Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cho dù duyên mỏng - Leo cao - Chương 14

Chương 4: (tiếp theo).

Khả năng nắm bắt vấn đề của Trịnh Vĩ quả nhiên rất xứng với nghề nghiệp của anh. Giản Nhu lặng thinh, thầm quyết định có chết cũng không khai. “Chẳng phải em nói đã bán rồi sao?” Trịnh Vĩ cất giọng nhàn nhạt. “Nếu tôi nói, sau khi biết mình bán quá rẻ, tôi đến cửa hàng trang sức chuộc về, liệu anh có tin không?”

Trịnh Vĩ liếc cô một cái. “Em không thể bịa ra một lý do đừng sỉ nhục IQ của tôi hay sao?” Giản Nhu chau mày, ngẫm nghĩ. “Cửa hàng đồ trang sức đó không bán được nên trả lại cho tôi.” Trịnh Vĩ im lặng nhìn cô.

“Được rồi, để tôi nói thật, ông chủ cửa hàng chê tôi hét giá quá cao nên không mua…” Bịa đi bịa lại cũng chẳng đưa ra nổi một lý do tử tế, Giản Nhu đành bỏ cuộc: “Thôi được rồi, anh tin hay không thì tùy.” “Nếu em không bán được thì để tôi giúp em xử lý.” Nói xong, Trịnh Vĩ đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, mở toang cánh cửa. Ngọn gió đêm thổi vào làm cánh hoa xương rồng rung rung.

Sau mấy ngày mưa gió, tối nay, trên nền trời thấp thoáng những vì sao lấp lánh. Trịnh Vĩ từ từ đưa tay ra ngoài. Đầu óc hoàn toàn trống rỗng, Giản Nhu vô thức lao tới túm tay anh. “Đừng!” Chiếc hộp nhỏ rơi tự do trong không trung, trái tim cô như cũng rơi theo. Tan vỡ, nát vụn. “Anh…” Giây tiếp theo, Giản Nhu bừng tỉnh.

Trịnh Vĩ đâu phải là người hấp tấp. Rõ ràng anh đang thăm dò xem cô có bận tâm đến chiếc nhẫn đó hay không, trong khi cô ngốc nghếch tới mức chưa đánh đã khai. “Chẳng phải em không muốn sao?” Anh hỏi. “Ai nói tôi không muốn!” Giản Nhu phản bác. “Viên kim cương đó rất lớn, lại là kim cương xanh lam, đắt lắm đấy!”

“Không đắt lắm! Chỉ mất một năm tiền lương của tôi mà thôi.” Một năm tiền lương ư? Ý của anh là anh làm việc vất vả một năm để mua nhẫn cho cô? Giản Nhu lại trải qua cảm giác từ trên cao rơi xuống, đau đến mức tê liệt. Trịnh Vĩ đóng cửa sổ, quay lại sofa rồi ngồi xuống, tiếp tục uống rượu nhưng không có chuyện gì xảy ra.

“Mau trả nhẫn lại cho tôi!” Giản Nhu đi theo, xòe tay trước mặt anh. “Tôi ném đi rồi.” Cô tỏ ra cố chấp. “Đừng đùa nửa! Từ năm hơn mười tuổi tôi đã không thèm chơi trò ấu trĩ này.”

“Đúng là tôi đã ném đi rồi. Dù sao mấy cửa hàng trang sức cũng không biết nhìn đồ, bán rẻ chi bằng vứt đi cho xong.” “Tôi không tin.” Giản Nhu kéo tay anh, kiểm tra hai lòng bàn tay nhưng chẳng thấy đâu. Cô lại lục túi quần của anh, vẫn không tìm thấy. Cô không can tâm, tiếp tục lần sờ áo sơ mi của anh, mò từ cổ xuống đến thắt lưng. Giản Nhu chăm chú tìm chiếc nhẫn đó nên không để ý đến phản ứng cơ thể của người đàn ông. Tới khi cô phát hiện hai người đang trong tình huống quá thân mật, tay cô đặt ở thắt lưng anh, tất cả đã quá muộn.

