Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cho dù duyên mỏng - Leo cao - Chương 3

Chương 1: Sau chia tay (III).

Một khi dính vào công việc bận rộn, thời gian trôi đi rất nhanh. Chớp mắt, Giản Nhu lại trải qua nửa năm trên phim trường. Làng giải trí là một nơi kỳ lạ, muốn đứng trên cao thì phải không ngừng trả giá, không ngừng nỗ lực leo lên. Trong khi đó, muốn bị chôn vùi dưới vực sâu vạn trượng, chỉ cần một đêm là đủ. Bộ phim tiêu tốn nửa năm công sức ra mắt khán giả, nhưng bởi vì nội dung nhẹ nhàng, tẻ nhạt nên khán giả hoàn toàn thờ ơ. Đến diễn viên nam nữ chính còn chẳng được chú ý nữa là nhân vật nữ hai của Giản Nhu. Vì vậy, ngay cả khi nằm mơ, cô cũng chờ mong mình xuất hiện trên phương tiện thông tin đại chúng, dù là scandal cũng được.

Nào ngờ sau đó không bao lâu, ước mơ của cô đã trở thành hiện thực. Khi thông tin một quan chức cấp cao của thành phố A bị “ngã ngựa” do vi phạm kỷ luật, báo chí lá cải mò ra tấm ảnh chụp chung giữa Giản Nhu và vị quan chức đó. Tờ báo không hà tiện, dành cả trang bìa và ba trang ruột ảnh màu cho cô, đồng thời bịa ra một câu chuyện gian díu khó coi giữa nữ diễn viên hạng ba và vị quan chức kia Mượn “uy danh” của viên tham quan, tờ báo bán rất chạy, Giản Nhu cũng lần đầu tiên được trải nghiệm cảm giác “thành danh sau một đêm”.

Ban đầu, cô không hề bận tâm, chỉ coi là trò vui, giúp bản thân tăng danh tiếng. Nhưng không ngờ, do thời gian này chẳng có tin tức nóng hổi thu hút sự chú ý của dư luận nên đám phóng viên săn tin bắt đầu đào bới “nội tình”. Trên mạng liên tục xuất hiện tin đồn vô căn cứ. Cư dân mạng xúm vào chửi cô là “tiểu tam hại dân hại nước” tơi bời Rõ ràng chỉ là bữa cơm xã giao do công ty quản lý sắp xếp, Giản Nhu viện mọi lý do cũng không thể từ chối, vì bất đắc dĩ mới phải tiếp vị quan chức đó một lần. Bây giờ sự việc bùng nổ, công ty quản lý chối bỏ hết trách nhiệm bằng một câu: “Đây là chuyện riêng tư của nghệ sĩ”. Còn cô chỉ biết “trúng đạn” nằm đó, chết không nhắm mắt. Dù có trách nhiệm đến mức nào, dù muốn bảo vệ cô đi chăng nữa, Uy Gia cũng chỉ là một người quản lý. Công ty không ra mặt, anh ta cũng đành chịu, chỉ có thể mở to mắt nhìn hình tượng tốt đẹp trên màn bạc mà Giản Nhu mất bao năm xây dựng sụp đổ trong phút chốc

