Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cho dù duyên mỏng - Leo cao - Chương 19

Chương 5: Thử vai (tiếp theo).

Giản Nhu và Nhạc Khải Phi ở Thượng Hải rầm rộ vài ngày, cũng coi như không phí công vô ích. Trên các tờ báo lớn nhỏ đều xuất hiện bóng dáng của cô. Lượt “like” Weibo của cô cũng tăng đột biến. Ba ngày liền, điện thoại của Giản Nhu bận rộn hơn bất cứ lúc nào. Ngay cả mẹ và em gái cũng gọi từ Toronto về để xác nhận thật giả. Ngoài ra, một số người bạn thân thiết biết rõ tính cách của cô trong làng giải trí cũng gọi điện hỏi xem cô và Nhạc Khải Phi có phải là thật hay không. Trong số đó tất nhiên có cả Lạc Tình. Lúc Lạc Tình gọi điện, Giản Nhu vừa nhận được thông báo của Uy Gia, buổi thử vai Leo Cao đổi sang sáng thứ Năm, tức là sáng ngày mai. Đúng lúc Nhạc Khải Phi đã giải quyết xong công việc nên bọn họ nhanh chóng thu dọn hành lý, ra sân bay về Bắc Kinh. Cách nói chuyện điện thoại của Lạc Tình vẫn thẳng thắn như thường lệ: “Cậu và thái tử của chúng ta là thật đấy à? Mình còn tưởng cậu định qua lại với người tình trong mộng của mình cơ đấy!”

Giản Nhu ngẩn người một lúc mới nghĩ ra “người tình trong mộng” của Lạc Tình là ai. Cô nhủ thầm: Thật ra mình cũng rất muốn qua lại với người tình trong mộng của cậu. Nhưng kể từ khi mình đi Thượng Hải, anh ấy chẳng thèm gọi cho mình lấy một cuộc điện thoại. Mình nghi anh ấy có người mới rồi ấy chứ! Ngoài miệng, cô đáp : “Dự án Leo cao sẽ xác định nữ diễn viên chính trong vài ngày tới. Đây là mình cố tình tăng tần suất xuất hiện trước dư luận để đạo diễn và nhà sản xuất để ý đến mình ấy mà.” “Cậu làm mình giật cả mình. Mình còn tưởng mặt trời mọc từ đằng tây cơ đấy!” Nhận ra tâm trạng của Lạc Tình có vẻ không tồi, Giản Nhu chẳng thèm vòng vo tam quốc, hỏi thẳng bạn: “Về chuyện đó, cậu còn khó chịu không?”

“Hừm, mọi chuyện đã qua rồi! Mấy hôm trước, mình cũng không biết mình làm sao nữa, trong lòng rất khó chịu. Anh ấy quan hệ với bất cứ người phụ nữ nào, mình không bận tâm. Nhưng cậu và anh ấy … Haizz, có lẽ cậu là người chị em của mình, dù biết không thể trách cậu nhưng trong lòng vẫn khó chịu…” Giản Nhu rất hiểu tâm trạng của bạn. Cảm giác này giống như Trịnh Vĩ động đến bất cứ người phụ nữ nào, cô đều có thể nhẫn nhịn nhưng một khi động đến em gái cô, cô thậm chí muốn bóp chết anh. Ngoài việc không muốn khiến Giản Tiệp bị tổn thương còn có cả tâm tình oán hận. Dù thế nào thì Lạc Tình đã nghĩ thông suốt, sự áy náy trong lòng cũng sẽ vơi đi ít nhiều. Giản Nhu về đến nhà đã là tối muộn. Cô cầm di động đi đi lại lại quanh phòng, đợi một cuộc điện thoại mà mãi chẳng thấy đâu. Cô không hiểu tại sao anh không liên lạc với cô, trái tim như cứ lơ lửng trên không trung.

Hồi hai người mới yêu nhau, cô cũng thường rơi vào tình trạng như bây giờ. Khó khăn lắm cô mới hạ quyết tâm gọi cho anh, mười lần thì chín lần không liên lạc được. Cuối cùng anh cũng bắt máy một lần, nhưng lại hạ giọng thầm thì: “Lát nữa anh gọi cho em” rồi tắt điện thoại. Vì vậy trừ khi có việc vô cùng cấp bách, cô tuyệt đối không chủ động liên lạc với anh. Sau đó cô rèn được thói quen để di động ở nơi có thể dễ dàng chạm tới để tiện nhận cuộc gọi bất cứ lúc nào. Trong quá trình quay phim, chỉ cần đạo diễn hô: “Cắt!”, cô lập tức lôi di động ra xem có cuộc gọi nhỡ hay không, chỉ sợ bỏ lỡ cú điện thoại đang mong ngóng. Chờ đợi là một sự giày vò, nhưng mỗi khi nhìn thấy tên anh nhấp nháy trên màn hình, cảm giác giày vò lại được thay thế bằng niềm hưng phấn khó tả. Giản Nhu buông điện thoại, lên giường đi ngủ nhưng trằn trọc mãi mà không thể chợp mắt. Một lúc lâu sau, cuối cùng di động cũng đổ chuông, cô vội cầm máy. Là Uy Gia gọi tới, anh ta dặn cô ngủ sớm để dưỡng sắc, ngày mai nhớ ăn mặc và trang điểm đệp để đi thử vai. Lải nhải một hồi, anh ta mới nhắc đến vấn đề trọng tâm, đó là đừng quên tạo quan hệ tốt với “phụ mẫu”, tránh gây rắc rối. Cô đương nhiên hiểu ý của Uy Gia. Mấy hôm đi Thượng Hải, cô và Nhạc Khải Phi gây ra chấn động lớn như vậy, ngộ nhỡ chọc giận “bàn đạp” có thể giúp cô tiến thân, chắc chắn cô sẽ ngã rất thảm hại.

