Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cho dù duyên mỏng - Leo cao - Chương 18

Chương 5: Thử vai.

Ba giờ sáng là thời khắc ngày và đêm giao nhau, ánh sao trên bầu trời dần vụt tắt, vầng trăng khuyết cũng nhạt dần. Tại một ngôi biệt thự ở Bắc Kinh, trong phòng khách mù mịt khói thuốc, hai người đàn ông nằm trên sofa ngáy khò khò, thở ra toàn mùi rượu nồng nặc. Trịnh Vĩ không hề tỏ ra mệt mỏi, cầm bao thuốc đi ra ngoài ban công. Phát hiện bên trong chẳng còn điều nào, anh bực bội ném bao thuốc đi. “Xem ra tâm trạng của anh hôm nay không tồi.” Một giọng nói trêu chọc từ phía sau truyền tới. Cùng lúc đó một điếu thuốc được đưa đến trước mặt anh. Trịnh Vĩ cầm lấy nhưng không châm lửa. “NGay cả điều này chú cũng nhận ra à?”

“Nếu không, anh gọi bọn em đến đây làm gì? Định đem tiền cho bọn em chắc?” “Hôm nay, anh thức tỉnh lương tâm …” Diệp Chính Thuần liếc nhìn Trịnh Vĩ Một cái, không nói thêm một lời. Anh ta cúi đầu đọc tin tức nóng hổi trên tờ tạp chí vừa thuận tay lấy ở bàn trà. Bài báo có tiêu đề rất nổi bật: “Thái tử công ty truyền thông Thế kỷ lần đầu xuất hiện công khai với bạn gái mới Giản Nhu từ khi ly hôn.” Nổi bật hơn tiêu đề về loạt ảnh tình cảm nồng thắm của hai người. Tuy không phải là ảnh nóng nhưng cũng là những tấm hình chụp họ ở bên nhau lúc nửa đêm, nữ chính nở nụ cười dịu dàng với nam chính. “Nghe nói anh sắp kết hôn với Kiều Hân Vận?” Diệp Chính Thần đột nhiên hỏi. Trịnh Vĩ hơi ngẩn người nhưng khóe miệng lập tức nhếch lên, để lộ nụ cười chế giễu. “Tin tức của chú nhanh nhạy thật đấy!” “Em còn nhớ tháng trước anh nói không có ấn tượng với cô ta, bây giờ đã có cảm giác rồi sao?” “Bây giờ anh vẫn chẳng có ấn tượng gì cả.” Trịnh Vĩ bình thản trả lời như đang nói chuyện của người khác. “Có cần em gửi thiếp mời cho Kiều đại tiểu thư, để anh có dịp tăng thêm ấn tượng không?” Trịnh Vĩ quả quyết từ chối: “Không cần! Anh sẽ đưa Giản Nhu tới dự đám cưới của chú.” “Giản Nhu ư?” Diệp Chính Thần đưa tờ tạp chí đến trước mặt Trịnh Vĩ, chỉ tay vào cô gái đang nhìn Nhạc Khải Phi bằng ánh mắt thâm tình. “Người anh vừa nhắc tới là cô gái này sao?” Trịnh Vĩ lạnh lùng lườm anh ta một cái, giật tờ tạp chí ném sang một bên. “Chẳng phải anh đã từ bỏ cô ta rồi sao?” Diệp Chính Thần lại hỏi.

“Anh vốn hết hy vọng rồi. Nhưng tháng trước gặp cô ấy trong thang máy ở khách sạn Quốc tế, cô ấy đã không còn trốn tránh anh như trốn tránh dịch bệnh.” Diệp Chính Thần tỏ ra không hiểu: “Nếu ở trong thang máy, anh nghĩ cô ta có thể trốn đi đâu?” Trịnh Vĩ giả bộ không nghe thấy, nói tiếp: “Bây giờ cô ấy đã chín chắn hơn nhiều. Anh nghĩ anh vẫn còn cơ hội…” “Cơ hội để cô tay hủy hoại anh một lần nửa à?” Thấy Trịnh Vĩ không trả lời, Diệp Chính Thần biết nói gì cũng vô ích nên chỉ vỗ vai anh. “Với bộ dạng của anh bây giờ, hủy hoại hay không cũng có khác biệt gì đâu” Ngừng một lát, anh ta nói tiếp: “Để em bảo người sắp xếp một phòng ở tầng trên cùng khách sạn Nam Châu cho anh, đảm bảo không ai quấy rầy.” “Cuối cùng chú cũng nói được một câu tử tế.” Trịnh Vĩ mỉm cười. Sau khi hút hết điếu thuốc, Trịnh Vĩ hỏi Diệp Chính Thần: “Sáng nay chú có rảnh không?” “Em có thể bớt chút thời gian.” “Anh muốn chú giúp anh đi thăm Lâm Cận… Nếu tiện thì giúp anh kiếm tấm ảnh của ông ấy trong thời gian gần đây.” Diệp Chính Thần lập tức tỏ ra nghiêm túc: “Vâng!” Sau đó anh ta hoãn hết lịch trình vào buổi sáng, cùng Trịnh Vĩ đến trại giam số Hai của thành phố Bắc Kinh.