Để trốn tránh đám phóng viên săn tin, cô suốt ngày ở nhà, không dám ra khỏi cửa. Ngay cả bị sốt cao cũng không dám đi bệnh viện, còn giả bộ như không có chuyện gì xảy ra, nói với người thân ở Toronto, rằng mình vẫn bình thường, những tin đồn đó chỉ là chiêu tuyên truyền cho bộ phim truyền hình vừa phát sóng. Đó là khoảng thời gian khó khăn nhất trong sự nghiệp diễn viên của Giản Nhu. Mỗi khi lên mạng, cô đều đọc được những lời thóa mạ vô trách nhiệm. Điều đó khiến cô khủng hoảng, thật sự cảm thấy sợ hãi, sợ bản thân bị “bôi nhọ” đến cùng, không thể trở mình như những ngôi sao nữ dính dáng đến quan chức khác. Trên thực tế, dù phải từ bỏ làng giải trí, cô cũng không luyến tiếc, nhưng học phí của Giản Tiệp thì làm thế nào? Tiền mua nhà trả góp của mẹ cô phải tính sao? Có lẽ do chuyện của Giản Nhu gây xôn xao dư luận nên thu hút sự chú ý của chính quyền thành phố A. Sau đó, cơ quan chức năng bắt tay vào điều tra. Cùng với việc đi sâu điều tra vị quan chức kia, mối quan hệ giữa cô và ông ta cũng được đính chính. Tất cả đột nhiên thay đổi trong giây lát. Một tờ báo có tiếng trong ngành giúp Giản Nhu làm sáng tỏ sự thật, chứng thực vị quan chức rất thích cô, có ý bao cô nhưng bị cô từ chối. Về tấm hình chụp trong bữa cơm xã giao, tờ báo cũng nhấn mạnh chỉ là ảnh lưu niệm mà thôi.

Sau đó, các tờ báo giải trí giống như cùng hẹn trước, đều quay ngoắt một trăm tám mươi độ, lần lượt minh oan giúp cô. Chỉ trong nháy mắt, Giản Nhu từ thân phận nhân tình bị bao nuôi trở thành “liệt nữ” không lóa mắt trước vinh hoa phú quý. Weibo của cô tăng lượng “like” một cách chóng mặt. Có người cảm thấy bất bình thay cô, nhưng cũng có người cho rằng, đây là chiêu đánh bóng tên tuổi cao siêu. Cũng có người trong ngành coi sự kiện này là ví dụ điển hình về việc nữ diễn viên hạng ba nhảy lên hạng hai thành công. (Weibo: Mạng xã hội, giống Facebook)

Chỉ có người đích thân trải qua sự việc là cô mới lĩnh hội một cách sâu sắc, giữa thiên đường và địa ngục chỉ cách nhau một đường thẳng. Sau khi vụ scandal lắng xuống, Giản Nhu hỏi Uy Gia có biết nguyên do của sự đảo ngược tình thế này. Uy Gia tỏ ra mù mờ: “Rõ ràng có người giúp cô. Tôi cũng không rõ người đó là ai? Cô hãy nghĩ kỹ xem, trong số những người quen của cô, ai có bản lĩnh này.” Giản Nhu ngẫm đi nghĩ lại, trong số những người cô quen biết, chỉ Nhạc Khải Phi, thái tử của công ty quản lý tức công ty truyền thông Thế Kỷ mới có khả năng làm được. Thế là cô cố tình chuẩn bị phong bao dày, đi dự lễ cưới của Nhạc Khải Phi, nhân tiện cám ơn anh ta không so đo chuyện trước kia, ra tay cứu giúp.

Ai ngờ Nhạc Khải Phi lạnh lùng trả lời: “Dù muốn giúp, tôi cũng không chắc có khả năng. Chưa nói đến chuyện, tôi vốn chẳng có ý định giúp em.” “Coi như tôi không nói gì cả.” Giản Nhu chán nản chuẩn bị ra về, lại nghe giọng nói không mặn không nhạt của Nhạc Khải Phi truyền tới: “Tôi nghe nói chính quyền thành phố A vẫn tiếp tục điều tra. Chuyện cỏn con của em mà cần phiền đến bọn họ hay sao?” Giản Nhu đờ người trong giây lát.

Nhạc Khải Phi tiếp tục lên tiếng: “Anh ta vì em tốn không ít tâm tư… Theo tôi thấy, chi bằng em đi theo anh ta cho xong.” “Tôi thà chấp nhận đến với anh, cũng không theo anh ấy.” “Hả? Gì cơ? Sao em không nói sớm?”

“Nói sớm thì sao chứ?” Giản Nhu liếc qua cô thiên kim tiểu thư mặc bộ váy cưới trắng muốt đứng gần đó rồi nháy mắt với Nhạc Khải Phi: “Nữ chính của ngày hôm nay liệu có phải là tôi không? Anh ta sờ cằm, trầm tư vài giây: “Tôi có thể hoãn kết hôn hai năm.” “Cám ơn sự yêu mến của anh!” Nói xong, Giản Nhu nhanh chóng rời khỏi hội trường. Bởi vì không quay đầu, nên cô không nhìn thấy ánh mắt lưu luyến của Nhạc Khải Phi dõi theo mình.

