Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cho dù duyên mỏng - Leo cao - Chương 36

CHƯƠNG 8 Duyên khởi.

Sau bao ngày tháng chờ mong, cuối cùng Giản Nhu cũng kết thúc cảnh quay cuối cùng. Cô không muốn ở lại dù chỉ một giây một phút nên lập tức thu dọn hành lý ra sân bay. Khi máy bay hạ cánh xuống thành phố quen thuộc, được hít thở bầu không khí quen thuộc, cô mới cảm thấy mình như được sống lại. Thực tế, Giản Nhu cũng đã được hồi sinh theo nghĩa bóng. Lúc đón cô ở sân bay, Uy Gia thông báo có ba hoạt động, hai bộ phim đã bàn xong và một quảng cáo đang chờ cô. Cảnh sắc ngoài cửa sổ chỉ một màu xám trắng. Cô nhớ lúc lên đường, ở Bắc Kinh đang là cuối hạ, bây giờ đã là đầu đông. Thời gian vùn vụt trôi. Uy Gia đưa một tấm thiệp mời cho Giản Nhu. “Tối mai có một hoạt động từ thiện giúp đỡ trẻ em mắc bệnh máu trắng. Đơn vị tổ chức mời cô tham gia.” Nhìn cái tên ghi trên tấm thiệp, Giản Nhu không dám tin vào mắt mình. “Đây là hoạt động dành cho người có tiền, tại sao họ lại mời tôi?” “Tất nhiên là đi gặp người có tiền… Cô biết không? Vụ cô đâm đạo diễn Nomura gây chấn động làng giải trí. Bây giờ coi như cô cũng có chút danh tiếng rồi.” Tiệc tùng quả thực là nơi có thể mở rộng tầm mắt. Ai nấy ăn mặc là lượt, đồ trang sức lấp lánh. Các người đẹp ra sức thể hiện bản thân để gây sự chú ý. Giản Nhu trốn vào một góc, cắm cúi gửi tin nhắn: “Ngày mai là cuối tuần, anh đã xin nghỉ được chưa?” “Được rồi. Bốn giờ chiều ngày mai anh sẽ về Bắc Kinh. Có điều Diệp Chính Thần hẹn anh ăn tối. Anh mà không đi, cậu ta sẽ nói anh trọng sắc khinh bạn. Anh sẽ cố gắng về sớm, đến nhà em xem nốt Titanic.” “Vâng! Em đợi anh.” Giản Nhu vui vẻ cất di động vào túi xách. Vừa ngẩng đầu, cô chợt nhìn thấy một hình bóng quen thuộc. Trước khi nhận ra là ai, cô đã vô thức đi theo người đó. Cho tới khi nhìn rõ mặt, cô có thể khẳng định ông ta chính là người đàn ông trong tập ảnh và người cô từng gặp bên ngoài cổng trường Đại học G. Giản Nhu vội đi tới chỗ Uy Gia, vừa chỉ vào người đàn ông mặc com lê chỉnh tề vừa hỏi: “Này Gia! Vị kia là ai vậy?” “Lâm Cận. Cô không biết ông ta sao?” “Sao tôi phải biết? Ông ta nổi tiếng lắm à?” Vốn rất rành về giới thượng lưu, Uy Gia lập tức bổ sung kiến thức cho Giản Nhu: “Lâm Cận là CEO của công ty đầu tư SE khu vực Trung Quốc. Ông ta bốn mươi tám tuổi, ly dị từ hơn mười năm trước, không có con cái, đến nay vẫn chưa có người phụ nữ nào thành công. Nếu cô có ý định, tôi sẽ liên hệ giúp cô.” Quả nhiên là miếng thịt béo bở, chả trách có bao nhiêu người đẹp vây quanh. Đột nhiên nhớ tới người phụ nữ trong tập ảnh, Giản Nhu hỏi: “Chưa có người phụ nữ nào thành công nghĩa là sao? Ông ta vẫn chưa có bạn gái hay không có bạn gái cố định?” “Vẫn chưa có bạn gái.” Tưởng cô có ý đồ với Lâm Cận, Uy Gia nhiệt tình giới thiệu lý lịch của ông ta. Năm hai mươi bảy tuổi, Lâm Cận quen biết một phụ nữ Hoa kiều con nhà giàu có. Hai người tâm đầu ý hợp, nhanh chóng kết hôn rồi cùng nhau sang