Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cho dù duyên mỏng - Leo cao - Chương 31

Chương 7: Niềm vui ngày xưa.

Đêm mùa hè, trời đầy sao. Mái tóc đen dài của Giản Nhu dập dềnh trên mặt nước, cơ thể trắng muốt ẩn hiện dưới làn nước nóng. Ôm cơ thể mềm mại của cô, nghe tiếng thở hổn hển của cô, Trịnh Vĩ càng ra vào mạnh mẽ, như muốn chiểm lấy nơi sâu nhất của người con gái. Thời khác này, thế giới của anh và cô như bùng nổ. Đây là lần đầu tiên anh trải qua chuyện này. Tuy nhiên anh từng mơ thấy cảnh tượng tương tự vô số lần. Thậm chí từ mấy năm trước, anh đã mơ thấy hình ảnh cô đứng trong nhà tắm, thân thể ngọc ngà không tì vết, mái tóc dài mềm mại xõa xuống bờ vai. Anh không có cách nào kìm nén dục vọng, liền xông vào ôm cô, đẩy cô vào bờ tường, ra sức chiếm đoạt. Tuy đây chỉ là giấc mơ “tội lỗi” nhưng cũng khiến anh tận hưởng hoan ái, kể từ đó không thể dừng lại. Bây giờ, giấc mơ đã trở thành hiện thực. Cuối cùng anh cũng đã có cô, trải nghiệm nam nữ thật sự. Quá trình này chân thực, triền miên, khiến anh chìm đắm hơn bất cứ lần nào trong mơ. Đừng nói là bị nhốt, cho dù bị ngồi tù ba năm, thậm chí mất tự do cả đời, anh cũng thấy xứng đáng.

Trịnh Vĩ gần như thử một lượt các tư thế trong giấc mơ, bao gồm cả tư thế để Giản Nhu ngồi trên người mình, nhìn anh bằng ánh mắt mơ màng. Anh đỡ thắt lưng cô, ngắm thân thể nõn nà không ngừng lắc lư trước mặt. Còn nữa, cô nằm sấp trên giường, mái tóc dài xõa xuống như dải lụa lướt qua trái tim anh … Tình cảm dồn nén bao năm được dịp bộc phát, không thể thu hồi. Đến khi dùng hết đồ khách sạn chuẩn bị sẵn, đến khi người cô nhuộm màu phiếm hồng, anh mới mãn nguyện ôm cô nằm trên giường. Giản Nhu gối đầu vào vai anh, toàn thân không còn chút sức lực, gương mặt lộ vẻ thẹn thùng. Dù mệt mỏi nhưng hai người không hề thấy buồn ngủ. Trịnh Vĩ vừa vuốt ve tấm lưng trần của cô vừa hỏi: “Tuần sau em đi nước nào đóng phim vậy? Bao giờ mới về?”. Cô nhướng mày, khẽ đáp: “Em đi Nhật Bản. Chắc cũng nhanh thôi.”

“Nhật Bản ư?” Đúng như cô đoán, Trịnh Vĩ lập tức ngồi dậy, sắc mặt đầy cảnh giác. Giản Nhu liền giải thích: “Em đóng phim điện ảnh bình thường thôi.” “ai mà biết được. Tốt nhất em đừng đi!” Thấy vẻ ngang ngược của Trịnh Vĩ, Giản Nhu mỉm cười, tựa vào lòng anh. “Em đã ký hợp đồng rồi, không thể hủy bỏ. Hơn nữa, đây là vai nữ chính của một tác phẩm điện ảnh. Em sẽ nổi tiếng sau một đem cũng không biết chừng.” “Nỗi tiếng đến mức nào? Có bằng Ran Asakawa không?” Giản Nhu trừng mắt. “Hả? Anh cũng biết Ran Asakawa sao? không phải anh là fan của chị ta đấy chứ? Anh xem bao nhiêu phim chị ta đóng rồi?” Quả nhiên nhắc đến đề tài này, Trịnh Vĩ lập tức ý thức được mình đã lỡ lời. Anh nở nụ cười vô hại. “Anh vẫn thích xem phim do em đóng hơn.” “Thật không?” “Em xinh hơn Ran Asakawa nhiều, thân hình cũng đẹp hơn cô ta.” “Nói như vậy, anh đã từng xem Ran Asakawa đóng rồi?” Trịnh Vĩ im lặng vài giây, hắng giọng rồi nói nghiêm túc: “Em đừng đánh trống lảng! Chúng ta hãy tiếp tục thảo luận vấn đề em đi Nhật Bản đóng phim.” “Em muốn đi thật mà!” Cô nũng nịu.

