Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cho dù duyên mỏng - Leo cao - Chương 17

Chương 4: (Tiếp theo)

Nhắc đến vụ đóng phim Nhật Bản, Giản Nhu hận đén mức nghiến răng kèn kẹt. Nhưng đây không phải vấn đề trọng tâm, mà là: “Tôi yêu anh ấy bằng cả trái tim mình, vậy mà anh ấy chưa từng nói với tôi, bố anh ấy là Trịnh Diệu Khang, cũng không nói cho tôi biết, mẹ anh ấy là Lữ Nhã Phi.” “Thế thì são chứ? Ừ thì anh ta là con cháu cán bộ cao cấp. Ừ thì ông già nhà anh ta nói có chết cũng không cho em vào cửa. Em có thể không cần mạng sống vì anh ta mà lại bận tâm đến chuyện này sao?” “Rất nhiều việc không đơn giản như anh nghĩ đâu.”

“Có thể phức tạp đến mức nào? Nếu không có cách nào lấy anh ta thì thôi đừng lấy nữa. Tình yêu vốn chỉ là chuyện của hai người. Giản Nhu, đối với em, danh xưng “Trịnh phu nhân” quan trọng đến thế sao? Tờ giấy chứng nhận kết hôn giá chín đồng quan trọng như vậy sao? Em nghĩ nó có thể bảo đảm điều gì? Một khi anh ta yêu em, không có tờ giấy đó cũng vẫn yêu. Nếu anh ta không yêu em, có tờ giấy đó cũng vô dụng.” Tình yêu vốn chỉ là chuyện của hai người? Quan điểm của Nhạc Khải Phi tương đối có lý, Giản Nhu hơi động lòng. Nếu cô và anh mãi mãi giữ mối quan hệ bí mật, không ai hay biết, vậy thì sẽ chẳng có người nào ngăn cản. Cô tựa vào thành ghế, suy tư một lúc, vẫn cảm thấy không đáng tin. “Tình yêu không lấy hôn nhân làm tiền đề thì khác nào “bao nuôi” nhân tình? Một ngày nào đó anh ấy kết hôn, tôi sẽ trở thành người thứ ba à? Nếu tôi có con, con tôi cả đời không dám nói với thiên hạ bố nó là ai… Nếu vậy, tôi thà cắt đứt mối quan hệ, không bao giờ gặp lại anh ấy còn hơn.”

“Em có cắt nổi không?” Nhạc Khải Phi nhìn cô chăm chú. Đúng vậy, cô có thể cắt đứt không? Năm hai mươi tổi, cô cứ tưởng một câu: “Tôi chưa từng yêu anh” là có thể chấm dứt duyên phận giữa cô và Trịnh Vĩ. Bây giờ cô đã hai mươi lăm tuổi, không còn ngây thơ và cứng rắn như hồi đó, liệu có thể thật sự chấm dứt được không? “Nếu tôi là em, tôi thà bị bao nuôi, thà làm người thứ ba vì ít nhất tôi không cần phải đè nén nỗi đau khổ như vậy.” Nghe kiến nghị thẳng thắn của Nhạc Khải Phi, Giản Nhu bất giác nhìn anh chàng công tử phong lưu này bằng con mắt khác. “Tại sao anh lại nói với tôi những lời này?” Anh ta nhẹ nhàng vuốt tóc cô, giống như muốn vỗ về một người bạn. “Bởi vì dù không giành được em, tôi cũng không muốn nhìn thấy em rơi vào tình trạng thê thảm.”

Một Nhạc Khải Phi chân thành như vậy khiến Giản Nhu gần như không nhận ra. “À, đúng rồi, để về già có sự bảo đảm, em nhớ đòi anh ta nhiều tiền một chút. Nếu anh ta đưa ra giá khiến em không hài lòng, em có thể tìm tôi. Em muốn bao nhiêu, tôi sẽ cho bấy nhiêu, tuyệt đối không mặc cả.” Nhạc công tử mãi mãi là Nhạc công tử, không hề sai. Để cảm tạ tình cảm thân thiết của Nhạc công tử, Giản Nhu quyết định suy nghĩ kĩ về kiến nghị của anh ta. Thành trì cô cố gắng dựng lên trong năm năm đã bị Trịnh Vĩ phái tan trong một đêm, vậy thì so với việc tiếp tục lừa mình dối người , tiếp tục đè nén tình cảm, trở thành nhân tình của anh, làm người thứ ba liệu có phải sự lựa chọn tốt hơn? Ít ra cô có thể khiến bóng lưng vốn cao ngạo của anh không chỉ còn lại nỗi cô đơn. Trầm tư một lúc, Giản Nhu quay sang Nhạc Khải Phi. “Tôi có thể hỏi anh một vấn đề không?” “Em hỏi đi!” “Bây giờ anh vẫn nhớ nhung đến tôi, có phải bởi vì anh chưa bao giờ giành được? Nếu ngay từ đầu tôi đã ngoan ngoãn theo anh, chắc tôi cũng khiến anh chán ngán từ lâu, giống như Trần Dao Dao, anh chẳng thèm liếc một cái.”

