Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cho dù duyên mỏng - Leo cao - Chương 20

Chương 5 (tiếp theo)

Ngày hôm sau, Giản Nhu phải dùng lớp phấn trang điểm để che đi vẻ tiều tụy do thiếu ngủ rồi mới đi tới địa điểm thử vai. Đến nơi trước một tiếng đồng hồ, cô được phó đạo diễn nhiệt tình tiếp đón. Anh ta cho biết: “Nội dung thử vai là cảnh chín mươi tư, cảnh nội tâm của Lam Vũ sau khi Dương Sâm ra về hôm Lam Vũ đề xuất chuyện chia tay.” Giản Nhu mở tập kịch bản ra xem. Dựa theo kịch bản, cảnh quay này là màn thử thách diễn xuất nhất trong cả bộ phim. Sau hơn một năm bày mưu tính kế, cuối cùng Lam Vũ cũng dùng phương thức tàn nhẫn để gây tổn thương cho người đàn ông yêu cô, đạt được mục đích trả thù nhà họ Dương. Cô nên vui vẻ, thỏa mãn mới đúng. Nhưng trong sự thỏa mãn, cô cũng cảm thấy vô cùng đau đớn. Có lẽ ban đầu tình yêu của cô là giả tạo, nhưng trước tình cảm chân thành của Dương Sâm và quá trình hẹn hò hết sức ngọt ngào, cô đã thật sự rung động. Một khi động lòng thì kiểu gì cũng sẽ đau lòng. Cảnh nội tâm này không có đối thoại và độc thoại, cũng chẳng có tình tiết nào. Diễn viên cần phải dựa vào ngôn ngữ cơ thể để thể hiện tâm trạng mâu thuẫn giữa yêu và hận, hài lòng và hối hận của Lam Vũ.

Đang nghiên cứu kịch bản, Giản Nhu chợt nhìn thấy “ngọc nữ” nổi tiếng Trần Dao Dao từ phòng thử vai đi ra. Hôm nay, cô ta mặc bộ váy dài màu trắng, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng, trông có vẻ tiều tụy. Viền mắt cô ta đỏ hoe, nét chì kẻ mắt hơi nhòe, chứng tỏ cô ta vừa khóc dữ dội. Một nữ diễn viên hạng nhất thuộc trường phái thực lực chuẩn bị đi vào. Trái ngược với Trần Dao Dao, cô ta mặc bộ váy đỏ rực, đeo sợi dây chuyền kim cương lấp lánh, gương mặt trang điểm tươi sáng, toát lên vẻ tràn đầy sức sống. Giản Nhu đoán cô ta muốn thể hiện một Lam Vũ cố gắng che giấu nỗi đau khổ của mình khi xuất hiện trước mặt người đàn ông cô có tình cảm sâu đậm dù không nên yêu, trong quá trình gây tổn thương cho anh, cô cũng hy vọng vẻ đẹp của mình mãi mãi khắc sâu trong lòng anh. Giản Nhu lắc đầu. Lúc chia tay Trịnh Vĩ, cô không phải như vậy. Cô không hề cảm thấy vui vẻ hay thỏa mãn mà trong lòng chỉ toàn nỗi đau không gì diễn tả nổi.

Bởi vì tình yêu đã định sẽ không có kết quả nên cô không muốn liên lụy đến anh, không muốn anh càng lún càng sâu. Vì vậy cô hy vọng có thể cắt đứt mối quan hệ nhân lúc cả hai chưa đến mức quá chìm đắm, đau dài chi bằng đau ngắn. Cô lựa chọn bộ dạng bình thường nhất để kết thúc chuyện tình đẹp đẽ với anh. Như thế mỗi khi hồ tưởng cảnh chia tay, anh cũng không cảm thấy cô có gì đặc biệt. Gần đến buổi trưa, phó đạo diễn mới gọi Giản Nhu vào diễn thử. Cô soi gương, tô một chút son bóng rồi đi vào phòng. Trong căn phòng rộng, đạo diễn Trần ngồi ngay ngắn trên sofa. Bên cạnh ông ta là cô gái nhỏ nhắn, xinh xắn, khí chất xuất chúng. Nếu Giản Nhu đoán không nhầm, cô gái đó chính là Tiêu Thường, người đẹp biên kịch trong truyền thuyết.