Tuy nhiên Trịnh Vĩ tỏ ra kiên quyết: “Không được! Anh tuyệt đối không để bạn gái anh bị bọn họ chà đạp.” “Em đi đóng phim tình cảm chứ có phải phim kia đâu!” Giản Nhu giải thích nhưng vô hiệu. “Nếu bọn họ nói thẳng là phim kia, liệu em có đi không? Chuyện này trước đây không phải chưa từng xảy ra. Trước khi ký hợp đồng đều nói là phim tình cảm đơn thuần, đến lúc quay mới biết toàn cảnh nóng.“ Giản Nhu tiếp tục nói lý lẽ: “Em biết anh lo lắng và quan tâm nên mới không cho em đi nhưng nghề của bọn em không giống các nghề khác, bất cứ cơ hội nào cũng có thể thay đổi số phận của mình. Em không có chỗ dựa, cũng chẳng có người đỡ đầu, lại đắc tội với thái tử của công ty quản lý. Em không có “vốn” chờ cơ hội từ tìm đến tay. Uy Gia khó khăn lắm mới giành được vai diễn. Nếu em từ chối, chắc sau này anh ta sẽ mặc kệ em. Em khó có thể tiếp tục hoạt động trong làng giải trí.” “không hoạt động thì thôi. Anh nuôi em, anh sẽ nuôi em cả đời!” “Nếu có ý định tìm người nuôi mình thì em đã không đi theo anh.” Giản Nhu gối đầu lên ngược Trịnh Vĩ, cất giọng bình thản nhưng rất kiên quyết: “Em yêu anh! Dù anh hai bàn tay trắng, em cũng yêu anh, nhưng em không thể để mình trắng tay, anh có hiểu ý em không?”

Trịnh Vĩ im lặng, ôm cô chặt hơn. Thấy chiêu bài đánh vào tình cảm có tác dụng, Giản Nhu tiếp tục thủ thỉ: “Mẹ em đã lớn tuổi, sức khỏe không tốt lắm. Em đã hứa sẽ mua căn nhà lớn cho mẹ để mẹ an hưởng tuổi già. Em gái em còn đang học đại học, tiền học phí mỗi năm hơn một trăm ngàn. Chân con bé lại bị thương, phải làm vật lý trị liệu định kỳ, tốn một khoản khá lớn. Hồi đó, em từ bỏ múa ba lê chuyển sang học nghành diễn xuất, chấp nhận làm diễn viên thế thân, diễn viên quần chúng, em chịu đựng khổ cực lâu như vậy cũng là vì muốn chờ đợi một cơ hội đổi đời. Do đó em không thể dễ dàng từ bỏ.” “Em có từng nghĩ ngộ nhỡ người ta lừa thì sao chưa?” Trịnh Vĩ vẫn không yên tâm. “Sẽ không có chuyện đó đâu.” Giản Nhu nói. “Em đã điều tra lý lịch của đạo diễn Nomura. Tuy ông ta không có nhiều phim nhưng cũng từng đoạt giải thưởng đồng thời có chút danh tiếng ở Nhật Bản. Hơn nữa, Uy Gia sẽ cùng em đi Nhật. Anh ta sẽ thu xếp ổn thỏa mọi việc, chắc chắn em sẽ không bị người ta ức hiếp.” “Có phải bất kể anh nói gì, em cũng không thay đổi quyết định?” “Vâng!” Trước thái độ kiên quyết của cô, Trịnh Vĩ không ngăn cản nữa. Dù sao mỗi người đều theo đuổi mục tiêu khác nhau, anh không có quyền can thiệp. “Được rồi, qua bên đó em hãy cẩn thận một chút. Gặp bất cứ phiền phức gì, em cũng đừng sợ, anh sẽ giải quyết giúp em.” Trịnh Vĩ cất giọng trầm trầm.

