Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cho dù duyên mỏng - Leo cao - Chương 24

Tiếp theo.

Từ khi đặt chân vào làng giải trí, Giản Nhu cảm thấy cuộc đời mình giống một bộ phim dài tập, mỗi cảnh đều buộc phải diễn theo kịch bản đã định, bất kể cô có muốn hay không. Nhưng khác với việc đóng phim, một khi bị NG , cuộc đời cô sẽ không có cơ hội thứ hai. Vì vậy cô không thể để xảy ra một chút sai sót. Do dự một lúc, cuối cùng Giản Nhu cũng rút tay về. Cô đứng dậy, cất tiếng: “Đã muộn rồi, em phải về đây.” “Có thể cho anh mượn điện thoại không?” Trịnh Vĩ đột nhiên nói. Cô tưởng anh mượn để gọi điện nên tìm di động trọng túi xách đưa cho anh. Trịnh Vĩ bấm một dãy số, nhanh chóng nối máy. Tiếng nhạc chói tai vang lên. Nếu Giản Nhu nhớ không lầm, đây chính là ca khúc cuối phim của bộ phim truyền hình cô vừa tham gia. Bài hát này là sáng tác của một nhạc sĩ nổi tiếng, nghe rất hay đồng thời là nhạc chờ chuông điện thoại của cô. Trịnh Vĩ đóng nắp điện thoại, trả lại cho Giản Nhu. “Đây là số của anh. Có việc gì cần giúp đỡ, em có thể tìm anh. Ví dụ. … đánh mất ví chẳng hạn.” Nhắc đến chuyện mất ví, cô không nhịn được cười. Lúc bấy giờ, Giản Nhu vẫn còn ít tuổi, rất ngu ngơ. Khi bị mất chiếc ví bên trong chỉ có hai mươi đồng, cô đứng bên đường, tỏ ra vô cùng đau buồn. Dường như chuyện đánh mất ví là nỗi đau lớn nhất trên đời, dù đánh đổi cả thế giới cũng không thể bù đăp nỗi bi thương trong lòng cô. May mà Trịnh Vĩ đã giúp cô tìm lại.

“Bây giờ em không mất ví …” Cô ngẫm nghĩ xem có việc gì cần nhờ anh giúp không. “Nhưng máy tính của em bị hỏng rồi, đang không biết nhờ ai sửa giúp … Bởi vì trong máy lưu nhiều ảnh của người nhà và bản thân, em không muốn bị người khác nhìn thấy.” “Anh cũng bị tính là “người khác” sao?”. “Nếu anh biết sửa thì không tính.” Giản Nhu nhìn đồng hồ. bây giờ có vẻ đã muộn, để một người đàn ông lên nhà cô sửa máy tính, liệu có bị anh hiểu nhầm thành “mời anh lên nhà uống cà phê” hay không? Cô đang phân vân xem làm thế nào để khéo léo thể hiện ý tứ “không cần dùng gấp” thì chợt nghe anh nói: “Ngày mai em rảnh thì gọi điện cho anh. Anh sống ở tòa nhà đối diện, có thể qua bất cứ lúc nào.” Trịnh Vĩ chỉ tay về phía tòa nhà ở bên cạnh. Có lẽ từ chỗ anh sang nhà cô chỉ mất vài phút đi bộ, quả nhiên rất thuận tiện. “Ngày mai em không có hoạt động gì, cũng không có tiết học…” Chợt nhớ tới lời hẹn của Nhạc Khải Phi trước khi ra về, tâm trạng vui vẻ của Giản Nhu xẹp đi một nửa. “Tối mai em có chút việc … Hay là sáng mai anh sang sửa giúp em đi!” “Được!” Anh gật đầu. “Em ở phòng 3 tầng 20”. “Ừ!” Hai người đi gần đến chung cư, Giản Nhu không kìm được lại quay sang Trịnh Vĩ. Anh đang giúp cô mở cánh cửa sắt nặng nề. Cô cố kìm nén nhưng cuối cùng cũng lên tiếng: “Tối hôm đó … anh chờ em ở rạp chiếu phim bao lâu?” “Anh đợi đến hết suất chiếu phim cuối cùng.”

