Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cho dù duyên mỏng - Leo cao - Chương 43

Chương Tiếp theo.

Trên đường đi gặp “mẹ chồng tương lai”, Giản Nhu im lặng ngắm nhìn bầu trời u ám hồi lâu mới quay sang Trịnh Vĩ, cất tiếng: “Anh có thể kể chuyện mẹ anh cho em nghe không? Em muốn hiểu bà một chút.” Anh vỗ vỗ vai cô. “Em khỏi cần lo lắng, mẹ anh không phải người phụ nữ ghê gớm như trong các bộ phim. Bà rất hiền lành và dịu dàng, dễ nói chuyện.” “Vậy sao?” “Ừ. Trước khi lấy bố anh, bà làm nghề y tá nên luôn coi mọi người như bệnh nhân cần được quan tâm chăm sóc.” “Y tá ư? Hóa ra mẹ anh cũng được coi là “thiên thần áo trắng”.” Im lặng vài giây, cô lại hỏi: “Em nghe nói bố anh năm nay sáu mươi tuổi rồi, anh mới hai mươi mốt. Anh có anh trai hoặc chị gái không?” “Không.” Trịnh Vĩ lắc đầu. “Lúc lấy mẹ anh, bố anh đã gần bốn mươi tuổi. Vợ trước của ông đã qua đời nhiều năm, hai người không có con.” Để cô hiểu rõ hoàn cảnh nhà mình, Trịnh Vĩ kể cho cô nghe câu chuyện của bố mẹ anh. Ba mươi năm trước, sau khi người vợ đầu tiên qua đời, Trịnh Diệu Khang không có ý định tái hôn. Cho đến hai mươi hai năm trước, ông bị ốm một trận, nằm viện nửa năm mới khỏi. Lữ Nhã Phi chính là cô y tá chăm sóc cho ông. Người phụ nữ xinh đẹp trong bộ đồng phục y tá đã tô điểm thêm màu sắc cho cuộc sống vốn khô khan của ông. Mỗi ngày mở mắt Trịnh Diệu Khang đều bắt gặp nụ cười tươi tắn của bà. Bà thường hỏi: “Đêm qua anh ngủ có ngon không?” rồi đưa cho ông mấy tờ báo. Mỗi tối bà đều khuyên ông đi nghỉ sớm. Trong giấc mơ, ông còn có thể ngửi thấy mùi hương từ bà. Lúc ốm đau, người đàn ông mạnh mẽ đến mấy cũng khó tránh khỏi mềm yếu. Bởi vì không có vợ con nên ông càng cảm thấy cô độc. Vì thế ông dễ dàng có cảm giác dựa dẫm vào cô y tá hiền hậu này. Một hôm, Trịnh Diệu Khang vô tình bắt gặp Lữ Nhã Phi trốn vào một góc, khóc không thành tiếng. Ông bảo người cảnh vệ đi tìm hiểu, mới biết bạn trai Lữ Nhã Phi bỏ rơi bà, cùng một cô gái nhà giàu đi Đức. Kể từ hôm đó, mỗi lần nhìn thấy bà mỉm cười, nghe giọng nói dịu dàng của bà, ông đều có khao khát được bảo vệ và chăm sóc bà. Trong lòng ông, bà đại diện cho những gì tốt đẹp nhất. Ông chưa từng nghĩ cô gái đang ở độ tuổi phơi phới này sẽ lấy mình. Nhưng sự đời khó lường, dưới sự làm mối nhiệt tình của người cảnh vệ đắc lực, Lữ Nhã Phi đã chấp nhận sự sắp xếp của tổ chức, lấy Trịnh Diệu Khang. Dù không phải là câu chuyện tình cảm lãng mạn giữa bạch mã hoàng tử và nàng Lọ Lem, cũng chẳng có đám cưới xa hoa nhưng Trịnh Diệu Khang là người đàn ông tốt. Ông cho bà một mái ấm yên bình và ấm áp, chăm sóc bà từng li từng tí. Sau khi kết hôn, bà cũng sinh cho ông một người con trai, khiến ông hết sức vui mừng. Hơn hai mươi năm qua, cuộc sống của hai người vô cùng hạnh phúc. Trước mặt vợ, Trịnh Diệu Khang không bao giờ nói lớn tiếng. Còn Lữ Nhã Phi cũng luôn giữ nụ cười tươi tắn và giọng nói dịu dàng nhất, trừ lúc ông dạy dỗ con trai. Khi Trịnh Vĩ kể xong chuyện tình của bố mẹ anh, ô tô đã dừng lại trước nhà hàng sang trọng mà lần trước Ngũ Kiến Phàm mời ăn cơm. Vào bên trong đợi một lúc, Giản Nhu liền nhìn thấy “mẹ chồng tương