Giản Nhu cảm thấy Uy Gia nói có lý, không hổ danh là người quản lý giàu kinh nghiệm, suy tính chu toàn, rất biết cách giải quyết vấn đề. Nhưng bây giờ mà gọi điện cho Trịnh Vĩ thì nên nói chuyện gì đây? Cô không thể tán gẫu với anh về Nhạc Khải Phi và chuyến đi Thượng Hải lần này, cũng không thể nhắc đến vụ thử vai Leo Cao. Hay là thảo luận về “chi phí dưỡng lão”? Giản Nhu cầm điện thoại, chui vào trong chăn, nghiến răng bấm dãy số quen thuộc. Sau vài hồi chuông, đầu máy bên kia truyền tới giọng nói trầm ấm rung động lòng người dù xung quanh có vẻ hơi ồn ào: “A lô!” Tim Giản Nhu đập thình thịch. “Anh có tiện nghe máy không?” “không sao, em nói đi!” “Hôm nay em về Bắc Kinh rồi.” Vừa dứt lời cô liền cảm thấy hơi hối hận. Câu nói này hình như có ý vị mời gọi thì phải. Im lặng vài giây, Trịnh Vĩ đáp: “Anh đang đi công tác ở tỉnh ngoài, chắc thứ Sáu sẽ về.” “Vâng!” Giản Nhu cố gắng không để lộ sự thất vọng.

Bầu không khí có vẻ gượng gạo, cô nỗ lực nghĩ đề tài nói chuyện nhưng tìm không ra từ ngữ thích hợp. Cuối cùng cô thốt ra câu hỏi: “Gần đây anh bận lắm phải không? Chẳng thấy tin tức gì cả.” “Anh không bận. Anh không gọi điện cho em là bởi vì …” “Gì cơ?” Cô điện thoại vào sát tai, sợ không nghe thấy câu trả lời của anh. “Anh muốn biết lúc nào em mới chủ động gọi cho anh.” Như xa như gần, như có như không, thủ đoạn “nhử mồi” của anh quả là cao siêu.

Trong đêm tối yên tĩnh, Giản Nhu dường như cảm nhận được nụ cười đắc ý của Trịnh Vĩ. Hai má nóng ran, cô lập tức đi thẳng vào vấn đề chính: “Em gọi điện là muốn hỏi anh một chuyện. Nếu em dùng quyền sử dụng thân thể em trong bảy năm để đổi lấy ngôi biệt thự thuộc sở hữu của anh, anh có bằng lòng không?” Câu trả lời ở đầu bên kia điện thoại vang lên lâu hơn dự liệu của cô: “Em cần dùng tiền gấp sao?” “Không phải. Em muốn có một cuộc sống tốt hơn.” Giản Nhu đã sớm có sự chuẩn bị nên trả lời trôi chảy. “Em nghĩ rồi, loại diễn viên hạng hai không có “tiền” đồ như em, chi bằng nhân lúc còn trẻ, còn có chút nhan sắc cố gứng kiếm ít tiền dưỡng lão, để tránh tình trạng tương lai xuống sắc vẫn phải đóng vai quần chúng để duy trì cuộc sống.”

“Ừm! Anh sẽ suy nghĩ về vấn đề này.” Chắc là bên cạnh có người khác nên anh vẫn giữ giọng nói bình thản. Để giúp anh cân nhắc thiệt hơn, cô có lòng tốt nhắc nhở: “Anh không muốn cũng chẳng sao, Nhạc Khải Phi nói anh ta rất sẵn lòng. Em gần bao nhiêu, anh ta sẽ chi bấy nhiêu, tuyệt đối không ngã giá.” Theo sự trầm mặc của anh, tiếng ồn ào cũng dần biến mất. Chắc anh tìm một nơi yên tĩnh để nói chuyện. Anh cất giọng trầm thấp, rõ ràng. “Anh không có hứng thú với quyền sử dụng. Anh cần quyền sở hữu cơ.” “Hả? Có khác biệt sao?”

