Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cho dù duyên mỏng - Leo cao - Chương 27

Tiếp theo.

Gom đủ một trăm ngàn, Giản Nhu gọi riêng bà mợi xuống dưới, đưa toàn bộ số tiền cho bà. Bà tỏ ra vừa mừng rỡ vừa khó xử. Khách sao từ chối một hồi, cuối cùng bà vẫn quyết định giấu chồng nhận tiền. Xong xuôi, bà mợ đưa cho cô một cái túi đựng tập ảnh. Bà bảo thời gian trước thay đồ gia dụng, tình cờ phát hiện tập ảnh trong tủ quần áo cũ, chắc là của bố cô. Nghe nhắc đến di vật của bố, Giản Nhu vội vàng mở ra xem, nhưng đều là ảnh chụp hai người hoàn toàn xa lạ. Bởi vì góc chụp hình không tốt, lại vào buổi tối nên đôi nam nữ trong ảnh không rõ diện mạo. Từ hành vi, cử chỉ có thể nhận ra người đàn ông hình như uống say, khoác tay lên vai người phụ nữ. Người phụ nữ vất vả dìu ông ta đi vào khách sạn. Trong tấm hình khác, hai người ngồi trong chiếc xe BMW màu trắng, quay mặt vào nhau, ánh mắt hàm chứa muôn vạn lời muốn nói. Trong những tấm hình còn lại hai người có cử chỉ thân mật. Dù không nhìn rõ mặt nhưng cũng có thể lờ mờ nhận ra họ ngoài bốn mươi tuổi, khí chất cao quý, ăn mặc sang trọng, không phải là người quen hay bạn bè của bố cô.

Tìm mãi cũng không thấy hình bóng của bố trong tập ảnh, Giản Nhu thất vọng bỏ chúng vào túi xách, bắt taxi ra về. Vừa về đến khu chung cư, cô liền nhận được điện thoại của Nhạc Khải Phi. “Em có ở nhà không?” Anh ta hỏi. “Có”. “Bây giờ tôi tới đón em nhé! Khoảng một tiếng nữa đến nơi.” “Vâng. Tôi đợi anh.” Không muốn nhiều lời với anh ta, Giản Nhu lập tức cúp máy. Cô thay bộ váy đã chuẩn bị sẵn, trang điểm nhẹ nhàng. Sau đó cô soi gương, xác nhận đã che chỗ cần che, để hở chỗ cần hở rồi mới xuống dưới nhà. Vừa đi ra cổng, cô liền nhìn thấy một chiếc xe sang trọng đỗ bên đường. Nhạc Khải Phi ôm bó hoa đỏ thắm đứng bên cạnh xe. Quen biết anh ta gần một năm nay, Giản Nhu cảm thấy hôm nay anh ta đẹp trai hơn bao giờ hết. Mái tóc hơi xoăn tự nhiên, áo gió Armani vừa người làm nổi bật thân hình cao lớn của anh ta. Đôi giày da màu bạc dưới chân bóng loáng, còn sáng hơn cả gương nhà cô, tựa hồ có thể nhìn thấy gương mặt tuấn tú của người đàn ông.