Máy CD phát đi phát lại ca khúc My heart will go on: “Once more you open the door. Anh you’re here in my heart. Anh my heart will go on and on …” Cô bị Trịnh Vĩ đẩy nằm xuống sofa. Anh giữ cằm cô rồi cúi xuống hôn mảnh liệt. Dường như cảnh tượng của buổi tối hôm qua bị tạm dừng, bây giờ lại tiếp tục. Nụ hôn của anh vô cùng cuồng nhiệt, khiến cô hơi nhói đau. Giản Nhu thậm chí còn cảm nhận được vị tanh tanh, mằn mặn nơi đầu lưỡi mình. Cô không phản kháng mà ôm chặt thắt lưng anh, đón nhận sự “xâm chiếm” của anh. Ly rượu rơi xuống sản nhà, phát ra âm thanh chói tay. Sau đó áo khoác ngoài và áo sơ mi của anh cũng lần lượt rơi xuống. Tiếp theo bộ áo ngủ mỏng mảnh lặng lẽ rời khỏi người cô. Cuối cùng căn phòng chỉ còn lại tiếng thở gấp gáp của bọn họ.

Ánh đèn pha lê chói mắt chiếu vào cơ thể không một mảnh vải che thân của hai người, khiến tất cả những gì đen tối đều lộ rõ. Giản Nhu nhắm mắt, không muốn nhìn vào đôi mắt đầy dục vọng của người đàn ông. “Hãy mở mắt nhìn anh!” Trịnh Vĩ cất giọng trầm khàn mê hoặc. Giản Nhu mở mắt, chứng kiến anh để lại từng dấu hôn trên làn da cô, chứng kiến anh không do dự tiến vào cơ thể cô, xé nát tấm mặt nạ ngụy trang của cô.

Cô ôm chặt vai anh. Trong cơn quay cuồng, cô nhanh chóng bị đẩy lên đỉnh cao, các sợi dây thần kinh khắp toàn thân như thể đứt đoạn. Cô run rẩy, không ngừng gọi tên anh. Trịnh Vĩ dừng động tác, ôm cô vào lòng. Thời khắc đó Giản Nhu chợt hiểu ra, cô nhớ anh biết bao, nhớ đến mức trái tim khô cạn. Cô ra sức hôn Trịnh Vĩ bằng tất cả sự nhiệt tình của mình. Cô không trông mong nối lại tình xưa với anh, cũng không hề có ý định bám vào anh để tiến thân. Chỉ là cô quá nhớ nhung, nhớ quãng thời gian đẹp nhất của đời người được gặp gỡ người đàn ông tốt đẹp nhất, nhớ đến một Giản Nhu có thể vì tình yêu mà bất chấp tất cả, cũng nhớ tới mối tình thuần khiết đó.

Nếu có thể, cô rất muốn nhắc lại một lần câu: “Em yêu anh”, không phải trong hồi ức, cũng không phải trong giấc mơ. Cả buổi tối, bọn họ hết ở sofa lại đến phòng ngủ, từ phòng ngủ tới phòng tắm rồi quay lại phòng ngủ. Trịnh Vĩ dùng mọi tư thế để “giày vò” Giản Nhu, còn cô hoàn toàn nghênh đón trong niềm hưng phấn tột cùng. Sau đó Giản Nhu mệt đến mức không thốt ra lời, nằm sấp trên giường bất động. Trịnh Vĩ thỏa mãn nằm bên cạnh, bàn tay không an phận vuốt ve sống lưng cô. “Em còn cảm thấy thân thể của anh có vấn đề khong?”

Giản Nhu lắc đầu. “Không, một chút cũng không.” Có vẻ hài lòng với câu trả lời này, Trịnh Vĩ kéo cô vào lòng, hôn lên má cô. “Cuối tuần sau em rảnh không? Bạn anh kết hôn, em đi cùng anh nhé!”

