Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cho dù duyên mỏng - Leo cao - Chương 34

Tiếp theo.

Cô nhanh chóng đạt tới cao trào. Sợi dây thần kinh nhạy cảm run rẩy kịch liệt, nhưng anh tiếp tục kích thích, lại đẩy cô lên đỉnh cao mới, khiến cô không thể kiềm chế, hét lên van xin anh. Tuy nhiên Trịnh Vĩ càng cuồng dã, không cho cô cơ hội thời dốc. Đầu ốc Giản Nhu trống rỗng, sự kích thích của cảm quan khiến cô không thể thốt ra một câu hoàn chỉnh, chỉ có tiếng rên ngắt quãng cho đến khi khàn cổ họng. Cuối cùng anh cũng giải phóng trong cơ thể cô. Sau khi bình ổn hơi thở hỗ loạn, Giản Nhu mới ngộ ra một điều. Trịnh Vĩ đã cố tình để cô kêu thành tiếng, để cô cầu xin anh, cho đối tượng ở phòng bên cạnh nghe thấy. Đây đúng là hành vi trả thù trắng trợn của người đàn ông này. Giản Nhu gối đầu lên ngực anh, hỏi nhỏ: “Sao anh có thể sang Nhật Bản? Sinh viên của trường quân đội bị quản lý nghiêm ngặt về việc ra nước ngoài cơ mà?” Trịnh Vĩ đáp ngắn gọn: “Anh có cách.” “Cách gì thế?” Anh càng không muốn nói cô lại càng muốn biết. Cuối cùng cô đành phải dùng “Sắc” để mê hoặc. Một lúc lâu sau, anh thỏa mãn nói cho cô biết: “Anh sử dụng hộ chiếu giả.”

“Gì cơ?” Giản Nhu không tin vào tai mình. “NGộ nhỡ bị phát hiện thì sao? Liệu anh có bị khép tội phản gì đó không?” “Có lẽ nghiêm trọng hơn ấy chứ!” Trịnh Vĩ cất giọng bình thảng như không liên quan đến mình. Thấy cô sợ đến mức tái xanh mặt, anh mỉm cười, véo má cô. “Nói thế em cũng tin? Đúng dịp trường bọn anh có mấy suất đi giao lưu. Các bạn phát huy chủ nghĩa nhân đạo, nhường cho anh đi.” Giản Nhu vẽ vòng tròn trên ngực anh. “Anh sẽ ở Nhật bao lâu?” “Lãnh đạo chỉ cho anh một ngày phép để anh đi thăm em.” Trịnh Vĩ nhìn ra ngoài cửa sổ, phát hiện trời đã tờ mờ sáng. “Tối nay anh phải đi Kyoto gặp lãnh đạo nên chỉ có thể ở bên em một ngày mà thôi.” Ba tháng mới được gặp nhau, một ngày làm sao đủ? Giản Nhu nằm sấp trên người Trịnh Vĩ, nhắm mắt lắng nghe nhịp tim trầm ổn của anh: Thế giới hình như chỉ còn lại tiếng đập của trái tim hai người, hòa quyện vào nhau. Niềm hạnh phúc giản dị này phải một kiếp mới đủ. Cũng may bọn họ còn trẻ tương lại còn nhiều thời gian tận hưởng hạnh phúc.

“Anh muốn dẫn em đi gặp bố mẹ anh, em có bằng lòng không?” Trong lúc mơ mơ màng màng, cô chợt nghe anh hỏi. “Gặp bố mẹ anh ư?” Giản Nhu bừng tỉnh, hết cả buồn ngủ. Cô ngẩng đầu nhìn Trịnh Vĩ. “Bao giờ? Em phải học nấu nướng, học quét dọn nhà cửa sạch sẽ mới được. Bố mẹ anh thích mẫu con gái như thế nào? Hiền thục, chịu khó hay dịu dàng? Có cần em làm phẩu thuật chỉnh hình không? Anh ôm chặt thắt lưng cô. “Bố mẹ anh thích cô gái có thể sinh con.” “Thế à? Vậy em sẽ đến bệnh viện kiểm tra … “ “Khỏi cần, để anh kiểm tra giúp em là được.” “Anh biết kiểm tra sao?” “Thử là biết ngay ấy mà!” …

Ngày đầu tiên của tuổi mười chín, Giản Nhu tỉnh giấc trong nụ hôn và động tác vuốt ve của người đàn ông. Chưa kịp tỉnh táo hoàn toàn, cô lại chìm vào một cơn mê đắm khác. Bị anh sờ soạng, cô cười khanh khách né tránh nhưng không thể thoát khỏi bàn tay anh. “A … Cứu!” Giản Nhu hét lớn. Trịnh Vĩ tỏ ra đắc ý: “Anh nghe nói nhà ở Nhật Bản hiệu quả cách âm không tốt lắm.” Cô liếc nhìn bức tường ngăn với phòng của Nhạc Khải Phi, cuối cùng từ bỏ việc phản kháng, cùng anh “tập thể dục buổi sáng”. Ở bên kia bức tường vẫn có thể lờ mờ nghe thấy tiếng cười, tiếng đùa giỡn, tiếng rên la, đều là âm thanh vui vẻ và hạnh phúc.

