buổi tối Giản Nhu không nhịn được lại nghĩ đến đáp án của vấn đề này. Ngay cả bộ phim hài chiếu lúc nửa đêm cũng không thể khiến cô cười tự đáy lòng như vậy. Lúc rạng sáng , Nhạc Khải Phi đưa Giản Nhu về khu chung cư. Cô xuống xe, ngọn gió đêm mang theo cái lạnh thấu xương thổi qua, khiến cô bất giác rảo bước nhanh về nhà. Nhạc công tử đuổi theo, khoác áo comple vẫn còn đọng lại hơi ấm từ thân thể anh ta lên vai cô. “Sáng sớm mai tôi đến đón em.” Anh ta cất giọng dịu dàng.

Để phối hợp với màn tình cảm trong kịch bản, cứ đi hai ba bước, Giản Nhu lại quay đầu về phía Nhạc Khải Phi, gương mặt lộ vẻ lưu luyến không nỡ xa rời… Các đó không xa, Triệu Thiên Thiên cũng nhanh chóng ấn nút máy ảnh chụp một cảnh mặn nồng, một bên trong đầu suy nghĩ tin tức độc nhất vô nhị này thì nên để tiêu đề như thế nào mới có thể thỏa lòng người hóng chuyện. Nhạc Khải Phi lái xe rời đi, cô mới hài lòng buông máy ảnh, chuẩn bị rời đi. Đúng lúc đó kịp định thần, cô thiếu chút nửa va chạm vào một cỗ hàn khí lạnh thấy xương, cũng mai đối phương né tránh đúng lúc.

Cô kinh hãi ngẩng đầu, ngay dưới đèn đường lộ một bóng người , cô không nhìn rõ mặt của đối phơng, chỉ mơ hồ hình dáng một người đàn ông lạnh lùng, mà khi hắn cùng bóng đêm như hòa lẫn vào nhau..