“Có chứ! Quyền sở hữu tức là trong bảy năm này, khi nào không đi đóng phim, em phải sống cùng anh. Trong thời gian đóng phim, mỗi tuần em phải bỏ ra một ngày để về với anh. Em không đươc tham gia bất cứ buổi tiệc xã giao hay bữa cơm mang mục đích “giao dịch” nào, trừ khi anh cũng có mặt. Em không được rơi vào scandal tai tiếng, không được có quan hệ mờ ám hoặc dây dưa tình cảm với bất cứ người đàn ông nào. Em không được đóng những cảnh cởi đồ, hôn phải lệch vị trí, cảnh giường chiếu qua loa. Còn nữa, em không thể chụp ảnh gợi cảm, ví dụ như bức ảnh treo trong căn hộ của em.” Khác biệt không phải lớn ở mức bình thường. Giản Nhu suy nghĩ một cách nghiêm túc, về cơ bản cô có thể làm được, trừ một điều khoản: “Em không tiếp khách, không tạo quan hệ tốt với nhà đầu tư và đạo diễn thì làm sao có thể nhận phim? HƠn nữa, những hoạt động này đều do công ty sắp xếp, em đâu thể tự quyết định?” “Anh sẽ nói trước với lãnh đạo công ty em, bảo bọn họ hủy hết những buổi gặp gỡ, xã giao của em. Về việc đóng phim, em thích đóng bộ phim nào hay vai diễn gì, chỉ cần nói với anh một câu là được, anh sẽ thu xếp cho em. Anh không thể đảm bảo thõa mãn mọi yêu cầu của em nhưng chắc chắn sẽ mang lại cho em nhiều điều hơn những nhà đầu tư và đạo diễn có mục đích khác.”

Nghe qua thì thấy điều kiện cũng tương đối hợp lý, Giản Nhu cân nhắc vài giây rồi trả lời: “Được! Em đồng ý!” “Ngày mai anh sẽ bảo người đưa em đi làm thủ tục, sang tên ngôi biệt thự cho em.” “Ngày mai có buổi thử vai Leo cao nên em không đi được.” Cô nói: “Vậy đi, dù sao chuyện này cũng chẳng cần gấp, em sẽ soạn hợp đồng, chúng ta cùng ký tên để tránh sau này xảy ra trang chấp.” “Anh sẽ không ký hợp đồng với em.” “Tại sao?” “Anh không thích dính vào mấy thứ tương lai có thể trở thành chứng cứ. Chắc em hiểu điều đó.”

Ồ! Cô suýt quên mất, người ta không phải là nghệ sĩ. Những thứ như khế ước bán thân tất nhiên không thể ký bừa bãi, vớ vẩn thân bại danh liệt cũng không biết chừng. “Được thôi! Vậy chúng ta hứa với nhau như những người quân tử đi!” Giản Nhu lên tiếng. Không còn đề tài nói chuyện, cô quyết định kết thúc cuộc điện thoại: “Cứ thế nhé! Em không làm phiền anh nữa. Anh lo việc của anh đi!” “Ừ.” Cô đợi Trịnh Vĩ cúp máy trước. Mấy giây sau cũng không thấy anh tắt máy mà lại nghe anh nói: “Về buổi thử vào ngày mai, em không cần lo lắng. Tất cả chỉ là hình thức mà thôi, nữ chính chắc chắn sẽ không rơi vào tay người khác.”

“Vậy sao? Anh thân quen với Lưu Tổng à? Nợ ân tình người ta, liệu có phiền hà gì không?” “Anh chẳng nợ ân tình ai hết.” Trịnh Vĩ đáp. “Không người nào thích hợp với nhân vật nữ chính của bộ phim này bằng em. Đạo diễn và biên kịch chẳng phải đui mù.” Lời giải thích của anh lòe người mới vào nghề còn được, cô lăn lộn trong làng giải trí bao năm, làm sao không hiểu, ngoài mấy vị đạo diễn tên tuổi có toàn quyền trong việc lựa chọn diễn viên, còn lại kiểu gì mà chẳng phải nể mặt nhà đầu tư.

Một khi anh không muốn tiết lộ nhiều, vậy thì cô cũng không truy vấn nữa. “Vâng! bye bye!” Đầu máy bên kia im lặng gần nửa phút. Đoán đối phương đợi mình cúp trước, Giản Nhu đành bấm nút chấm dứt cuộc gọi. Tâm trạng của cô bây giờ bồng bềnh hơn trước khi trò chuyện với Trịnh Vĩ. Cô bắt đầu tưởng tượng cuộc sống trong bảy năm tới. Cô bất giác nhớ tới cảnh hai người trên giường mấy ngày trước. Anh nằm thẳng còn cô ngồi trên người anh. Cô bị khoái cảm long trời lở đất chôn vùi. Cô ra sức ôm anh, hôn anh, còn anh không ngừng tiến vào cơ thể cô, phá tan tấm mặt nạ lạnh nhạt mà cô ngụy trang bao năm qua. Hiện tại, cô chỉ còn lại chiếc mặt nạ ngụy trang đã nát vụn và một trái tim mềm mại vì anh..