Buổi sáng sương mù dày đặc. Hôm nay lại đúng là ngày thăm hỏi tù nhân nên ngoài cổng trại giam số Hai đông nghịt người. Có ông bà già tóc bạc trắng, có em bé tầm hai, ba tuổi nắm tay mẹ và nhiều thanh niên trẻ tuổi, nhưng vẻ mặt của bọn họ đều bộc lộ tâm trạng tuyệt vọng. Người thân của họ đang ở trong nhà giam chuyên dành cho tội phạm tù chung thân hoặc tử hình, làm sao không tuyệt vọng cơ chứ? Trịnh Vĩ ngồi trên ô tô, hút không biết bao nhiêu điếu thuốc Diệp Chính Thần mới xuất hiện. Ông giám đốc trại giam nhiệt tình tiễn anh ta ra tận cổng. Diệp Chính Thần mở cửa lên xe, đưa một tấm hình cho Trịnh Vĩ. “Đây là ảnh anh cần, vừa mới chụp đấy!” Trịnh Vĩ nhìn tấm ảnh. Cuộc sống trong nhà tù năm năm liền đã khiến gương mặt Lâm Cận gầy rộc, gò má nhô cao, cằm lún phún râu màu xám trắng, tóc bạc thêm mấy phần. Trong ảnh, ông ta không còn vẻ nho nhã như lần đầu tiên gặp mặt nhưng thân hình vẫn cao lớn, gương mặt vẫn tỏa ra sức hút của một người đàn ông từng trải. “ÔNg ấy nói gì với chú?” Trịnh Vĩ hỏi, ngữ điệu không vui, không buồn. “Ông ấy hỏi về bệnh tình của bác Lữ và tình hình gần đây nhất của anh…” Diệp Chính Thần ngẫm nghĩ rồi cất giọng thăm dò: “Ông ấy còn nói… muốn gặp anh một lần…” “Chú lái xe đi!” Trịnh Vĩ ngắt lời. Ô tô chuyển bánh, để lại làn khói bụi tung bay. Trịnh Vĩ đóng cửa sổ xe, lại hỏi “Chuyện giảm án thế nào rồi?”

“Giám đốc trại giam cho biết, ông ấy có biểu hiện rất tốt nên đã xin giảm án từ tù chung thân xuống có kỳ hạn nhưng bên trên không phê chuẩn.” Trịnh Vĩ gật đầu. Anh không cảm thấy bất ngờ bởi anh đã sớm biết có người muốn Lâm Cận rục xương trong tù… Rời khỏi trại giam, Trịnh Vĩ về thẳng nhà mình. Nơi đó có người cha nghiêm khắc, người mẹ hiền từ nhưng không một chút hơi ấm. Vừa đẩy cửa, chuẩn bị thay giày, anh liền nghe thấy tiếng la hét ầm ĩ. Anh đá tung giày rồi chạy lên tầng, lao vào phòng của mẹ. Trong phòng là bãi chiến trường ngổn ngang. Trên sàn nhà đầy mảnh võ bát đĩa và những tấm ảnh. Người mẹ xinh đẹp và dịu dàng ngày nào đang cắn tay bố anh như một con dã thú. Máu từ kẻ răng bà chảy xuống. Trong khi đó ông Trịnh dùng giọng nói hết sức bình tĩnh an ủi bà: “Nhã Phi, không sao đâu! Mình đừng sợ…”

