Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cho dù duyên mỏng - Leo cao - Chương 13

Chương 4: (tiếp theo).

Giản Nhu cầm tập kịch bản, từng giọt nước mắt chảy dài xuống trang giấy. “Nếu cô ấy còn tình cảm với anh thì chẳng có trở ngại nào là không thể khắc phục … “ Cô đọc câu thoại này hết lần này đến lần khác, cho đến khi điện thoại đổ chuông cô mới bừng tỉnh từ nỗi bi thương, vội lau nước mắt rồi cầm máy. Là Triệu Thiên Thiên gọi tới. Giản Nhu hỏi: “Địa phóng viên Triệu, hôm nay thu hoạch thế nào?”

“Thu hoạch vô cùng lớn. Cậu mau khai thật đi, cậu và Trịnh Vĩ có gian tình gì thế? Mình có chứng cứ đấy! Đừng để mình phải bức cung!” “Hôm nay rõ ràng mình đi cùng Nhạc Khải Phi mà, chắc cậu phải thay mắt kính rồi!” “Mình vừa mới thay xong, vì vậy chắc chắn mình không nhìn nhầm, người đàn ông ở dưới nhà cậu một trăm phần trăm là Trịnh Vĩ.”

Giản Nhu tưởng mình nghe nhầm: Cậu nói … Trịnh Vĩ ở dưới nhà mình sao?” “Đúng thế! Vừa rồi anh ta còn kiểm tra đống ảnh mình chụp, mặt tối sầm như thể gặp vợ mình lén lút quan hệ với người khác ấy.” Giản Nhu còn chưa kịp “tiêu hóa” thông tin này, chuông cửa đã vang lên. Trên màn hình xuất hiện gương mặt quen thuộc, thần sắc quả nhiên u ám như thể “bắt gặp vợ mình lén lút quan hệ với người khác”.

Không nghe thấy câu trả lời của Giản Nhu, Triệu Thiên Thiên liền xuất “tuyệt chiêu”: Xem ra cậu muốn mình đi tìm cậu để bức cung ngay bây giờ?” “Đừng!” Nghe bạn nói sẽ đến nhà, Giản Nhu lập tức khai thật: “Mình khai hết, bọn mình … đang trong thời kỳ phát triển mối quan hệ. Cụ thể phát triển đến bước nào, còn tùy vào duyên phận.” “Nói vậy thì hai người có “kịch” để coi rồi phải không?”

“Kịch thì có, chỉ là không biết có phải là phim V hay không mà thôi.” “Phim V? Không phải cậu nói thiếu chữ A ở đằng trước đấy chứ?” Phim AV ư? Xem ra tối nay cũng có khả năng đó. Lau mồ hôi trên trán, Giản Nhu chuyển sang giọng khẩn cầu: “Chị gái của tôi ơi! Cậu cứ tưởng tượng đi, nhưng nhớ đừng viết lung tung đấy nhé!” “Cậu yên tâm đi! Trừ khi mình chán sống mới dám viết linh tinh về anh ta.”

Chuông cửa lại một lần nửa reo vang. Tránh tình trạng Triệu Thiên Thiên “ngửi ra điều gì đó, Giản Nhu liền viện cớ ngày mai có việc nên phải nghỉ sớm, nhanh chóng cúp điện thoại. Tiếng gõ cửa vang lên thay tiếng chuông, đặc biệt rõ ràng giữa buổi đêm yên tĩnh. Để tránh ảnh hưởng đến hàng xóm, Giản Nhu buộc phải lên tiếng: “Trưởng phòng Trịnh, muộn như vậy rồi, anh tìm tôi có việc sao?” “Ừ” Trịnh Vĩ bình thản trả lời.

“Không phải anh đến để lấy đồ của mình đấy chứ?” “Tôi đến để thảo luận với em cảm nhận về buổi tối hôm qua.” Giản Nhu á khẩu.

“Em không cần mở cửa, chúng ta đứng cách nhau một cánh cửa trò chuyện cũng vậy thôi. Dù sao đêm tối yên tĩnh, tôi nói to một chút, em cũng có thể nghe thấy. Chỉ không biết cô phóng viên săn tin ở dưới nhà đã đi chưa. Chắc chắn cô ta rất hiếu kỳ về mối quan hệ của chúng ta…” Bây giờ, sự kiên quyết và cứng rắn không biết trời cao đất dày của Giản Nhu ngày nào đã bị hiện thực cuộc sống bào mòn. Trong đầu cô lúc này không phải hiện lên hình ảnh người đàn ông đang đứng bên ngoài cánh cửa kia ôm cô ca sĩ bốc lửa ái ân trong chiếc xe A8 mà là hình ảnh anh ôm cô tối qua, ngữ điệu đầy vẻ quyến luyến khi thốt ra câu: “Người phụ nữ anh muốn, từ đầu đến cuối chỉ có một mình em.” Biết rõ một khi mở cánh cửa này, cô và anh sẽ tiếp tục dây dưa không dứt nhưng Giản Nhu vẫn không thể nào khống chế bàn tay mình.

