Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cho dù duyên mỏng - Leo cao - Chương 38

tiếp theo.

Có tiếng gõ cửa nhè nhẹ ở phía sau. Giản Nhu quay đầu, thấy một người phụ nữ ngoài năm mươi có gương mặt hiền từ đang bê bát mì bốc khói nghi ngút đứng ngoài cửa, mỉm cười với bọn họ. Trịnh Vĩ mở cửa, cầm bát mì đưa đến trước mặt cô. “Vừa rồi em chỉ uống rượu mà chưa ăn gì. Em ăn một chút đi, không lát nữa dạ dày lại đau bây giờ.” Giản Nhu nhận bát mì nóng hổi, sống mũi cay cay. Cho dù chuyện tình của cô và anh sau này không có kết quả, cô cũng không bao giờ hối hận. Ăn xong, Trịnh Vĩ dẫn Giản Nhu lên phòng ngủ. Dưới ánh đèn dìu dịu, anh giúp cô cởi quần áo. Cô không phản kháng cũng chẳng nghênh hợp mà lặng lẽ quan sát xung quanh. Phòng ngủ này còn rộng hơn căn hộ của cô, được thiết kế theo phong cách châu Âu tinh tế. Giản Nhu có cảm giác không chân thực, tựa như đây chỉ là một giấc mộng đẹp mà thôi. Cô bị anh đẩy xuống giường. Chiếc giường vô cùng mềm mại, nằm trên đó có cảm giác bồng bềnh. Giản Nhu túm lấy cánh tay anh như sợ không cẩn thận sẽ bị rơi tự do trong không trung. Phát hiện người cô cứng đờ, Trịnh Vĩ liền dừng động tác. “Em không quen với nơi này phải không?” Cô đúng là không quen với sự xa hoa ở đây. “Thật ra anh cũng không quen. Anh vẫn thích nhà em hơn, đặc biệt là chiếc giường của em. Lần đầu tiên nhìn thấy, anh đã muốn ngủ ở đó. Đáng tiếc cho đến bây giờ anh vẫn chưa có cơ hội.” Trịnh Vĩ nói. Giản Nhu bị anh chọc cười. Người đàn ông trước mặt lại trở nên chân thực. Anh vẫn là Trịnh Vĩ dám cưỡng hôn cô giữa chốn đông người hôm nào. Thấy cô có ý không muốn, anh cũng chẳng miễn cưỡng. Anh kéo chăn đắp lên người cô, điều chỉnh đèn tối đi rồi hôn lên trán cô. “Bây giờ muộn rồi, chắc em cũng đã mệt. Em cứ ngủ trước đi!” Thấy anh chuẩn bị rời đi, Giản Nhu liền kéo tay anh. “Trịnh Vĩ!” “Sao thế?” Cô liền ngồi dậy ôm anh. “Em rất nhớ anh!” “Em đừng quyến rũ anh… Anh không chịu nổi đâu.” “Em đâu có quyến rũ anh… Quyến rũ là phải thế này…” Giản Nhu cởi cúc áo của anh, hôn một đường từ cổ xuống ngực. Cho tới khi không chịu nổi tiết tấu chậm chạp của cô, Trịnh Vĩ liền đè cô xuống giường, mang đến cho cô từng đợt sóng long trời lở đất theo nhịp điệu quen thuộc của anh. Kết thúc cuộc “tiểu biệt thắng tân hôn”, Giản Nhu nằm trong lòng Trịnh Vĩ, toàn thân mệt nhoài nhưng tâm trạng vô cùng hạnh phúc. Tối qua mất ngủ, hôm nay uống không ít rượu, lại vận động kịch liệt nên cô nhanh chóng thiếp đi. Đến khi Giản Nhu ngủ say, Trịnh Vĩ mới nhẹ nhàng bỏ tay ra khỏi người cô, mặc quần áo, đi xuống tầng dưới. Ở phòng khách, mọi người vẫn đang sát phạt nhau quanh bàn mạt chược. Nhìn thấy Trịnh Vĩ, người đàn ông họ Phó lập tức đứng lên, nhường chỗ cho anh. Diệp Chính Thần liếc nhìn gương mặt tươi tỉnh của Trịnh Vĩ. “Giải quyết xong rồi à?” “Còn phải hỏi sao?” “Lâu thế! Bọn em chơi được bốn ván rồi. Em còn cá cược với mọi người, trong vòng mười phút đổ lại, anh nhất định sẽ giải quyết xong.” Trịnh Vĩ cầm tách trà, uống một ngụm. “Thế mà gọi là lâu à? Tôi đã “tốc chiến tốc