Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cho dù duyên mỏng - Leo cao - Chương 33

Tiếp theo.

Hai ngày sau, Giản Nhu trở lại phim trường, tiếp tục công việc của mình. Nhà sản xuất cũng thay đạo diễn khác, một người có tiếng tăm hơn Nomura. Nhạc Khải Phi ở lại Nhật Bản, thường xuyên đến phim trường thăm cô. Giản Nhu không dưới một lần ám chỉ anh ta không cần lo cho cô nhưng Nhạc Khải Phi nói anh ta thích đất nước Nhật Bản, bởi vì nền văn hóa khác Trung Quốc, nữ nghệ sĩ không biết quý trọng thân thể nên anh chơi rất vui, quên cả đường về. Nghe lý do này, cô đành ngậm miệng. Bận rộn hơn hai mươi ngày liền, Giản Nhu đã hoàn thành phần lớn cảnh quay. Vừa vặn đến sinh nhật nên cô xin nghỉ phép hai ngày, ở khách sạn ngủ bù. Sau khi thức giấc, cô vừa ngâm mình trong bồn tắm suối nước nóng vừa cầm di động ngẩn ngơ. Điện thoại cuối cùng cũng đổ chuông, Giản Nhu lập tức bắt máy. Trò chuyện vài câu, cô phát hiện Trịnh Vĩ vẫn không đi vào chủ đề chính nên cố ý nhắc anh: “Anh có biết hôm nay là ngày gì không?” “Ừ…” “Ừ là ý gì thế?” Cô hỏi. Anh bình thản đáp: “Là ý em hiểu mà.” Được rồi, cô quyết định không truy cứu vấn đề này mà hỏi thẳng: “Anh chuẩn bị tặng em điều bất ngờ gì để chúc mừng sinh nhật em?” “Hả? Hôm nay là sinh nhật em sao?” Giản Nhu nghiến răng kèn kẹt. “Rõ ràng như vậy mà anh còn phải hỏi sao?” Trịnh Vĩ cười khẽ một tiếng. “Em giận đấy à?” “Nghe giọng điệu của anh, nếu em nói không tức giận, có phải anh rất thất vọng không?” “Đúng thế!” Giản Nhu tựa người vào bồn tắm, cất giọng ngọt ngào: “Chúng ta đã bảy mươi lăm ngày không gặp nhau. Em rất nhớ anh, rất muốn anh ôm em, hôn em… Em đang ngâm mình trong bồn tắm, vô cùng dễ chịu. Anh có muốn tắm cùng em không?” Đầu bên kia điện thoại chỉ còn lại tiếng thở gấp gáp. Tắm xong, Giản Nhu quấn chiếc khăn tắm cotton rồi đi ra ngoài. Đúng lúc chuẩn bị gọi bữa tối thì Nhạc Khải Phi đến gõ cửa phòng cô. Thời gian này, anh ta thường sang phòng nên Giản Nhu đã quen. Thấy người mình đã được quấn khăn kín đáo, cô cũng không thay quần áo mà để anh ta vào phòng. “Hôm nay sao anh rảnh rỗi thế, không đi chơi cùng bạn gái à?” Cô hỏi. “Em muốn hỏi người nào?” “Cô gái hôm qua ấy.” Nhạc Khải Phi ngẫm nghĩ một lúc. “Hôm qua là cô buổi sáng hay buổi tối?” “Thôi, coi như tôi chưa hỏi.” Nhạc Khải Phi tự nhiên như ở nhà mình, ngồi xuống giường của Giản Nhu rồi đưa một cái hộp cho cô. “Tặng em quà sinh nhật.” “Sao anh biết hôm nay là sinh nhật tôi?” “Hồi phỏng vấn em ở trường Điện ảnh, tôi đã xem lý lịch của em.” “Vậy à? Trí