Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cho dù duyên mỏng - Leo cao - Chương 30

Tiếp theo (tiếp theo)

Nhạc Khải Phi biến sắc mặt. “Em định qua cầu rút ván dấy à?”. “Qua cầu” coi như phải, vì sau khi nhận được lợi ích từ anh ta, cô lại từ chối hy sinh. Còn “rút ván” thì … “Tôi vẫn chưa ký hợp đồng đóng phim mới của công ty. NGoài ra, tôi cũng sẽ nghĩ cách trả công ty món nợ hai trăm ngàn. Vì vậy đây không được coi là hành vi “qua cầu”. Cô mặt dày nở nụ cười tự giễu. “Cùng lắm coi như nhảy cầu mà thôi.” Không ngờ sắc mặt Nhạc Khải Phi càng tệ. “Ý em là dù phải nhảy cầu, em cũng không thèm “tấm ván” là tôi sao?” “Tôi không có ý đó. Tôi thừa nhận anh là người đàn ông hấp dẫn, tôi cũng từng bị anh mê hoặc…” Nói lý không đạt hiệu quả, Giản Nhu quyết định đánh vào tình cảm. “Nhưng anh ấy là mối tình đầu của tôi. Nhạc Tổng, tôi không biết anh có mối tình đầu hay không. Nếu có, tôi nghĩ chắc anh sẽ hiểu cảm xúc của tôi. Dù anh ấy còn nhiều khuyết điểm hay chỉ có hai bàn tay trắng nhưng trong lòng tôi, anh ấy vẫn là người hoàn hảo nhất.” Nhạc Khải Phi ngồi xuống ghế, chậm rãi cầm cốc cà phê, uống một ngụm rồi từ tốn nói: “Nói như vậy vì anh ta, em cam tâm tình nguyện “nhảy cầu” sao?” Trước lời nói có ý cảnh cáo của đối phương, Giản Nhu không hề do dự, trả lời dứt khoát “Vâng” Nhạc Khải Phi đặt mạnh cốc cà phê xuống bàn. Cuối cùng anh ta cũng không thể kìm nén lửa giận. “Sẽ có ngày em phải hối hận!”. Giản Nhu tỏ thái độ kiên quyết.

Hành vi chọc giận Nhạc Khải Phi sẽ phải trả cái giá rất đắt. Giản Nhu đã sớm lường trước hậu quả nên khi người quản lý mặt lạnh thông báo, vừa rồi đoàn làm phim họp khẩn cấp, quyết định thay cô bằng một ngôi sao nữ đang lên, mọi hoạt động đã lên kế hoạch cũng bị hủy bỏ, cô không hề tỏ ra kinh ngạc mà chỉ “vâng” một tiếng. Uy Gia còn tiết lộ, công ty giao cho anh ta hai diễn viên mới, bảo anh ta tích cực lăng xê nên có lẽ anh ta sẽ rất bận rộn trong thời gian tới. Giản Nhu không hề ngạc nhiên. “Nếu anh bận thì khỏi cần để ý đến tôi. Tôi sắp phải thi nên sẽ về trường ôn tập.” Thấy vẻ mặt bình thường của cô, Uy Gia “ngửi” ra mùi bất thường. “Không phải cô đã đắc tội với thái tử của chúng ta đấy chứ?” “Vâng.” Chợt nghĩ tới một vấn đề quan trọng, Giản Nhu hỏi: “Tôi đã ứng trước hai trăm ngàn ở phòng Tài vụ, có phải bọn họ giục tôi trả nợ không?” “Không phải, nhưng sớm muộn cô cũng phải trả lại công ty.” Giản Nhu cảm thấy hơi bất ngờ. Cô còn tưởng Nhạc Khải Phi ép chết mình, không ngờ anh ta vẫn chừa cho cô một con đường sống. Uy Gia ngẫm nghĩ rồi lên tiếng khuyên nhủ: “Nhạc Tổng không phải là người nhỏ nhen. Cậu ấy đang tức cô nên mới đối xử với cô như vậy. Hay là tối nay tôi giúp cô thu xếp, hẹn Nhạc Tổng nói chuyện? Chỉ cần cô “xuống nước” là xong ngay … Tôi thấy cậu ấy vẫn rất quan tâm đến cô.”

