Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cho dù duyên mỏng - Leo cao - Chương 16

Chương 4: (tiếp theo)

Giản Nhu đeo kính râm và khẩu trang, đi vào khoang hạng nhất nhưng vẫn hướng ánh mắt ra ngoài cửa sổ, dù chẳng nhìn thấy gì. Không chịu nổi thái độ chẳng để ý đến mình của Giản Nhu, Nhạc Khải Phi liền lên tiếng gọi khi cô sắp đi qua chỗ ngồi: “Ở đây!” “Ừm.” Giản Nhu đáp, ánh mắt vẫn tìm kiếm hình bóng mà cô không nỡ xa rời.

Nhạc Khải Phi quan sát chiếc váy trang nhã trên người Giản Nhu, lại nhìn gương mặt được che kín mít của cô, sau đó cất giọng khinh thường: “Em che đẩy kĩ thế làm gì? Tôi đã ly hôn rồi.” Giản Nhu thu hồi ánh mắt, ngồi xuống chỗ trống bên cạnh anh ta. “Anh không hiểu thế nào là “giấu đầu hở đuôi sao? Không đeo khẩu trang, làm sao có thể cho người ta thấy quan hệ giữa chúng ta bất thường?” “Đúng thế.” Nhạc Khải Phi gật đầu. “Em còn khẩu trang không? Cho tôi một cái.”

Máy bay cất cánh, nhanh chóng ổn định trên không trung. Giản Nhu tháo kính và khẩu trang, trò chuyện với Nhạc Khải Phi dăm ba câu rồi lấy tập kịch bản ra xem. Vết rượu vang màu đỏ nhạt dính trên tập kịch bản vẫn còn nguyên vẹn. Cô lật đến trang không có vết bẩn mới dừng lại. “Leo cao” Cảnh 61. Thời gian : Ngày 14 tháng 2, Lễ tình nhân, buổi sáng sớm. Địa điểm : Căn hộ của Lam Vũ.

Nhân vật: Lam Vũ (nữ chính), Dương Sâm (nam chính). Bởi vì không phải là ngày cuối tuần nên Lam Vũ chỉ có thể đón lễ tình nhân một mình. Thật ra cô cũng không để ý đến ngày lễ này lắm. Đối với cô, mỗi ngày cuối tuần đều là Lễ Tình Nhân của riêng cô. Sáng sơm, Lam Vũ lê đôi chân nặng trịch từ phim trường trở về. Vừa về đến cửa nhà cô liền nhìn thấy cô nhân viên của tiệm hoa đang bấm chuông cửa, tay cầm chậu xương rồng nhỏ.

Cô nhân viên của tiệm hoa (nhìn thấy Lam Vũ cầm chìa khóa, nhận ra cô): Cô Lam Vũ, đây là hoa do Dương tiên sinh tặng, xin hãy ký nhận! Nghe nhắc đến Dương Sâm, Lam Vũ vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ. Cô lập tức ký nhận rồi bê chậu xương rồng vào nhà. Chợt nhớ ra điều gì, Lam Vũ gọi cô nhân viên đưa hoa. Lam Vũ: Xin lỗi, tôi muốn hỏi, ngôn ngữ của loài hoa của xương rồng là gì vậy?

Cô nhân viên: Là kiên cường. Còn nữa … cất giấu tình yêu tận đáy lòng. Lam Vũ (mỉm cười): Cám ơn cô! Lúc đóng cửa, Lam Vũ không cẩn thận bị gai xương rồng đâm vào ngón tay. Cô nghiến răng, đặt chậu cây ngoài ban công rồi lại chuyển vào bàn uống trà ở phòng khách. Cô ngẫm nghĩ, cuối cùng quyết định đặt ở bệ cửa sổ trong phòng ngủ, để mỗi khi thức dậy, cô đều có thể nhìn thấy.

