Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cho dù duyên mỏng - Leo cao - Chương 29

Tiếp theo.

Cả đêm không chợp mắt, cũng chẳng kịp về nhà thay đồ, vậy mà Giản Nhu đến văn phòng của Uy Gia vẫn muộn, anh ta đã đi họp. Cô đợi hơn một tiếng đồng hồ, Uy Gia mới quay về. Nhìn thấy gương mặt nhợt nhạt và đôi mắt mọng đỏ của Giản Nhu, anh ta chau mày. “Sao lại ra nông nổi này? Vì chuyện của mẹ và em gái cô à?” “Vâng.” “Cô đừng lo, tôi đã nói chuyện với Nhạc Tổng về việc cô muốn ứng trước tiền thù lao. Cậu ấy bảo không thành vấn đề. cậu ấy cũng đã dặn phòng Tài vụ, ngày mai cô có thể đi lĩnh hai trăm ngàn.” “Hai trăm ngàn? Nhiều vậy sao?” “Đúng thế! Với vị trí của cô bây giờ, số tiền này công nhận hơi nhiều. À, công ty vừa mở cuộc họp thảo luận về bộ phim mới. Nữ chính là Lâm Hi Nhi, còn cô đóng vai nữ thứ.” Giản Nhu không tỏ ra mừng rỡ, Uy Gia tưởng cô không thỏa mãn với vai nữ thứ. Thế là anh ta nhẫn nại giải thích: “Làm người nên biết thỏa mãn. Đây là phim truyền hình phát sóng vào “giờ vàng” nên công ty phải tính đến tỷ suất người xem, nữ chính chắc chắn là ngôi sao hạng nhất. Cô chỉ là gương mặt mới, có thể đóng vai nữ thứ đã tốt lắm rồi.”

Giản Nhu vẫn lặng thin, tay nắm chặt điện thoại. Uy Gia nói tiếp: “Tôi thấy Nhạc Tổng rất có lòng với cô. Chỉ cần cô để tâm một chút, sau này thiếu gì cơ hội tốt.” Giản Nhu đắn đo vài giây rồi hỏi thăm dò: Uy Gia! Nếu đắc tội với Nhạc Tổng, sau này tôi sẽ khó có chỗ đứng trong công ty phải không?” “Đắc tội với Nhạc Tổng ư?” Uy Gia tròn mắt nhìn cô như thể nhìn quái vật từ trên trời rơi xuống. “Tiểu Nhu! Không phải cô thật sự cho rằng Nhạc Khải Phi chỉ là nhà sản xuất đơn thuần đấy chứ? Cậu ấy là thái tử của công ty truyền thông Thế kỷ chứ đâu phải hạng làng nhàng. Hiện tại, ông chủ đang mở rộng sang lĩnh vực bất động sản nên có ý định giao công ty chúng ta cho Nhạc Tổng. Cô hãy cố gắng phục vụ cấu ấy cho tốt. Một khi đắc tội với Nhạc Tổng, đừng nói là chỗ đứng trong công ty, muốn tồn tại trong làng giải trí cũng khó ấy chứ!” Thực tế, dù Uy Gia không nói, Giản Nhu cũng đoán được hậu quả. Cô hỏi câu này là hy vọng mình có thể hạ quyết tâm sau khi nghe lời nhắc nhở của người quản lý. Tuy nhiên lúc cúi đầu đọc tin nhắn, cô vẫn hết sức dao động. Cô không bận tâm chuyện bán thân cũng như tương lai của mình. Điều duy nhất cô để bụng là liệu mình có gây tổn thương cho người con trai yêu cô sâu sắc hay không.

Có những chuyện càng sợ hãi càng phải đối mặt. Ba ngày sau, Giản Nhu nhận được tin nhắn của Trịnh Vĩ: “Anh được ra ngoài rồi. Em có nhớ anh không?” Giản Nhu không trả lời bởi lúc nhận được tin nhắn này, cô đang uống cà phê với Nhạc Khải Phi. Cô thật sự nhớ mùi vị của trà đen. Dù đó chỉ là loại gói nhúng nhưng ban đầu có vị đắng, sau đó là vị ngọt dìu dịu, chứ không phải vị “phân mèo” buồn nôn như cà phê. Uống xong, Nhạc Khải Phi lái xe đưa cô về nhà. Ô tô đỗ dưới tòa chung cư. Anh ta xuống xe tiễn cô một đoạn, nhìn cô bằng ánh mắt mong chờ. “Bây giờ vẫn còn sớm, tôi lên nhà em ngồi chơi một lúc có được không?” Giản Nhu cúi gằm mặt, chục giây sau mới ngẩng đầu, nói với anh ta: “Xin lỗi, nhà tôi không có cà phê.” Nhạc Khải Phi nghẹn giọng, mãi không thốt ra lời. Cuối cùng anh ta mỉm cười. “Vậy hôm nào em có thời gian? Tôi muốn đưa em đi Hồng Kông mua một ít cà phê loại ngon, nhân tiện mua cho em ít quần áo và đồ trang sức, dùng trong quá trình tuyên truyền phim mới.” Giản Nhu không tìm được lý do từ chối, đành trả lời: “Ngài mai tôi sẽ làm giấy thông hành đi Hồng Kông và Ma Cao.”