Đức. Ông ta gia nhập công ty của bố vợ, một bước lên mây xanh, giành được quyền lực và địa vị mà bất cứ người đàn ông nào cũng mong ước. Điều đáng tiếc nhất trong cuộc đời ông ta là sức khỏe của người vợ có vấn đề nên không thể sinh con. Sau đó tình cảm vợ chồng rạn nứt, Lâm Cận ly hôn rồi rời khỏi công ty của bố vợ, gia nhập SE. Có lẽ cuộc hôn nhân này đã gây tổn thương tâm lý nặng nề cho Lâm Cận nên ông ta luôn giữ khoảng cách với phụ nữ, cũng chẳng hẹn hò cùng ai. Nghe Uy Gia kể, Giản Nhu có cảm giác câu chuyện cuộc đời Lâm Cận nghe rất quen, hình như cô đã từng nghe ở đâu đó. Cô đột nhiên nhớ ra, trước khi qua đời, bố cô từng viết một bài phỏng vấn độc quyền, đối tượng phỏng vấn hình như cũng có quá khứ tương tự. Về đến nhà, Giản Nhu lập tức lục tìm quyển báo cũ. Trước năm mười bốn tuổi, điều mà cô tự hào nhất là nhìn thấy tên bố trên mặt báo. Vì vậy cô cắt tất cả những bài báo của bố dán vào một quyển sổ. Sau khi bố qua đời, cô hầu như không đọc báo giấy nữa. Mỗi lần nhớ bố, cô đều mở quyển sổ, đầu ngón tay chạm vào tên của ông. Giản nhu nhanh chóng giở đến trang cuối cùng. Nơi đó quả nhiên có một bài phỏng vấn Lâm Cận, kèm tấm ảnh chụp ông ta ở cự ly gần. Ông ta mặc bộ đồ giống hệt trong tập ảnh bố cô cất giữ. Nghĩ mãi cũng không ra mối liên quan giữa bố và người đàn ông này, cô liền gọi điện cho mẹ. “Nhu Nhu!” Vừa nghe thấy tiếng mẹ ở đầu bên kia điện thoại, cô liền hỏi ngay: “Mẹ đã bao giờ nghe nói đến một người tên là Lâm Cận chưa ạ?” Giọng bà Giản trở nên căng thẳng ngay tức thì: “Sao tự dưng con lại hỏi về người đó?” “Con tìm thấy tập ảnh ông ta chụp cùng một người phụ nữ do bố để lại. Con nghe nói ông ta đã ly hôn mười năm rồi. Người phụ nữ trong ảnh là ai vậy?” “Ảnh ư?” Bà Giản cao giọng. Dường như ý thức ra điều gì, bà lập tức lấy lại bình tĩnh: “Có lẽ là ảnh chụp trong lúc bố con phỏng vấn ông ta.” “Nhưng những tấm ảnh này giống chụp trộm hơn.” “Nhu Nhu! Bố con đã qua đời mấy năm rồi. Con đừng hỏi nhiều nữa, tất cả đã là quá khứ.” “Làm sao có thể bỏ qua chứ?” Giản Nhu tỏ ra sốt ruột. “Bố con chết không rõ ràng, mẹ và Giản Tiệp bị xe đâm. Mẹ từng nói đó không phải tai nạn ngoài ý muốn còn gì. Mẹ, có phải mẹ biết nội tình, Lâm Cận và người phụ nữ kia có liên quan đến chuyện này, đúng không ạ? Mẹ mau nói cho con biết đi!” Đầu máy bên kia im lặng hồi lâu. Sau đó bà Giản cất giọng run run: “Nhu Nhu! Con hãy nghe mẹ, đừng hỏi nữa! Chúng ta không thể động đến bọn họ. Bố con đã qua đời, hai người hại bố con rơi xuống cũng đã bị bắt. Biết ai là chủ mưu đứng đằng sau, đưa hắn vào tù cũng giải quyết được vấn đề gì? Bố con đâu thể sống lại.” “Lẽ nào mẹ không hận kẻ đó hay sao?” “Tất nhiên là hận. Nhưng bây giờ mẹ không dám mong mỏi điều gì hơn. Chỉ cần con và Giản Tiệp khỏe mạnh, yên lành, không xảy ra sự cố gì là được. Con hiểu ý mẹ chứ?” Bây giờ Giản Nhu mới hiểu, mẹ cô biết ai hại chết bố cô. Không phải bà không muốn đòi lại công bằng cho bố mà do bà sợ hãi. Giản Tiệp đã bị