nhớ anh tốt thật đấy!” Giản Nhu vừa nói vừa mở chiếc hộp. Mắt cô sáng lên khi nhìn thấy sợi dây chuyền có mặt kim cương, tựa như đột nhiên phát hiện số tiền tiết kiệm tăng lên sáu chữ số. Tần ngần một lúc, Giản Nhu định lên tiếng từ chối thì Nhạc Khải Phi lại nói: “Tôi đã đặt bữa tối, lát nữa nhân viên phục vụ sẽ mang lên trên này.” “Tôi đâu nói sẽ cùng anh ăn tối…” Chưa kịp dứt lời, chuông cửa reo vang, Giản Nhu tưởng bữa tối mà Nhạc Khải Phi đặt tới nên thuận tay mở cửa. Cửa vừa mở ra, Giản Nhu chết sững khi nhìn thấy người đứng ở bên ngoài là Trịnh Vĩ. “Không phải em nói muốn điều bất ngờ sao? Hiệu quả thế nào?” Anh cất tiếng. Giản Nhu sờ vào tay anh. Cảm nhận được độ ấm quen thuộc, sự kinh ngạc lập tức hóa thành niềm vui to lớn, cô lắp bắp: “Anh… anh không được phép ra nước ngoài cơ mà?” “Vì muốn tạo niềm vui bất ngờ cho em nên anh mới…” Trịnh Vĩ đột nhiên im bặt, nhìn chằm chằm về phía sau lưng cô. Giản Nhu lập tức quay đầu, bắt gặp Nhạc Khải Phi đứng ngay đằng sau, miệng nở nụ cười vô hại. Đúng lúc này nhân viên phục vụ đẩy xe đồ ăn tới. “Giản tiểu thư! Bữa tối của cô và Nhạc tiên sinh đã chuẩn bị xong rồi.” Ở hoàn cảnh này, bây giờ cô nói với Trịnh Vĩ, mình và Nhạc Khải Phi trong sạch, liệu anh có tin không? Nếu đổi lại là cô, bắt gặp Trịnh Vĩ cùng một người phụ nữ có ý với anh ở trong phòng khách sạn, chuẩn bị dùng bữa tối với nến và rượu vang, đánh chết cô cũng không tin. Trịnh Vĩ liếc nhìn mái tóc ướt rượt và chiếc khăn tắm trên người Giản Nhu rồi đi vào phòng. Anh đảo mắt một lượt, trong nhà tắm vẫn còn đầy hơi nước, quần áo thay ra của cô vất đầy trên bồn rửa mặt. Trên giường có hộp quà mở nắp, bên trong là sợi dây chuyền đính kim cương đắt giá. Ánh mắt Trịnh Vĩ cuối cùng dừng lại ở Nhạc Khải Phi. Anh ta rõ ràng cũng vừa tắm xong, tóc còn chưa khô. Toàn thân Trịnh Vĩ như ngưng tụ khí lạnh khiến Giản Nhu bất giác rét run. Để tránh xảy ra tình huống xấu nhất, cô lập tức đứng vào giữa hai người đàn ông, cười, nói: “Các anh vẫn chưa biết nhau đúng không? Để em giới thiệu hai người làm quen.” Không đợi bọn họ lên tiếng, Giản Nhu chỉ vào Nhạc Khải Phi đồng thời nói với Trịnh Vĩ: “Đây là Nhạc Tổng, “thái tử” của công ty bọn em, cũng là boss của em. Anh ấy ở phòng bên cạnh, nghe nói hôm nay là sinh nhật em nên mới sang đây tặng quà.” Sau khi giới thiệu Nhạc công tử, Giản Nhu cố tình khoác tay Trịnh Vĩ, thân mật ghé sát vào người anh. “Còn đây là Trịnh Vĩ, bạn trai tôi.” Trịnh Vĩ tỏ ra hài lòng trước lời giới thiệu hết sức cụ thể của Giản Nhu. Anh nắm tay