Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cho dù duyên mỏng - Leo cao - Chương 40

tiếp theo.

Quấn quýt bên nhau hai ngày, bọn họ trân trọng từng giây từng phút. Thời gian vùn vụt trôi qua, chớp mắt lại đến thời khắc chia tay. Dù nói sẽ không tiễn anh nhưng cuối cùng Giản Nhu cũng cùng Trịnh Vĩ xuống dưới nhà, tiễn anh ra sân bay rồi lại tiễn đến tận thành phố S, tới cổng trường Đại học G. Nếu không phải anh chàng cảnh vệ nghiêm túc chấp hành quy định, chắc cô sẽ tiễn Trịnh Vĩ lên tận phòng ký túc. Đối với cuộc tình gần ít xa nhiều này, từ trước đến nay bọn họ không mong ước quá xa vời, chỉ hy vọng trân trọng đối phương mỗi khi ở bên nhau. Trở về Bắc Kinh, Giản Nhu lại bắt đầu cuộc sống bận rộn của mình. Uy Gia sắp xếp lịch trình kín mít cho cô. Bất kể kiếm được tiền hay không, chỉ cần có cơ hội lộ diện trước ống kính, anh ta sẽ không bỏ qua. Đây chính là tiết tấu lăng xê cô. Giản Nhu nhiều lần muốn nói chuyện rút khỏi làng giải trí với Uy Gia nhưng trước thái độ hăng hái của anh ta, cô không biết phải nói thế nào. Một hôm, để tuyên truyền cho bộ phim mới, Giản Nhu tham gia tiết mục trò chuyện “Nghệ sĩ không khoảng cách”. Trước khi lên sân khấu, Uy Gia dặn đi dặn lại, hãy nhân cơ hội này hâm nóng scandal giữa cô và nam chính Giang Dịch Thành, tốt nhất phát ngôn những câu và có cử chỉ mờ ám. Tuy nhiên Giản Nhu cố ý ngồi cách xa anh ta, chỉ chăm chú lắng nghe người dẫn chương trình và đạo diễn trò chuyện. Khi người dẫn chương trình hỏi đến tin đồn tình cảm giữa cô và Giang Dịch Thành, Giản Nhu cất giọng chắc chắn như đinh đóng cột: “Không phải! Chúng tôi chỉ là bạn thân mà thôi.” Câu trả lời của cô khiến bầu không khí lặng đi trong giây lát. Giang Dịch Thành đang chuẩn bị “đóng kịch” tỏ vẽ ngỡ ngàng, còn Uy Gia sa sầm mặt. Người dẫn chương trình phản ứng rất nhanh, chỉ vào chiếc nhẫn kim cương đeo ở ngón giữa của Giản Nhu, cười, hỏi: “Nếu tôi nhớ không nhầm, đeo nhẫn ở ngón tay này tức là đã đính hôn. Có phải chúng tôi sắp được uống rượu mừng rồi không?” Nhắc đến đề tài này, Giản Nhu cố tình bày ra vẻ mặt thẹn thùng, áp tay lên má để ống kính máy quay có thể quay bàn tay cô. “Đây là món quà do mối tình đầu của tôi tặng. Bình thường tôi toàn cất đi, rất ít khi đeo.” “Mối tình đầu sao?” Ngôi sao nữ tiết lộ mối tình đầu là đề tài nóng hổi, người dẫn chương trình đương nhiên không thể bỏ qua. “Đến giờ bạn vẫn giữ chiếc nhẫn, chứng tỏ vẫn còn tình cảm với người đó?” Giản Nhu mỉm cười. “Mối tình đầu bao giờ cũng đẹp và khó quên.” Người dẫn chương trình tiếp tục truy vấn: “Đối phương là người thế nào? Sao hai người lại quen nhau?” “Anh ấy… rất đặc biệt. Lần đầu tiên tôi gặp anh ấy ở khu vui chơi giải trí năm mười tuổi. Lúc đó mặt anh ấy sưng húp. Tôi nghĩ chắc anh ấy rất đau nên cần người an ủi.” “Thế là bạn tiến đến an ủi người ta à?” Ánh mắt Giản Nhu trở nên mơ màng. “Tôi mời anh ấy ăn kem, bởi vì mỗi lần tôi khóc hoặc kêu đau, bố đều mua kem cho tôi.” Thấy cô hỏi gì đáp nấy, người dẫn chương trình càng phối hợp, tiếp tục khai thác: “Hai người có kỷ niệm đặc biệt khó quên không?” “Đối với tôi, mọi chuyện đều rất khó quên. Nhưng khó quên nhất là một ngày trời đổ mưa lớn năm tôi học cấp hai. Chúng tôi đứng đợi ở trạm xe buýt. Tôi rất sợ lạnh, toàn thân lạnh đến mức run rẩy. Anh ấy đã cởi áo đồng phục, khoác lên người tôi. Khoảnh khắc đó, tôi nghĩ sau này mình nhất định sẽ lấy anh ấy.” “Sau đó thì sao?” Người dẫn chương trình chăm chú lắng nghe. “Tôi nắm tay anh ấy, hỏi anh ấy có lạnh không… Khi ấy, tôi mới phát hiện tay anh ấy rất nóng. Anh ấy đột nhiên nắm chặt tay tôi. Tôi cảm thấy anh ấy chuẩn bị ôm mình nên nhắm nghiền hai mắt.” “Có phải bạn rất mong chờ không?” “Đúng thế. Trống ngực tôi đập thình thịch, tim như sắp nhảy ra ngoài…” Giản Nhu mỉm cười. “Kết quả, xe buýt