thương một bên chân nên bà không muốn thấy cô gặp bất cứ tổn hại nào. Nhưng cô không cam lòng, bố cô chết một cách oan ức, trong khi người khiến cô nhà tan cửa nát lại có thể nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Dù phải trả cái giá lớn đến mức nào, cô cũng quyết vạch trần sự thật. Không nghe thấy câu trả lời của con gái, bà Giản càng hốt hoảng và sốt ruột: “Nhu Nhu! Con đừng truy cứu, cũng đừng bao giờ đi tìm Lâm Cận. Con nghe rõ chưa?” “Vâng… Con biết rồi ạ! Mẹ yên tâm đi!” Giản Nhu hiểu tính mẹ. Bây giờ dù cô hỏi thế nào, chắc chắn bà cũng không nói, ngược lại còn khiến bà lo lắng hơn. Thế là cô hứa với mẹ một câu để bà yên lòng. Sau khi cúp điện thoại, Giản Nhu lên mạng tìm kiếm thông tin về Lâm Cận. Ngoài câu chuyện cuộc đời đã được công khai và những vụ đầu tư thành công rực rỡ, chẳng còn thông tin gì về ông ta. Cô tìm hết những tấm ảnh có trên Baidu nhưng người phụ nữ duy nhất có liên quan đến ông ta là vợ cũ chứ không phải người đàn bà kia. Tìm không ra đáp án, Giản Nhu lôi tập ảnh của bố ra, xem kĩ từng tấm một. Một phát hiện bất ngờ khiến cô vô cùng kinh ngạc. Trên ngón áp út của người phụ nữ đeo chiếc nhẫn kim cương đắt giá. Nói cách khác, bà ta đã có gia đình. Lẽ nào năm xưa phát hiện Lâm Cận hẹn hò với một phụ nữ đã kết hôn, bố cô cho rằng đây là tin tức sốt dẻo nên mới chụp trộm bọn họ? Những tấm ảnh này liệu có liên quan đến cái chết bất ngờ của bố cô? Giản Nhu đoán, chắc là không. Cho dù Lâm Cận có tình cảm với người phụ nữ đã kết hôn đi chăng nữa thì đó cũng chỉ là câu chuyện phong hoa tuyết nguyệt bình thường. Nếu bị vạch trần, cùng lắm trở thành đề tài lúc trà dư tửu hậu của thiên hạ mà thôi, chẳng ảnh hưởng lớn đến ông ta. Chắc Lâm Cận không đến nỗi vì mấy tấm ảnh mà giết người diệt khẩu. Nhưng khi nhắc đến tên ông ta, mẹ cô tỏ ra vô cùng căng thẳng, tựa như đang che giấu một bí mật to lớn. Đến tận nửa đêm, Giản Nhu vẫn không nghĩ ra manh mối. Cuối cùng cô cắt riêng ảnh chụp người phụ nữ, hôm sau tới nhờ một văn phòng thám tử tư có tiếng giúp cô điều tra. Bởi vì ảnh chụp không rõ, cũng chẳng có thông tin cụ thể nên thám tử tư chỉ có thể thông qua trang phục và đồ trang sức của người phụ nữ để tìm kiếm. Điều này khác nào mò kim đáy bể. Vì vậy sau khi nhận tiền đặt cọc của Giản nhu, họ chỉ nói sẽ cố gắng giúp cô chứ không đưa ra lời cam kết rõ ràng. Từ văn phòng thám tử tư trở về, Giản Nhu lại nghiên cứu tập ảnh. Đúng lúc này Uy Gia đột ngột đến nhà, sắc mặt có vẻ nặng nề. Giản Nhu pha một cốc trà cho anh ta. Anh ta dường như có điều muốn nói nhưng không tiện lên tiếng. “Này Gia! Anh tìm tôi có việc gì phải không?” Cô chủ động hỏi. Uy Gia gật đầu. “Có chút việc…” “Anh cần tôi giúp gì à?” “Ừm… Cứ coi như tôi cần cô giúp đi.” Uy Gia đặt cốc trà xuống bàn, hỏi thẳng: “Cô có biết Ngũ Kiến Phàm không?” Giản Nhu gật đầu. Tuy ít khi theo dõi tin tức nhưng cô cũng từng nghe qua cái tên này. Ngũ Kiến Phàm là nhân vật huyền thoại trong giới IT. Các trò