“Được! Vậy tôi sẽ bảo người đặt vé máy bay vào ngày kia.” Cô khẽ gật đầu. “Vâng.” Nhạc Khải Phi hài lòng, lên xe ra về. Giản Nhu dõi theo cho đến khi chiếc xe khuất dạng mới mệt mỏi quay người. Giây kế tiếp, cô nhìn thấy hình bóng quen thuộc đứng ở một góc. Anh đang nhìn cô đăm đăm, gương mặt không có bất cứ biểu cảm nào. Bây giờ là lúc nhá nhem, đèn đường chưa bật. Bầu trời màu xám nặng nề phủ xuống, u ám như trước cơn dông bão. Trịnh Vĩ chầm chậm tiến về phía Giản Nhu. Cô cảm thấy máu trong người như ngừng chảy, chân tay tê dại. Cô càng muốn bỏ trốn, tấm lưới càng siết chặt, khiến cô không thở nổi. Trịnh Vĩ dừng lại trước mặt Giản Nhu, vẫn không nói một lời. Cảnh vật xung quanh dần trở nên mơ hồ, chỉ có gương mặt anh là rõ nét. Đến nước này, Giản Nhu cũng chỉ có thể đối mặt. Nếu Trịnh Vĩ hỏi, tại sao lại ở bên Nhạc Khải Phi, cô sẽ trả lời thẳng: Bởi vì anh ta có thể cho em thứ em muốn. Có lẽ trong mắt anh, làng giải trí rất hào nhoáng, chói lọi nhưng thật ra đằng sau tồn tại nhiều cuộc giao dịch bẩn thỉu. Em thừa nhận, em không yêu Nhạc Khải Phi nhưng em bằng lòng đi theo anh ta, bởi vì anh ta là ông chủ của em, có thể cho em vai diễn, có thể lăng xê em, có thể khiến em không cần phải ngã mấy lượt cầu thang còn không được lộ mặt. Đây chính là quy tắc trò chơi của cái ngành này. Đây chính là con đường em buộc phải lựa chọn nếu muốn thành danh. Em biết chắc chắn anh sẽ coi thường em… Nhưng nếu có lựa chọn khác, ai muốn bán thân chứ? Loại diễn viên hạng ba như em, muốn giành được vai diễn thì buộc phải hy sinh.

Những lời bày tỏ thẳng thắn của cô có lẽ sẽ khiến anh bị tổn thương, nhưng một lần là đủ, đủ để anh có thể quên cô mãi mãi. Giản Nhu ngẩng đầu, chờ đợi sự chất vấn của anh. Nhưng Trịnh Vĩ lại hỏi một câu ngoài dự liệu của cô: “Tại sao em không cho anh ta lên nhà ngồi chơi?” Như bị đâm một nhát vào họng, cô á khẩu nhìn anh. Trịnh Vĩ tiếp tục: “Em không cam tâm đúng không? không cam tâm bán mình để tiến thân phải không?” Anh nói đúng, cô thật sự không cam lòng, nhưng chẳng phải vì chuyện bán thân. Lên giường với đàn ông thôi mà, khó khăn đến mức nào chứ? Cứ nằm thẳng ra đấy rồi nhắm mắt, nghiến răng chịu đựng, tất cả sẽ nhanh chóng trôi qua. Điều cô không cam tâm là bỏ qua tình yêu mà cô chờ đợi đã lâu. Nỗi đau này không chỉ nhắm mắt có thể qua đi, nó sẽ cắm rễ trong trái tim cô, sẽ trở thành nỗi nhớ nhung và hối hận, giày vò cô trong những đêm dài lạnh lẽo. Không đợi Giản Nhu trả lời, Trịnh Vĩ lại nói: “Vừa rồi nhìn thấy hai người xuống xe, anh nghĩ, nếu em muốn đến với anh ta, anh sẽ không chất vấn, cũng không trách em. Mỗi người đều có lựa chọn của mình, chẳng thể đánh giá là đúng hay sai. Nhưng anh thật sự không hiểu, tại sao em lại từ chối anh ta?”