Trời tờ mờ sáng, Trịnh Vĩ rời khỏi khách sạn, quay về trường. Sau đó Giản Nhu không nhận được điện thoại của anh. Cô gửi tin nhắn cũng chẳng có hồi âm. Hai ngày sau, cô không kìm được, lại gọi cho anh nhưng di động của anh ở trạng thái tắt máy. Giản Nhu gọi liên tục trong hai ngày, di động của Trịnh Vĩ cuối cùng cũng kết nối, nhưng người nghe máy không phải là Trịnh Vĩ mà là TRác Siêu Việt. Trác Siêu Việt báo cho cô biết, việc Trịnh Vĩ tự động rời trường đã bị phát hiện. Bởi vì anh lần đầu phạm lỗi này, lại là vì việc gia đình nên sau ba ngày họp bàn, nhà trường quyết định khoan dung, chỉ phạt anh cấm ra khỏi phòng trong mười ngày. Giản Nhu thở phào nhẹ nhõm. “Cám ơn anh! Phiền anh giúp em chuyển lời đến anh ấy, em phải đi Nhật đây. Khi nào qua bên đó thay số điện thoại mới, em sẽ nhắn tin cho anh ấy.” “Được! Anh sẽ chuyển lời cho anh Vĩ.” Sau khi cúp máy, Giản Nhu tắt di động, cùng Uy Gia lên máy bay sang Nhật Bản với tâm trạng thấp thỏm không yên. Cô có dự cảm chuyến đi lần này sẽ không thuận lợi, nhưng không ngờ điều chờ đón cô lại là một tai ương. Kể từ lúc đặt chân vào làng giải trí, Giản Nhu gặp không ít khó khăn và trắc trở. Cô cho rằng số mình không may mắn. Nhưng sau đó Nhạc Khải Phi cho biết, tất cả chỉ có thể trách tính không biết điều của cô. Ngày thứ hai đặt chân đến Nhật Bản, đạo diễn Nomura quay mấy đúp cho Giản Nhu, hiệu quả đạt được khiến ông ta vô cùng hài lòng. Thế là hai bên chính thức ký hợp đồng, bộ phim cũng khởi quay như kế hoạch đã định.

Ban đầu, công việc của Giản Nhu rất thuận lợi. Đạo diễn Nomura dành nhiều lời khen ngợi đối với khả năng diễn xuất và biểu hiện của cô. Ông ta còn tìm một phiên dịch riêng cho cô để tiện giao tiếp. Vài ngày sau, Uy Gia nhận được điện thoại của công ty, nói Nhạc Khải Phi biết cô đi Nhật đóng phim nên nổi trận lôi đình. Để giữ “bát cơm” của mình, Uy Gia không dám chậm trễ, lập tức mua vé máy bay về Bắc Kinh. Mấy ngày sau khi Uy Gia về nước, người phiên dịch đến tìm Giản Nhu, nói đạo diễn Nomura mới cô cùng đi tắm suối nước nóng đồng thời nhấn mạnh chỉ tắm suối nước nóng chứ không có ý khác. Người phiên dịch giải thích, ở Nhật Bản, nam nữ tắm chung là thói quen xã giao bình thường, không có gì phải ngại. Giản Nhu từ chối một cách dứt khoát: “Thật ngại quá! Tôi là người Trung Quốc, ở đất nước chúng tôi không có thói quen xã giao đó. CHúng tôi chỉ có thói quen cùng dùng bữa. Khi nào đạo diễn rảnh rỗi, tôi có thể mời ông ấy một bữa.”

Giản Nhu không rõ người phiên dịch nói thế nào với đạo diễn Nomura, chỉ biết kể từ khi vụ tắm chung bất thành, ông ta thay đổi thái độ một trăm tám mươi độ với cô. Trong quá trình quay phim, ông ta luôn đưa ra yêu cầu khắt khe. Ngay cả cảnh nguy hiểm cũng không tìm người đóng thế cho Giản Nhu, khiến cô bị trầy da xước thịt. Dù chịu nhiều ấm ức nhưng Giản Nhu cũng chỉ có thể nghiến răng chịu đựng. Cô tưởng chỉ cần mình nhẫn nhịn, một người nổi tiếng như Nomura cũng sẽ không đến nỗi quá đáng. Nào ngờ, ông ta ngày càng hà khắc, thậm chí không cho phép cô mặc quần áo khi quay cảnh tắm và cảnh giường chiếu, ngay cả áo lót không dây cũng không được. Sau một đêm đấu tranh tư tưởng, Giản Nhu quyết định đồng ý. Là một diễn viên, hy sinh thân thể vì nghệ thuật cũng là việc nên làm. Nhưng khi đến phim trường, tất cả dã chuẩn bị xong xuôi, cô mới phát hiện đạo diễn không bảo mọi người ra ngoài. Nghe nó hôm nay có cảnh nóng, nhân viên hậu trường xúm lại theo dõi. Ngoài ra còn cả phóng viên và những người “có sở thích chụp ảnh” cầm máy ảnh đứng xung quanh.