chơi online do anh ta thiết kế rất được ưa chuộng. Ngoài ra, anh ta bỏ học vào năm thứ hai đại học, ra ngoài làm kinh doanh. Với số vốn đầu tư ban đầu chỉ có ba triệu, nhưng dựa vào bộ não thiên tài, chỉ trong ba năm, công ty của anh ta đã trở thành đàn anh trong lĩnh vực giải trí và truyền thông. “Ngũ Kiến Phàm muốn mời cô ăn cơm.” Uy Gia nói. Giản Nhu giật mình. “Hả?” “Chuyện là thế này. Hôm nay, cậu ta hẹn mấy người bạn ăn cơm, muốn mời cô tham dự để điều tiết không khí. Về thù lao, cậu ta nói sẽ trả theo mức giá của ngôi sao hạng nhất.” Là bảo cô đi tiếp khách sao? Đặt chân vào làng giải trí khá lâu, Giản Nhu tất nhiên từng nghe nói đến những buổi “tiệc tùng” kiểu này. Nghe nói không ít ngôi sao nữ từ những buổi tiệc tùng như vậy bắt đầu sa đọa, rơi xuống vực sâu hồng trần. Nhận ra vẻ sợ hãi trên gương mặt cô, Uy Gia giải thích: “Cô yên tâm đi. Đây chỉ là bữa cơm bình thường, không phải như cô nghĩ đâu. Khách cũng toàn là những người có thân phận.” “Này Gia! E rằng tôi không thích hợp với những buổi xã giao thế này. Anh có thể bảo người khác không?” “Người khác không được. Ngũ Kiến Phàm chỉ đích danh cô. Nếu không phải cậu ta bảo cô đi, một cơ hội tốt như vậy, còn lâu mới đến lượt cô.” “Tại sao anh ta lại chỉ định tôi?” “Có lẽ bởi vì gần dây danh tiếng của cô tăng cao. Tiểu Nhu! Thời gian tôi làm quản lý của cô cũng không phải là ngắn, tôi hiểu tính cô. Cô không giống những phụ nữ khác. Ngay cả Nhạc Tổng cô còn không để ý, đạo diễn Nhật Bản cô còn dám đâm… Vì vậy không ít người hẹn “gặp” cô nhưng tôi đều giúp cô từ chối. Nhưng Ngũ Kiến Phàm không phải nhân vật tầm thường, công ty chúng ta đang muốn hợp tác với cậu ta làm một trang truyền thông trên mạng. Ngộ nhỡ vì cô mà hỏng cả kế hoạch lớn của công ty, liệu cô có gánh nổi hậu quả không?” Trách nhiệm nặng nề đè xuống, Giản Nhu bỗng cảm thấy đôi vai như chịu sức nặng ngàn cân. “Nói như vậy, tôi không đi không được sao?” “Trừ khi cô không muốn hoạt động trong làng giải trí nữa.” Giản Nhu đương nhiên vẫn muốn “ăn cơm” nghệ thuật. Bị Nhạc Khải Phi “đóng băng” một lần, cô đã cảm nhận một cách sâu sắc, hoàn cảnh đó “lạnh” đến mức nào. Bây giờ khó khăn lắm mới có cơ hội trở mình, cô không muốn thử lần thứ hai. “Có thật là chỉ ăn cơm, không còn trò gì khác đấy chứ?” Giản Nhu hỏi lại một lần cho chắc chắn. “Đúng là chỉ ăn cơm và uống chút rượu thôi, không có yêu cầu gì khác.” Thấy Giản Nhu vẫn còn do dự, Uy Gia nói: “Hay là vậy đi, cô cứ đi ứng phó một lúc. Tôi sẽ kiếm cớ giúp cô thoát thân.” “Được rồi. Tôi chỉ ăn cơm thôi đấy!” Uy Gia lập tức kéo tay cô. “Chúng ta mau đi thôi!” “Đi đâu cơ? Chúng ta đi ăn cơm ngay bây giờ à?” Giản Nhu thắc mắc. “Tôi đã nhờ một chuyên gia trang điểm nổi tiếng. Bây giờ tôi đưa cô đi trang điểm.” Chuyên gia trang điểm cho Giản Nhu theo tiêu chuẩn ngôi sao bước trên thảm đỏ. Gương mặt được trang điểm tinh tế, những lọn tóc xõa xuống lưng. Thêm vào đó là bộ váy không tay màu da gợi cảm, kiểu mới nhất