“Nếu tôi nói thật, em sẽ không để ý đấy chứ?” “Tôi muốn nghe lời thật lòng.” Anh ta nheo cặp mắt đào hoa, quan sát Giản Nhu từ đầu đến chân rồi nhếch miệng: “Em xinh hơn Trần Dao Dao nhiều. Vì vậy dù có chán em, tôi cũng sẽ liếc hai cái.” Quản nhiên là lời thật lòng. Giản Nhu đáp : “Cảm ơn Nhạc Tổng!” Bởi vì có người trò chuyện nên thời gian trôi qua rất nhanh, máy bay đến sân bay Hồng Kiều lúc nào không hay. Do phải vội đi đàm phán với một nhà đầu tư về một bộ phim mới, Nhạc Khải Phi vừa xem đồng hồ vừa giục tài xế lái nhanh một chút. Giản Nhu không hiểu: “nếu đã vội như vậy, tại sao anh không ngồi chuyến bay sớm hơn?” Nhận được ánh mắt trách móc của Nhạc Khải Phi, cô mới nhận ra đó là câu không nên hỏi. Từ trước đến nay Nhạc Khải Phi là người luôn đúng hẹn. Nếu không phải tối qua cô phóng túng quá độ, sáng nay dậy muộn, suýt nữa lỡ chuyến bay, chắc chắn anh ta đã xuất phát sớm hơn.

Bởi vì áy náy nên Giản Nhu ngoan ngoãn cùng anh ta đi gặp nhà đầu tư rồi cùng bọn họ đi dự một buổi tiệc rượu trên du thuyền. Bữa tiệc có rượu vang, đồ ăn Pháp và tất nhiên không thể thiếu những cô người mẫu trẻ trung, bốc lửa có tác dụng điều tiết không khí. Cùng Nhạc Khải Phi lượn đi lượn lại cả buổi tối, nhân lúc một người mẫu nổi tiếng bắt chuyện với anh ta, Giản Nhu tìm một chỗ đông người nghỉ ngơi. Cô bất giác dõi mắt về phía khoang thuyền đèn điện sáng trưng, nhìn những cô người mẫu trẻ thản nhiên bám lấy đám đàn ông có quyền thế như loài ong mật. Giản Nhu càng cảm nhận một cách rõ ràng trong làng giải trí, người nào bảo thủ một chút là có thể lập miếu thờ trinh tiết được rồi. Tất nhiên cô cũng biết, trong con mắt của đám người mẫu kia, những diễn viên hạng hai như cô mới càng buồn nôn. Cùng là “gái điếm” như nhau nhưng bọn cô vẫn cố tình ôm miếu thờ.

Thật ra cũng hết cách, ở thời đại thông tin phát triển này, chỉ cần một tấm ảnh “nóng” cũng có thể thân bại danh liệt. Những người khó khăn lắm mới leo lên vị trí ngày hôm nay như Giản Nhu đặc biệt coi trọng hư danh của mình. Chợt nhớ ra điều gì, Giản Nhu rút điện thoại kiểm tra nhưng không có cuộc gọi nhỡ cũng chẳng có tin nhắn nào. Cô lười bỏ điện thoại vào túi nên lướt Weibo. Mấy giây trước, Lạc Tình vừa cập nhật status, nội dung là lời thoại trong một bộ phim điện ảnh kinh điển: “Có lẽ anh không dẫn tôi đi thưởng thức bữa ăn kiểu Pháp trên du thuyền nhưng anh có thể chạy qua mấy con phố mua sữa đậu nành và món quẩy mà thôi thích nhất vòa mỗi buổi sáng sớm… Đột nhiên tôi rất muốn có tình yêu như vậy một lần.” Bên dưới đăng kèm tấm ảnh chụp cuộc sống thường ngày của Lạc Tình.

Sau khi đọc status mang hàm ý sâu sa này, Giản Nhu liền chia sẻ đồng thời bình luận: “Bất kể là đồ ăn kiểu Pháp trên du thuyền hay uống sữa đậu nành, bất kể là bó hồng xanh hay chậu xương rồng đầy gai, nếu gặp đúng người thì tất cả đều đúng, còn nếu gặp sai người, tất cả chỉ là sai lầm…” Một lúc sau Lạc Tình vẫn không hồi đáp, nhưng lại có một bình luận đến từ ID tên “Người xa lạ”: “Một khi đã yêu thì không phân biệt đúng sai.” Cô kiểm tra Weibo của “Người xa lạ”, trong đó chỉ có hai status, hơn nữa đều tag cô: Status thứ nhất: “Tuyết rơi rồi!”