Đây là sỉ nhục mà Giản Nhu không thể chịu đựng nổi. Cô lập tức cự tuyệt, ở rịt trong phòng thay đồi. Người phiên dịch và Nomura đi vào, hỏi rốt cuộc cô muốn thế nào. Giản Nhu thành khẩn yêu cầu dẹp hiện trường. Tuy nhiên cô chỉ nhận được câu trả lời: “Người Nhật của tôi biết phân biệt sex và xác thịt.” Nỗi ấm ức tích tụ bao ngày được dịp bùng phát, Giản Nhu dùng thứ tiếng Anh không mấy lưu loát phản kích: “Người Nhật các ông chỉ biết phân biệt sex và tình yêu thì có.” Có lẽ chưa bao giờ gặp tình huống diễn viên dám cãi lại, Nomura vô cùng tức giận, xổ một tràng dài. Bởi vì ông ta dùng tiếng Nhật nên Giản Nhu không hiểu ông ta nói gì. Tuy nhiên qua ánh mắt ái ngại của người phiên dịch, cô cũng đoán ra lời của ông ta rất khó nghe. Nomura nói xong, người phiên dịch mới tổng kết ngắn gọn một câu: “Đạo diễn bảo cảnh này không quay không được. Cô phải lập tức cởi quần áo và đi ra ngoài. Hơn nữa, cô không được mặc gì cả.” “Tôi không cởi! Đạo diễn phải bảo mọi người đi chỗ khác, tôi mới quay.” Người phiên dịch truyền đạt lại với Nomura. Nghe xong, ông ta sa sầm mặt, vung tay tát Giản Nhu một cái. Do không đề phòng nên cô loạng choạng lùi hai bước, phải bám vào bàn mới đứng vững.

Ôm gương mặt tấy đỏ, cô nghe người phiên dịch thuật lại lời nói của Noruma: “loại diễn viên hạ tiện như cô mà dám uy hiếp tôi! Hôm nay, dù cô không muốn cũng phải quay. Để tôi xem cô có thứ gì mà không cho người khác nhìn/“ Bị đánh đau, Giản Nhu có thể nhẫn nhịn, nhưng cô không chịu nổi lời nhục mạ trần trụi này. Vừa cúi đầu, cô vô tình nhìn thấy cái kéo của stylist để trên bàn. Giản Nhu không hề suy nghĩ, lập tức cầm cái kéo nhằm thẳng vào Nomura. Bởi vì phẫn nộ, Giản Nhu dùng toàn bộ sức lực của mình. Mũi kéo đâm vào vai ông ta, máu chảy xuống ngón tay cô trong giây lát. Cô không hề sợ hãi. Ngược lai, khi nghe thấy tiếng kêu như bị chọc tiết, nhìn gương mặt trắng bệch của đối phương, cô bỗng có cảm giác sảng khoái khó diễn tả.

Quay sang người phiên dịch đang sững sờ, Giản Nhu bình tĩnh đưa di động đến trước mặt cô ta. “Hãy giúp tôi báo cảnh sát!” Lúc này cô phiên dịch mới bừng tỉnh, giơ bàn tay run run cầm lấy điện thoại báo cảnh sát rồi gọi xe cấp cứu. Nhận lại di động, Giản Nhu liền bấm dãy số quen thuộc. Cô thật sự muốn nghe giọng nói của Trịnh Vĩ, cho dù anh chỉ thì thầm một câu: “Anh đang bận, có gì gọi lại cho em sau.” “Đáng tiếc, đầu bên kia không có người bắt máy. Cô đành gửi tin nhắn cho anh, chỉ vỏn vẹn ba từ: “Em yêu anh!” Giản Nhu đợi một lúc lâu nhưng chẳng có hồi âm..