Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cho dù duyên mỏng - Leo cao - Chương 4

Chương 2: Bữa cơm xã giao (I).

Từ năm mười bảy tuổi sa chân lỡ bước vào làng giải trí, cho đến nay đã tám năm, thời gain cô đóng phim hay tham gia các hoạt động liên quan đến nghề nghiệp không nhiều bằng thời gian tiêu hao vào những buổi xã giao tiếp khách giả tạo. Sự nghiệp đối với cô chỉ là mặc bộ váy hở ngực mà đàn ông thích ngắm nhìn, xịt loại nước hoa hàng hiệu tỏa mùi hooc môn nồng nặc, trang điểm thành dung nhan diễm lệ nhưng cũng không mất đi vẻ đẹp trời sinh, lượn lờ tại các hoạt động do công ty và người quản lý sắp xếp. Dù vô cùng chán ghét, cô vẫn phải hùa theo khẩu vị của “khán giả”, lúc cần lẳng lơ thì lẳng lơ, lúc cần cao quý phải giả bộ cao quý thanh lạnh. Những lúc cần thiết, cô cũng sẽ bày ra bộ dạng thuần khiết. Tuy bản thân cô cảm thấy hơi buồn nôn, nhưng “khán giả” đều tỏ ra hài lòng. Dựa vào khả năng diễn xuất hơn người và tửu lượng khổ luyện nhiều năm, thêm vào đó là nền tảng một vận động viên điền kinh cự ly ngắn, Giản Nhu có thể ứng phó một cách lão luyện với làng giải trí toàn “mặt người dạ thú” nhiều năm trời. Tuy không bị tổn thất lớn nhưng nói một câu thật lòng, cô cũng chẳng nhận được bao nhiêu lợi lộc. Bằng không, dựa vào khả năng diễn xuất sau một thời gian dài tôi luyện và mười năm thanh xuân của cô, cộng thêm công ty quản lý hàng đầu và người quản lý tên tuổi, tại sao đến bây giờ cô vẫn chỉ là diễn viên hạng B không tên tuổi? Những tác phẩm hay, những dự án lớn đều không mời cô đóng vai chính?

Uy Gia, người quản lý của Giản Nhu không dưới một lần nghiến răng dạy bảo cô: “Cô không thể hiến dâng cho nghệ thuật một lần hay sao?” Giản Nhu nở nụ cười phong tình với anh ta: “Chắc anh hiểu tôi, tôi chỉ nhận đồng tiền, không nhận nghệ thuật. Chỉ cần tiền thù lao hợp lý, nữ chính hay nữ phụ đối với tôi đều không thành vấn đề.” “Cô đừng quên, mức thù lao đóng phim của diễn viên hạng A với hạng B cách nhau trên trời dưới bể.”

Cảm thấy có lý, Giản Nhu gật đầu: “Vậy thì đợi một người có thể thật sự kéo tôi từ hạng B lên hạng A, anh bán tôi một lần với giá cao đi.” Giản Nhu chỉ tùy tiện nói vậy, ai ngờ Uy Gia không hổ danh là người quản lý “vàng”, cuối cùng cũng tìm ra cơ hội đẩy cô xuống “hố lửa”. Bữa cơm tối qua vốn là nhà đầu tư của một dự án lớn muốn “khảo sát” nữ diễn viên. Công ty đã chỉ định hai Tiểu thiên hậu nổi tiếng và một gương mặt mới đang được tích cực lăng xê tham gia. Sau đó, họ đột nhiên gọi Giản Nhu đi.

Ban đầu, Giản Nhu tưởng đây là kết quả của việc Uy Gia tranh thủ cơ hội với lãnh đạo cao cấp. Nhưng sau này, một người biết rõ nội tình tiết lộ với cô, nguyên nhân thật sự là phía nhà đầu tư có thêm một vị khách quan trọng. Vị khách tự xưng là khán giả hâm mộ trung thành của cô nhiều năm. Công ty lập tức cắt buổi phỏng vấn tạp chí của cô vào buổi tối, kêu cô đi tiếp khách. Trên đường đến điểm hẹn, Giản Nhu còn cảm thấy tiếc nuối vì bỏ lỡ cuộc phỏng vấn. Uy Gia nhẫn nại dạy bảo: “Về người khách tối nay, chỉ cần anh ta vui vẻ, đừng nói lăng xê cô thành diễn viên hạng A, thành “Nhất tỷ” cũng có khả năng ấy chứ. Cô hãy tự mình lo liệu đi.” “Thật không? Người đó có thân phận thế nào? Không phải là ông già đến từ Sơn Tây đấy chứ?” Mắt Giản Nhu sáng rực.

