Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cho dù duyên mỏng - Leo cao - Chương 39

CHƯƠNG 9 Duyên diệt.

Kể từ hôm qua đêm ở ngôi biệt thự, Trịnh Vĩ không đưa Giản Nhu đến đó lần nào nữa. Vào dịp cuối tuần được nghỉ, anh đều tới nhà cô, cùng cô ăn bữa cơm đạm bạc để giảm cân, cùng cô xem phim truyền hình thần tượng, cùng cô uống loại trà gói kém chất lượng. Một hôm, Trịnh Vĩ hỏi Giản Nhu có muốn gặp bố mẹ anh không. Cô ngẫm nghĩ hồi lâu rồi khẽ đáp: “Em vẫn chưa chuẩn bị tinh thần, để tính sau đi.” Kể từ lúc đó, anh không bao giờ nhắc đến người nhà, còn cô cũng chẳng đả động. Cô luôn cho rằng người cô yêu là Trịnh Vĩ, chẳng liên quan đến bố mẹ anh. Sau này, Giản Nhu mới phát hiện mình đã hoàn toàn sai lầm. Ba tháng sau, bộ phim điện ảnh Cuộc đời đen tối được đề cử nhiều giải thưởng ở Liên hoan phim Tokyo. Cũng không rõ diễn xuất của Giản Nhu được ban giám khảo công nhận hay sự kiện bạo lực để lại ấn tượng sâu sắc với bọn họ, chỉ biết cô có tên trong danh sách đề cử giải Diễn viên mới xuất sắc. Dù cuối cùng không nhận được giải thưởng này nhưng thông tin về cô lại một lần nữa tràn ngập trên các trang báo giải trí. Theo đà danh tiếng ngày càng tăng cao, lời mời đóng phim và quảng cáo cũng đến tới tấp. Giản Nhu thường xuyên theo đoàn làm phim đi khắp nơi nên cơ hội gặp Trịnh Vĩ ngày càng hiếm hoi. Để chiều theo lịch trình của cô, hễ đến ngày nghỉ là Trịnh Vĩ liền tới nơi cô đóng phim, dõi theo cô từ xa. Còn Giản Nhu chỉ có thể nhân lúc không ai để ý, lén trò chuyện với anh vài câu. Khi cô thấy áy náy, nói lời xin lỗi, anh đều mỉm cười, nói: “Không sao! Ngày tháng còn dài.” Một lần, Giản Nhu tới thành phố S quay phim tuyên truyền. Trịnh Vĩ liền xin nghỉ để đến gặp cô. Nhưng hôm đó lịch trình của cô kín mít. Đến lúc cô bớt chút thời gian đến khách sạn tìm anh, anh đã quay về trường, chỉ để lại một cuốn tạp chí giải trí. Không cần mở ra, cô cũng biết bên trong đăng tin đồn tình cảm giữa cô và nam diễn viên chính của bộ phim mới, có cả ảnh kèm theo. Hai chữ “giải trí” trên trang bìa như mũi kim đâm vào trái tim cô. Cô xé nát quyển tạp chí nhưng không thể xé bỏ sự giả dối của cái ngành này. Cô lập tức gọi điện cho Trịnh Vĩ, muốn giải thích với anh. Điện thoại có tín hiệu nhưng không ai bắt máy. Nghe từng hồi chuông kéo dài, Giản Nhu không thể kiềm chế, bật khóc thành tiếng. Cô vừa thấy tủi thân vừa mệt mỏi, nhiều hơn là cảm giác xót xa, thương xót người đàn ông yêu cô, vì cô mà phải gánh chịu tất cả. Giản Nhu đang khóc thì điện thoại đổ chuông. Cô vội lau nước mắt, cầm di động. Lần này là mẹ cô gọi, hỏi xem có phải cô yêu nam diễn viên đó không. Giản Nhu cố gắng kiềm chế tiếng nấc nghẹn nhưng bà Giản vẫn nhận ra điều bất thường. Bà liền truy vấn: “Nhu Nhu! Con không sao đấy chứ? Đã xảy ra chuyện gì thế?” “Mẹ! Con không muốn làm diễn viên nước! Cứ tiếp tục như vậy, kiểu gì con cũng sẽ mất anh ấy.” “Con yêu cậu nam diễn viên kia thật sao?” Giản Nhu ra sức lắc đầu. “Không phải đâu ạ! Đó chỉ là chiêu tuyên truyền phim mới mà thôi. Con và anh ta ở bên