Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cho dù duyên mỏng - Leo cao - Chương 2

Chương 1: Sau khi chia tay (II).

Cuối cùng, Giản Nhu vẫn bị khuất phục trước sự uy hiếp của Uy Gia. Cô nhanh chóng thay đồ rồi rời khỏi nhà. Tuyết không biết ngừng rơi từ bao giờ, mặt đất xuất hiện lớp băng trong suốt, lấp lánh dưới ánh đèn đường. Giản Nhu lái xe mini màu đỏ mới mua, di chuyển chậm chạp trong dòng xe cộ thưa thớt trên đường phố. Cô đã lái rất chậm, nhưng màn hình hiển thị GPS vẫn ngày càng tiến lại gần ngôi biệt thự đã được định vị. Đèn đường lướt qua rất nhanh, trở thành một vệt sáng lung linh. Giống như vào buổi tối một năm trước, khi cô rời khỏi bệnh viện, trước mắt cô cũng vụt qua ánh đèn như vậy, trong khi sau lưng cô vang lên giọng nói uy nghiêm: “Giản tiểu thư, hy vọng cô có thể giữ lời hứa!”

“Vâng, cháu sẽ giữ lời!” Cô đáp. Giản Nhu bất giác tăng tốc độ, nhanh như ngọn gió bất thình lình thổi qua. Đèn xanh ở ngã tư chuyển sang đèn đỏ, màu đỏ tươi như máu. Cô giật mình bừng tỉnh, ra sức đạp phanh xe. Theo tiếng ma sát đinh tai nhức óc, cảnh vật trước mắt cô xoay tròn, không thể phân biệt là đất hay trời trong đêm tối.

Một tiếng sau, Uy Gia vội vàng đến bệnh viện, bắt gặp Giản Nhu máu me đầy mình. Trên trán cô có vết thương khá dài đang rỉ máu, cánh tay nhuộm máu đỏ vẫn còn mảnh vỡ kim loại găm vào da thịt. Khi bác sỹ muốn xử lý vết thương, cô lại bắt người ta đợi một lát để mình chụp ảnh “tự sướng” gửi lên weibo. Đến lúc này còn không quên “đánh bóng” bản thân, Uy Gia thật sự khâm phục tinh thần kính nghiệp của Giản Nhu. Nếu cô chịu dùng tinh thần kính nghiệp này để leo lên giường những nhà đầu tư có thể thay đổi số phận của mình, tiền đồ của cô đã rạng ngời từ lâu, anh ta không cần suốt ngày đi giải quyết hậu quả cho cô. Có điều, người con gái dù khiến bản thân bị thương cũng kiên quyết giữ nguyên tắc của mình, anh ta ít nhiều cũng cảm thấy thương xót.

“Đừng nói với tôi, đây là sự cố bất ngờ đấy. Với kỹ thuật lái xe của cô, làm sao có thể đâm vào hàng rào canh trên đường rộng thênh thang không người qua lại?” Uy Gia chất vấn. Giản Nhu cười cười. Bởi vì động đến vết thương nên cô cười còn khó coi hơn khóc: “Vì vậy, mới gọi là sự cố bất ngờ.” “Cô… cô cần gì phải làm vậy?”

“… Cuộc đời này có những người, anh thà chết cũng không muốn gặp mặt.”

Lúc cô nói câu này, trên hàng lang xuất hiện một bóng hình cao lớn chạy như bay đến, dừng lại ở ngoài cửa phòng bệnh, hơi thở gấp gáp kéo dài. Cuối cùng, anh lặng lẽ quay người rời khỏi nơi đó

Cho đến khi hình bóng cao lớn đi xa, Giản Nhu mới cúi đầu, tiếp tục lướt weibo. Một lời nanh mới xuất hiện ở bên dưới tấm ảnh cô bị thương: “Không có người nào đáng để em khiến bản thân bị thương đến mức này.”