“Mẹ!” Trịnh Vĩ lập tức chạy tới ôm mẹ, vỗ về bà: “Không có chuyện gì đâu, còn về rồi!” Bà Lữ cuối cùng cũng nhả miệng, giơ tay chạm vào mặt con trai. “Vĩ Vĩ! Con về rồi đấy à? Cuối cùng con cũng chịu gọi mẹ một tiếng! Con không còn hận mẹ nữa sao? Con đã tha thứ cho mẹ rồi phải không?” Trịnh Vĩ gật đầu. “Hôm nay là sinh nhật mẹ, con về dự sinh nhật với mẹ.” “Vậy sao?” Thấy tình trạng của bà Lữ đã ổn định, Trịnh Vĩ mới quay sang bố. Ông đứng đó, tuy thân hình gầy gò, nhỏ bé nhưng tỏa ra khí thế tựa như có thể chống đỡ cả bầu trời. Sau khi dọn dẹp phòng, xử lý vết thương cho bố, Trịnh Vĩ quay lại phòng bà Lữ, thuận tay khóa trái cửa. Anh ngồi xổm xuống trước mặt mẹ, ngẩng đầu nhìn bà. “Mẹ, con cho mẹ xem cái này …” Nói xong, anh đặt tấm ảnh vào tay bà. Ánh mắt vốn đờ đẫn của bà lập tức có thần. Bà liền cầm tấm ảnh lên xem, đôi mắt khô khốc ngấn nước trong phút chốc.

Trịnh Vĩ nhìn thấy mẹ mỉm cười, bàn tay cuộn chặt đến mức các khớp nổi rõ. Kể từ lúc người đàn ông đó bị xử tù năm năm trước, bà đã ra nông nỗi này. Bố anh kiên quyết không đưa bà đến bệnh viện tâm thần bởi lo bệnh viện không chăm sóc bà chu đáo. Năm năm qua, ông chăm sóc bà từng li từng tí, cẩn thận chở che, vậy mà trong lòng bà chỉ nhớ đến người đàn ông từng bỏ rơi bà để ra nước ngoài năm bà hai mươi lăm tuổi, quay về tìm gặp năm bà bốn mươi lăm tuổi. Người đàn ông thiếu trách nhiệm đó đã hủy hoại cuộc hôn nhân, hủy hoại cuộc sống của bà nhưng bà vẫn vì ông ta mà rơi lệ. Đây chính là tình yêu, là tội lỗi hay là số phận đã định hai người tình sâu duyên mỏng? Trò chuyện với mẹ một lúc lâu, cho đến khi bà lên giường đi ngủ, Trịnh Vĩ lấy lạ tấm ảnh, đắp chăn cho bà rồi kéo rèm cửa, lặng lẽ rời khỏi phòng. Khi anh xuống dưới nhà, người giúp việc đã dọn thức ăn ra bàn. Ông Trịnh ngồi ở một đầu bàn ăn chờ con trai. “Lại đây ăn cơm đi! Tiểu Ngô nấu món cá chua ngọt mà anh thích nhất”. Vừa nói ông vừa chỉ vào đĩa cá trên bàn như sợ anh không nhìn thấy.

Năm năm trôi qua, ông đã già đi nhiều. Gương mặt đầy chủ nghĩa bá quyền và đấu tranh giai cấp trước kia giờ chỉ còn lại nét cô độc của ông già tuổi ngoài sáu mươi. Nhiều lúc Trịnh Vĩ thật sự nhớ hình ảnh người bố nghiêm khắc có câu cửa miệng: “Con mất dạy là lỗi tại bố”, động một tí là vung roi năm nào. Tuy thời thanh xuân ngỗ nghịch anh từng oán hận bố, từng chống lại ông nhưng anh luôn biết, mình và bố là những người thân cận nhất, cùng chảy chung một dòng máu, dù gãy xương vẫn còn nối liền đường gân. Người bố bá đạo của anh chắc cũng nghĩ vậy nên mới thoải mái đánh mắng anh. “Nếu anh còn muốn gọi tôi một tiếng bố thì mau cắt đứt quan hệ với con bé đó!” “Anh cuốn xéo cho tôi! Anh … một khi bước chân ra khỏi ngôi nhà này thì anh đừng bao giờ quay về đây nữa!”