lai”. Khác với tưởng tượng của cô, Lữ Nhã Phi mặc bộ váy dài màu xanh nhạt đơn giản, mái tóc dài búi cao tựa như quý phu nhân trang nhã bước ra từ bức tranh thủy mặc. Khóe mắt bà cong cong, để lộ niềm vui không thể che giấu, cho thấy đó là một người phụ nữ có cuộc sống viên mãn. Trịnh Vĩ giới thiệu ngắn gọn hai người với nhau, Giản Nhu cố nặn ra một nụ cười. “Cháu chào bác gái!” Lữ nhã Phi gật đầu, chủ động kéo tay cô, sắc mặt lộ vẻ quan tâm. “Có lạnh không cháu?” Bà trách móc con trai: “Trời lạnh thế mà hai đứa còn đợi ở đây. Con đúng là chẳng biết chăm sóc bạn gái gì cả.” Trịnh Vĩ lên tiếng: “Con đã bảo đưa cô ấy vào trong trước nhưng cô ấy nói muốn đợi ở đây.” Giản Nhu không thể không thừa nhận, trước thái độ quan tâm như vậy, bất kể thật tâm hay giả dối đều khiến cô cảm thấy ấm lòng. “Cháu không lạnh đâu ạ! Hôm nay thời tiết có hơi oi bức, ở ngoài này rất thoáng đãng, mát mẻ.” Tuy cô nói vậy nhưng Lữ Nhã Phi vẫn nhanh chóng kéo cô vào trong phòng. Bọn họ vừa ngồi xuống, nhân viên phục vụ liền đưa lên mấy món ăn nhẹ, vừa thanh đạm vừa bổ dưỡng. Lữ Nhã Phi múc một bát canh đặt trước mặt Giản Nhu, bảo cô nếm thử. Sau đó bà nghiêm túc ngắm con trai. “Sắc mặt của con không tốt lắm. Có phải gần đây không được nghỉ ngơi tử tế hay không?” Nghe bà nói vậy, Giản Nhu mới để ý sắc mặt Trịnh Vĩ hơi nhợt nhạt, tròng mắt có tia đỏ, rõ ràng anh đã không được nghỉ ngơi đầy đủ. “Không đâu ạ! Có lẽ gần đây con phải tăng cường luyện tập nên hơi mệt.” Anh đáp. “Thế à? Con hãy uống canh bổ dưỡng nhiều một chút.” Bà lại gọi thêm món canh an thần ba vị. Trịnh Vĩ lập tức phản đối: “Con không ăn đâu! Canh ba vị gì đó của mẹ khó ăn chết đi, chỉ bố mới ăn được thôi. Con ăn món canh thịt bình thường là được.” “Ừ! Vậy thì gọi thêm canh sườn bí xanh đi!” Giản Nhu lặng lẽ quan sát người phụ nữ dịu dàng, hiền từ trước mặt, cô bỗng có chút nghi ngờ mình nhầm lẫn. Một người phụ nữ như vậy e rằng giẫm chết một con kiến cũng sẽ áy náy, sao có thể khiến cô nhà tan cửa nát được? Nhưng diện mạo và dáng vẻ của bà giống hệt trong tập ảnh, bao gồm cả chiếc nhẫn đeo ở ngón áp út. Ăn một chút đồ lấy lệ, Lữ Nhã Phi cùng Giản Nhu trò chuyện. Bà không nhiều lời nhưng từng câu nói của bà khiến người nghe rất dễ chịu. Ngoài ra, bà cũng chỉ hỏi những vấn đề dễ trả lời. Bọn họ đang nói chuyện vui vẻ thì điện thoại của Trịnh Vĩ đổ chuông, anh đi ra ngoài nghe máy. Trong phòng chỉ còn lại Lữ Nhã Phi và Giản Nhu, bà mỉm cười, hỏi: “Bác nghe Trịnh Vĩ kể cháu sống một mình, không có người thân bên cạnh.” “Vâng ạ!” Giản Nhu thu lại nụ cười, nhìn chằm chằm Lữ Nhã Phi khiến bà có chút bất an. “Bác không có ý gì khác. Bác chỉ không hiểu, cháu còn ít tuổi, tại sao lại không sống cùng bố mẹ?” “Bởi vì bố cháu bị người ta hại chết, em gái cháu bị đâm đến gãy chân. Để chữa chân cho em gái, mẹ cháu đã phải lấy người đàn ông hơn bà hai mươi tuổi rồi cùng ông ta đi Canada. Mẹ cháu vốn định đưa cả cháu đi cùng nhưng người đàn ông kia không đồng ý, nói ông ta chỉ nuôi một trong hai chị em cháu. Cháu quyết định ở lại nên mới sống một mình.” Lữ Nhã Phi sững sờ, cũng không biết là do giọng nói lạnh lùng của