Có điều thân hình Nhạc Khải Phi có được là do rèn luyện trong phòng tập, đẹp thì đẹp thật nhưng thiếu nhuệ khí của một người lăn lộn ở bên ngoài. Giản Nhu thấy thân hình của Trịnh Vĩ có tính xâm lược hơn. Nhớ đến Trịnh Vĩ, cô bất giác nghĩ đến món quẩy và sữa đậu nành anh mua sáng nay, quả thực thơm mà không ngán, bây giờ nhớ lại tự dưng thèm nhỏ rãi. “Em muốn ăn đồ Tây hay đồ ta?” Nhạc Khải Phi đi đến bên Giản Nhu, tặng bó hoa cho cô. Giản Nhu vẫn đang chìm trong hương vị thơm giòn của món quẩy nóng, buột miệng nói: “Đồ ta đi!” “Được. Tôi đưa em tới một nơi có khung cảnh rất tuyệt, chắc chắn em sẽ thích.” “Vâng.” Giản Nhu gật đầu, ngồi lên ô tô. Xe vừa chuyển bánh, di động của cô báo có tin nhắn mới. Cô lập tức mở ra xem, là tin nhắn của Trịnh Vĩ: “Anh không cần gấp, có gì chúng ta nói sau đi.” Cô còn đang nghĩ xem nên trả lời thế nào, anh lại gửi tin nhắn tiếp theo: “Thật ra anh muốn nói em không cần trả. Nhưng ngẫm lại, nếu không trả tiền, chắc chắn em sẽ chẳng bao giờ tìm anh.” Giản Nhu xem tin nhắn một lúc lâu. Cuối cùng cô bỏ di động vào túi xách. Không phải cô không muốn trả lời mà thật sự chẳng biết nói gì. Rõ ràng có rất nhiều điều muốn nói với anh nhưng cô lại cảm thấy giữa hai người, bất cứ lời nào cũng là thừa thãi. Nhiều lúc, trước một người hiểu bạn, sự trầm mặc chính là ngôn ngữ sâu sắc nhất.

Giản Nhu ngẩn ngơ suốt quãng đường đi. Đến khi cô sực tỉnh, Nhạc Khải Phi đã đưa cô lên một nhà hàng trên tòa cao ốc chọc trời. Nhà hàng vắng lặng như tờ, chẳng có một người khách. Giám đốc nhà hàng đích thân nghênh đón rồi đưa bọn họ tới vị trí bên cửa sổ. “Em thấy nơi này thế nào?” Nhạc Khải Phi hỏi. Giản Nhu gật đầu. “Không tồi.” Cô tự nhủ: Một bữa cơm ở nơi sang trọng thế này mà tính thành tiền mặt cho cô thì tốt biết bao. Như vậy, cô có thể trả nợi cho Trịnh Vĩ. “Đồ ăn ở đây rất khá, chắc chắn em sẽ thích.” Nhạc Khải Phi nói. Nhân viên phục vụ bày từng đĩa thức ăn lên bàn. Giản Nhu thầm cảm thán, đúng là câu “không tồi” chẳng đủ để khái quát các món ăn ở đây. Từn cọng rau được chọn lựa kĩ càng, xếp thành hình rất đẹp trong những chiếc đĩa tinh xảo, cứ như không phải bọn họ đang ăn cơm mà là thưởng thức tác phẩm nghệ thuật vậy.

“Tôi nghe Uy Gia nói em đang ăn kiêng nên chỉ gọi mấy món rau này.” Nhạc Khải Phi lên tiếng. Giản Nhu tỏ ra kinh ngạc: “Anh cũng ăn kiêng sao?” “Tôi cũng phải khống chế cân nặng” “Anh ư?” Cô tưởng ăn kiêng là độc quyền của phụ nữ. “Ừ! Chắc em không thể ngờ, hồi hơn mười tuổi, tôi nặng đến một trưm tám mươi cân ấy chứ!”. Giản Nhu cố gắng tưởng tượng ra bộ dạng béo phì của Nhạc Khải Phi. Cô vô tình nhớ tới cậu học sinh mập mạp thời cấp hai. Cô không nhớ tên cậu ta, chỉ nhớ mặt cậu ta toàn thịt là thịt. Cô còn nhớ, cậu ta từng viết thư tình cho cô, nội dung rất chân thành, nói sẽ nuôi cô cả đời, cho cô mọi thứ cô muốn. Đáng tiếc lúc bấy giờ Giản Nhu chỉ muốn duy nhất một người đó là Trịnh Vĩ. Nhớ tới câu nói của Trịnh Vĩ sau khi đọc bức thư tình đó, khóe miệng Giản Nhu bất giác cong lên. Tuy chỉ là nụ cười rất nhạt nhưng vẫn không thoát khỏi cặp mắt đào hoa của Nhạc Khải Phi. Anh ta liền hỏi: “Em cười gì thế?” “Không có gì. Tôi đột nhiên nhớ tới một đàn anh thời cấp hai. Hình như anh ta cũng hơn chín mươi cân, nhìn từ xa như quả bóng bằng thịt. Có điều, anh ta rất đáng yêu. Bạn tôi nói, mùa đông được anh ta ôm chắc sẽ vô cùng ấm áp.”

