Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cho dù duyên mỏng - Leo cao - Chương 26

Tiếp theo.

Giản Nhu thở dài, xuống dưới rút tiền rồi bắt taxi đến nhà cậu ruột. Hiếm có dịp được gặp nữ diễn viên, người tài xế nhiệt tình hỏi chuyện. Giản Nhu vẫn chưa có tư cách giở thói ngôi sao, đành chọn trả lời mấy câu đơn giản, thỏa mãn lòng hiếu kỳ của anh ta. Ví dụ: “Tôi đã từng xem phim cô đóng, rất hấp dẫn. Cô tên là … Đừng nhắc tôi! Tôi có thể nhớ ra!” Một lúc sau, thấy anh ta vẫn chau mày ngẫm nghĩ, cô liền giới thiệu: “Giản Nhu!”. “Đúng rồi! TRông cô xinh hơn trên tivi. Cô vẫn còn trẻ nhỉ, năm nay bao nhiêu tuổi?” “Chú đoán thử xem!” “Mười bảy, mười tám là cùng.” “Đúng ạ!” “Sao cô lại làm nghề diễn viên?” “Cháu học ngành này mà.” “Thù lao cô đóng một bộ phim là bao nhiêu?” “Cũng khó nói, bởi vì cần xem cháu nhận vai thế nào. Nhiều lúc cả bộ phim cháu chỉ xuất hiện một lần, thù lao mấy chục tệ thôi ạ!” “Ít như vậy sao? Còn không nhiều bằng tiền boa của các cô gái làm ở hộp đêm.”

Giản Nhu I’m lặng, trong lòng thầm bổ sung: Hơn nữa, trong phim còn bị ôm, bị sờ mó, thậm chí cởi quần áo mà không được nhận thêm thù lao ấy chứ! Khu tập thể cũ kĩ cuối cùng cũng hiện ra trước mắt, Giản Nhu thở phào nhẹ nhõm. Đang chuẩn bị thanh toán tiền rồi xuống xe thì người tài xế lại hỏi thêm: “Người ta nói ngôi sao nữ trong làng giải trí kiểu gì cũng phải tuân theo “quy tắc ngầm” mới nổi tiếng, muốn đóng vai nữ chính thì phải ngủ với đạo diễn. Chuyện này có thật không?” Lúc hỏi câu này, người tài xế nhìn cô chằm chằm, khiến cô thật sự chỉ muốn vả cho anh ta một cái. Cô cố nhẫn nhịn, đưa tiền cho đối phương. “Nếu chỉ đơn giản như vậy đã có thể làm nữ chính thì phim ảnh chắc là nuốt không trôi mất. Cám ơn chú!”

Giản Nhu xuống xe, thở dài một hơi. Thì ra đây chính là cảm giác làm ngôi sao, được nhiều người biết đến, được nhiều người quan tâm, tất nhiên cũng bị nhiều người nghi ngờ. Du thế nào bạn cũng phải đối diện bằng gương mặt tươi tắn. Một khi không kìm nén được tâm trạng, bạn sẽ chết chìm trong “nước bọt” của khán giả. Bà mợ đã chờ sẵn ở cổng. Nhìn thấy Giản Nhu xuống xe, bà liền nhiệt tình đi tới tiếp đón. Dù cô nhấn mạnh mình còn bận việc, bà vẫn cố tình kéo cô đi vào trong khu tập thể. “Lâu lắm cháu mới về đây một chuyến, lên nhà ngồi chơi đã!” “Nhưng cháu … “ “Không phải bây giờ là ngôi sao, cháu khinh thường họ hàng nghèo đấy chứ?” “Không phải đâu ạ! Cháu có hẹn một người bạn ăn cơm, sợ không kịp giờ ạ!” “Bây giờ mới hơn hai giờ chiều, thừa thời gian. Lên nhà một lát thôi mà, cậu cháu đang đợi cháu đấy!” Cuối cùng Giản Nhu cũng không đấu lại sự nhiệt tình của bà mợ, đành đi theo bà vào khu tập thể. Nơi này không thay đổi nhiều, vẫn là cánh cổng sắt tróc sơn, lối đi lát đá. Điều duy nhất thay đổi là xuất hiện nhiều xe hơi, đỗ chen chúc trong cái sân chật hẹp nên trông rất loạn.