Lam Vũ đang gắp cái gai ở ngón tay thì Dương Sâm gọi điện tới. Dương Sâm : Em đã nhận được hoa anh tặng chưa? Lam Vũ: Hoa ư? Anh chắc chắn thứ tặng em là hoa chứ? Sao em chỉ nhìn thấy gai nhọn thôi nhỉ?

Dương Sâm (cười vui vẻ): Xương rồng cũng sẽ nở hoa đấy! Nghe nói khi em cất giấu tình yêu ở trong tim, hoa sẽ nở. Lam Vũ: Thật sao? Dương Sâm: Thật! Em biết không, trong các loài thực vật, anh thích nhất xương rồng. Nó có sức sống kiên cường, bền bỉ hơn những loài khác. Dù ở trên sa mạc khô cạn, nó vẫn có thể tốt tươi, thậm chí nở hoa. Gai nhọn chẳng qua chỉ là phương thức để nó che giấu sự mềm mại, dịu dàng trong lòng mà thôi … Giống như em vậy.

Làm Vũ : Dương Sâm … Dương Sâm: Gì cơ? Lam Vũ: Em đã bao giờ nói “Em yêu anh” chưa nhỉ?

Dương Sâm : Hôm nay em chưa nói. Lam Vũ: Dương Sâm, em yêu anh! Bất kể tương lai anh có yêu em hay không, em cũng sẽ mãi mãi yêu anh. …

Giản Nhu chìm đắm trong từng câu chữ trong kịch bản. Lọn tóc dài rủ xuống, che đi gương mặt thanh tĩnh của cô, chỉ để lộ sống mũi trắng min và đôi môi đỏ mọng. Nhạc Khải Phi ngắm gương mặt nhìn nghiêng của cô, cảm thấy bầu không khí xung quanh cũng trở nên tĩnh lặng, thời gian như ngừng trôi. Nhạc Khải Phi thừa nhận, trong số những phụ nữ anh ta từng quan hệ, rất nhiều người xinh đẹp hơn Giản Nhu nhưng chỉ có cô thu hút anh ta, khiến anh ta không thể rời mắt, khiến anh ta bất giác muốn tìm hiểu về cô mà không bao giờ có thể hiểu nổi. Nửa tiếng sau, Nhạc Khải Phi không kìm được nữa, cất tiếng hỏi: “Kịch bản khó hiểu đến thế sao?”

Giản Nhu lắc đầu. “Không khó hiểu chút nào.” “Vậy tại sao bốn mươi phút em mới đọc hết một trang?” Giản Nhu hơi nghiêng mặt, nở nụ cười nhàn nhạt. “Anh không thấy người đàn ông trước mặt đang chụp ảnh hay sao? Đây là tôi tạo dáng để anh ta chụp ở mọi góc độ.”

Nhạc Khải Phi ngẩng đầu. Tay phóng viên giải trí mà anh ta sắp xếp từ trước đang làm việc rất nghiêm túc. “Vì vậy em định đọc kịch bản cho đến khi xuống máy bay à?” “Ừm. Sáng nay tôi đã nghiên cứu qua. Tôi rất ăn ảnh ở góc độ cúi mặt thế này.” “Đúng là ăn ảnh nhưng em đừng quên chúng ta đang hẹn hò. Sao tôi chẳng cảm nhận được một chút tình cảm nào của em nhỉ?”

Giản Nhi vén tóc ra sau gáy, nghiêm túc trả lời: “Nhạc Tổng, tôi cho rằng cách nhìn nhận về phụ nữ của anh có chút sai lầm. Khi phụ nữ thích một người đàn ông, không nhất định phải bám dính lấy anh ta như keo. Tình yêu thật sự là hai người yên tĩnh ở bên nhau, dù ai làm việc người nấy nhưng vẫn cảm thấy hạnh phúc.” Lời nói của cô cũng có lý đấy chứ! Nhạc Khải Phi ngẫm nghĩ vài giây, lại hỏi: “Tối hôm qua, em và Trịnh Vĩ cả đêm yên tĩnh ở bên nhau, ai làm chuyện người đó sao?” Giản Nhu như nuốt phải quả trứng gà, cổ họng mắc nghẹn. Nhạc Khải Phi lập tức tìm ra câu trả lời qua vẻ mặt của cô. “Xem ra không phải!”