“Coi như tôi không có thằng con trai này. Anh sống hay chết, hay bị hủy hoại trong tay con bé đó đều không liên quan đến tôi!” Anh dõng dạc tuyên bố cắt đứt quan hệ bố con rồi đóng sầm cửa bỏ đi, chẳng suy nghĩ đến cảm nhận của bố bởi trong lòng anh, bố là người có thể gánh vác bất cứ chuyện gì. Anh tưởng bố là người đàn ông mạnh mẽ không gì có thể đánh đổ mà quên mất người đàn ông mạnh mẽ đến mức nào cũng là con người, cũng có giới hạn chịu đựng nhất định.

Chợt nhớ ra mấy hôm nay không về nhà, dù chẳng muốn ăn nhưng Trịnh Vĩ vẫn ngồi xuống, cùng bố ăn cơm. Bỗng nhớ ra một chuyện, anh liền lên tiếng “Bố! Diệp Chính Thần lại giới thiệu một bác sĩ khoa Thần kinh, mới từ Mỹ về. Ngày mai con sẽ mời ông ấy đến nhà khám cho mẹ.” “Ừ!” Ông Trịnh gật đầu. “Thời gian gần đây bệnh tình của mẹ anh có vẻ nghiêm trọng hơn. Vừa rồi ngay cả bố, bà ấy cũng không nhận ra.” “Có lẽ tâm trạng của mẹ tạm thời bất ổn, vài ngày nữa sẽ trở lại bình thường. Hồi nãy con trò chuyện với mẹ, mẹ đã nhớ lại rất nhiều điều.” “Vậy à? Thế thì nếu không bận, anh hãy chịu khó về nhà với mẹ anh.” “Vâng! Đợi lo xong công việc, con sẽ dọn về nhà.” “Dọn về ư? Bao giờ thế? Để bố bảo Tiểu Ngô dọn dẹp phòng của anh.” Đã lâu Trịnh Vĩ không nhìn thấy vẻ mặt chờ mong và vui mừng của bố. “Cuối tháng sau ạ!” Anh nói.

Ông Trịnh cúi đầu ăn cơm, tốc độ nhanh hơn vừa rồi. Ăn vài miếng, Trịnh Vĩ lại nhớ ra một chuyện. “Bố, con nghe thấy ở bên ngoài có tin đồn con và Kiều Hân Vận sẽ kết hôn?” Ông Trịnh chau mày. “Thế à? Sáng nay Tiểu Kiều đến thăm mẹ anh, còn nói quan hệ của hai đứa rất tốt. Bác Kiều bảo hai đứa rất hợp nhau, Tiểu Kiều đặc biệt hài lòng, muốn sớm lo chuyện hôn sự của hai đứa.” Trịnh Vĩ không khỏi ngạc nhiên. Rất hợp ư? Lần trước bố mẹ hai bên sắp xếp buổi coi mắt cho anh và Kiều Hân Vận. Vì không thể từ chối nên anh đến theo kiểu đối phó. Anh cũng đã nói thẳng với Kiều đại tiểu thư: “Xin lỗi! Thời gian này tôi chưa có ý định kết hôn.” Cô ta cười, đáp “Thế thì tốt quá! Em cũng không có suy nghĩ đó.”

Nếu cuộc đối thoại như vậy mà gọi là “hợp nhau” thì bọn họ đúng là trò chuyện ăn ý, thậm chí chỉ hận đã gặp nhau quá muộn màng. Về chuyện kết hôn, bây giờ nghĩ lại, Trịnh Vĩ mới phát hiện nụ cười của Kiều Hân Vận có chút xảo trá. Anh chợt hiểu ra, chắc là Kiều đại tiểu thư định đem anh ra làm lá chắn để đối phó với gia đình. Hai nhà có mối quan hệ thân thiết, anh giúp chô ta cũng chẳng sao. Tuy nhiên tự dưng anh lại rơi vào tình trạng “bị kết hôn” mà không hề hay biết. Cô ta làm vậy quả thực không chu đáo chút nào. Hơn nửa, bây giờ mọi chuyện đã thay đổi. Nếu gặp Kiều Hân Vận, anh nhất định sẽ cho cô ta biết, gần đây anh đã có ý định kết hôn. “Anh và Tiểu Kiều…” Ông Trịnh thăm dò con trai. Trịnh Vĩ cân nhắc rồi trả lời: “Con và cô ấy không thân quen cho lắm nên chưa từng nghĩ đến chuyện kết hôn.” “Ừm … Hai đứa tìm hiểu thêm cũng tốt.”

.