cô, thể hiện sự chiếm hữu rõ ràng đồng thời cũng không có ý bắt tay đối phương. Nhạc Khải Phi chỉnh lại cổ áo, nói với Giản Nhu: “Nếu tôi nhớ không nhầm, trong hợp đồng em ký với công ty có một điều khoản, em không được có bạn trai, cũng không được kết hôn trong năm năm thời hạn hợp đồng. Một khi vi phạm, em sẽ phải bồi thường gấp đôi.” Đúng là gian thương có khác. Rơi vào hoàn cảnh này, một là cô thừa nhận mình vi phạm hợp đồng và phải bồi thường cho công ty, hai là phủ nhận chuyện Trịnh Vĩ là bạn trai của cô ngay trước mặt anh. Với tính cách kiêu ngạo của Trịnh Vĩ, nếu cô nói hai người chỉ là bạn bình thường, chắc chắn anh sẽ bỏ đi ngay lập tức. Giản Nhu nghiến răng, cất tiếng: “Được thôi! Tôi nói thật là được chứ gì! Anh ấy không phải là bạn trai… mà là người đàn ông của tôi, người bao nuôi tôi ấy. Không nói chắc anh cũng hiểu.” Hợp đồng quy định rõ không được có bạn trai chứ chẳng cấm chuyện bao nuôi. Hơn nữa, nếu bao nuôi cũng coi là vi phạm hợp đồng thì chắc một nửa nghệ sĩ của công ty Thế kỷ phải nộp tiền phạt vi phạm quy định. Cô mỉm cười, hỏi Nhạc Khải Phi bằng giọng đầy mờ ám: “Nhạc Tổng! Được bao nuôi không coi là vi phạm hợp đồng, đúng không? Nếu phải thì mấy nghệ sĩ mới của công ty chúng ta chắc bị nộp phạt không ít hơn tôi.” “Hả? Anh ta bao nuôi em sao?” Nhạc Khải Phi cố tình quan sát một lượt bộ áo phông, quần bò chẳng có logo, nhãn hiệu của Trịnh Vĩ. “Em không nói thì tôi còn tưởng là em bao nuôi anh ta cơ đấy!” Nghe câu nói đầy vẻ châm biếm này, Giản Nhu sợ Trịnh Vĩ sẽ cảm thấy khó chịu. Cô định giúp anh giải vây, nào ngờ Trịnh Vĩ chẳng hề bận tâm, bình thản đáp: “Nhạc tiên sinh suốt ngày chơi bời với phụ nữ, có suy nghĩ thiển cận cũng là lẽ thường tình. Tôi không để ý đâu.” Dù mặt dày đến mấy, Nhạc Khải Phi cũng nhìn ra người ta ăn ý, ngọt ngào. Anh ta mất hứng, quay sang nói với Giản Nhu: “Đã có người cùng em đón sinh nhật thì tôi không làm phiền nữa. Bữa tối hôm nay coi như tôi mời hai người, hai người cứ hưởng thụ đi!” Nói xong, anh ta liền đi ra ngoài. Nhạc Khải Phi vừa rời khỏi phòng, Trịnh Vĩ liền sa sầm mặt, lạnh lùng nhìn bàn tay đang ôm chặt cánh tay mình. “Anh tức giận đấy à?” Giản Nhu biết rồi còn hỏi. “Có phải anh xuất hiện không đúng lúc không?” “Đâu có, rất đúng lúc.” Cô nhìn anh bằng ánh mắt ngây thơ vô tội, tràn ngập hạnh phúc. “Đối với em, bất cứ lúc nào anh xuất hiện cũng đúng lúc hết.” Giọng nói ngọt ngào của người phụ nữ chính là chất gây nghiện đối với đàn ông. Sắc mặt Trịnh Vĩ khá hơn một chút nhưng giọng điệu vẫn lạnh