Không để ý đến ánh mắt chế giễu của anh ta, Giản Nhu cúi đầu, tiếp tục đọc kịch bản. “Hễ nhắc đến tay Trịnh Vĩ là em lại né tránh. Tôi thật sự không hiểu, ngoài ngoại hình đẹp trai ra, anh ta có điểm gì tốt khiến em mê đắm, suốt năm năm vẫn không thể từ bỏ?” Giản Nhu nhướng mày, mỉm cười với anh ta. “Nhạc Tổng, nếu thật sự ăn no không có việc gì để làm, chi bằng anh xem phim một lát đi, xem có ngôi sao nữ nào anh chưa từng thử qua, tìm cô ta mà cặp kè.”

“Tôi xem rồi.” Nhạc Khải Phi nhìn cô bằng ánh mắt hứng thú. “Chỉ còn lại em mà thôi.” Trong ấn tượng của Giản Nhu, Nhạc Khải Phi điểm nào cũng không bằng Trịnh Vĩ, ngoài sự thẳng thắn. CÔ lên tiếng: “Tôi có thể nhờ anh một việc không?” “Em cứ nói đi!”

“Anh có thể ngồi tránh xa tôi một chút không?” “Xin lỗi, khoang máy bay chỉ có thế. Tôi không thể thỏa mãn yêu cầu của em.” Giản Nhu hết cách, đành đóng tập kịch bản rồi đứng dậy. “Em đi đâu thế?”

“Tôi vào nhã vệ sinh hút điếu thuốc.” Cô nói. “Em có lửa không?” Bật lửa? Đúng là cô chẳng có nên đành ngồi xuống ghế, tỏ thái độ nghiêm túc như đang tham gia buổi họp báo. “Được rồi, anh muốn “buôn” chuyện gì thì “buôn” đi, tôi sẽ trả lời anh tất.” Nhạc Khải Phi lập tức tỏ ra phấn chấn, bảo cô tiếp viên mang đến hai cốc cà phê, chuẩn bị tán gẫu dài dài với cô. “Vừa rồi tôi nhìn thấy anh ta đưa em đi qua cửa ưu tiên. Hai người thật sự nối lại tình xưa đấy à?” Giản Nhu đáp: “nếu có thể nối lại, chúng tôi đã nối từ lâu rồi, cần gì đợi đến ngày hôm nay?”

Nhạc Khải Phi lườm cô một cái. “Em cũng giả tạo quá đi! Rõ ràng vẫn còn tình cảm với anh ta mà em còn làm bộ làm tịch. Thôi thì chiều theo anh ta cho xong.” “Giả tạo ư?” Giản Nhu trừng mặt nhìn anh ta. “Được, hôm nay tôi nói thật với anh, anh tưởng tôi không muốn chiều theo sao? Từ năm mười ba tuổi tôi đã muốn theo anh ấy, ngày ngày bám chặt lấy anh ấy không rời, một ngày nói cả trăm lần câu “Em yêu anh”, cho đến khi anh ấy điếc tai mới thôi. Tôi đến với anh ấy năm mười chín tuổi. Bị anh “đóng băng” tới mức vai quần chúng cũng chẳng có mà đóng, tôi cũng không hối hận, một lòng một dạ chờ tới ngày anh ấy cưới tôi về làm vợ.” Nhạc Khải Phi ngắt lời cô: “Tôi “Đóng băng” em đến mức không được đóng cả vai quần chúng lúc nào? Chẳng phải A Uy nhận một bộ phim Nhật Bản cho em sao? Bộ phim đó còn giúp em nhận được đề cử Diễn viên mới xuất sắc tại liên hoan phim Tokyo nữa chứ!”

.