Cô lại ngẩng đầu, nhưng người đã khuất dạng từ lâu, chỉ còn hành lang trống không, vắng lặng Có người thà chết bạn cũng không muốn gặp, nhưng không có nghĩa, bạn sẽ không gặp cho đến lúc chết. Đặc biệt, hai người cùng sống trong một thành phố, lại không phải nhân vật tầm thường, dù không muốn gặp cũng khó

Ví dụ, vào một ngày của năm thứ hai sau khi chia tay

Buổi tối không có công việc cũng chẳng phải tiếp khách, thời gian trở nên dài dằng dặc, đúng lúc máy tính có vấn đề, Giản Nhu thử vô số lần cũng không thể lên mạng Hết cách, cô đành pha cốc trà giảm béo ngồi xuống sofa xem tivi. Nhưng lúc bấy giờ là tầm hơn bảy giờ tối, cô bấm điều khiển, chuyển vô số kênh, cũng chỉ có tin tức thời sự

Sau khi đưa tin về cuộc sống hạnh phúc của người dân, bản tin chuyển tới một hội nghị quan trọng nào đó. Trong lúc người chủ trì giới thiệu về nội dung cuộc họp, ống kính từ từ di chuyển, chiếu toàn cảnh hội trường và từng người tham gia cuộc họp.

Đúng lúc này, Giản Nhu bắt gặp hình bóng của một người đàn ông trên màn hình. Cốc trà trong tay lắc mạnh, vài giọt nước nóng rơi xuống bàn tay kia mà cô không hề phát giác, mắt vẫn nhìn chằm chằm màn hình tivi Có lẽ phát hiện ra điểm sáng trong đám quan chức cấp cao tóc thưa thớt, mặt đầy nếp nhăn, nhà quay phim lập tức dừng ống kính trước người đàn ông đó. Anh mặc bộ comple đen, trầm mặc ngồi ở vị trí ngược sáng, tay phải cầm tập văn kiện màu trắng. Anh hơi cúi đầu, mái tóc ngắn rủ xuống trán, chăm chú đọc tài liệu. Hình ảnh chỉ có hai màu đen trắng thâm trầm nhưng nổi bật đến nhức mắt.

Giản Nhu nhanh chóng cầm điều khiển chuyển kênh. Nhưng cô quên mất, bây giờ là bản tin thời sự lúc bảy giờ tối, chuyển kênh nào, người đó cũng vẫn xuất hiện trên

Giản Nhu còn chưa kịp thở hắt ra, chuông cửa đột nhiên reo vang. Màn hình nhỏ ở cửa bất ngờ hiện lên hình ảnh người đàn ông vừa xuất hiện trên tivi. Chỉ là dưới ánh đèn chiếu sáng, toàn thân anh đã có thêm màu sắc, giống bộ phim điện ảnh đen trắng bỗng dưng vụt qua một tia nhiều sắc màu. Anh cúi mặt, mái tóc lòa xòa xõa trước trán, đôi môi mỏng hơi mím lại. Áo sơ mi màu xám thẫm cởi hai cúc, để lộ làn da màu đồng. Tay phải của anh chống lên cánh cửa, tay áo xắn lên cao, áo comple đen vắt lên cánh tay. Từ người anh tỏa ra sức mạnh như có thể giam cầm cô trong lòng anh bất cứ lúc nào.

Giản Nhu bất giác đặt tay lên khóa cửa. Nhưng khi quan sát thân hình cường tráng của người đàn ông rồi lại nhìn thân thể mảnh mai của mình, cô lập tức từ bỏ ý định mở cửa

“Có chuyện gì không?” Cô lên tiếng, ngữ khí lạnh lùng Nghe giọng nói của cô, anh liền ngẩng đầu. Ánh mắt vốn sắc bén giờ trở nên mê loạn vì chất cồn, khóe miệng mỏng nhếch lên, để lộ ý cười không dễ phát giác: “Tôi đến lấy đồ của tôi.”

“Anh đã lấy hết từ lâu rồi.”