Status thứ hai “Không có người nào đáng để em khiến bản thân bị thương đến mức này.” Ngọn gió đêm thổi bay gấu váy của Giản Nhu, cô nắm chặt điện thoại, ngước nhìn bầu trời. Có đúng là một khi đã yêu không cần phân biệt đúng hay sai không? Đằng sau vang lên tiếng gót nện cồm cộp xuống sàn, Giản Nhu quay đầu, phát hiện một ngôi sao nữ khá nổi tiếng đang loạng choạng đi về bên mạn thuyền. Cô ta bám vào lan can nôn khan, sau đó ngồi xổm, khóc sụt sùi. Kóc một lúc, cô ta bắt đầu gọi điện thoại, cất giọng nghẹn ngào: “Chẳng phải anh nói ngoài em ra, anh sẽ không yêu người nào khác sao? Anh nói ngoài em ra, anh sẽ không lấy ai… Tại sao…”

Đầu bên kia chợt cúp máy, cô ta chửi một câu: “Đồ khốn” rồi ném di động xuống sàn. Giản Nhu chẳng làm phiền đối phương, yên lặng đứng ở một góc mà cô ta không nhìn thấy. Tuy không quen ngôi sao nữ này nhưng cô cũng từng nghe qua chuyện của cô ta. Bốn năm trước, đang lúc sự nghiệp ở đỉnh cao, cô ta có cuộc tình rầm rộ với một người đàn ông đẹp trai, giàu có, khiến không ít nữ nghệ sĩ ngưỡng mộ và ghen tị.

Bốn năm qua, cô ta hiến dâng cho người đàn ông kia cả tuổi thanh xuân và tấm chân tình, nhưng cuối cùng anh ta gặp được người phụ nữ trẻ trung, xinh đẹp, có học vấn cao hơn đồng thời gia thế tốt hơn cô ta. Thế là anh ta dùng một ngôi biệt thự cao cấp ở phố Đông để tống khứ cô ta. Tháng trước, người đàn ông đó tổ chức đám cưới rầm rộ. Trong hôn lễ xa hoa, cô dâu luôn mang vẻ mặt vô cùng thỏa mãn và hạnh phúc. Còn ngôi sao nữ kia còn có thể làm gì ngoài việc uống say khướt rồi khóc lóc? “Chỉ thấy người nay cười, nào thấy người xưa khóc” vốn là quy tắc trò chơi trong cái ngành khắc nghiệt này. Nếu đã sẵn sàng đánh cược thì phải chấp nhận chịu thua. Giản Nhu cúi đầu, đọc tin nhắn trên Weibo. Cô đột nhiên rất muốn biết, giả dụ một ngày nào đó nhìn thấy đám cưới lãng mạn của Trịnh Vĩ, nhìn thấy vẻ rạng ngời hạnh phúc trên gương mặt anh và cô dâu, liệu cô có khóc lóc gọi điện cho anh hay không?

Có lẽ không. Cô đã từng tận mắt chứng kiến cảnh tượng tàn nhẫn hơn nên chắc cô có thể chịu đựng được chuyện cỏn con này. Vậy thì ý kiến của Nhạc Khải Phi đáng để cô suy nghĩ một cách nghiêm túc. Đúng lúc này trên bờ vai hơi lạnh của Giản Nhu xuất hiện chiếc áo vest đàn ông. Ngửi thấy mùi nước hoa quen thuộc, không cần quay đầu, cô cũng đoán ra là ai. “Cám ơn anh!” Giản Nhu nói khẽ. “Anh thử nghĩ xem, loại phụ nữ như tôi, bao lâu đàn ông sẽ cảm thấy chán?” “Sao thế? Em suy nghĩ về ý kiến của tôi rồi à?” “Ừm!” “Nghe nói một nhà khoa học nước ngoài từng có một thí nghiệm, nhốt đôi vợ chồng yêu nhau thắm thiết vào một căn phòng suốt ba tháng liền. Sau khi ra ngoài, việc đầu tiên bọn họ làm là ly hôn, có chết cũng không qua lại. Tất nhiên đây là trường hợp cực đoan, nhưng bình thường một người đàn ông sống với một người phụ nữ, bảy năm thế nào cũng ngứa ngáy.” “Bảy năm ư? Xem ra tôi phải đòi nhiều tiền dưỡng lão một chút mới được.”

.