Không tức giận cũng chẳng oán trách, giọng nói của anh vô cùng bình tĩnh nhưng lại như từng giọt nước giá lạnh nhỏ xuống trái tim cô. Giản Nhu cúi đầu, không dám đối diện với anh. “Em xin lỗi! Bất kể thế nào … anh và em cũng không thích hợp … “ Sự cự tuyệt của cô đã rất rõ ràng, cô tin anh sẽ hiểu. “Được thôi!” Trịnh Vĩ vuốt nhẹ má Giản Nhu tựa như muốn an ủi hay một hành động từ biệt. “Nếu đây là sự lựa chọn của em thì anh không còn gì để nói.” Giản Nhu kinh ngạc ngẩng đầu, không tin anh chấp nhận buông tay mà chẳng một lời oán trách. Trịnh Vĩ lập tức quay người rời đi. Cuối cùng cũng không thể khống chế bản thân, cô liền gọi tên anh: “Trịnh Vĩ!” Anh dừng bước, quay đầu, mỉm cười với cô. “Anh phải về trường đây. Chính trị viên yêu cầu anh về điểm danh trước mười hai giờ đêm, không thì sẽ kỷ luật anh.” Giản Nhu nhận ra vẻ cương quyết trong đôi mắt anh như muốn nói, lần này rời đi, anh tuyệt đối sẽ không quay đầu, quá khứ tươi đẹp của hai người thật sự trở thành ký ức, sau này gặp lại cũng chỉ có thể lướt qua nhau như hai người xa lạ mà thôi.

Trái tim như bị cắt ra thành từng mảnh, Giản Nhu đau đến mức hít thở khó khăn. Không biết sức mạnh ở đâu khiến cô đột nhiên chọc thủng tấm lưới vô hình đang bao trùm toàn thân, phá bỏ sợi dây trói buộc lý trí. Cô chạy đến trước mặt chàng trai, hạ giọng: “Bởi vì anh!” Trịnh Vĩ ngẩng người. “Gì cơ?” “Bởi vì anh nên em mới không cho anh ta lên nhà. Bởi vì vừa rồi trong đầu em toàn lài hình bóng của anh và ý nghĩ hôm nay là Chủ nhật, anh đã hết bị phạt, liệu anh có thể xin nghỉ, có quay về hay không. Biết rõ không nên nhưng em chẳng thế khống chế bản thân. Em rất nhớ anh, muốn gặp anh ngay bây giờ … Nhưng em cũng sợ gặp anh, sợ anh nhìn thấy em đi cùng người đàn ông khác.” Trịnh Vĩ cúi xuống nhìn cô. Giản Nhu tiếp tục thốt ra những lời tự đáy lòng: “Anh nói đúng, em rất không cam tâm, nhưng không phải chuyện bán thân mà là không cam tâm từ bỏ anh. Anh có biết không? Bốn năm trước, sau khi bị ốm một trận, vừa xuất viện là em đến trường tìm anh, nhưng chẳng thấy anh đâu cả. Quãng thời gian đó, cứ tan học là em ở ngoài cổng trường đợi anh, bất kể trời mưa hay nắng, ngày nào em cũng đợi … Em tưởng anh sẽ đi tìm em.”

Nước mắt cuối cùng cũng chảy dài xuống gò má, Giản Nhu giơ tay lau mà không hết. Thế là cô bật khóc. “Anh biệt tăm biệt tích bốn năm trời, tại sao bây giờ lại xuất hiện? Tại sao chứ? Nếu anh không xuất hiện, chắc chắn em sẽ làm được … Nhất định em sẽ được đóng vai chính, trở thành một ngôi sao … Em có thể giúp mẹ sống tốt hơn, có thể cho em gái một tương lai tươi sáng … Nhưng bây giờ …” “Em không làm được, đúng không?” “Đúng! Em không nỡ từ bỏ anh … Anh nói đi, em phải làm thế nào đây?” Cô túm cánh tay anh, ra sức lắc lắc. “Anh hãy nói cho em biết, em nên làm gì bây giờ? Em thật sự muốn nổi tiếng, muốn leo cao. Em không muốn suốt ngày làm thế thân cho người khác, không muốn chỉ làm phông nền … Hiện tại, cơ hội đã bày ra ngay trước mặt em, nhưng em lại không muốn nắm bắt … “ Giây tiếp theo, Trịnh Vĩ liền ôm cô vào lòng. “Anh cũng có thể cho em những thứ em muốn. Tuy bây giờ anh vẫn chưa thể khiến em thành danh sau một đêm nhưng sau này anh nhất định sẽ cho em tất cả.” Được anh ôm trong vòng tay, ngửi thấy mùi hương vừa quen thuộc vừa xa lạ tỏa ra từ người anh, cảm nhận nhịp tim trầm ổn trong lồng ngực nóng bỏn của anh, cô mới nhận ra thứ mình muốn nhất chính là lồng ngực như thế này, có thể khiến cô tựa vào trong những lúc cô đơn, có thể giúp cô tránh cơn dông bão. Điều này chỉ người đàn ông trước mặt mới có thể cho cô.