“Bạn em? Là đàn ông sao?” “Sao anh biết?” Nhạc Khải Phi nheo mắt. “Tôi ngửi thấy mùi vị chua chua trong câu nói của anh ta.” Mùi chua ư? Sao cô không nhận ra điều đó nhỉ? “Anh ta là bạn trai của em à?” Nhạc Khải Phi hỏi. Do dự một lát, Giản Nhu lắc đầu rồi chuyển đề tài: “Anh giảm cân bằng cách nào mà hay vậy?” “Mỗi ngày tôi chạy bộ một ngàn mét. Ngoài ra, tôi không ăn thịt, không chén đồ ngọt, một ngày ba bữa chỉ ăn rau xanh.” Giản Nhu không tưởng tượng nổi một công tử như Nhạc Khải Phi có thể chịu cực khổ như vậy. “Vất vả thật đấy! Nhưng tại sao anh lại quyết tâm giảm cân?”. “Lúc đó còn ít tuổi nên tôi tưởng các cô gái xinh đẹp đều thích mấy anh chàng đẹp trai. Tôi sợ mình không lấy được vợ xinh nên ra sức giảm cân. Sau này tôi mới phát hiện, phụ nữ mong muốn sự an toàn hơn, mà đồng tiền là thứ tốt nhất để duy trì cảm giác an toàn đó.”

Giản Nhu rất muốn nói với đối phương: Phụ nữ đúng là cần cảm giác an toàn nhưng không phải dùng đồng tiền duy trì. Chỉ khi không tìm thấy cảm giác an toàn, phụ nữ mới gửi gắm tinh thần vào đồng tiền. Tuy nhiên cô lặng thinh, bởi cô biết chắc anh ta sẽ không hiểu. Sau vài ngày quan hệ không mặn không nhạt với Nhạc Khải Phi, Giản Nhu bất ngời phát hiện, dù trước mắt Nhạc công tử dát đầy vàng, trong đầu cô cũng chỉ toàn hình bóng của Trịnh Vĩ. Bốn ngày sau. Hôm đó là thứ ba, Giản Nhu không có tiết học, sáng sớm một mình ngồi trên tấm thảm xem tivi. Cô lại bất giác nhớ đến Trịnh Vĩ. Mấy ngày nay, mỗi khi ngồi ở đây, cô lại nhớ tới cảnh cùng anh uống trà, trò chuyện và xem phim truyền hình. Nhớ đến cảm giác rung động đầu đời, cô có cảm giác trong lòng ngưa nứa như có sợi lông vũ lướt qua.

Cô lục tìm chiếc vé xem phim đã bạc màu trong hộp đựng đồ cũ. Cô chưa từng xem bộ phim điện ảnh đã bỏ lỡ đó. Nghe nói đây là tác phẩm kinh điển, kể câu chuyện một con tàu chìm sâu dưới đáy đại đương và mối tình vĩnh cửu. Thật ra Giản Nhu cũng rất muốn thưởng thức nhưng không tìm được người cùng mình đi xem phim. Trong đầu lóe lên một ý nghĩ, cô liền lấy di động, đắn đo mới soạn tin nhắn: “Bao giờ anh được nghỉ? Em đã mượn đĩa DVD titanic. Chúng ta cùng xem đi.” Giản Nhu đọc đi đọc lại vài lần, càng đọc càng cảm thấy nội dung tin nhắn mang hàm ý sâu sa, chẳng khác nào lời mời: “Lên nhà em uống cà phê đi!” Thế là cô ném điện thoại sang một bên mà không gửi tin nhắn. Nhớ nhung một người là cảm giác rất kỳ lạ. Càng ép bản thân không nghĩ đến, bạn lại càng muốn gặp người ấy, đến mức không thể khống chế được tâm trạng. Trong lúc tâm phiền ý loạn, Giản Nhu vô tình nhìn thấy chiếc ví da màu đen nằm dưới chân sofa. Cô liền mở ra xem. Bên trong là thẻ sinh viên của Trịnh Vĩ, trên thẻ dán tấm ảnh 3x4 chụp anh mặc quân phục. Anh trong ảnh vẫn đẹp trai như thời niên thiếu nhưng có nét chững chạc hơn. Bây giờ Giản Nhu mới biết, thì ra anh học ở trường Đại học G thuộc tỉnh S chứ không phải ở Bắc Kinh. Nói cách khác, anh đang ở cách cô khá xa.