của một nhãn hiệu Hàn Quốc, khiến đường cong cơ thể cô ẩn hiện, vô cùng quyết rũ. Quả nhiên không hổ danh là kiệt tác của chuyên gia có tiếng, mọi nét đẹp tiềm ẩn của Giản Nhu đã được tôn lên triệt để, ngay cả Uy Gia cũng phải “chậc chậc” tán thưởng. Bốn giờ chiều, một chiếc xe sang trọng đến đón Giản Nhu, đưa cô tới một nhà hàng tư nhân cao cấp ở gần Tây Đơn. Nơi này từng tiếp đón vô số nguyên thủ và nhân vật danh tiếng lẫy lừng, đủ thấy đẳng cấp đến mức nào. Lần đầu tiên đặt chân vào nhà hàng nổi tiếng của Bắc Kinh, Giản Nhu còn tưởng mình vừa xuyên không đến thế giới xa xưa. Bên trong là một khu tứ hợp viện cổ kính và yên tĩnh, toát ra vẻ trang nhã và tôn quý, có kiến trúc như vương phủ đời Thanh. Thảo nào phí hội viên của nhà hàng này cao khủng khiếp như vậy, đúng là tiền nào của nấy. Giản Nhu vừa đi qua ao sen, một người đàn ông trẻ tuổi bước tới nghênh đón. Anh ta hơi cúi người, lịch sự giơ tay ra. “Xin chào Giản tiểu thư! Tôi là Ngũ Kiến Phàm, rất vui được gặp cô.” Giản Nhu nhẹ nhàng bắt tay anh ta. “Ngũ Tổng, nghe danh anh đã lâu.” Trước kia cô cứ tưởng mấy anh chàng nhà giàu đều chơi bời và trăng hoa như Nhạc Khải Phi. Nhưng sau Diệp Chính Thần, lại được gặp một người đàn ông trẻ trung, diện mạo sáng sủa, lịch sự, khiêm nhường như Ngũ Kiến Phàm, cô mới biết suy nghĩ của mình hết sức thiển cận. Ngũ Kiến Phàm đích thân dẫn Giản Nhu vào phòng VIP. Trong phòng đã có bốn, năm người cả nam lẫn nữ. Tuy không quen biết nhưng cô cũng nhìn ra họ không phải là người bình thường. Ngũ Kiến Phàm giới thiệu một lượt rồi mời Giản Nhu ngồi vào chỗ bên cạnh vị trí đầu tiên. Cách cô hai chiếc ghế trống là một cô gái có phong thái quý phái. Nếu Giản Nhu nhớ không nhầm, tên cô ta là Dụ Nhân. Chẳng hiểu tại sao cô không thích Dụ Nhân. Có lẽ vì lúc Ngũ Kiến Phàm giới thiệu, cô ta tỏ ra lạnh nhạt với cô, hoặc do từ người cô ta toát ra vẻ lạnh lùng, xa cách. Chỉ trong mấy phút mà Dụ Nhân liên tục cúi xuống xem đồng hồ, tâm trạng rất không tập trung. “Em sốt ruột rồi à?” Ngũ Kiến Phàm nở nụ cười đầy thâm ý. “Diệp thiếu vừa gọi điện. Máy bay bị trễ giờ nên cậu ấy vừa mới đón được người, bây giờ đang ở trên đường cao tốc sân bay.” “Diệp thiếu đích thân đi đón ư?” Anh chàng họ Lý ngồi bên cạnh Ngũ Kiến Phàm lên tiếng hỏi. “Ai mà quan trọng thế?” “Anh Vĩ chứ còn ai vào đây nữa!” Một người đáp. Nghe cách xưng hô quen thuộc này, trái tim Giản Nhu đập nhanh một nhịp. Cô bất giác nhớ tới Trịnh Vĩ. Thời khắc này, chắc anh đã ở cùng một thành phố với cô, có thể cách cô không xa lắm. Không biết tối nay anh ăn cơm với bạn đến mấy giờ. Ngộ nhỡ anh về sớm, không thấy cô, nhất định sẽ hỏi cô đi đâu. Cô nên trả lời thế nào đây? Nói là ăn cơm và uống rượu với đàn ông? Không biết anh sẽ nghĩ gì. Nói dối công ty có hoạt động? Cô lại không muốn, bởi vì anh rất tin tưởng cô… Trong lúc nghĩ ngợi lung tung, Giản Nhu vẫn lờ mờ nghe thấy cuộc trò chuyện của mấy người đàn ông. “Anh Vĩ cũng đến sao? Đến nửa năm nay em