Giản Nhu lắc đầu. “Dù tôi có nói hết nước hết cái, anh ta cũng sẽ không thay đổi ý định. Chắc chỉ khi nào tôi trắng tay, rơi vào kết cục thảm hại, anh ta mới nguôi giận.” “Đến thế cơ à? Mà sao cô lại đắc tội với Nhạc Tổng thế?” Giản Nhu lặng thinh. Thấy cô không muốn nói, Uy Gia cũng chẳng truy vấn, chỉ nhìn cô bằng ánh mắt đáng tiếc. “Cô cứ về trường chuẩn bị cho việc thi cử đi! Một thời gian nữa, Nhạc Tổng nguôi giận, cô sẽ có cơ hội cũng không biết chừng.” “Vâng … Tôi chờ điện thoại của anh.” Một tháng sau đó, Giản Nhu quay về trường học, Uy Gia không gọi cho cô cuộc điện thoại nào. Không có hoạt động, cũng chẳng có vai diễn, cuộc sống của cô tựa như thế giới vốn đang huy hoàng đột nhiên vụt tắt, khiến cô chẳng nhìn thấy gì, thậm chí cả chính mình. Giản Nhu biết rõ, làng giải trí là nơi người mới thay người cũ với tốc độ rất nhanh. Cứ tiếp tục như vậy, không bao lâu sau, cô sẽ bị lãng quên, toàn bộ nỗ lực trước đó sẽ trở thành công cốc.

Tuy nhiên cô vẫn tin tưởng tăm tối chỉ là tạm thời. Cô còn rất trẻ, chỉ cần nỗ lực thì vẫn có thể từng bước tiến lên. Hơn nữa, nếu thật sự không còn cách nào tồn tại trong làng giải trí, cô có thể đổi nghề, chuyển sang làm việc ở hậu trường. Dù sao vẻ bên ngoài hào nhoáng cũng không phải là thứ cô mong muốn. Có điều Giản Nhu không biết tiền học phí của Giản Tiệp năm sau sẽ tính sao. Chẳng lẽ để mẹ cô đến nhà hàng làm thuê kiếm tiền? Món nợ công ty hai trăm ngàn sẽ trả bằng cách nào? Áp lực lớn đè nặng khiến Giản Nhu ngày càng cảm thấy bế tắc. Giản Nhu nằm trên giường, trằn trọc mãi vẫn không tài nào chợp mắt. Trên màn hình di động chợt hiển thị hai chữ có muốn thấy nhất: Trịnh Vĩ “Em ngủ rồi à?” Giọng nói cố ý hạ thấp của anh đặc biệt cuốn hút trong đêm tối tĩnh mịch.

Để không đánh thức bạn cùng phòng, cô chui hẳn vào trong trăng mới trả lời: “Em chưa.” “Em vẫn đang ở trường sao? Gần đây không đóng phim à?” “Gần đây em phải thi nên không nhận vai diễn mới.” Cô cố gắng thản nhiên trả lời. Đáng tiếc, anh đã nhạy bén đoán ra sự thật. “Có phải Nhạc Khải Phi “đóng băng” em không?” Giản Nhu im lặng. “Em đừng sốt ruột, rồi sẽ có ngày anh nhất định giúp em nổi tiếng.” Biết anh cố tình dùng lời hứa không thực tế để an ủi mình nhưng Giản Nhu vẫn cảm thấy hết sức dễ chịu. Cô đáp: “Không cần đâu, em muốn dựa vào thực lực của mình.” “Ừ! Vậy anh sẽ chờ em phát huy thực lực.” Trịnh Vĩ chuyển đề tài: “Vừa rồi anh chợt nhớ ra chúng ta còn một buổi chiếu phim chưa xem, em muốn xem phim gì?” “Em vẫn chưa xem Titanic, nhưng bây giờ rạp không chiếu nữa.” “Không sao! Chỉ cần em muốn xem, anh nhất định … “ Không đợi anh nói hết câu, cô liền buột miệng nói: “Nhà em có đĩa phim, hay anh đến nhà em xem đi!” “Ngoài rạp chắc không còn phim cũ như vậy, xem ra chỉ có thể đến nhà em thôi.” “Tuần này anh có được nghỉ không?” “Chắc là có.” Giản Nhu không hiểu: “Tuần nào anh cũng có thể xin nghỉ sao?” “Ừ! Hoàn cảnh của anh tương đối đặc biệt, các anh em đều ủng hộ, nhường hết ngày phép cho anh.”