Kết thúc màn quấn quýt triền miên, Trịnh Vĩ đưa Giản Nhu ra ngoài dạo chơi. Tuy còn ở bên nhau chưa tới một ngày nhưng đây là quãng thời gian Giản Nhu cảm thấy thỏa mãn nhất. Cô và anh chính thức hẹn hò hơn bốn tháng nhưng hôm nay mới có dịp tận thưởng niềm vui như những cặp tình nhân bình thường khác. Họ tay trong tay đi trên đường phố mà không lo bị chộp hình, chẳng sợ bị Uy Gia và công ty quản lý phát hiện. Giản Nhu gần như dán chặt vào người Trịnh Vĩ, thỉnh thoảng lén hôn lên má anh. Anh vờ như không để tâm nhưng mắt sáng lấp lánh. Họ vừa đi vừa tán gẫu, mãi vẫn không hết chuyện để nói. “Đúng rồi, người bạn nào của anh giúp em giải quyết rắc rối thế? Khi nào có dịp, em phải cảm ơn anh ấy mới được.” “Là Diệp Chính Thần. Em từng gặp rồi, chính là cậu mang tiền đến cho em.” “Thế à? Sao anh ấy lại quen xã hội đen Nhật Bản?” “Câu chuyện bắt đầu từ hai năm trước. Lúc bấy giờ, ông trùm xã hội đen vẫn ở Trung Quốc, còn là tên lưu manh suốt ngày chém giết. Một lần, ông ta bị chém đến trọng thương, suýt mất mạng. Diệp Tử tình cờ đi qua nên đã cứu ông ta. Anh quên không nói với em, Diệp Tử học ngành y.” “Anh ấy là bác sĩ sao?” Thảo nào từ người anh ta tỏa ra khí chất không bình thường. “Anh chơi thân với Diệp Chính Thần à? Bọn anh quen nhau kiểu gì vậy?” “Bọn anh lớn lên cùng nhau, là bạn nối khố.” Ngừng vài giây, Trịnh Vĩ hỏi: “Sao em hỏi nhiều thế? Em có hứng thú với cậu ấy à?” “Một anh chàng đẹp trai cực phẩm như thế, liệu có cô gái nào không có hứng thú với anh ấy?” Người nào đó nổi cơn then, trừng mắt nhìn cô. “Em thử nói lại lần nửa xem nào!” “Chúng ta đi dạo ở trung tâm thương mại kia đi!” Nói xong, Giản Nhu liền rảo bước về phía trung tâm thương mại cao cấp. Đối với quần áo đẹp, Giản Nhu khó tránh khỏi bị thu hút, nhìn thấy bộ nào là muốn thử bộ đó. Ai ngờ, chỉ cần là váy áo cô thử qua, Trịnh Vĩ đều quẹt thẻ mua hết. Nghĩ tới khoản tiền trợ cấp hằng tháng ít đến mức đáng thương của anh, cô liền cảm thấy xót ruột. Vì vậy sau đó dù gặp bộ váy mình thích, co cũng chỉ ngắm qua chứ không thử. Hai người đi dạo một vòng. Thấy Giản Nhu không có ý định mua sắm nửa, Trịnh Vĩ hỏi: “Các nữ nghệ sĩ đều muốn lấy chồng giàu. Còn em thì sao?”

“Em cũng muốn! Làm gì có người phụ nữ nào không muốn được gả cho nhà giàu, hưởng vinh hoa phú quý cả đời, có thẻ tín dụng không bao giờ hết tiền, tha hồ mặc đồ hiệu… Nhưng có mấy người thật sự được đặt chân vào nhà giàu đâu. Đừng nói em, ngay cả ngôi sao hạng nhất như Lâm Hi Nhi cũng thế thôi. Trong mắt đám con trai nhà giàu, bọn em chỉ là chiếc áo khoác hoa lệ, chỉ là nhất thời yêu thích. Áo đẹp đến mấy mặc nhiều sẽ muốn đổi chiếc khác, có ai cả đời chỉ mặc một cái áo đâu? Vì vậy người phụ nữ xinh đẹp được trai nhà giàu bao nuôi thì vô số, nhưng thật sự kết hôn thì rất ít, kết hôn rồi mà không bị bỏ rơi lại càng ít”. “Nếu cho em một cơ hội, liệu em có kết hôn không ?” Cô lắc đầu, ôm lấy cánh tay anh. “Không! Em chỉ lấy anh, làm vợ của anh thôi. Em muốn có một cuộc sống bình yên bên anh trong quãng đời còn lại.” “Em yêu anh đến thế sao?” Trịnh Vĩ hỏi. “Vâng! Tuy anh không được tự do, một tuần mới có thể gặp em một lần, lúc bận rộn thậm chí hai tuần chẳng thấy mặt mũi, gọi điện thoại mười lần thì chín lần không nghe máy, nhắn tin thì đợi mấy trăm năm sau mới trả lời, còn không được ra nước ngoài và rất khó hầu hạ nhưng em vẫn muốn lấy anh.” Trịnh Vĩ nhíu mày: “Anh khó hầu hạ sao? Anh khó hầu hạ bao giờ?” “ … Lúc ở trên giường ấy.” Giản Nhu cất giọng lí nhí. Trịnh Vĩ hết nói nổi. Nếu điều này cũng bị coi là khuyết điểm vậy thì. “Anh sẽ cố gắng sửa.” “Không cần sửa, em có thể bỏ qua.” “Anh nhiều khuyết điểm như thế, vậy em thích anh ở điểm gì?

Cô cười tủm tỉm, sờ mặt anh. “Anh rất đẹp trai. Còn nữa, điều em thích nhất là anh đối xử tốt với em.” “yêu cầu của em thấp thật đấy!” .