không gặp anh ấy rồi. Lần nào hẹn ra ngoài chơi anh ấy cũng nói không rảnh.” Anh chàng họ Lý lên tiếng. Người ở phía đối diện nở nụ cười mờ ám. “Cậu không xem hôm nay Ngũ Tổng mời ai à? Anh Vĩ có thể không đến sao?” Ngũ Kiến Phàm tiếp lời: “Các cậu cứ làm như anh ấy trọng sắc khinh bạn không bằng. Tôi chỉ nói hôm nay có món quà bí mật chứ không tiết lộ tặng thứ gì.” “Món quà bí mật ư? À…” Mọi người đều cười. Giản Nhu bỗng cảm thấy vô cùng bất an. Nếu “món quà bí mật” mà bọn họ nhắc tới là cô, vậy thì tối nay rất có thể cô sẽ gặp phiền phức. Cô cúi đầu uống trà, im lặng lắng nghe. Anh chàng họ Lý lại lên tiếng: “Lâu lắm chúng ta không chơi rồi, tay em ngứa ngáy chết đi được. Tối nay chúng ta tới biệt thự của anh Vĩ chơi thâu đêm đi! Không thắng anh ấy một lần, em ngủ không ngon giấc.” “Chơi thâu đêm? Cậu cho rằng tối nay anh ấy rảnh rỗi sao?” “À…” Tuy không thể hiểu bọn họ đang nói chuyện gì nhưng Giản Nhu có thể đoán ra người sắp xuất hiện là một nhân vật quan trọng. Nếu không, Ngũ Kiến Phàm cũng chẳng cố tình bỏ ra một khoản tiền lớn mời cô đến đây để lấy lòng anh ta. Cô bất giác có chút hiếu kỳ về đối phương. Mọi người nhẫn nại chờ đợi tầm nửa tiếng đồng hồ, ngoài cửa cuối cùng cũng có động tĩnh. Sau vài tiếng gõ nhè nhẹ, cánh cửa từ từ mở ra. Cô nhân viên cao ráo dẫn khách đi vào phòng. Ngũ Kiến Phàm lập tức đứng dậy nghênh đón. Giản Nhu đưa mắt về phía cửa, lập tức nhận ra người đàn ông vừa đi vào là Diệp Chính Thần, bạn thân của Trịnh Vĩ. Cô hơi nhíu mày, Trịnh Vĩ nói tối nay ăn cơm với Diệp Chính Thần. Sao anh ta lại… Sau đó một dáng người vô cùng quen thuộc xuất hiện trong tầm nhìn của Giản Nhu. Đầu óc cô như nổ tung. Tiếng cười của Trịnh Vĩ vang lên bên tai. “Chẳng phải cậu nói có món quà bí mật sao? Món quà ở…” Anh lập tức im lặng khi nhìn thấy Giản Nhu. Trong giây phút trầm mặc ngắn ngủi, Giản Nhu thấy vẻ mặt anh thể hiện sự kinh ngạc, sau đó là mừng rỡ. Nhưng tựa hồ nghĩ ra điều gì, thần sắc của anh đóng băng trong giây lát. Cô không nhìn thấy vẻ mặt của mình nhưng cũng có thể đoán ra nó biến đổi không ngừng. Bởi vì vừa trông thấy Trịnh Vĩ, cô cũng rất ngạc nhiên và vui mừng, tựa như tình cờ gặp được người mình tin tưởng trong lúc cô đơn và bất lực, chỉ hận không thể lập tức lao vào lòng anh, nhưng giây tiếp theo, chợt nhớ đến cuộc trò chuyện của Ngũ Kiến Phàm và bạn bè anh ta, cô đột nhiên cảm thấy người đàn ông trước mặt trở nên xa lạ. Anh không còn là cậu thiếu niên đi xe đạp chở cô về nhà, cũng không phải là Trịnh Vĩ đưa cô tới một khách sạn rẻ tiền để xem Titanic. Người đàn ông trước mặt cô sáng chói như vì tinh tú trên bầu trời, thuộc về thế giới mà cô không thể với tới. Sau đó Giản Nhu lại nghĩ đến nguyên nhân mình xuất hiện ở nơi này. Công ty quản lý nhận của Ngũ Kiến Phàm “tiền ăn cơm” lên đến sáu chữ số để anh ta biến cô thành món quà bí mật tặng Trịnh Vĩ. Bởi vì điều này, cô và thế giới của anh như càng cách xa, còn xa hơn cả gái điếm và khách làng chơi.

.