Uy Gia đưa tay gõ vào cái đầu chỉ nghĩ đến tiền bạc của cô: “Cô có thể đừng nhìn vào đồng tiền có được không? Ở dưới tòa nhà Thiên An Môn, có tiền cũng vô dụng.” (Tòa nhà Thiên An Môn: cơ quan chính phủ) “Nói như vậy, hắn ta không có tiền ah.” “Người ta có ông bố tốt...” Uy Gia chỉ lên vai mình, ra dấu: “Ba sao, chắc cô hiểu chứ.”

Giản Nhu gật đầu. Hóa ra là “Hồng nhị đại”, thế hệ đang nổi ở chính trường thời gian gần đây.(“Hồng nhị đại” là con cháu quân nhân nắm chức vụ cao trong quân đội) Mấy năm nay, Giản Nhu đã ngộ ra một điều. Một người phụ nữ thành công, không phải thẻ ngân hàng của cô ta có bao nhiêu tiền, mà là cô ta có thể khiến con cái của mình có một người cha tốt hay không? Thời buổi này có một người cha tốt đúng là quan trọng hơn bất cứ thứ gì.

***** Uy Gia đối với cô quá hiểu rõ nên một đường đem cô áp tải đến tận cửa phòng, mà vẫn chưa yên lòng, còn chờ đợi cô vào hẳn cửa mới đi. Sắc mặt anh ta lộ vẻ chờ mong sự xuất hiện của một “Nhất tỷ” thù lao trên trời trong tương lai. Giản Nhu bày ra tư thế một nữ thần cao quý đi vào phòng VIP sang trọng. Ở giây tiếp theo, khi nhìn rõ người đàn ông ngồi ở vị trí trang trọng nhất, cô không nói một lời, lập tức quay người rời khỏi phòng VIP. Uy Gia nhanh chóng chặn cô ở ngã rẽ đầu hành lang: “Cô đi đâu vậy?” Đừng nói với tôi là cô đau bụng nha, chiêu này cô xài cũng không ít lần rồi”.

“Tôi đột nhiên hơi khó chịu trong người, anh bảo công ty đổi người khác đi. Hay là gọi Lạc Tình, chắc chắn cậu ấy sẽ vô cùng cám ơn anh.” “Đổi người?” Uy Gia tức giận: “Cô giở bệnh ngôi sao lúc nào chẳng được, sao tự nhiên lại vào đúng lúc này? Cô không sợ bị công ty “đóng băng” à?” “Tùy thôi, chôn sống tôi cũng được.”

“Đừng quên, cô sẽ chẳng được nhận một đồng thù lao nào trong thời gian “đóng băng”.” Giản Nhu do dự vài giây, sau đó giả bộ chóng mặt, giơ tay đỡ trán: “Uy Gia, tôi thật sự khó chịu trong người.” “Nếu tôi nhớ không nhầm, căn nhà của cô ở Toronto đã đến kỳ hạn thanh toán, còn học phí học kỳ sau của em gái cô nữa.”

Giản Nhu lập tức nở nụ cười tươi hơn hoa: “Tôi cảm thấy đỡ nhiều rồi.” “Vậy thì mau vào đi.” “…”

Trước khi đi vào phòng VIP, Giản Nhu tươi cười kéo tay áo Uy Gia: “Lần này anh nhất định phải đợi tôi ở ngoài cửa. Khi nào thấy tôi ra ngoài, anh phải đưa tôi đi bằng mọi giá, đừng để tôi rơi vào tay người đàn ông đó.” “…” Uy Gia không lên tiếng, rõ ràng đối với đề nghị của cô không dám gật bừa. “Xin anh đấy, tôi đảm bảo đây là lần cuối cùng. Lần sau bất kể anh sắp xếp đối tượng nào, tôi cũng sẽ nghe theo.”