Cửa vừa mở ra, tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. “Anh muốn nói chuyện gì?” Trịnh Vĩ lách người đi vào nhà. Giản Nhu đành chịu thua. Sau mấy năm, người đàn ông này đã thay đổi khá nhiều nhưng điều duy nhất không thay đổi chính là luôn coi nhà cô như nhà mình. “Nhà em có rượu không? Chúng ta vừa uống vừa trò chuyện.” Anh nói.

“Uống rượu ư? Anh không định mượn rượu để giở trò bậy bạ đấy chứ?” Anh nhìn chằm chằm vào bộ đồ ngủ bằng lụa màu đen trên người cô. “Nếu tôi muốn giở trò bậy bạ thì chẳng cần đến rượu vẫn có thể làm như thường.” Lăn lộn trong làng giải trí đầy “cầm thú” bao năm, Giản Nhu gặp không ít đàn ông vô liêm sỉ, nhưng mặt dày mà tỏ ra thản nhiên đến mức này, chắc anh là người duy nhất.

Giản Nhu bí từ, chỉ biết thống ra câu: “Tác phong của anh … quả nhiên danh bất hư truyền!” Sau đó cô vẫn giữ nguyên tắc người đến nhà là khách, mở thùng lấy chai rượu Mouton Cadet duy nhất. Nghe nói loại rượu này rất đắt, vì vậy cô nhiều lần muốn uống nhưng không nỡ, định để lúc cần thiết mới khui chai, không ngờ hôm nay dùng đến. Sau khi mở chai rượu, Giản Nhu cúi đầu nhìn bộ váy ngủ trên người mình. Tuy bộ váy tương đối kín đáo nhưng để tránh tình trạng người đàn ông kia giở trò rồi lại nói cô cố tình quyến rũ anh, cô liền đi sang phòng thay đồ lấy một chiếc áo khoác dài màu xám thẫm mặc vào người, kín mít từ đầu đến chân. Soi gương thấy bộ dạng của mình bây giờ không một chút nữ tính, Giản Nhu mới yên tâm xách chai rượu và hai cái ly đế cao quay về phòng khách.

Tất cả đèn ở phòng khách đều được bật sáng, máy CD đang phát ca khúc My heart will go on da diết, còn người khách không mời mà đến dã cởi áo khoác, đang dùng ánh mắt nghề nghiệp thẩm tra căn phòng của cô, không bỏ qua từng chi tiết nhỏ như đĩa DVD Titanic mà cô đã xem vô số lần, cây xương rồng đã nở hoa trên bệ cửa sổ và cả túi quần áo hàng hiệu mà cô mới mua tối nay. Cuối cùng anh dừng lại tấm ảnh chân dung cỡ lớn của Giản Nhu. Trong ảnh, cô nằm nghiên trên chiếc giường trắng muốt, tay ôm gối, dáng vẻ tương đối gợi cảm. Không thể không thừa nhận hình ảnh này rất có sức “sát thương” với đàn ông. Cô thầm quyết định ngày mai sẽ đổi tấm ảnh khác. Nghe thấy tiếng bước chân, Trịnh Vĩ quay đầu lại. Nhìn thấy bộ dáng kín mít của cô, anh phì cười. “Em sợ tôi làm gì nên mặc đồ kiểu này hay sao?”

“Buổi đêm gió lớn, tôi sợ bị nhiễm lạnh.” “Trời nóng như vậy, em cứ cởi ra đi..” Anh nhận ly rượu từ tay cô, đưa lên miệng nhấp một ngụm. “Thứ mà tôi muốn, tối qua đã nhìn cả rồi.” Hừm… Người đàn ông này thẳng thắn quá đi!

Giản Nhu kéo vạt áo rồi ngồi xuống sofa. Rõ ràng ngồi cách anh mấy mét nhưng cô vẫn không có cảm giác an toàn. “Gần đây anh có đi Canada không?” Để làm dịu bầu không khí, cô hỏi vấn đề mình nghi hoặc cả ngày hôm nay. “Có! Tháng trước tôi có đi khảo sát một chuyến.”

“Anh đi thật à?” Đầu óc cô ù ù. “Vậy người đàn ông mà em gái tôi nói chính là anh phải không?” Trịnh Vĩ gật đầu. “Em gái em đã nói gì về tôi?” “Nó nói khi nào về nước, anh sẽ mời nó ăn cơm. Anh mời thật sao?”