Giản Nhu phì cười, thầm nhẩm tính: một, hai, ba, còn ba ngày nữa mới đến cuối tuần. Lúc bấy giờ, tuy cách xa, lại hiếm khi gặp mặt nhưng cô luôn cảm thấy hai người thật gần gũi. Mỗi lần nghe giọng nói của anh trong điện thoại, cô lại cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Mỗi lần nghĩ đến chuyện tương lai, cô và anh sẽ ở bên nhau trong suốt quãng đời còn lại, trong lòng cô dâng lên sự chờ mong khó tả. Khi ấy, cô từng gặp nhiều đôi tình nhân hợp tan, tan hợp, nhiều mối tình bắt đầu rầm rộ nhưng lại kết thúc trong im lặng. Tuy nhiên cô luôn tin tưởng cô và anh sẽ không có kết thúc, sẽ yêu nhau trọn đời. Những lúc tán gẫu, cô thường kể cho anh nghe mối tình giữa các nghệ sĩ với những người đàn ông giàu có. Kể xong, cô không quên bổ sung: “Những người đàn ông như vậy không có tình yêu chân thành, dù có thì cũng chẳng bền lâu. Khi nào cảm giác mới mẻ qua đi, họ sẽ nghe theo sự sắp xếp của gia đình, cưới người vợ môn đăng hộ đối.” Mỗi khi nhắc đến đề tài này, anh đều im lặng lắng nghe. Dù cô yêu cầu phát biểu ý kiến, anh cũng chỉ nói ngắn gọn: “Bất cứ chuyện gì cũng có ngoại lệ.” Tuy nhiên Giản Nhu gặp nhiều, nghe nhiều như vậy mà chưa thấy ngoại lệ bao giờ.

Ngày hôm sau, Giản Nhu có tiết biểu diễn. Bên dưới có mấy người Nhật Bản đứng xem, trong đó có một người đàn ông thấp bé ăn mặc lịch sự chăm chú dõi theo cô từ đầu đến cuối. Ông ta sờ cằm, sau đó nói chuyện với người bên cạnh bằng tiếng Nhật. Người đó nhìn cô, gật đầu lia lịa. Giản Nhu cũng chẳng bận tâm. Ai ngờ Uy Gia gọi điện, bảo cô tới công ty một chuyến, có một dự án phim muốn mời cô đóng vai nữ chính. Đến văn phòng của Uy Gia, Giản Nhu mới biết đó là một bộ phim điện ảnh hợp tác giữa Trung và Nhật. Người đàn ông thấp bé xem cô biểu diễn chính là đạo diễn của dự án này. Ông ta vốn đã chọn một nữ diễn viên khác nhưng cô gái đó gặp sự cố bất ngờ nên đoàn làm phim buộc phải thay người. Đúng lúc vị đạo diễn đến Học viện Điện ảnh, tình cờ nhìn thấy Giản Nhu, phát hiện cô rất giống nhân vật nữ chính trong tưởng tượng của ông ta nên quyết định chọn cô. Tin vui đến quá đột ngột khiến Giản Nhu không tin nổi. Cô lập tức tỏ ra cảnh giác: “hợp tác với Nhật bản ư? Phim gì thế? Không phải là … “ Không đợi cô nói hết câu, Uy Gia liền ngắt lời: “cô yên tâm đi, chắc chắn không phải thể loại cô nghĩ. Bộ phim kể câu chuyện về một cô gái Trung Quốc yêu một người đàn ông là xã hội đen Nhật Bản. Cô gái vì người đàn ông đó mà hy sinh rất nhiều, cuối cùng bỏ cả mạng sống.”

“Không có cảnh nóng đấy chứ? Có phải cởi đồ không?” Giản Nhu nhắc tới điều mà cô lo lắng nhất. Chỉ có một cảnh tắm và hai cảnh giường chiếu, nhưng cô yên tâm, chắc chắn không quá đáng đâu.” “Nhưng … “ Giản Nhu vẫn có chút do dự. “Tôi đã giúp cô bàn qua về thù lao. Bọn họ trả tương đối cao. Trừ đi phần của công ty, cô nhận được ít nhất năm trăm ngàn. Với danh tiếng cô bây giờ, đóng phim trong nước làm sao có thể nhận được nhiều thế?” Đây đúng là điều kiện hấp dẫn, Giản Nhu có chút dao động: “Tôi có thể suy nghĩ thêm được không ?” Được, nhưng đừng lâu quá. Phía Nhật Bản đang nóng lòng chờ khai máy.” Uy Gia còn cho biết, gần đây Nhạc Khải Phi cùng đoàn làm phim đi Ý quay ngoại cảnh. Để giúp cô giành cô hộ này, anh ta định “tiền trảm hậu tấu”. Vì vậy đối với Giản Nhu, cơ hội thật sự không dễ dàng. Giản Nhu cầm kịch bản về nghiên cứu cả buổi tối. Đúng như Uy Gia nói, đây không phải là một kịch bản vô cùng hấp dẫn và đặc sắc, tuy nhiên bộ phim nhấn mạnh vào tình yêu vượt biên giới với những tình cảm tinh tế, kết cụ bi thương, cũng là một tác phẩm không tồi. Cô quyết định nhận lời, bất kể là cơ hội hay cái bẫy đi chăng nữa.