“Tôi đã kiểm tra kỹ lưỡng, nhưng vẫn thiếu một thứ.” Rõ ràng cô đã đóng gói toàn bộ đồ của anh, gồm cả một tờ giấy: “Còn thiếu đồ gì vậy?”

“Em!”

Trái tim như bị bóp nghẹt, Giản Nhu không thể thốt ra lời. Vào thời khắc này, cô thấy anh vô cùng cảm tính và quyến rũ, khác hoàn toàn người đàn ông trầm tĩnh trên tivi ban nãy. Cô biết rõ, mình không thể mở cửa, bởi một khi cánh cửa này mở ra, cô sẽ không có cách nào trốn tránh anh nữa. Chuông cửa lại một lần nữa vang lên đinh tai nhức óc. Giản Nhu cầm điện thoại, bấm số 110 một cách dứt khoát.

Nửa tiếng sau, cảnh sát đến nơi ở của một nữ diễn viên bị kẻ say rượu quấy nhiễu. Sau khi nghiêm túc kiểm tra chứng minh thư và thẻ làm việc của người đàn ông bị tố cáo là tên say rượu ở ngoài cửa, sắc mặt của mấy người cảnh sát đều lộ vẻ kinh ngạc. Bọn họ lập tức lên tiếng: “Chúng tôi xin lỗi, đây chỉ là sự hiểu nhầm

Sau đó, bọn họ rút đi còn nhanh hơn lúc đến. Trong đêm tối tĩnh mịch, Giản Nhu và người đàn ông đứng đối diện nhau một lúc lâu. Nhưng giữa bọn họ ngăn cách bằng cánh cửa khép chặt.

Ngày hôm sau, Giản Nhu đi thử vai với hai quầng thâm đen sì dưới mắt. Một điều bất ngờ là những người đẹp đang chờ đến lượt đều không quan tâm tới vai diễn mà nhiệt tình thảo luận một đề tài: Người đàn ông đẹp trai, đầy khí thế trên chương trình thời sự tối qua là thần thánh phương nào?

Giản Nhu chẳng để ý, cắm cúi nghiên cứu kịch bản. Đúng lúc này, Lạc Tình đi tới giật tập kịch bản trong tay cô, đồng thời mở miệng hỏi: “Bạn yêu, tối qua cậu có xem thời sự lúc bảy giờ không Giản Nhu lắc đầu: “Cậu biết đấy, mình xem cũng có hiểu gì đâu?”

“Đáng tiếc thật, thời sự tối qua xuất hiện một anh chàng rất đẹp trai.. Không, không chỉ đơn giản là đẹp trai, mà anh ta rất có khí thế… Mình đánh cược với cậu, anh ta không phải người bình thường.”

“Mình chẳng cược với cậu. Người bình thường sao có thể lên chương trình thời sự chứ?” Vừa dứt lời, Giản Nhu liền lấy lại kịch bản, tiếp tục học thuộc lời thoại Lạc Tình ngồi xuống cạnh Giản Nhu, mở di động ra xem, thỉnh thoảng lại kéo cô cùng chia sẻ tin tức. Trên diễn đàn xã hội không chỉ đăng ảnh và đoạn băng phát lại bản tin, bên dưới còn có cả thông tin cá nhân của người đàn ông.

Thân thế hoành tráng của anh được tiết lộ, quả nhiên thu hút sự chú ý của vô vàn thiếu nữ, bao gồm cả Lạc Tình: “Cậu xem, mình đã nói anh ta không phải nhân vật bình thường mà.”

Giản Nhu bất giác cảm thán, ngữ khí có phần chua xót: “Ừ. Chúng ta đóng bao nhiêu bộ phim, tuy không phải diễn viên chính nhưng cũng được coi thường xuyên lộ diện. Thế mà nhiều năm qua cũng chẳng có ai để ý đến chúng ta. Anh ta chỉ xuất hiện thoáng qua trên tin tức thời sự, vậy mà cũng có thể nóng sốt đến mức này, đủ thấy sức ảnh hưởng của bản tin 19h kinh khủng thật.” “Đó là vì anh ta không phải là diễn viên, mà là nam chính trong đời sống hiện thực.” Lạc Tình kết luận

“Ồ, hóa ra là vậy.” Nói xong, người không có phúc đóng vai nữ chính là Giản Nhu lại tiếp tục tập trung nghiên cứu kịch bản của mình.