lùng: “Em dùng chiêu này để dụ Nhạc Khải Phi đấy à?” “Ý anh là gì vậy? Anh cho rằng em làm chuyện có lỗi với anh sao? Có phải anh nghĩ em chấp nhận Nhạc Khải Phi nên anh ta mới đến Nhật Bản giúp em giải quyết phiền phức?” Trịnh Vĩ không trả lời, coi như mặc nhận. “Em không có!” Biết rõ giải thích cũng vô ích, bởi ngay chính cô cũng không tin nổi nhưng cô vẫn cố gắng bộc bạch: “Trịnh Vĩ! Em chẳng làm gì có lỗi với anh cả. Mối quan hệ giữa em và Nhạc Khải Phi hoàn toàn trong sáng. Anh ta biết hôm nay là sinh nhật em nên mới tặng quà, còn tự ý đặt bữa tối. Tuy em biết anh ta có ý khác với em nhưng em xin thề, em tuyệt đối không chấp nhận anh ta, quá khứ hay tương lai đều không thay đổi. Nếu không tin lời em nói, anh có thể kiểm tra camera giám sát ngoài hành lang. Anh ta mới vào đây vài phút, ngay cả thời gian cởi quần áo còn không đủ. Em…” “Anh tin em.” Chỉ ba từ ngắn gọn nhưng vô cùng rung động lòng người. Giản Nhu ngây người. “Anh tin thật sao?” Trịnh Vĩ giơ tay ôm cô vào lòng. “Nghề của bọn em thật thật giả giả, thực thực hư hư chẳng biết đâu mà lần. Anh thậm chí không phân biệt được lúc nào em đóng kịch, lúc nào mới là thật, nhưng anh tin em yêu anh, em sẽ không nói dối anh.” Giản Nhu chưa bao giờ thấy cảm động và thỏa mãn như thời khắc này. Trên đời này tồn tại một người, cho dù cả thế giới không tin bạn, chỉ cần người đó tin là đủ. Trịnh Vĩ hôn lên trán cô. “Bất kể người khác nói gì, bất kể anh tận mắt chứng kiến điều gì, anh cũng không tin. Anh chỉ tin lời em nói.” Giản Nhu tựa vào vai anh. Không từ ngữ nào có thể diễn tả tâm trạng của cô lúc này. Cuộc đời cô từng gặp nhiều bất hạnh, nhưng bây giờ cô lại cảm thấy mình may mắn, bởi vì cô gặp được một người đàn ông. Anh đã khiến cô hiểu thế nào là tình yêu, thế nào là sự tin tưởng, thế nào là hạnh phúc thật sự. Dưới ánh đèn mông lung, người đàn ông phía đối diện cầm cái ly pha lê đế cao, tư thế rất tao nhã. Giản Nhu vốn không biết uống rượu nhưng đêm nay cô cũng thưởng thức được vị nồng đậm của rượu vang. Uống hết gần nửa chai, cô vẫn chưa say nhưng người lâng lâng. Cô đứng dậy, đi ra sau lưng Trịnh Vĩ giơ hay tay ôm vai anh cúi người, hỏi nhỏ: “Anh thử đoán xem bây giờ em đang nghỉ gì?” Anh đặt ly rượu xuống bàn. “muốn món quà sinh nhật của em.” Giản Nhu tròn mắt nhìn gương mặt nhìn nghiên hoàn hảo của người đàn ông. “Nếu em muốn có ngay, vậy thì …” Trịnh Vĩ kéo cô ngồi lên đùi mình. Trong tay anh xuất hiện một chiếc nhẫn kim cương từ bao giờ, anh nhẹ nhàng đeo vào ngón giữa của cô. “Em có thích không?”