Ai nói phụ nữ không thể tài mạo song toàn? Đó chỉ là sự đố kỵ thuần túy mà thôi. Nhìn thấy Giản Nhu, Tiêu Thường nở nụ cười nhàn nhạt, đuôi mắt cô cong cong, lộ vẻ tinh nghịch đáng yêu. Giản Nhu mỉm cười với cô gái, ngồi xuống chiếc ghế đối diện bọn họ. Hai bên khách sáo trò chuyện vài câu, đạo diễn Trần hỏi: “Cô đã đọc kịch bản chưa?” “Rồi ạ! Tôi rất thích kịch bản này.” “Vậy cô có thể cho biết, trong suy nghĩ của cô, Lam Vũ là người có tính cách như thế nào?” “Tôi không biết. Tôi cảm thấy mình chẳng thể nào hiểu nổi cô ấy…” Giản Nhu nói thật lòng, bởi vì người khó hiểu nhất chính là bản thân mình. “Tôi cho rằng cô ấy là một người rất mâu thuẫn. Đặc biệt ở tuổi hai mươi, cô ấy luôn nghĩ, mình rất chững chạc nhưng thực tế lại tương đối ấu trĩ. Cô ấy cho rằng mình rất kiên cường nhưng thật ra khá yếu đuối. Cô ấy tưởng mình nhìn thấy sự đời nhưng kỳ thực chưa từng nếm trải sự tàn khốc của hiện thực. Cô ấy phải bị ngã đến mức mình đầy thương tích trong làng giải trí mới học được cách trân trọng.” Tiêu thường chống tay lên cằm, chăm chú lắng nghe. Giây tiếp theo, cô đột nhiên hỏi: “Theo chị, Lam Vũ có yêu Dương Sâm không?” Giản Nhu trả lời ngay: “Yêu chứ! Thậm chí yêu sâu sắc hơn cô ấy tưởng. Bởi vì anh ta, cô ấy không còn cách nào yêu người đàn ông khác.”

“Thế à? Chị nhìn đâu ra điều này vậy?” Tiêu Thường hỏi tiếp. Giản Nhu chớp chớp mắt. “Kịch bản xây dựng Dương Sâm là người đàn ông vô cùng hoàn hảo. Nếu là Lam Vũ, chắc chắn tôi cũng sẽ yêu anh ta.” Khóe môi Tiêu Thường cong lên, để lộ hai lúm đồng tiền duyên dáng. “vậy chị cho rằng bộ phim sẽ có kết thúc như thế nào?” Câu hỏi này quả thực chạm đến đáy lòng Giản Nhu. Cô nhìn Tiêu Thường bằng ánh mắt tha thiết. “Tôi hy vọng Lam Vũ và Dương Sâm có thể cùng khắc phục trở ngại từ phía gia đình, hạnh phúc mãi mãi… Trong hiện thực cuộc sống đã có quá nhiều bi kịch nên tôi muốn thấy những điều tốt đẹp từ câu chuyện này, cho dù là giả đi nữa.”

Tiêu Thường trầm tư suy nghĩ. Đạo diễn Trần gật đầu, bảo cô bắt đầu diễn thử. Giản Nhu đứng lên … Những năm qua, cô chưa từng một lần nhớ lại quá khứ. Cô tưởng mình đã không còn nhớ rõ. Thời khắc này, khi thả lỏng bản thân bước vào quãng hồi ức đó, cô mới phát hiện, cảnh tượng trong ký ức vẫn rõ mồn một. Rèm cửa sổ màu trắng, chậu xương rồng đặt trên bệ cửa sổ, ngay cả tiếng bước chân nặng nề của anh khi rời đi cũng rõ ràng như ở ngay trước mắt, giẫm thẳng lên trái tim cô. Giản Nhu như lại nhìn thấy Trịnh Vĩ quay người rời đi. Gương mặt cô không còn bất cứ biểu cảm nào, không một giọt nước mắt hay một nụ cười. Cô chỉ tiến lên một bước rồi lập tức dừng lại, tựa như choàng tỉnh khỏi giấc mộng.

Thật ra, một khi quá bi thương, bạn sẽ trở nên đờ đẫn, vì bạn không kịp có phản ứng, không kịp đau khổ. Điều này giống như khi bị con dao sắc nhọn rạch vào da, cảm giác đầu tiên của bạn là hơi lạnh, sau đó mới là sự đau buốt vô cùng. Đứng thờ thẫn hồi lâu, Giản Nhu đột nhiên chạy đến bên cửa sổ, giơ tay về phía rèm cửa. Cô muốn xem có phải anh bị tổn thương nặng nề và đau đớn. Nhưng cô lại sợ nếu nhìn thấy anh, cô sẽ không còn cách nào ép bản thân buông tay. Sau đó Giản Nhu từ từ thu tay về. Đầu ngón tay đau nhói, cô cúi xuống nhìn bệ cửa sổ. Nơi đó đặt chậu cây xương rồng, vừa rồi gai nhọn đã đâm vào đầu ngón tay cô. Cô bóp ngón tay đã tê dại, một giọt máu chảy xuống thân cây xương rồng xanh biếc.

Anh từng nói, ngôn ngữ của loài xương rồng là tình yêu cất giấu tận đáy lòng… Khi cây xương rồng giấu tình yêu trong tim, nó sẽ nở hoa. Kể từ đó, cứ đến mùa hè, cây xương rồng lại nở đóa hoa mềm mại, đỏ tươi như màu máu. Viền mắt ngấn nước, Giản Nhu ngẩn đầu, không cho nước mắt chảy xuống. Ánh mắt cô vô tình chạm phải một bóng hình không biết dứng bên cửa ra vào từ bao giờ. Hồi ức bi thương đột nhiên đụng phải hiện thực, Giản Nhu kinh ngạc nhìn Trịnh Vĩ..