Một ngày nào đó, chắc cô sẽ hối hận khi từ bỏ cơ hội tiến thân, nhưng nếu từ bỏ người đàn ông trước mặt, cô sẽ hối hận cả đời. Bất kể tương lai ra sao, thời khắc này, cô chỉ muốn nghe theo tiếng gọi của con tim. Giản Nhu kiên định lắc đầu. “Bây giờ em chẳng muốn gì cả. Anh ôm em như vậy là đủ rồi.” Bầu trời tối đen từ bao giờ, đèn đường đã bật. Trên mặt đất xuất hiện bóng hai người ôm nhau hồi lâu. Trịnh Vĩ ôm chặt Giản Nhu, để cô khóc một trận thoải mái trong lòng mình, để mặc nước mắt làm ướt áo anh. Cho tới khi cổ họng cô khô rát, đầu óc choáng váng, anh mới hỏi: “Em có muốn ăn kem không?” Giản Nhu ngước gương mặt son phấn nhòe nhoẹt lên. “Em muốn ăn kem sô cô la.” Anh phì cười, dùng tay áo lau mặt cho cô. Giản Nhu muốn nhắc nhở anh, vết son và mascara rất khó giặt, nhưng ánh mắt vô cùng dịu dàng của anh khiến cô hoàn toàn chìm đắm, không thể suy nghĩ bất cứ điều gì khác. Giản Nhu không ngờ, nhiều năm sau, cô tình cờ tìm thấy cái áo sơ mi dính vết bẩn đó được treo ở góc sâu trong tủ quần áo.

Buổi tối hôm ấy, Trịnh Vĩ đưa Giản Nhu tới khu vui chơi giải trí. Tàu lượn cao tốc vẫn như xưa, người vẫn là người của năm đó, chỉ không còn vẻ non nớt của thời niên thiếu mà là vẻ trưởng thành và ngông cuồng. Cô và anh cùng ăn kem và tán gẫu, tuy nhiên nội dung cuộc trò chuyện đã phong phú hơn nhiều. Trịnh Vĩ hỏi: “Kem sô cô la ngon không em?” “Rất ngon!” “Thật không?” Cô giơ que kem trước mặt anh. “Anh có muốn thử không?” “Được.” Anh ghé đầu nhưng miệng không dừng ở que kem mà phủ xuống đôi môi của Giản Nhu. Lúc đầu lưỡi của anh tiến vào, vị thơm mát của kem sữa chạm vào vị giác của cô, hòa tan trong đó. Trước nụ hôn càng lúc càng cuồng nhiệt của anh, Giản Nhu cũng thử đáp lại, mút môi anh một cái, đổi lại là sự tấn công càng mạnh mẽ. Người cô bị anh ghì chặt đến mức không còn đường lùi, chỉ có thể dùng một tay ôm vai anh.

Que kem tan chảy, chất lỏng lạnh lẽo rơi từng giọt xuống đầu ngón tay, cuối cùng khiến hai người bừng tỉnh từ nụ hôn nóng bỏng. Trịnh Vĩ buông người Giản Nhu, vẻ mặt vẫn chưa đã. “Vị sô cô la không tồi, chỉ là hơi nặng một chút.” Giản Nhu đỏ mặt, ngượng ngùng cúi xuống ăn kem. So với vị sữa, vị sô cô la đúng là nặng hơn thật. Chính trị viên gọi điện cho Trịnh Vĩ, nhắc anh đừng quên về điểm danh, không thì sẽ chẳng có lần sau. Đã tám giờ tối, do không kịp ngồi tàu hỏa nên Trịnh Vĩ đành tới sân bay. Sắp đến giờ lên máy bay, Trịnh Vĩ vừa định đứng dậy, Giản Nhu liền kéo tay anh. “Có chuyện gì sao?” Anh hỏi. “À … Có … “ Giản Nhu ngập ngừng. “Những lời Trác Siêu Việt có phải là thật không? Anh vì em mà độc chiếm ti vi cả một tháng thật đấy à?” “Ừ.” “Tại sao anh lại không cho người khác xem cùng?” Cô nghĩ mãi cũng không hiểu. “Anh không thích bọn họ bàn luận về em.” Trịnh Vĩ liếc nhìn bộ ngực và đùi cô. “Sau này đóng phim, em đừng mặc váy ngắn và áo hở ngực. Nếu không, diễn xuất của em tinh tế đến mấy cũng vô dụng, khán giả sẽ chẳng để ý … Ít nhất thì khán giả nam sẽ không chú ý đến diễn xuất của em.”