Nhẫn kim cơng đeo ở ngón giữa có nghĩa là lời hứa cả đời. Giản Nhu đâu chỉ đơn giản là thích, niềm vui bất ngờ khiến trái tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. “Kim cương nhỏ quá!” Cô cố tình chê rồi tựa vào vai anh, thốt ra lời tự đáy lòng: “Nhưng em rất thích!” “Đợi đến sinh nhật sang năm, anh sẽ tặng em chiếc lớn hơn … “

Anh nắm tay cô, đeo vào ngón áp út của cô “Đeo vào ngón tay này.” Mười ngón tay đan vào nhau, lời hứa hẹn của anh rất cảm động. Cô hỏi : “Vậy vào mỗi năm sinh nhật em, anh đều tặng quà cho em chứ?”

“Ừ” “Nếu chúng ta xa nhau thì sao?” “Chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau”. Anh phủ định một cách kiên quyết.

“Em nói là “Nếu như mà “” Anh nghĩ một chút rồi từ phía sau vòng hai tay ôm nàng, môi hôn dọc theo gáy nàng thì thầm. “Em có muốn anh vẫn tặng em không?”. Cô nhẹ nhàng chạm vào mặt kim cương tinh xảo trên ngón tay: “Có, Nếu chúng ta xa nhau, em vẫn mong mỗi năm anh đều tặng quà sinh nhật cho em. Lúc nhận quà, nhất định em sẽ nhớ đến anh, cũng như lúc chọn quà cho em, nhất định anh cũng sẽ nhớ tới em …” Nếu như tương lai em và anh không có được kết thúc hoàn mỹ, anh có thể thỉnh thoảng nhớ đến em, em liền …”

Anh hung hăng hôn lên môi nàng để ngăn lời nói tiếp theo, bất quá khi này là anh dùng miệng chứ không dùng tay để ngăn những lời cô sắp nói. Ngăn một hồi hai người hít thở không thông, anh mới luyến tiếc buông cô ra “ Em có phải là đang muốn nam minh tinh nào phim giả thành thật không? Mà nếu có như vậy, cũng đừng hòng anh tác thành cho em. Vì vậy, em hãy yên tâm mà cả đời ở bên cạnh anh đi, anh quyết không để em đi đâu”. “Yên tâm ở bên anh cả đời? Anh có nuôi nổi em không?” “Đương nhiên nuôi nổi!”

“Chà ! vậy hôm qua em thích cái bàn gỗ trắc trưng bày ở cửa hàng, lúc nào thì anh mới mua cho em?” “Em đừng vội, sớm muộn gì cũng có một ngày, dù là em thích cái gì, anh cũng đều có thể mua cho em…” Cô cười đến ngọt ngào, dùng cả hay tay ôm mặt hắn đối mặt mình mà nói “Em liền thích anh!”.

“… Anh viễn vĩnh chỉ là của em.” Lời anh hứa hẹn tựa như hoa anh túc, biết rõ có độc, nhưng lại làm cô cực vui vẻ mà sa vào đó, không muốn thoát khỏi. Cô lấy đầu ngón tay vẻ từ sóng mũi cao thẳng của anh, đôi môi đẹp đẽ, “Soái ca, sau này em cũng sẽ nuôi anh, nuôi anh cả đời!”

“…” “Thế à? Nhưng nuôi anh không dễ đâu.” “Hả? Sao lại không dễ?” “Anh thu cả “tiền tài” lẫn “sắc” đấy! Trịnh Vĩ cất giọng trầm khàn. Thấy người nào đó nổi “sắc tâm”. Giản Nhu vội vàng đứng dậy nhưng bị anh ôm chặt. Ngọn nến lặng lẽ cháy tựa như nhóm lên dục niệm trong thân thể và trái tim họ. Sau đêm ái ân tiêu hồn đầu tiên, khao khát từ đáy sâu nội tâm hai người đã bùng cháy dữ dội, không có cách nào khống chế. Họ hôn nhau cuồng nhiệt, cùng thả mình xuống giường, nhanh chóng cởi quần áo. Hai cơ thể trẻ trung, hừng hực chỉ mong hòa làm một. Trong tiếng thở gấp gáp, ngón tay anh du ngoạn trên cơ thể Giản Nhu. Cho đến khi nghe thấy tiếng rên mê người của cô. anh đột nhiên hỏi một câu : “Nhạc Khải Phi ở phòng bên cạnh phải không?”

“vâng … Sao tự nhiên anh hỏi vấn đề này?” Giản Nhu nhìn anh bằng ánh mắt mờ mịt. Không cho cô kịp phản ứng, anh đã nhấn vào nơi sâu nhất. Cô kêu lên một tiếng theo bản năng “A đừng mà!” Nhưng anh tiếp tục tấn công mạnh mẽ, không để cô có thời gian thích ứng với tốc độ của anh. .