Giản Nhu tránh lối đi lát đá từ cổng vào, đi vòng qua lối khác lên cầu thang. Cầu thang màu xám mờ xuất hiện trước mặt cô. Cô còn nhớ rõ có tất cả một trăm bậc, bởi vì kể từ lúc hiểu chuyện, hằng ngày bố cô đều bế cô lên xuống cầu thang. Ông bước rất chậm, ôm chặt cô vào lòng, tựa như sợ không cẩn thận, con gái sẽ bị rơi xuống. Sau đó bố dắt tay cô leo cầu thang. Ông cố gắng bước thật chậm, nhẫn nại chờ đợi con gái. Khi lớn hơn một chút, cô thường chạy xồng xộc lên cầu thang, chỉ hận không thể bay vào nhà. Bố đi đằng sau, không ngừng hét lớn: “Nhu Nhu! Chậm một chút! Cẩn thận không ngã đấy!” Bốn năm trước, Giản Nhu tận mắt chứng kiến người mà cô yêu thương nhất là bố rơi từ tầng cao xuốn, đầu dập xuống nền đá, máu chảy lênh láng, nhuộm đỏ những viên đá màu xám trắng. Kể từ lúc đó cô không dám quay về ngôi nhà này, sợ mơ thấy ác mộng. Hôm nay, nếu không phải bà mợ quá nhiệt tình, cô tuyệt đối không bước chân vào đây.

Giản Nhu leo cầu thang một cách khó nhọc, mãi cũng lên tới nơi. Cánh cửa màu táo đỏ quen thuộc mở ra, gương mặt thân thiện của cậu ruột hiện ra trong tầm mắt cô. Nhiều năm không gặp, trông cậu vẫn thế, ngoài hai bên tóc mai đã điểm bạc. “Tiểu Nhu! Mau vào nhà đi!” Ông lên tiếng. “Hình như cháu gầy đi nhiều.” Có lẽ bởi vì cậu có gương mặt hơi giống mẹ nên Giản Nhu cảm thấy đặc biệt gần gũi. Thật ra cô vốn không mấy thân với cậu. Bởi hai mươi năm trước, mẹ cô đã chuyển tới Bắc KInh, còn cậu vẫn sống ở quê nhà, một thành phố nhỏ giá lạnh thuộc miền bắc. Hồi nhỏ, mẹ cũng từng đưa hai chị em Giản Nhu về quê một lần. Lúc đó mới là đầu mùa đông nhưng thành phố đã bao phủ bởi lớp tuyết dày. Phóng tầm mắt ra xa chỉ thấy một màu tuyết trắng và bầu trời xám xịt. Cô vốn sợ lạnh nên không chịu đi ra ngoài, cả ngày ngồi bên bếp lửa trò chuyện với bà ngoại. Sau đó bố cô xảy ra chuyện, chân Giản Tiệp lại bị thương, cần một khoản tiền lớn làm phẫu thuật. Ông cậu không một lời, đưa cho mẹ cô toàn bộ số tiền dành dụm của mình. Lúc bấy giờ, lần đầu tiên Giản Nhu cảm nhận một cách sâu sắc từ “cậu ruột”.

Cô rút từ túi xách ra phong bì tiền đã chuẩn bị sẵn, đưa cho cậu: “Cháu nghe nói chị Tây Tây sắp mua nhà. Hiện tại, cháu chỉ có từng này, chẳng biết có đủ không. Nếu không đủ, cháu sẽ nghĩ cách khác.” Ông cậu chau mày, xua tay. “Cháu cứ cất đi! Mợ cháu cũng thật là … Chẳng chịu bàn với cậu một tiếng đã gọi điện cho cháu. Cháu còn đi học, kiếm được đồng tiền không dễ dàng. Làm sao cậu có thể dùng tiền của cháu chứ?” Bà mợ vội nói: “Vừa rồi biết cháu mang tiền đến đây, cậu cháu đã mắng mợ một trận, bảo mợ không nên gọi điện cho cháu. Tại mợ sốt ruột quá, chỉ muốn nộp ngay khoản thanh toán đầu tiên, tránh đêm dài lắm mộng. Mợ không vay được tiền nên mới gọi cho cháu. Cháu cũng biết đấy, bây giờ giá nhà đất ở Bắc Kinh tăng khiếp đi được.”

Giản Nhu nhìn thấy vẻ nôn nóng và khó xử trên gương mặt bà mợ, giống hệt mẹ cô lúc Giản Tiệp cần làm phẫu thuật. Nếu khi đó cậu không đưa hết tiền tiết kiệm cho mẹ, chắc cũng không đến nỗi khó khăn như bây giờ. Nghĩ đến đây, cô liền dúi tiền vào tay bà mợ. “Mợ cứ cầm tạm số tiền này trước đi! Khoản thanh toán đầu tiên đã đủ chưa ạ? Còn thiếu bao nhiêu nữa? Cháu có thể mượn bạn.” “Chuyện này … “ Bà mợ liếc nhìn ông cậu rồi lại trả lại cho cô. “Không cần đâu. Để mợ thử hỏi họ hàng ở quê xem sao.” Nhận ra cậu thật sự không muốn nhận tiền của mình, Giản Nhu cũng chẳng nài ép, chuyển đề tài khác trò chuyện với vậu mợ. Nhắc đến chuyện chị họ chuẩn bị kết hôn, Giản Nhu mới hỏi chị định mua nhà ở đâu, rộng bao nhiêu mét vuông. Bà mợ lập tức lấy catalogue quảng cáo cho cô xem. “Cháu xem căn hộ này, tám mươi lăm mét vuông mới có hai triệu ba trăm ngàn. Mợ phải xếp hàng cả đêm mới cướp được số đẹp đấy! NGày mai mà nộp tiền còn có thể được giảm năm phần trăm.”