Buổi đêm, Giản Nhu ngủ không yên giấc. Vừa chợp mắt, cô liền mơ thấy một hình bóng cô độc đứng ở cửa rạp chiếu phim từ tối đến sáng. Cô nhớ rõ tối hôm đó trời đổ trận tuyết lớn, tuyết rơi từ lúc mặt trời lặn cho tới khi mặt trời mọc. Trằn trọc cho tới lúc trời gần sáng, cô mới chợp mắt. Khi cô tỉnh dậy, mặt trời đỏ rực đang lấp ló sau tòa nhà cao tầng, giống một bức tranh nhiều màu sắc tuyệt đẹp treo trên không trung. Mỗi khi Trịnh Vĩ xuất hiện bên cạnh cô, mặt trời đều đặc biệt xán lạn, khiến cô ấm áp từ đáy lòng. Quá khứ là vậy, bây giờ vẫn thế. Tuy nhiên con người không phải là thực vật, chỉ cần ánh sáng cũng có thể duy trì sự sống. Con người đòi hỏi rất nhiều, ham muốn quá nhiều. Để thỏa mãn nhu cầu và dục vọng, con người buộc phải từ bỏ một số thứ, ví dụ tình yêu hay sự tự do … Vì vậy khi cô và anh bỏ lỡ buổi xem phim hôm đó, tất cả đã trở thành quá khứ, dù gặp lại cũng chỉ có thể là bạn bè bình thường. Ngẫm nghĩ kĩ mới thấy là bạn bè cũng chẳng có gì không tốt, để ý và quan tâm ở mức độ vừa phải như trong quá khứ, không cần nghĩ đến tương lai, cũng không sợ mất đi. Nghĩ đến đây, Giản Nhu cảm thấy rất khoan khoái. Cô xuống giường, đánh răng, rửa mặt rồi dọn dẹp nhà cửa. Tâm trạng phấn chấn đã lâu mới xuất hiện.

Dọn dẹp nhà cửa xong xuôi, Giản Nhu đang tìm quần áo để thay thì chuông cửa vang lên. Qua lỗ “mắt mèo”, cô nhìn thấy Trịnh Vĩ với bộ dạng khoan khoái tương tự, cầm túi nylong đứng ngoài cửa. Hôm nay, anh không mặc quân phục mà diện quần bò, sơ mi trắng, tuy đơn giản nhưng vẫn rạng ngời. Giản Nhu quay đầu nhìn đồng hồ treo tường, mới bảy giờ sáng, còn quá sớm. Lẽ nào khái niệm về thời gian của người lính lại kinh khủng như vậy? Vì khái niệm thời gian khác người của anh, cô chỉ có thể để mặt mộc, mặc áo phông rộng thùng thình và quần bò lửng ra mở cửa. Sau đó cô cầm đôi dép lê dành riêng cho người quản lý Uy Gia đưa cho anh. Trịnh Vĩ liếc nhìn, mãi vẫn không xỏ dép. Bầu không khí trở nên tẻ nhạt trong giây lát.

“Áo sơ mi của nah không tồi.” Giản Nhu tìm đề tài nói chuyện. Tuy trong nghề giải trí thường dùng những lời chót lưỡi đầu môi nhưng cô đang nói thật lòng. Áo sơ mi được cắt may tinh tế, rất hợp với thân hình cao ráo, rắn chắc của anh. Giản Nhu cố tìm logo nhưng chẳng thấy đâu. “Cám ơn! Anh sẽ chuyển lời khen của em tới chị họ anh.” “Chị họ anh ư?” “Ừ! Chị ấy chỉ là thợ may nhưng luôn vỗ ngực tự xưng là nghệ sĩ”. Sau này, Giản Nhu mới phát hiện, quần áo của Trịnh Vĩ đều do chị họ cắt may riêng cho anh. Hơn nữa, theo yêu cầu của anh, logo được thêu ở nơi kín đáo bên trong áo. Chị họ của anh có tên tiếng Pháp là Amber. Rất nhiều ngôi sao hạng A diện đồ của nhà thiết kế Amber Li khi bước trên thảm đỏ. “Anh mua đồ ăn sáng, chúng ta cùng ăn đi!” Trịnh Vĩ đưa cái túi còn bốc hơi nóng cho Giản Nhu. Ngửi thấy mùi thơm của món quẩy và sữa đậu nành mà mình thích nhất, cô liền cảm thấy bụng réo ùng ục. Không kịp chuẩn bị bát đĩa, hai người ngồi xuống cùng thưởng thức đồ ăn. Đã một thời gian dài Giản Nhu bỏ bửa sáng, chứ đừng nói là bữa sáng nóng hổi thế này.