“Đám cưới của ai cơ?” Giản Nhu hỏi. “Diệp Chính Thần, em còn nhớ không?” Giản Nhu đương nhiên nhớ Diệp Chính Thần. Anh ta là người đàn ông đẹp trai đã khiến cô xóa bỏ thành kiến về “con cháu cán bộ cao cấp” đồng thời là người anh em thân thiết nhất của Trịnh Vĩ. Hồi cô đóng phim ở Nhật Bản gặp phải chuyện phiền phức, cũng chính Diệp Chính Thần đã đứng ra giải quyết giúp cô. Dù từ trước đến nay không thích dự đám cưới nhưng một khi anh ta kết hôn, Giản Nhu cũng nên chuẩn bị phong bì dày đến chúc mừng.

“Tất nhiên em nhớ rồi. Em nhất định sẽ tới dự đám cưới của anh ấy. Mà ở khách sạn nào vậy?” “Khách sạn ở tận thành phố Nam Châu của Tứ Xuyên. Anh đã đặt vé máy bay rồi. Thứ sáu tuần sau mình đi, thứ Hai quay về.” Như vậy có nghĩa là cô không chỉ đơn thuần đi dự đám cưới mà còn ở bên anh bốn ngày ba đêm liền?

Buổi tối hôm nay, anh đã suýt nửa lấy mạng cô, vì vậy cô không thể tưởng tượng mình sẽ sống thế nào trong bốn ngày ba đêm đó. “Tại são anh lại bảo em đi cùng? Trong những trường hợp cao cấp như vậy, anh nên dẫn theo một tiểu thư danh giá nào đó mới đúng.” Giản Nhu thắc mắc. “Anh không bao giờ tham dự đám cưới của người khác, nhưng Diệp Chính Thần kết hôn, anh không thể không đi … Anh nghĩ nếu có em đi cùng, tâm trạng của anh sẽ khá hơn một chút.”

Câu nói nhẹ nhõm này của anh đã chạm vào nơi mềm mại nhất dưới đáy sâu nội tâm của Giản Nhu. Cô nhướng mắt nhìn anh. “Trịnh Vĩ, chúng ta…” Không đợi cô nói hết câu, anh lập tức ngắt lời: “Đừng nói những lời sỉ nhục IQ của anh. Em đối với anh là thật lòng hay đóng kịch, em tưởng anh không nhận ra sao?” “Chúng ta không có khả năng …”

“Chẳng chuyện gì là không thể, thời gian sẽ thay đổi nhiều thứ… Sau năm năm, em từ “thà chết cũng không chịu gặp anh”, bây giờ vì muốn đóng vai chính đã tình nguyện theo anh về nha.” Trịnh Vĩ mỉm cười, hôn chụt lên má cô. “Một ngày nào đó em sẽ đeo nhẫn anh tặng cũng không biết chừng.” Sẽ chẳng bao giờ có ngày đó! Câu này rõ ràng đã đến đầu môi nhưng cuối cùng Giản Nhu cũng không thốt nên lời. Cô nằm bất động trong vòng tay anh, thậm chí không dám chớp mắt, sợ nước mắt sẽ tuôn trào. Khoảng thời gian năm năm đúng là có thể thay đổi rất nhiều thứ. Tuy nhiên điều duy nhất không thay đổi là cô và anh vẫn yêu nhau.

Trò chuyện một lúc, Giản Nhu không chịu nổi, dần thiếp đi trong vòng tay của Trịnh Vĩ. Lúc nửa mơ nửa tỉnh, cô vẫn nhớ đến chiếc nhẫn, mơ hồ hỏi: “Rốt cuộc anh giấu chiếc nhẫn ở đâu thế?” “Mau ngủ đi! Khi nào tỉnh dậy, anh sẽ nói cho em biết.”

.