“Vậy à? Vị trí đẹp thế khó mua được giá này”. “Thì vậy đó!” “Nhà anh rễ không bỏ thêm ít tiền sao ạ?” “Nhà họ cố gắng hết sức mới gom được ba trăm ngàn. Đừng nói lo thêm một trăm ngàn, bây giờ mười ngàn họ cũng không kiếm nổi ấy chứ!” Ông cậu ho khan một tiếng. Ý thức được mình hơi nhiều lời, bà mợ liền chuyển đề tài: “Mải nói chuyện nên quên mất, để mợ gọt táo cho cháu ăn nhé!” “Mợ để cháu làm cho.” Giản Nhu vừa gọt táo vừa thầm tính toán. Sau khi nộp tiền nhà và học phí, thù lao đong phim của cô chỉ còn hơn bảy mươi ngàn. Kể cả không gửi sinh hoạt phí cho Giản Tiệp đồng thời tiết kiệm chi tiêu, đợt thanh toán mua nhà đầu tiên của cậu mợ vẫn không đủ. Tuy Uy Gia đối xử với cô không tồi nhưng anh ta là người coi đồng tiền như sinh mạng. Nhạc Khải Phi thuộc dạng không quan tâm đến tiền bạc nhưng nếu vay anh ta, chắc cô phải bán thân mất.

Thật ra Giản Nhu cũng không quá nghĩ ngợi nhiều về chuyện bán thân. Nhưng theo sự hiểu biết của cô về Nhạc Khải Phi, anh ta thích phụ nữ có chút nội hàm, chứ giá cả rõ ràng sẽ khiến anh ta mất hứng. Ngẫm đi nghĩ lại, Giản Nhu rút di động, tìm đến cuộc gọi nhỡ cuối cùng. Để Trịnh Vĩ có thời gian suy nghĩ và viện lý do từ chối, cô gửi một tin nhắn cho anh: “Thật ngại quá! Em có việc cần anh giúp đỡ. Anh có ba mươi ngàn nhân dân tệ không?” Cho tới khi cô ăn hết quả táo, Trịnh Vĩ mới nhắn lại: “Em đang ở nhà sao? Anh sẽ bảo người mang tiền đến cho em ngay bây giờ.” “Em đang ở nhà cậu, chính là nhà em trước kia.” “Được, nửa tiếng nữa em ra ngoài cổng chờ. Bạn anh sẽ mang tiền đến cho em.” “Cám ơn anh nhiều. Khi nào nhận được thù lao đóng phim, em sẽ trả lại anh.”

Giản Nhu chờ một lúc không thấy anh nhắn lại. Đúng quân nhân có khác, quan niệm về thời gian vô cùng chuẩn xác. Đúng nửa tiếng sau, Giản Nhu nhìn thấy một chiếc xe Jeep biển màu trắng dừng ở vị trí đỗ xe ngoài cổng. Sau đó một người đàn ông đẹp trai xuống xe, đi thẳng đến chỗ Giản Nhu, mỉm cười, đưa cái phong bì cho cô. “Giản Tiểu thư! Trịnh Vĩ nhờ tôi mang tiền tới cho cô.” Giản Nhu nhận lấy. “Cảm ơn anh! Tôi sẽ cố gắng trả lại sớm cho anh”. “Tôi chỉ phụ trách đưa tiền.” NGười đàn ông đẹp trai mỉm cười. Anh ta bộc lộ ý tứ rõ ràng, việc trả nợ không liên quan đến anh ta. Người đàn ông cũng không nhiều lời, liền tạm biệt ra về. Trước khi anh ta lên xe, di động bất chợt đổ chuông. Anh ta bắt máy, cất giọng biếng nhác: “Em mang đến rồi. Cả đời này có thể nghe câu “cám ơn” của anh, em cũng không thấy áy náy khi bỏ mặc Giáo sư Trương ở phòng bệnh…”

Vì hoạt động trong làng giải trí nên Giản Nhu gặp không ít con cháu quan chức hay nhà giàu, nhưng đa số bề ngoài bóng bẩy, bên trong thối nát. Cô chưa gặp người nào hòa nhã, thân thiện, lại sẵn lòng giúp đỡ bạn bè như người đàn ông trước mặt. Anh ta đã khiến cô thay đổi cách nhìn về con cháu cán bộ. Lúc bấy giờ, cô thật sự hiếu kỳ, làm sao Trịnh Vĩ có thể quen biết người bạn cực phẩm này, trong lúc bận rộn còn mang tiền đến tận nhà cho cô. Sau này tiếp xúc nhiều với Trịnh Vĩ, cô mới biết thứ gọi là tình bạn chẳng qua chỉ là “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã” mà thôi..