Hai ngày sau, cô và phía Nhật Bản nhanh chóng đạt được thỏa thuận. Theo yêu cầu của đối phương, tuần sau cô phải sang Nhật thử tạo hình, quay đoạn phim tuyên truyền. Nếu mọi việc thuận lợi sẽ ký hợp đồng quay phim luôn. Bàn bạc xong xuôi, vừa rời khỏi tòa nhà văn phòng của công ty truyền thông thế kỷ, Giản Nhu liền nhận được điện thoại của Trịnh Vĩ. “Báo với anh một tin vui. Tuần sau em sẽ ra nước ngoài quay phim” Cô kheo ngay với anh. “Anh đã mua vé chưa? Chuyến tàu mấy giờ? Ngày mai em đi đón anh nhé!” “Anh muốn nói với em một tin buồn. Tuần sau bọn anh phải tập huấn nên kỳ nghỉ cuối tuần này bị hủy bỏ.” “Hủy bỏ ư?” Như vậy thì cô sẽ không được gặp Trịnh Vĩ trước khi đi Nhật. “Em thử nói xem, có phải chúng ta không có duyên với bộ phim Titanic hay không?” Nhớ tới chuyện bốn năm trước hai người bỏ lỡ buổi xem phim, anh đứng đợi suốt một đêm, Giản Nhu liền về nhà lấy máy tính xách tay và đĩa phim mua bao năm mà vẫn chưa xem rồi tới nhà ga. Do đã có kinh nghiệm nên cô thông thuộc đường lối, năm tiếng sau đã có mặt ở cổng sau trường Đại học G. Đứng bên ngoài bức tường cao, cô nhắn tin cho Trịnh Vĩ: “Anh có bận không?” Lần này, anh nhắn lại rất nhanh: “Có. Anh đang bận nghĩ đến bộ phim điện ảnh mà anh mong chờ bấy lâu. Còn em thì sao?”

“Em đang nghĩ tội tự tiện xong vào cấm địa quân sự có nghiêm trọng không, liệu có bị xử tù không?” “Không đâu. Đột nhập vào khu cấm địa quân sự, cùng lắm bị tạm giam từ mười đến mười lăm ngày. Tuy nhiên nếu ảnh hưởng đến sự an toàn của thiết bị quân sự và nhân viên trực ban, cũng không loại trừ khả năng bị bắn chết.” “Em đang nghĩ nếu em lén trèo tường vào trường quân đội, liệu có bị đưa ra tòa án quân sự không? Họ sẽ xử em tội gì? “Chỉ e là bị xử nặng đấy.” “Nghiêm trọng vậy sao? Em phải thận trọng suy nghĩ xem có nên trèo hay không. Ngộ nhỡ bị bắn chết thì anh không còn vợ nữa.” “em định trèo gì cơ?” “Em đang ở bên ngoài bức tường cổng sau của trường anh. Em mang theo cả máy tính xách tay, định tìm một chỗ không người trong trường anh để anh xem phim. Anh bảo em có nên trèo hay không?” Tin nhắn vừa gửi đi. Vài giây sau, trên màn hình tin nhắn liền hiện lên ba chữ: “Em đợi anh” Mười lăm phút sau, Giản Nhu nhìn thấy Trịnh Vĩ nhảy từ bức tường xuống. Còn chưa kịp lên tiếng, cô đã bị anh ôm vào lòng. Giản Nhu ngẩng đầu, nhoẻn miệng cười. “Xâm nhập vào cấm địa quân sự và tự ý rời khỏi cấm địa quân sự mà chưa được cấp trên cho phép, tội nào nặng hơn?”