Cô đánh chén no nê rồi mới lên tiếng:”Tại sao anh lại mua đồ ăn sáng cho em?” “Bởi vì…” Giản Nhu đưa cốc sữa đậu nành lên miệng, chăm chú lắng nghe. “… Từ năm mười lăm tuổi, anh đã có một ước nguyện … là ngày nào cũng mua đồ ăn sán cho em.” Giản Nhu nhất thời không để ý nên bị bỏng lưỡi, nhưng cô chịu đau, nuốt sữa đậu xuống cổ họng. Câu nói này mà xuất phát từ miệng một người đàn ông khác, đặc biệt là loại người như Nhạc Khải Phi thì đó là sự tán tỉnh lộ liễu. Nhưng từ miệng người đàn ông trước mặt, cộng thêm ngữ khí bình thản của anh, lại khiến Giản Nhu không hề nảy sinh tạp niệm khác mà chỉ cám thấy ấp áp và được cưng chiều. Không lâu sau đó, khi đã nhận thức một cách triệt để “con sói đội lốt cừu non” trước mặt, cô mới hiểu, phàm là người đàn ông có tinh thần và cơ thể khỏe mạnh, chẳng ai không muốn làm chuyện đó. Chỉ có điều, người đàn ông vô lương tâm làm xong sẽ kéo quần phủi mông đi mất, còn người đàn ông có lương tâm sẽ chuẩn bị bữa sáng cho bạn. Lúc bấy giờ, Giản Nhu rất xúc động trước từ “ước nguyện”, suýt nữa buột miệng nói: “Được thôi”. May mà cô lập tức nhớ tới một việc quan trọng, mấy hôm trước bà mợ gọi điện thoại hàn huyên, khen diễn xuất của cô, còn nói chị họ sắp kết hôn, muốn mua căn nhà rộng hơn một chút.

Giản Nhu liền hiểu ý mợ, hứa cuối tuần này sẽ gửi trước cho bà năm mươi ngàn tệ. Khoản còn lại khi nào ký hợp đồng đóng phim mới, cô nhất định sẽ trả cho bà. Hôm nay là cuối tuần, vậy mà cô suýt quên mất. Sau khi thầm nhắc đi nhắc lại từ “trả nợ”, Giản Nhu đặt chiếc cốc xuống bàn, nhìn sữa đậu nành đậm đặc, thơm phức. “Gần đây em đang giảm cân nên bỏ bữa sáng.” Không nghe anh tiếp lời, cô tưởng lời từ chối không khéo nên làm tổn thương lòng tự trọng của anh. Có chút áy náy và hối hận, Giản Nhu ngẩng đầu, định an ủi anh vài câu nhưng cô phát hiện, ánh mắt Trịnh Vĩ quyets một lượt qua người cô, từ trên xuống dưới, đến bắp đùi để lộ ra bên ngoài cũng không tha. Giản Nhu đỏ mặt, kéo gấu áo phông, che đôi chân mảnh khảnh của mình. Cuối cùng anh thu hồi ánh mắt, thản nhiện đưa ra kết luận “Em đã rất gầy rồi”. “Em … Đây là thành quả của việc giảm cân đấy!” “Dù giảm cân cũng không nên bỏ bữa sáng, có hại cho sức khỏe. Nếu nhất định phải bỏ một bữa thì nên bỏ bữa tối.” Ngừng một, hai giây, anh nói thêm: “Bữa tối nay.”

Không thể phủ nhận, đây là một đề nghị không tồi. Ít nhất cô cũng tự cho là như vậy. Nhưng đáng tiếc không phải đề nghị nào cũng dễ dàng thực hiện. có những chuyện, dù bạn nỗ lực đến mức nào, kiên trì đến mức nào thì cuối cùng cũng không thoát khỏi hai từ “số phận”. Cô cười khẽ một tiếng, rót sữa đậu nành cho anh. “Sữa ngon quá! Anh mua ở đâu thế?” “Phía đối diện mới mở một quán bán đồ ăn sáng, rất đông khách. Bánh bao nhỏ ở đó cũng được lắm.” Có bánh bao nhỏ à? Ngon không anh?” “Tuần sau anh sẽ mua cho em nếm thử.” “Tuần sau ư?” Nếu cô lý giải không nhầm, ý của anh là tuần sau anh lại mua đồ ăn sáng cho cô. “Ừ! Có nhân tôm, anh nhớ em thích món này.” Cô gật đầu lia lịa. Cứ thế hai người chuyển sang đề tài các món ăn, từ bánh bao nỏ tới vịt quay Bắc Kinh, sau đó là đồ ăn vặt, nói mãi không hết chuyện, bầu không khí vô cùng thoải mái và tự nhiên.

.