Tâm trạng có chút hụt hẫng, Giản Nhu lại giở chiếc ví ra xem. Ngoài chứng minh thư, bên trong có nhiều giấy tờ quan trọng, gồm cả thẻ ăn cơm ở căng tin và thẻ ngân hàng. Gọi điện mấy lần mà anh vẫn tắt máy, cô liền gửi tin nhắn: “Anh để quên ví ở nhà em, hôm nay em mới phát hiện ra. Anh có cần gấp không?” Mãi vẫn không có hồi âm, Giản Nhu nghĩ, trong ví có nhiều giấy tờ quan trọng như vậy, chắc anh sẽ cần dùng đến. Thật ra thành phố S cũng không phải quá xa, đi tàu hỏa mấy tiếng là tới nơi, lại rất sẵn chuyến. Giản Nhu không nghĩ ngợi nhiều, lập tức lục tìm áo sơ mi kẻ ca rô và quần lửng màu trắng. Sau khi thay đồ, cô lại đội mũ lưỡi trai và đeo cặp kính gọng đen rồi bắt taxi đến nhà ga. Giản Nhu hành động một cách nhanh chóng theo sự thôi thúc của con tim. Cho tới khi đứng trên chuyến tàu tới thành phố S, đầu óc cô mới bừng tỉnh. Bây giờ cô mới nhớ ra một chuyện quan trọng, thời đại này tồn tại một dịch vụ gọi là chuyển phát nhanh. Đáng tiếc, tất cả đã quá muộn.

Hơn bốn giờ chiều, tàu hỏa đến nhà ga ở thành phố S. Giản Nhu lê đôi chân nhức mỏi vì phải đứng mấy tiếng đồng hồ xuống tàu. Tin nhắn cuối cùng cũng xuất hiện: “Không sao. Anh không cần dùng gấp. Cuối tuần được nghỉ, anh sẽ sang nhà em lấy.” Lúc đó, Giản Nhu đang căng mắt tìm taxi. Đọc được tin nhắn này, cô thật sự hết nói nổi, muốn quay về Bắc Kinh ngay lập tức. Ngẫm lại mới thấy, cô đúng là ngốc nghếch đến nực cười . Nhưng khi không thể kiềm chế, có ai không từng làm chuyện ngốc nghếch, có ai không chìm đắm trong niềm hưng phấn kiểu này? Giản Nhu liền nhắn lại: “Đúng lúc em có việc phải đến thành phố S, tiện thể mang ví cho anh. Trường anh không cho người ngoài vào đúng không? Em gửi chiếc ví ở phòng bảo vệ nhé!” Tin nhắn vừa gửi đi, cô liền nhận được điện thoại của Trịnh Vĩ.

“Em đang ở thành phố S đấy à?” Anh cất giọng kinh ngạc. “Vâng!” Cuối cùng cũng có một chiếc taxi dừng lại, Giản Nhu vội lên xe, bảo tài xế chở đến Đại học G mới tiếp tục nói với Trịnh Vĩ: “Em đang trên đường đến trường anh. Chắc nửa tiếng nữa tới nơi.” Giây tiếp theo, cô nghe thấy tiếng kim loại va đập nặng nề và tiếng thở gấp gáp của anh..