Anh thản nhiên đáp: “Tội trước tạm giam từ mười đến mười lăm ngày, tôi sau có thể bị xử tù ba năm trở xuống. Giản Nhu kiễng chân hôn lên môi người dàn ông trước mặt. Thời khắc này, cô thật sự cảm thấy có thể yêu một người đàn ông như anh, phải hy sinh đến mức nào cũng xứng đáng. Titanic vốn là một tác phẩm điện ảnh khó quên. Việc hai người ở trong một khách sạn tồi tàn tính thoe giờ, xem trên màn hình máy tính 14 inch càng là một kỷ niệm đáng nhớ. Giống như nhân vật nữ chính Rose vài chục năm sau vẫn nhớ rõ mùi sơn mới trên con tàu Titanic, Giản Nhu cũng nhớ như in hơi thở của anh phả vào sau vành tai, qua sợi dây thần kinh nhạy cảm của cô, khiến toàn thân cô nhồn nhột, tê tê khó tả. Đặc biệt là khi xem đến cảnh kích tình của đôi nam nữ chính, toàn thân Giản Nhu nóng ran. Hơi thở bên tai cô dường như gấp gáp hơn, càng lúc càng gần. Cuối cùng đôi môi mềm mại và nóng bỏng của anh cũng chạm vào vành tai cô. Một ngọn lửa dược đốt cháy, nhanh chóng lan tỏa khắp người cô trong giây lát. Giản Nhu vô thức né tránh, nhưng tự đáy lòng lại đội lên cảm giác vừa khao khát vừa thỏa mãn. So với thân thể, trái tim cô càng khao khát anh hơn bất cứ lúc nào. “Em thử đoán xem anh đang nghĩ gì?” Trịnh Vĩ thì thầm bên tai cô.

Còn phải đoán hay sao? Tuy chưa từng yêu đương nhưng ít ra Giản Nhu cũng đã đóng phim thần tượng. Ở vào hoàn cảnh thiên thời, địa lợi, nhân hòa thế này, chẳng cần đoán cũng biết đàn ông sẽ nghĩ tới điều gì. “Anh đang nghĩ … nếu anh nói tối nay không muốn quay về trường … em sẽ dùng lý do gì để từ chối anh?” Không còn tâm trạng để xem phim, Giản Nhu liền đứng lên, định đi vào nhà tắm. Trịnh Vĩ vội kéo cô lại. “Em đi đâu thế? Em giận rồi à?” Cô cúi đầu, cất giọng lí nhí: “ngồi tàu hỏa cả buổi chiều, người em toàn mùi mồ hôi. Em muốn đi tắm …” Người dàn ông dù ngốc nghếch đến mấy cũng nhận ra ý tứ trong đó, huống hồ là Trịnh Vĩ. Anh liền ôm eo Giản Nhu, kéo cô ngồi xuống đùi mình. “Nếu em không ngại, chúng ta có thể cùng tắm.” “Hình như nhà tắm rất nhỏ.” “Không sao cả, tắm được hết.” Trịnh Vĩ đáp. Nhà tắm chật hẹp bật đèn sáng trưng, không chỗ nào có thể che giấu. Nước từ vòi chảy xuống bồn, sủi bọt trắng xóa. Giản Nhu cắn môi, chờ Trịnh Vĩ tháo từng chiếc cúc rồi cởi áo của cô. Khi lớp vải mỏng rơi xuống. anh liền đặt môi lên bờ vai nõn nà. Nụ hôn vô cùng dịu dàng, tựa như thưởng thức mật ngọt trên những cánh hoa.

Khi trên người không còn mảnh vải che thaa, trước ánh mắt không thấy đáy của anh. Giản Nhu hơi run rẩy. Cô không biết phản ứng thế nào, chỉ có thể cúi thấp đầu. Bọt nước trong bồn càng lúc càng hỗn loạn, nụ hôn của anh cũng càng lúc càng mê loạn. Cho đến khi đôi môi dừng lại nơi bầu ngực đẹp đẽ của người con gái, sự kiềm chế của anh hoàn toàn sụp đổ trước sự thôi thúc của bản năng. Anh đẩy cô vào bờ tường, ra sức chiếm hữu, chỉ hận không thể hòa tan làm một. Nước trong bồn tràn ra ngoài, chảy xuống thành bằng sứ trắng muốt, tựa như thân thể của chàng trai trẻ không chứa nổi dục vọng hừng hực, cần phải trút ra ngoài. Anh cất giọng khàn khàn: “Bây giờ được không em?” Giản Nhu nhắm mắt, lặng lẽ gật đầu. Anh hít một hơi sâu, vừa ngậm đôi môi Giản Nhu vừa nhấn thắt lưng, chọc thủng tấm màn yếu ớt…

Nỗi đau như bị xé rách và niềm hạnh phúc to lớn bao trùm toàn thân. Cô biết trong cuộc đời này, cô sẽ mãi mãi thuộc về người đàn ông trước mặt..