“Vâng!” Nếu còn có cơ hội đóng phim, cô sẽ ghi nhớ điều này. Trước khi rời đi, Trịnh Vĩ lại đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên môi cô. “Lần này anh “đóng dấu” rồi. Em đã thật sự là người của anh, không được nuốt lời đâu đấy!” Giản Nhu cắn môi. “Anh phải chịu trách nhiệm … cả đời đấy nhé!” “Lâu như vậy sao?” Trịnh Vĩ chau mày ra chiều ngẫm nghĩ. “Vậy thì phải “đóng dấu” rõ hơn một chút mới được.” Nói xong, anh lập tức cúi xuống ngấu nghiến môi cô. Máy bay biến mất trên bầu trời đêm, Giản Nhu một mình đứng ở phòng chờ rộng lớn, miệng nở nụ cười hạnh phúc. Cô không bận tâm ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì, tương lai sẽ phải trả một cái giá như thế nào. Đây là sự lựa chọn của cô, bất kể đúng hay sai, cô cũng không hối hận. Ngày hôm sau, sáng sớm Giản Nhu đã tới công ty, định tìm Nhạc Khải Phi nói chuyện. Cô không trông mong anh ta khoan dung, độ lượng với mình bởi vì ban đầu chính cô cố ý tiếp cận anh ta trước, sau khi khơi gợi hứng thú của đối phương lại “đá” anh ta, dù sao đây cũng là hành vi tương đối quá đáng. Tuy nhiên Giản Nhu vẫn ôm hy vọng, mong Nhạc Khải Phi tha cho mình một con đường sống chứ đừng ép đến đường cùng.

Đi qua hành lang, Giản Nhu dừng lại trước cửa văn phòng của Nhạc Khải Phi. Tuy là “thái tử” nhưng văn phòng của anh ta hết sức bình thường, không có gì khác biệt so với các lãnh đạo cấp cao trong công ty. Người trợ lý ngồi ở gian ngoài cũng hòa nhã, thân thiện, vừa nhìn thấy cô liền gọi máy nội bộ cho Nhạc Khải Phi, hỏi anh ta liệu có thể tiếp cô hay không, sau đó lịch sự mời cô vào phòng. Căn phòng nhỏ tràn ngập mùi cà phê thơm nồng. Nhạc Khải Phi đứng chờ sẵn ở cửa như thể đặc biệt ra đón cô. “Em đến sớm thế. Muốn tặng tôi niềm vui bất ngờ hay sao?” Né tránh ánh mắt nóng bỏng của anh ta, Giản Nhu đáp: “Có lẽ … không được coi là niềm nui bất ngờ.” “Hả?” Trước vẻ mặt lạnh nhạt của Giản Nhu, Nhạc Khải Phi thân mật đặt tay lên vai cô. “Có phải học phí của em gái không đủ? Em cần bao nhiêu cứ nói, tôi sẽ cho em mượn.” Giản Nhu lùi lại một bước, né tránh bàn tay của đối phương. Trước một người đàn ông quan tâm đến mình như vậy, cô có chút cảm động và áy náy cũng là lẽ thường tình, nhưng cũng chỉ dừng ở mức đó mà thôi.

“Thành thực xin lỗi! Ngày mai tôi không muốn đi Hồng Kông.” Nụ cười cứng đờ trên môi Nhạc Khải Phi. “Không muốn ư? Tôi không hiểu ý em …” Bởi vì quan hệ của hai người bây giờ rất khó phân định nên Giản Nhu không tiện từ chối một cách thẳng thừng. Ngẫm đi nghĩ lại, cô quyết định nói thật, ít ra cũng là thể hiện sự tôn trọng “Tôi đã gặp lại nối tình đầu của mình. Tuy chúng tôi xa nhau nhiều năm nhưng tôi vẫn yêu anh ấy, không muốn mất anh ấy. Vì vậy tôi quyết định ở bên anh ấy.” Nhạc Khải Phi biến sắc mặt. “Em định qua cầu rút ván dấy à?”..