thắng” rồi đấy!” “Chiến rồi ư?” Diệp Chính Thần nhạy bén nắm bắt từ quan trọng. “Thảo nào lâu thế!” Anh chàng họ Lý lên tiếng: “Đã không anh? Trước kia xem trên ti vi chỉ thấy cô ấy khá xinh, thân hình hoàn hảo, không ngờ ngoài đời còn xinh hơn, làn da mơn mớn như có thể bấm ra nước ấy, sờ vào chắc đã lắm…” Chưa nói hết câu, anh ta liền bị Trịnh Vĩ đạp mạnh một cái. Anh ta hét lên một tiếng: “A! Sao anh lại đá em?” Trịnh Vĩ nghiến răng: “Vợ tôi mà cậu cũng dám tơ tưởng, còn ở ngay trước mặt tôi nữa…” “Vợ anh ư? Anh thật lòng đấy à?” “Cậu không nhận ra sao?” Nghe giọng nói lạnh lẽo của Trịnh Vĩ, anh chàng họ Lý gật đầu. “Bây giờ em nhận ra rồi.” *** Ván mạt chược đến sáng mới kết thúc. Lần đầu tiên trong đời Trịnh Vĩ bị thua. Anh chàng họ Lý hớn hở ra về. Diệp Chính Thần lười không đi, nói với Trịnh Vĩ: “Em lên tầng trên ngủ.” “Nhớ vào phòng dành cho khách.” Trịnh Vĩ không quên nhắc nhở anh ta. “Dù anh bảo em ngủ ở phòng anh, em cũng không thèm.” Dõi mắt theo Diệp Chính Thần cho tới khi anh ta rẽ vào phòng bên cạnh, Trịnh Vĩ mới yên tâm cúi đầu xem tập giấy tờ Ngũ Kiến Phàm vừa đưa cho mình. “Đây là báo cáo đánh giá công ty. Anh hãy xem đi!” Anh đọc lướt qua rồi trả lại Ngũ Kiếm Phàm. “Cậu cũng biết tôi không hiểu mấy thứ này. Cậu có thể cho tôi số liệu đơn giản một chút, tốt nhất chỉ cần ghi tôi chiếm bao nhiêu phần trăm cổ phần, trị giá bao nhiêu tiền là được.” “Với tư cách một nhà đầu tư, anh không thể chuyên nghiệp hơn được sao?” “À, đúng rồi! Nghe nói cậu chuẩn bị hợp tác với công ty truyền thông Thế kỷ đấy à?” “Ừm!” Ngũ Kiến Phàm cảm thấy có chút an ủi khi Trịnh Vĩ tỏ ra quan tâm đến dự án của công ty. “Nói vậy thì chắc cậu quen biết lãnh đạo cấp cao của công ty đó?” “Ừm!” Ngũ Kiến Phàm chợt hiểu ra vấn đề. “Không phải anh muốn tôi đánh tiếng với bọn họ để họ chiếu cố đến vợ anh đấy chứ?” Trịnh Vĩ đáp: “Cũng không cần chiếu cố. Cậu chỉ cần nói với họ đừng để cô ấy tham gia tiệc tùng xã giao là được.” “Anh không muốn cô ấy nổi tiếng sao?” “Một khi nổi tiếng, cô ấy dễ chìm đắm trong danh lợi. Nơi lắm thị phi như làng giải trí, tôi hy vọng cô ấy sớm nhìn thấu rồi tránh càng xa càng tốt.” “Xem ra anh đúng là thật lòng, còn bắt đầu lên kế hoạch cho tương lai của cô ấy.” Trịnh Vĩ không phủ nhận. Anh đã hứa chịu trách nhiệm với cô cả đời, vậy thì anh cũng phải dự tính chuyện tương lai của hai người. Thật ra, trước đây anh không bận tâm chuyện cô làm nghề gì, đi theo con đường nào, nhưng ông già có tư tưởng phong kiến cổ hủ ở nhà nghe nói anh yêu nữ diễn viên thì lập tức đập bàn bắt anh cắt đứt quan hệ, còn nói làng giải trí bát nháo, chẳng có đứa con gái nào trong sạch. Tuy sự kiện xảy ra ở Nhật Bản khiến ông già ít nhiều thay đổi cách nhìn về Giản Nhu nhưng ông vẫn không đồng ý để một “con hát” bôi nhọ gia phong nhà họ Trịnh. Anh không định nói cho Giản Nhu biết những chuyện này. Cô đã cảm thấy bất an khi biết thân phận của anh, bây giờ mà biết người nhà của anh cực lực phản đối, cô sẽ càng thiếu cảm giác an toàn. Những trở ngại to lớn này nên do người đàn ông gánh vác..