ngoài chẳng nói với nhau mấy câu. Con yêu người khác. Con muốn ở bên anh ấy, con không muốn mất anh ấy!” “Được! Được!” Bà Giản cất giọng dịu dàng. “Con thích thì hãy ở bên cậu ấy, giải thích rõ với cậu ấy về tin đồn, đừng để cậu ấy đau lòng. Từ xưa đến nay mẹ không thích con gia nhập làng giải trí. Ngành này quá phức tạp, con gái dễ chịu thiệt thòi, như vụ ở Nhật Bản ấy. Số tiền con gửi đã đủ đóng học phí cho Tiểu Tiệp, chân con bé cũng ổn rồi, không cần con lo lắng nữa. Con còn trẻ, nên có dự tính cho bản thân.” Những lời an ủi của mẹ khiến Giản Nhu lấy lại được bình tĩnh, càng hạ quyết tâm rút khỏi làng giải trí. Nghe thấy tín hiệu một cuộc điện thoại khác đang gọi tới, Giản Nhu liếc nhìn màn hình, là số của văn phòng thám tử tư. Mấy tháng qua, cô thường liên lạc với văn phòng thám tử tư để hỏi về tiến triển của cuộc điều tra nhưng lần nào bọn họ cũng bảo đã có chút manh mối, cần đợi thêm một thời gian. Sau đó cô không gọi cho họ nữa. Không ngờ họ lại chủ động liên lạc với cô. Giản Nhu trò chuyện với mẹ vài câu rồi chấm dứt cuộc điện thoại, sau đó gọi cho văn phòng thám tử tư. Cô trợ lý báo cho cô biết, bọn họ đã điều tra ra người phụ nữ trong ảnh nhưng không tiện trao đổi qua điện thoại, mời cô đến chỗ họ một chuyến. Trở về Bắc Kinh, Giản Nhu liền đến văn phòng thám tử tư. Xem qua tập tài liệu, cô không dám tin vào mắt mình. Người phụ nữ tên là Lữ Nhã Phi. Chồng bà ta chính là Trịnh Diệu Khang, một trong số hơn mười thượng tướng của Trung Quốc. Đọc đến lý lịch của người phụ nữ này, Giản Nhu bất giác toát mồ hôi lạnh. Một khi có quan hệ mờ ám với một người đàn bà như vậy, chắc chắn Lâm Cận sẽ phải hết sức thận trọng và sợ bị tiết lộ. Rốt cuộc là tình yêu sâu sắc đến mức nào mà ông ta dám động đến cả vợ của Trịnh Diệu Khang? Giản Nhu ngẫm đi nghĩ lại vẫn thấy khó tin. Cô quan sát tay thám tử tư ngồi đối diện. Đằng sau cặp kính trắng gọng đen của người đàn ông trung niên là đôi mắt thận trọng và thấu suốt. “Chú có chắc chắn là bà ta không?” Cô hỏi lại một lần nữa. “Bởi vì cô không cho thông tin cụ thể nên chúng tôi chỉ có thể dựa vào diện mạo và phục sức để xác nhận. Cũng không loại trừ khả năng sai sót nhưng rất nhỏ. Cô hãy đối chiếu hai tấm ảnh này.” Ông ta chỉ vào chiếc nhẫn trên ngón tay Lữ Nhã Phi và người đàn bà kia. “Cô xem, hai chiếc nhẫn kim cương Tiffany số lượng có hạn này hoàn toàn giống nhau. Còn nữa, bên dưới dái tai của bà ta có nốt ruồi bé bằng hạt đậu. Chi tiết này hoàn toàn trùng khớp. Vì vậy chúng tôi cho rằng, khả năng hai người là một chính xác đến chín mươi chín phần trăm.” Giản Nhu xem xét kĩ hai tấm ảnh. Quãng thời gian bốn năm không để lại nhiều dấu vết trên gương mặt Lữ Nhã Phi, dung nhan của bà ta hầu như không thay đổi. Hơn nữa, xương ngón tay của bà ta giống hệt. Nghe nói con người có thể giống nhau về diện mạo nhưng chân tay mỗi người một kiểu. Nếu người có mối quan hệ ngoài luồng với Lâm Cận thật sự là Lữ Nhã Phi, vợ của Trịnh Diệu Khang, vậy thì Lâm Cận phải che giấu bí mật này bằng bất cứ giá nào. Bố cô vô tình chụp được