Kể từ sau sự kiện bị gán tội oan, Giản Nhu vinh dự được nhiều đạo diễn biết đến, sự nghiệp có bước chuyển ngoặt rõ ràng. Người quản lý giúp cô nhận vô số hợp đồng đóng phim, gia nhập hết đoàn phim này đến đoàn phim khác, nhân vật cũng có đất diễn hơn hai năm trước. Có lẽ trải qua nhiều sự buồn vui ly hợp trong các tác phẩm điện ảnh nên dần dần, Giản Nhu cũng học được cách lãng quên. Cho dù không thể quên nhiều chuyện quá khứ nhưng cô coi đó là một bộ phim đã đóng máy. Khi bộ phim hạ màn, câu chuyện có kết cục của nó. Mặc dù không phải là kết cục mà bản thân mong muốn, nhưng cũng chỉ có thể thản nhiên chấp nhận. Vì vậy, khi nghe Lạc Tình kể chuyện phong lưu của Trưởng phòng Trịnh, người tình trong mộng của cô ấy, Giản Nhu cũng chỉ cười cười, như một người ngoài cuộc.

Cô tưởng rằng mọi thù hận trước kia đã tan thành mây khói, cô và anh hoàn toàn trở thành người qua đường, nhưng vào năm thứ năm sau khi chia tay, một cuộc hội ngộ không kịp trốn tránh đã diễn ra. Trong khách sạn quốc tế, Giản Nhu đứng đợi trước cửa thang máy sáng loáng. Không hiểu tại sao, nội tâm cô đột nhiên xuất hiện cảm giác không an toàn, ngày càng mãnh liệt. Cửa kính thang máy từ từ mở ra, cô nhanh chóng đi vào. Khi phát hiện bên trong còn có một hình bóng quen thuộc, cảm giác không an toàn nhấn chìm cô trong giây lát. Một khi đã không còn đường nào để thoát, cô chỉ có thể coi như không có chuyện gì xảy ra. Cô đeo cặp kính râm, chăm chú ngắm nhìn đô thị phồn hoa ở bên dưới.

Thang máy tiếp tục di chuyển xuống dưới, tuy chỉ nhìn về phía trước nhưng Giản Nhu vẫn cảm nhận được ánh mắt không kiêng dè quét qua gương mặt cô, đôi vai trần, thuận theo đường cong cơ thể trong bộ váy bó sát, cuối cùng dừng lại ở bắp chân cô. Cổ họng khô đến mức không chịu nổi, cô ho khẽ một tiếng. Người đàn ông đưa mắt lên mặt Giản Nhu, mỉm cười hỏi: “Em sao thế? Tiếp khách xong rồi à?”

Giản Nhu đương nhiên hiểu từ “tiếp khách” mà anh cố ý nhấn mạnh có nghĩa là gì, cô trả lời bằng ngữ khí vô cùng mờ ám: “Anh đã biết rồi, cần gì phải hỏi.” “Nếu không ngại hãy tiết lộ một chút, giá của em là bao nhiêu?” Người đàn ông này…

May mà có cặp kính râm che khuất đôi mắt bốc lửa, Giản Nhu giả bộ thản nhiên: “Bình thường tôi không nhận tiền, chỉ xem đối phương cho tôi vai diễn thế nào.” Một tiếng “ding dong” vang lên, thang máy đã xuống đến tầng một, cô nhanh chóng đi ra cửa. Tuy nhiên, người đàn ông nhanh hơn cô một bước: “Chỉ cần đưa em lên làm nữ chính, là ai cũng được, đúng không?” Thiên hạ có câu “xúc động là ma quỷ”, nhưng trước khi nghĩ tới câu này, Giản Nhu đã buột miệng trả lời: “Tất nhiên, cũng bao gồm cả anh, Trưởng phòng Trịnh!”

.