“Có lẽ thế, tôi cũng chẳng nhớ nữa.” Trịnh Vĩ trả lời. Giọng điệu không để tâm của anh trái ngược với thái độ chờ mong của Giản Tiệp. Nhìn vẻ mặt thản nhiên của Trịnh Vĩ, lại nghĩ đến sự u mê không tỉnh ngộ của cô bạn Lạc Tình và sự si tình của nữ ca sĩ bốc lửa Nhiêm Vũ, dù bị anh bỏ rơi cũng không hề hối hận, Giản Nhu chẳng thể bình tĩnh: “Trịnh Vĩ! Tôi cảnh cáo anh, anh thích quan hệ với ai thì tùy, nhưng đừng động vào em gái tôi, nếu không…” Anh đi đến bên cô, chống tay xuống thành sofa, cúi thấp đầu, gương mặt áp sát, hơi thở nóng hổi phả vào miệng cô. “Nếu không thì thế nào? Em sẽ làm gì tôi?”

Một ngọn lửa nóng bỏng từ đôi môi nhanh chóng lan khắp toàn thân, Giản Nhu vội né tránh. Bởi vì quá gấp gáp, ly rượu trong tay cô đập vào bàn kính. Trịnh Vĩ kịp thời giúp cô đỡ cái ly, rượu không bị đổ ra ngoài nhưng vẫn bắn mấy giọt vào tập kịch bản. Rượu đỏ như máu, rất giống máu chảy trên nền đá năm đó. Cô vội rút tờ giấy ăn ra lau. Đáng tiếc đã quá muộn, giọt rượu đã thấm và trang giấy trắng, không thể lau sạch, tựa như khoảng cách giữa cô và anh, dù cố gắng đến mức nào đi chăng nữa, hai người cũng không thể vượt qua. “Tối qua, tại são em khóc?” Trịnh Vĩ nhìn cô bằng ánh mắt sắc bén.

Dựa vào khả năng diễn xuất được tôi luyện bao năm, Giản Nhu không thay đổi sắc mặt. “Tôi đã khóc sao? Thật ngại quá, tôi uống say nên chẳng nhớ gì cả.” “Nói như vậy, tối qua em cuồng nhiệt đến thế, chẳng nhẽ là bởi vì uống say nên giở trò bậy bạ?” “Tôi…” Giản Nhu hít một hơi sâu, nghiêm túc trả lời: “Đây là trình độ cơ bản của một diễn viên. Cảm ơn anh!”

Trịnh Vĩ cười. Đã từ lâu cô chưa nhìn thấy nụ cười chân thành như vậy trên môi anh. Tiếng cười phát ra từ cổ họng, có sức lây nhiễm, khiến cô cũng muốn cười theo. Tiếng cười vừa dứt, anh ngửa đầu uống cạn ly rượu. Giản Nhu rất muốn nói loại rượu này đắt tiền, anh không thể từ từ thưởng thức sao? Nhưng nghĩ đến chuyện anh từng uống một hơi hết chai Hennessy nửa lít, cô đành im lặng. “Trình độ cơ bản của một diễn viên?” Trịnh Vĩ nở nụ cười chế giễu, đặt tay lên vai cô. “Tại sao tôi lại có cảm giác là em khó quên tình cũ nên không thể kiềm chế bản thân?”

Máu lại dồn lên đại não, Giản Nhu hất tay anh ra. “Xin lỗi anh nghĩ nhiều rồi.” “Vậy sao?” Ngón tay Trịnh Vĩ bất chợt luồn vào thắt lưng cô. Chỗ đó là điểm nhạy cảm nhất trên cơ thể cô, bị anh chạm nhẹ cũng đủ đốt cháy toàn thân. Đây là một trong những nguyên nhân khiến Giản Nhu không dám gặp anh suốt năm năm qua. Cơ thể cô luôn có phản ứng thành thực trước anh. Chỉ một sự động chạm nhẹ, diễn xuất của cô cũng chỉ là lừa mình dối người mà thôi.

Để che giấu phản ứng của cơ thể, Giản Nhu cúi đầu giả bộ tập trung nghiên cứu kịch bản. Lúc đó cô mới phát hiện nửa bao thuốc lá và chiếc gạt tàn đã không cánh mà bay. Trên bàn uống trà ngoài tập kịch bản chẳng còn thứ gì khác. Cô cũng nhớ trước khi ra ngoài, cô đã tháo chiếc nhẫn kim cương bỏ vào hộp rồi để cái hộp ở đâu đó. Giản Nhu có thói quen vứt đồ lung tung, bị Uy Gia mắng bao nhiêu lần mà vẫn chứng nào tật nấy. Cô ngó nghiêng tìm kiếm nhưng không thấy đâu cả. Nhìn vẻ mặt trầm tĩnh của Trịnh Vĩ, Giản Nhu bỗng có dự cảm chẳng lành. Anh quả nhiên lấy ra một cái hộp nhung nhỏ.

“Em đang tìm cái này phải không?” Vừa nói anh vừa mở nắp hộp, ánh đèn chiếu sáng lớp vải nhung màu đen..