ảnh bọn họ, Lâm Cận làm sao có thể tha cho ông? Giản Nhu bất chợt nhớ lời mẹ cô khi nhắc đến Lâm Cận: “Con hãy nghe mẹ, đừng hỏi nữa! Chúng ta không thể động đến bọn họ… Bây giờ mẹ không dám mong mỏi điều gì hơn. Chỉ cần con và Giản Tiệp khỏe mạnh, yên lành, không xảy ra sự cố gì là được. Con hiểu ý mẹ chứ?” Máu trong người như đông lại, ngón tay Giản Nhu run run. Nhất định là bọn họ, họ đã giết người diệt khẩu để che đậy mối quan hệ bất chính của mình. Thậm chí họ còn ra tay tàn nhẫn với những người trói gà không chặt là mẹ và em gái cô. Giản Nhu đọc mấy lượt tài liệu. Trên đó chỉ có thông tin cơ bản về Lữ Nhã Phi, không có nội dung quan trọng. “Chỉ có bấy nhiêu thôi sao?” Cô hỏi. “Chúng tôi chỉ có thể điều tra được từng đó thông tin trong phạm vi cho phép.” Đúng rồi. Đây không phải phim điện ảnh, thám tử tư cũng chỉ được quyền điều tra, thu thập chứng cứ trong phạm vi pháp luật cho phép, còn liên quan đến vấn đề cá nhân thì coi như không hợp pháp. Cô hỏi thăm dò: “Nếu tôi trả thêm tiền, chú có thể giúp tôi điều tra bà ta thường qua lại với những ai, thường đi đâu, cả quá khứ của bà ta…” “Chúng tôi thật sự không thể giúp cô.” Đối phương không chút do dự, lập tức từ chối. “Người khác thì không sao, nhưng phu nhân của quan chức như bà ta, chúng tôi không dám hành động bừa bãi. Ngộ nhỡ bị phát hiện và truy cứu thì là tội lớn chứ chẳng đùa. Nói thật, nếu ngay từ đầu biết bà ta là ai, chúng tôi đã không nhận vụ này.” Thấy vẻ mặt lo lắng của thám tử tư, cuối cùng Giản Nhu cũng hiểu vì sao mẹ không cho cô biết sự thật. Trước quyền thế, sự thật chẳng là gì cả. Sau khi thanh toán nốt khoản còn lại, Giản Nhu đến hai văn phòng thám tử tư nhỏ hơn nhưng cô đều nhận được câu trả lời tương tự. Không ai dám nhận sự ủy thác của cô, dù cô trả cao đến mấy. Sau đó Giản Nhu bắt xe tới mộ của bố. Ánh nắng vàng rực rỡ của buổi chiều chiếu xuống bia đá lạnh lẽo. Trên di ảnh, bố mãi mãi có gương mặt trẻ trung với nụ cười rạng rỡ. Cô ngồi xuống bên cạnh mộ. Nhớ tới cảnh bố vừa dắt tay mình vừa ngâm nga bài đồng dao, mắt cô cay cay. “Bố! Tại sao người phạm lỗi là bọn họ mà người nằm trong lòng đất lạnh lẽo lại là bố, người bị thương một bên chân là Giản Tiệp, người bị nhà tan cửa nát lại là con?” Chỉ có tiếng gió thổi lá cây xào xạc trả lời câu hỏi của cô, “Bất kể phải trả một cái giá thế nào, con cũng không bỏ qua cho bọn họ. Dù không thể khiến họ đền mạng, con cũng không để họ sống yên ổn,” Giản Nhu đốt tài liệu của văn phòng thám tử tư trước mộ bố. Cô đã hạ quyết tâm, nếu chẳng có cách nào trả thù, Không thể dùng pháp luật trừng trị tội ác của bọn họ, cô sẽ công khai những tấm ảnh bố để lại, khiến họ thân bại danh liệt. Trước đó, cô phải đi Canada một chuyến. Cô muốn hỏi rõ mẹ chuyện xảy ra năm xưa. Tiếp theo cô sẽ tìm cơ quan truyền thông hoặc lợi dụng trang Web của nước ngoài để tiết lộ vụ này. Cô không tin thế giới không có công lý, không có nhân quả báo ứng. Ngồi ở nghĩa trang cho đến khi hoàng hôn buông xuống, Giản Nhu mới đứng dậy ra về. Lúc đi ra ngoài đường, cô lại rút