Hai ngày sau, tin tức về người đàn ông đó biến mất hoàn toàn trên các diễn đàn, ngay cả trang Baidu cũng không tìm ra từ khóa liên quan đến anh. Tuy nhiên, “chất độc” mà anh để lại trong trái tim vô số thiếu nữ là không có thuốc nào giải nổi. Về tính hủy diệt của chất độc này, Lạc Tình là minh chứng rõ ràng nhất. Ngồi ở quán cà phê của người bạn cả buổi chiều, đề tài nói chuyện của Lạc Tình chỉ xoay quanh người đàn ông là “nam chính” trong cuộc sống hiện thực đó. Giản Nhu im lặng từ đầu đến cuối, chỉ mỉm cười lắng nghe, thỉnh thoảng ngắm nhìn bầu trời u ám ngoài cửa sổ.

Mùi thuốc lá mát rượi xộc vào mũi, Giản Nhu ngoảnh đầu, thấy Lạc Tình đang châm một điếu thuốc. Điếu thuốc nhỏ màu trắng đang tỏa ra mùi bạc hà quen thuộc

Bị mùi này mê hoặc, cô vô thức cầm hộp thuốc ở trên bàn, rút một điếu rồi châm lửa. Không khí thoang thoảng mùi bạc hà lẫn mùi khói thuốc, khiến Giản Nhu nhớ đến một lần từ cách đây rất lâu, lúc đó cô nằm trên người anh, bị mùi vị đặc biệt của anh bao phủ

“Sao trên người anh có mùi thuốc lá? Anh hút thuốc đấy à?” Cô hỏi.

“Ừ.” Cô rất ngạc nhiên: “Tại sao em chẳng bao giờ nhìn thấy anh hút?”

Anh đáp: “Anh có một người bạn thân học ngành Y, cậu ấy nói với anh, “khói thuốc môi trường” có tác hại rất xấu đối với phụ nữ, sẽ khiến làn da phụ nữ càng đẩy nhanh tốc độ già nua, còn có khả năng dẫn đến ung thư và bệnh liên quan đến hệ thống tuần hoàn. Vì hạnh phúc lúc về già, anh quyết định dùng em để cai thuốc.”

(Khói thuốc môi trường (ETS) là hỗn hợp các dòng khói phụ và khói thở ra của dòng khói chính cũng như các chất tạp nhiễm khuếch tán qua giấy quấn thuốc lá và đầu điếu thuốc giữa các lần hút.) “Liệu anh có bị nghiện không? Nhỡ lại muốn hút thì làm thế nào?” Giản Nhu ngây thơ hỏi.

“Làm vậy sẽ không muốn nữa…” Anh lật người, đè cô xuống dưới thân, hôn cô nồng nàn.

Bừng tỉnh từ ký ức ngọt ngào, Giản Nhu đưa điếu thuốc lên miệng, hít một hơi. Thuốc lá vào phổi không còn vị mát lạnh, mà toàn là vị chua cay, không thể nhổ ra cũng như nuốt xuống. Cô ho sặc sụa, đến mức viền mắt đỏ hoe mà không có cách nào dừng lại. Giản Nhu nhìn Lạc Tình ở phía đối diện bằng ánh mắt mờ mịt: “Tin mình đi, người đàn ông như anh ta chính là độc dược. Một khi bị trúng độc, sẽ không có thuốc giải.”

Lạc Tình chẳng bận tâm, chậm rãi nhả làn khói thuốc: “Mình chỉ mong anh ấy nhanh chóng đầu độc chết mình ấy chứ.”.