Uy Gia hoài nghi nhìn nàng. “Tôi vốn có mối thù sâu đậm với anh ta. Nếu rơi vào tay anh ta, chắc chắn anh ta sẽ lột da rút gân tôi mất.” Để tăng độ tin cậy, Giản Nhu nặn ra vài giọt nước mắt, thêm vào đó là bộ dạng sợ hãi run rẩy. Dưới ánh mắt khẩn thiết của cô, Uy Gia hơi động lòng trắc ẩn: “Được rồi, được rồi, tôi sẽ ở ngoài đợi cô.”

Cô đưa mắt nhìn Uy Gia với gương mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, phiền muộn rời đi. Khóe miệng Giản Nhu hiện lên nụ cười đắc ý, vốn biết hắn luôn mềm lòng trước cô, nên tới tận bây giờ còn chưa đem cô đi bán. Đang đắc ý . Vừa quay người, cô liền bắt gặp một gương mặt với ánh mắt lạnh thấu xương. Anh thư thái đứng tựa vào bờ tường, khóe miệng nhếch lên thành ý cười không rõ vui buồn. “Lột da rút gân?” Ngón tay anh vô tình mà hữu ý lướt qua bờ vai trần của cô: “Làn da đẹp như vậy, tôi hưởng thụ còn không kịp, nỡ lòng nào đem lột. Cùng lắm tôi chỉ dỡ xương của em mà thôi...” Nụ cười lập tức cứng đờ trên khóe môi Giản Nhu.

… Nụ cười cứng đờ trên khóe môi Giản Nhu. cũng không phải là vì sợ cái câu “dỡ xương của em” mà vì đã lâu cô không đối diện với gương mặt có thể đánh bại ngôi sao nam của anh ở cự ly gần, nên ít nhiều cũng giật mình hoảng loạn. Không biết có phải bởi lần đầu quen anh vào tháng Mười hay không mà anh luôn khiến cô liên tưởng đến mùa thu. Thời tiết cuối thu rất giống cảm giác anh mang đến cho người khác: bầu trời thâm trầm nhưng không bức bí, ánh nắng rực rỡ nhưng không nóng bức, ngọn gió mát rượi nhưng không thấu xương, mưa nhỏ thanh lạnh nhưng không buốt giá, còn cả lá cây tan tác nhưng không thê lương.

Loại khí chất lắng đọng qua năm tháng khiến con người anh trở nên khác biệt, cũng khiến người đối diện cảm nhận thấy thân phận hiển hách của anh. Sau một giây phút mất tập trung, đợi đến khi lấy lại thần trí, Giản Nhu mới nhớ tới câu nói vừa rồi của người đàn ông: anh muốn “dỡ” xương cô. Cô dùng nụ cười thản nhiên để che giấu sự lúng túng hoảng hốt trong lòng: “Trưởng phòng Trịnh, tôi nghe nói anh sắp lên chức. Nếu lúc này bị giới truyền thông đưa tin anh ngược đãi ngôi sao nữ, chỉ e dù anh muốn hòa giải với tôi ở bên ngoài tòa án, cũng khó tránh khỏi bị hủy hoại tiền đồ.”

Giản Nhu tự nhận lời uy hiếp của cô rất có sức “sát thương”, nhưng đối phương đến chân mày cũng không thèm động đậy: “Tốt quá, tôi đã sớm ngán ngẩm công việc sáng chín giờ đi làm, chiều năm giờ tan sở từ lâu. Đổi công việc khác cũng tốt.” “Hả? Tôi nhớ cách đây không lâu có vụ scandal xâm phạm tình dục thu hút sự chú ý của dư luận. Bố của đương sự là một danh ca có địa vị... Đáng tiếc, một đời sáng suốt nhưng bị con trai hủy một cách triệt để.” “Em yên tâm, ông già nhà tôi cũng một đời sáng suốt... Ông sẽ đứng vững thôi.”

Giản Nhu ngẩng đầu, đối diện gương mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ của người đàn ông. Sau đó, cô từ từ áp sát, cho tới khi đôi mắt lạnh lùng của anh xuất hiện cơn sóng lạ thường. Cô vuốt ve cổ áo của hắn, “Vậy … chúng thử xem …” Nói xong, cô nện đôi giày cao ba phân xuống sàn, thanh tao bước đi.

Trịnh Vĩ dõi theo bóng lưng Giản Nhu, sóng nước trong đôi mắt anh biến thành ham muốn chiếm hữu mãnh liệt. “Được thôi, tôi sẽ thử. Tôi cũng muốn xem cơ quan truyền thông nào dám tiết lộ scandal của tôi...”.