điện thoại ra xem, vẫn không có cuộc gọi nhỡ hoặc tin nhắn chưa đọc. Đã ba ngày trôi qua kể từ lúc Uy Gia bố trí để cô và nam diễn viên chính Giang Tịch Thành cùng ăn cơm và đi dạo Trường Thành để tạo scandal, gây sự chú ý, Trịnh Vĩ không gọi một cuộc điện thoại cho cô. Giản Nhu nhắn tin giải thích, anh chỉ nhắn lại một câu: “Sau khi ở cùng em, anh mới phát hiện thì ra anh không được chừa mặt trước thiên hạ.” Cô biết Trịnh Vĩ đang tức giận, vì cô có thể cùng người đàn ông khác diễn cảnh hạnh phúc trước công chúng, còn bạn trai danh chính ngônt thuận là anh bị giấu vào một góc không ai nhìn thấy. Ngay cả nhẫn kim cương anh tặng cô, cô cũng không dám đeo. Chắc chẳng có người đàn ông nào chịu nổi điều đó, huống chi một người kiêu ngạo như Trịnh Vĩ. Ngày mai là thứ Bảy, Giản Nhu nói hết nước hết cái, xin Uy Gia cho nghỉ hai ngày để ở bên Trịnh Vĩ, dỗ ngọt anh, nhưng dường như anh vẫn tức giận, đến giờ vẫn không liên lạc với cô. Cô không kìm được, bấm số của anh. Tuy nhiên cô chỉ nghe được giọng thông báo máy móc: “Số điện thoại bạn vừa gọi không nằm trong vùng phủ sóng hoặc tắt máy.” Khi Giản Nhu về đến nhà thì trời đã tối. Cô ủ rũ mở cửa, bất ngờ phát hiện trong nhà bật đèn sáng, trước cửa xuất hiện đôi giày da quen thuộc. Cô xúc động đảo mắt quanh phòng, tâm trạng nặng nề và u ám tan biến, chỉ còn lại niềm vui tràn ngập. Sau đó cô nhìn thấy một cảnh tượng ấm áp mà cả đời cô không bao giờ quên. Ngoài ban công, quần áo đã được giặt sạch phấp phới trong làn gió. Chiếc sofa vốn lộn xộn giờ trở nên ngay ngắn, đồ đạc vứt lung tung đã trở về vị trí của chúng. Còn người đàn ông cô nhớ nhung đứng cạnh cửa phòng ngủ, áo sơ mi đen xắn đến khuỷu tay, cổ áo mở rộng, để lộ làn da rám nắng khỏe mạnh. Dáng vẻ của anh lúc này trông vô cùng gợi cảm. Giản Nhu lao vào lòng anh với tốc độ nhanh nhất có thể. Cô yêu người đàn ông này chết đi được, chỉ hận không thể khắc tên anh trong lục phủ ngũ tạng và mạch máu của mình. “Anh về từ lúc nào thế? Sao không gọi điện cho em?” Giản Nhu cất giọng xúc động. Trịnh Vĩ bình thản trả lời: “Anh cố ý về trước một ngày, xem em có yêu đương vụng trộm với Giang Dịch Thành ở sau lưng anh hay không.” Anh đã không còn tức giận nên mới nói đùa với cô. Giản Nhu được đằng chân lân đằng đầu: “Nếu có ý đó, em cũng đâu ngốc đến mức vụng trộm ở nhà, để anh bắt gian tại giường?” “Hả? Xem ra em thông minh hơn anh. Sau này anh phải đề cao cảnh giác mới được.” Giản Nhu ngẩng đầu, kiễng chân hôn lên môi anh. “Anh khỏi cần mất công vô ích. Cuộc đời này em chỉ biết có anh, dù anh không cần em nữa, em cũng không đi theo người đàn ông khác.” “Em yêu anh như vậy sao?” Trịnh Vĩ mỉm cười. “Vâng!” Anh cầm bàn tay trái của cô, vân vê ngón giữa trống không, cố tình cất giọng trách móc: “Bao giờ em mới cho anh danh phận đây?” Giản Nhu đặt hai tay lên vai Trịnh Vĩ, nhìn sâu vào mắt anh. “Tháng sau em sẽ đi Canada thăm mẹ và em gái, anh có thể đi cùng em không?” “Chắc không được. Em biết đấy, anh không thể tùy tiện xuất ngoại.” Nghe anh nói vậy, cô mới nhớ ra. “Ừ nhỉ! Nhưng không sao, trước sau gì cũng có cơ hội.” “Anh sẽ nghĩ cách. Hay là anh thu xếp để em gặp mẹ anh trước? Bà rất muốn gặp em.” Giản Nhu đưa mắt về phía cây xương rồng xanh mướt trên bệ cửa sổ rồi gật đầu. “Được thôi! Con dâu xấu xí sớm muộn cũng phải gặp mẹ chồng. Bất kể bác gái thích hay không, em nhất định sẽ cố gắng hết sức.” “Em yên tâm đi! Bố mẹ anh là hai phong cách hoàn toàn trái ngược. Bà rất yêu thương anh, chỉ cần là thứ anh thích, mẹ anh chưa bao giờ từ chối.” Nghe khẩu khí của Trịnh Vĩ, cửa ải mẹ chồng tương lai có vẻ dễ dàng vượt qua. Tuy nhiên ông bố chồng tương lai có tư tưởng phong kiến bảo thủ hơi phiền phức một chút, cô phải sớm chuẩn bị tâm lý mới được. Ăn tối xong, Giản Nhu pha gói trà mới mua. Trịnh Vĩ ngửi ngửi rồi chau mày. “Em đổi trà đấy à?” “Anh không thích sao? Em mua loại giống ở nhà anh, em tưởng anh thích vị đó.” Trịnh Vĩ đặt cốc trà xuống bàn, mỉm cười, ôm lấy cô. “Đối với anh, uống loại nào cũng thế thôi. Vẫn là… em hợp khẩu vị của anh nhất.” Nói xong, anh cúi xuống định hôn cô. Giản Nhu ngả người về phía sau né tránh. “Việc gì phải vội thế, chúng ta có thể nói chuyện tình cảm trước không?” Trịnh Vĩ bế cô lên. “Anh đã nhịn một tháng rồi. Chúng ta lên giường từ từ nói chuyện…” “Lúc ở trên giường, anh có nói chuyện tình cảm với em bao giờ đâu!” “Thế à? Chẳng phải từ trước đến nay chúng ta luôn nói chuyện tình cảm ở trên giường hay sao?” Đây chính là sự khác biệt về bản chất giữa đàn ông và phụ nữ. Phụ nữ luôn cho rằng nói chuyện tình cảm bằng miệng, còn đàn ông thì cảm thấy dùng thân thể sẽ càng khắc cốt ghi tâm. Bất chấp sự phản kháng của Giản Nhu, Trịnh Vĩ bế cô đi vào phòng ngủ, đè cô xuống giường. Nhân lúc anh cởi áo, cô liền nhổm dậy. “Nhưng anh vừa tắm rồi, còn em vẫn chưa.” “Lại tắm nữa? Sao lần nào vào thời khắc then chốt, em cũng đi tắm thế?” “Ai bảo anh lần nào… cũng triệt để như vậy?” Cô vẽ vòng tròn lên bộ ngực trần của anh. “Lần trước anh nói thích bộ đồ ngủ mà em chụp hình tạp chí. Em đã mua ở Nhật, anh có muốn xem không?” Mắt anh sáng rực. “Bộ màu đỏ phải không?” “Vâng! Anh chờ em, em sẽ thay ngay bây giờ…” Nói xong, cô liền chạy vào nhà tắm. Giản Nhu tắm với tốc độ nhanh nhất, vậy mà bên ngoài vẫn vang lên giọng nói sốt ruột của người nào đó: “Bà xã, bao lâu nữa mới xong? Đã sáu phút năm giây rồi đấy!” Lần nào nghe câu xưng hô này, cô cũng cảm thấy rất ấm lòng. “Em sắp xong rồi! Cho em thêm hai phút nữa.” “… Một phút năm mươi giây!” Tính thời gian bằng giây? Quan niệm về thời gian của anh ngày càng kinh khủng. À, cô quên mất Trịnh Vĩ là một người lính. Giản Nhu nhanh chóng tắm xong, chỉ lau người và đầu chứ không kịp sấy khô. Sau đó cô mặc bộ váy ngủ màu đỏ tươi mà anh để ý đã lâu. Đây là bộ váy ngắn cổ chữ V khoét sâu rất gợi cảm, không cần có bất cứ động tác nào cũng toát ra vẻ quyến rũ và mời gọi. “Năm, bốn, ba…” Trong tiếng đếm ngược của anh, Giản Nhu vội vàng chạy chân trần ra ngoài phòng ngủ. Lúc này trong phòng chỉ bật ngọn đèn ngủ mờ mờ. Trong tầm mắt của anh chỉ có duy nhất người phụ nữ trước