vừa vặn đến nơi.” Mọi người đều cười. Ai đó lên tiếng: “Xe buýt đến chẳng đúng lúc gì cả!” “Vì sao hai người xa nhau?” Người dẫn chương trình hỏi. “Anh ấy chuyển tới trường trung học khép kín. Nhà tôi xảy ra chuyện nên bỏ lỡ buổi hẹn với anh ấy. Sau đó chúng tôi mất liên lạc.” “Bây giờ bạn còn nhớ đến người đó không? Nếu gặp lại, bạn muốn nói gì với người ấy?” Giản Nhu không trả lời mà hỏi lại: “Không phải các vị thần thông quảng đại, tìm anh ấy đến đây đấy chứ?” Người dẫn chương trình nói: “Nếu bạn muốn, chúng tôi rất sẵn lòng giúp bạn tìm người.” “Đừng! Tôi chỉ buột miệng nói vậy thôi.” “Bây giờ bạn muốn nói điều gì với người ấy? Bạn có thể thổ lộ trước ống kính, không biết chừng người ấy cũng đang xem chương trình ấy chứ!” Giản Nhu biết thế nào Trịnh Vĩ cũng xem. Cô vuốt ve chiếc nhẫn rồi cất giọng tình cảm: “Tôi chỉ muốn nói… bất cứ lúc nào, chỉ cần anh ấy dám cưới thì tôi cũng dám kết hôn.” Bên dưới vang lên tiếng vỗ tay như sấm động. Ngay cả đạo diễn cũng gật gù, bảo nếu có cơ hội, ông sẽ biến câu chuyện tình yêu lãng mạn này thành một kịch bản. Giản Nhu âm thầm liếc nhìn Uy Gia, chỉ thấy sắc mặt anh ta càng xám xịt. Sau khi buổi trò chuyện kết thúc, Uy Gia bực tức mắng cô một trận: “Ai bảo cô nói linh tinh, cô có đầu óc không đấy?” “Rất nhiều tiết mục phỏng vấn đều muốn khách mời tiết lộ mối tình đầu. Tôi tưởng…” “Nhưng cô lộ liễu quá, nhìn là biết ngay diễn trò.” Bị phát hiện, Giản Nhu thè lưỡi, không nói thêm điều gì. “Thôi, diễn trò thì diễn trò, không biết chừng khán giả lại thích. Cô hãy thu xếp, đạo diễn Lưu muốn gặp cô vào tối nay để bàn về bộ phim mới của ông ta.” “Buổi tối ư?” Nhận ra sự cảnh giác của cô, Uy Gia liền vỗ về: “Đừng căng thẳng, chỉ là trò chuyện thôi. Đây là dự án lớn, đạo diễn Lưu nói cô thích hợp với vai nữ thứ.” “Nữ thứ ư? Tôi đã xem qua kịch bản Ám ngữ này rồi. Tuy là dự án lớn nhưng nữ thứ là cô gái phong trần đồng thời là người thứ ba xen vào mối quan hệ của nam nữ chính, trong phim có rất nhiều cảnh hở hang. Tôi sợ ảnh hưởng không tốt đến hình tượng của mình.” “Đây là màn ảnh rộng, cô đừng bận tâm đến vấn đề hình tượng. Chỉ cần nhân vật đẹp và hấp dẫn một chút là cô có thể nổi tiếng.” “Này Gia, tôi không muốn nhận bộ phim này.” Uy Gia trợn mắt. “Không nhận ư? Cô có biết bao nhiêu nữ diễn viên xếp hàng tranh vai diễn này không? Đạo diễn Lưu nể mặt tôi nên mới đồng ý cho cô thử, cô còn giở thói ngôi sao?” “Không phải tôi giở thói ngôi sao. Bộ phim này thật sự không thích hợp với tôi. Hơn nữa, tôi đã nhận được thông báo phải thi bù. Nếu lần này bỏ thi, tôi sẽ không thể tốt nghiệp. Thời gian này tôi không muốn nhận phim mới. Tôi muốn tập trung vào việc học hành. Còn nữa, tôi có một chuyện tương đối quan trọng. Tháng sau, tôi muốn đi Canada thăm mẹ và em gái.” “Hả? Chắc cô cũng biết làng giải trí thiếu cô cũng chẳng sao. Chỉ cần cô nghỉ một ngày, rất có thể khán giả sẽ quên cô. Vậy mà cô còn muốn nghỉ một thời gian?” Uy Gia tức đến mức nghiến răng kèn kẹt. “Cô đừng tưởng tôi không biết gần đây cô mải mê yêu đương. Tôi vốn định mắt nhắm mắt mở cho qua, vậy mà cô hồ đồ, không phân biệt phải trái.” Thấy Giản Nhu lặng thinh, Uy Gia càng nổi giận: “Cô! Cô muốn nghỉ thì nghỉ đi! Cô thích yêu đương thì cứ việc. Sau này dù cô có cầu xin tôi, tôi cũng mặc kệ.” Nói xong, Uy Gia đi ra ngoài, thuận tay đóng sầm cửa. Lúc này Giản Nhu mới ngẩng đầu, ánh mắt lộ vẻ áy náy. Cô biết Uy Gia đã dồn hết tâm tư và công sức vào mình. Cô cũng biết mình được người quản lý đặt kỳ vọng rất lớn. Mất hơn hai năm làm diễn viên đóng thế, diễn viên phụ, cô đã chờ được đến ngày hôm nay. Đỉnh cao ngay trước mặt, vậy mà cô lại quyết định từ bỏ. Tuy nhiên trong cuộc đời, có những thứ mất đi vẫn có thể tìm lại, còn có những người một khi bỏ lỡ, bạn sẽ không bao giờ tìm lại được..