Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cho dù duyên mỏng - Leo cao - Chương 35

Chương tiếp theo.

“Em cũng chẳng có cách nào khác. Điều kiện của em không ra sao, chỉ là diễn viên mới chưa đạt tới hạng ba. Ngoài việc làm bộ làm tịch trước ống kính, em chẳng biết làm gì cả. Em ký hợp đồng “bán thân”, trong năm năm không được công khai thừa nhận mình có bạn trai, càng không thể kết hôn. Người như em, chỉ cần có đàn ông bằng lòng cưới em, chịu trách nhiệm với em cả đời là được. “Em không yêu cầu gì cả…” Nói đến đây, Giản Nhu chợt phát hiện Trịnh Vĩ nhìn mình chằm chằm. Cô liền sờ mặt, thấy không có gì bất ổn. “Sao anh lại nhìn em như vậy?” “Trước kia anh không phát hiện ra em có nhiều khuyết điểm đến thế. Bây giờ anh phải thận trọng suy nghĩ lại mới được.” Giản Nhu vội nói: “Anh không cần suy nghĩ! Con người ai mà chẳng có khuyết điểm. Bây giờ anh đã là người của em rồi thì bỏ qua đi!” “Đây là chuyện cả đời, làm sao có thể qua loa được?” Giản Nhu kiễng chân, ghé sát tai anh, bờ môi vô tình mà hữu ý chạm vào vành tai người đàn ông, thì thầm: “Em cùng anh đi tắm suối nước nóng, có được không?” “Được! Thế thì anh sẽ bỏ qua.” Trịnh Vĩ mỉm cười, ôm cô vào lòng. Thời khắc này anh mới hiểu thế nào mới gọi là thật sự yêu một người. Thì ra yêu một người không phải là yêu vẻ đẹp bề ngoài, sự giàu có, trí tuệ hay cá tính của đối phương, mà cho dù người đó có vô số khuyết điểm, mình cũng sẵn lòng bỏ qua. *** Trịnh Vĩ đã về nước hai ngày mà tâm hồn Giản Nhu vẫn lơ lửng như ở trên mây. Chốc chốc cô lại ngẩn ngơ cười một mình. Lúc đi ngủ, cô ôm gối, trằn trọc hồi lâu. Lúc tập kịch bản, rõ ràng là đối thoại bi thương, vậy mà cô lại bật cười thành tiếng. Nhạc Khải Phi lại bay sang thăm. Giản Nhu cầm tập kịch bản, cười tủm tỉm mười mấy phút đồng hồ, anh ta tiến lại gần, cô cũng không biết, trong lòng anh ta dội lên cảm giác phức tạp. “Kịch bản hài hước lắm sao?” Nhạc Khải Phi hỏi. “Cũng tạm.” Anh ta thong thả ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, từ tốn nói: “Bình thường quả thực nhìn không ra lúc ở trên giường em lại nhiệt tình đến thế.” Nụ cười cứng đờ trên khóe môi Giản Nhu. Gương mặt cô hết trắng bệch lại chuyển sang ửng đỏ rồi tím tái. “Lúc nào cho tôi thử một lần xem sao!” Nhạc Khải Phi nhếch miệng. “Tôi vào nhà vệ sinh một lát.” Cô lập tức quay người bỏ chạy, linh hồn lơ lửng tận phương nào suốt mấy ngày qua lập tức quay về vị trí trong giây lát. .