mặt. Anh lặng lẽ chờ đợi cô từng bước tiến lại gần. Ngọn gió đêm từ ngoài cửa sổ thổi vào làm tung bay tà váy, để lộ đôi chân tuyệt mỹ. Cùng lúc đó, lời ca thiết tha từ ngoài phòng khách vọng vào, là bài hát mà cô thích nhất: “Every night in my dreams, I see you, I feel you. That is how I know you go on…” Như thể một thế kỷ trôi qua, cuối cùng cô cũng đi đến bên giường ngủ, từ từ ngồi xuống đùi anh. Không cần ôm điện thoại chờ đợi, không cần dựa vào sóng điện từ để truyền đạt nỗi nhớ nhung. Thời khắc này, cô có thể cảm nhận được hơi ấm từ người anh, hơi thở và cả thân thể cường tráng của anh… Tiếng nhạc da diết, dưới ánh trăng lung linh, hai người chìm đắm trong biển tình. Đêm tuyệt vời này khắc sâu trong ký ức của Trịnh Vĩ. Nhiều năm sau, anh vẫn nhớ tới dáng vẻ quyến rũ trong bộ váy ngủ màu đỏ rực rỡ và gương mặt phớt hồng mê loạn của cô. Kết thúc cuộc ái ân, bộ váy của Giản Nhu đã rách tan, rơi dưới đất. Cô chỉ trích anh tàn bạo, anh cất giọng oan ức: “Do chất lượng vải quá kém đấy chứ!” Cô hết nói nổi, xoa bóp bờ vai đau nhức. Thật ra cũng không thể trách anh, mà do tố chất thân thể cô quá kém. Trịnh Vĩ ôm eo cô, hơi chau mày. “Em đã hứa với anh không ăn kiêng nữa.” “Em có ăn kiêng đâu, chỉ là dạo này chẳng nuốt trôi thứ gì.” “Nuốt không trôi? Em không khỏe à?” Cô nhìn anh bằng ánh mắt trách móc. “Anh lơ em bao nhiêu ngày, em lo anh không cần em nữa, có thể ăn uống ngon lành mới lạ.” “Sao anh không cần em chứ?” Trịnh Vĩ ôm chặt Giản Nhu vào lòng, tựa như muốn nói với cô, anh sẽ mãi mãi không buông tay. Giản Nhu thủ thỉ: “Em quyết định sẽ rút khỏi làng giải trí.” “Thật sao?” Trịnh Vĩ kinh ngạc nhìn cô. “Nước ở làng giải trí sâu quá. Em không biết bơi, sớm muộn cũng sẽ bị chết chìm trong đó. Đợi quay xong bộ phim này, em sẽ về trường học tiếp rồi thi lên thạc sĩ, tranh thủ sau khi tốt nghiệp tìm một công việc ổn định.” “Em không muốn nổi tiếng, không muốn kiếm tiền sao?” “Nổi tiếng gì đó cũng chỉ là phù du mà thôi, giữ mạng sống quan trọng hơn. Còn về vấn đề kiếm tiền, hơn một năm nay, em đã tích cóp được không ít tiền, chắc là đủ để em gái em học xong đại học, cũng đủ để mẹ em sống thoải mái mấy năm.” “Tại sao tự dưng em lại có ý nghĩ này?” Trịnh Vĩ hỏi. Giản Nhu ôm cánh tay anh, nở nụ cười ngọt ngào. “Em muốn cho anh danh phận. Ngộ nhỡ anh bị người phụ nữ khác bắt đi thì em lỗ vốn à?” Trịnh Vĩ nhìn cô bằng ánh mắt khó tin. Anh biết cô không thích hợp sống trong làng giải trí, sớm muộn cô cũng nhìn thấu sự phù hoa giả tạo, rời khỏi cái ngành này, nhưng anh không ngờ ngày đó lại đến nhanh như vậy, càng không ngờ cô vì anh mà từ bỏ tiền đồ xán lạn. Ngoài nụ hôn nồng nàn đến nghẹt thở, Trịnh Vĩ không nghĩ ra cách nào có thể bày tỏ sự cảm động và cảm khái của anh lúc này. Anh cười, nói: “Xem ra em không có tiền nuôi anh rồi. Tương lai để anh nuôi em.” Cô nhoẻn miệng cười. “Anh chỉ được nuôi mình em thôi đấy!” “Ừ!” Cô lại được voi đòi tiên: “Hợp pháp đấy chứ?” “Không thành vấn đề.” Chìm trong giấc mộng đẹp của đêm nay, cô nguyện suốt đời không tỉnh dậy.

.