Giản Nhu hay câu chuyện mà cô vừa kể. Giản Nhu tiếp tục: “Không biết bác đã từng nghe tên bố cháu hay chưa? Ông là phóng viên, họ Giản, tên Giản Mặc.” Nói xong, cô chăm chú quan sát phản ứng của Lữ Nhã Phi, chỉ sợ bỏ qua chi tiết nhỏ. Tuy nhiên cô đã đánh giá cao đối phương, bởi khi nghe nhắc đến cái tên “Giản Mặc”, bà liền biến sắc mặt, ánh mắt vụt qua tia hoảng hốt. “Bác gái!” Giản Nhu hạ giọng. “Qua vẻ mặt của bác, hình như bác biết bố cháu?” “Không! Bác không biết.” Lữ Nhã Phi như bừng tỉnh từ cơn ác mộng, liền cúi xuống uống trà. “Vậy bác có quen Lâm Cận không?” Nghe đến cái tên này, Lữ Nhã Phi lập tức ngẩng đầu, nơi đáy mắt ánh lên vẻ hoảng sợ và chút tâm tình mà Giản Nhu không hiểu. Đúng lúc này Trịnh Vĩ quay về phòng. Giản Nhu không nói thêm câu gì, chỉ im lặng uống trà. Vài phút trước đó cô còn ảo tưởng rằng, biến cố của gia đình cô không liên quan đến Lữ Nhã Phi, nhưng bây giờ mọi ảo tưởng của cô đã tan vỡ. Bất kể người phụ nữ này có trực tiếp hại chết bố hay không, chắc chắn bà cũng dính líu. Kể từ khi Giản Nhu nhắc đến tên Giản Mặc và Lâm Cận, trên gương mặt của Lữ Nhã Phi đã không còn nụ cười ôn hòa. Dù cố gắng che giấu nỗi bất an, bà cũng không nhìn thẳng vào Giản Nhu một lần. Trịnh Vĩ nhạy bén nhận ra sự thay đổi của mẹ. “Sắc mặt mẹ sao tệ thế? Có phải mẹ lại đau đầu rồi không?” “Ừ… Có lẽ vừa rồi gặp cơn gió nên đầu hơi đau. Mẹ không sao, lát nữa là ổn thôi.” Sau đó tuy Trịnh Vĩ cố gắng điều tiết không khí nhưng Lữ Nhã Phi đều tỏ ra không tập trung, còn Giản Nhu từ đầu đến cuối giữ nụ cười lạnh lùng nơi khóe môi. Khó khăn lắm mới kết thúc bữa ăn, Lữ Nhã Phi đột nhiên kéo tay Trịnh Vĩ. “Lâu lắm con không về nhà, tối nay về ăn cơm đi!” “Tối nay con…” Thấy anh chuẩn bị từ chối, bà liền nói: “Bố con cằn nhằn mấy ngày ròi, bảo con về Bắc Kinh mà chẳng chịu về nhà một chuyến, ngày càng chẳng ra làm sao. Bất kể thế nào con cũng nên về thăm ông ấy.” Trịnh Vĩ ngẫm nghĩ rồi gật đầu. “Vâng! Con sẽ ăn tối ở nhà.” *** Buổi tối, Giản Nhu đứng ở ban công, nhìn ra màn mưa bên ngoài đến thất thần. Cô tưởng Trịnh Vĩ sẽ bị Lữ Nhã Phi giữ ở nhà, không ngờ bên dưới tòa chung cư đột nhiên xuất hiện một chiếc xe màu đen. Giây tiếp theo, Trịnh Vĩ mở cửa nhảy xuống xe. Cô liền chạy ra khỏi nhà, tới thang máy ở đầu kia hành lang. Khi cửa thang máy mở ra, cô liền nhìn thấy Trịnh Vĩ đồng thời phát hiện má phải của anh sưng húp. “Em đợi anh đấy à?” Anh cười, hỏi. “Vâng.” Cô nhìn mặt anh chằm chằm. “Em tưởng tối nay anh không đến.” “Anh đã hứa sẽ quay về đây với em mà.” Đúng thế, chuyện đã hứa với cô, anh chưa từng nuốt lời. Hai người vào nhà, Giản Nhu giúp anh bôi thuốc. Trịnh Vĩ hỏi: “Trong bữa cơm trưa nay, lúc anh đi gọi điện, em nói gì với mẹ anh vậy?” Cô thật thà trả lời: “Bác gái hỏi tại sao em sống một mình. Em đã kể chuyện gia đình mình. Sao thế?” Anh lắc đầu. “Không có gì.” “Có phải mẹ anh phản đối chúng ta ở bên nhau không?” Trịnh Vĩ lặng thinh. Giản Nhu hỏi tiếp: “Anh đã bị bố đánh, còn muốn giấu em nữa?” Biết không thể che giấu trước sự nhạy bén của cô, Trịnh Vĩ thở dài. “Anh thật sự không hiểu nổi. Trước khi gặp em, rõ ràng mẹ anh nói sẽ tôn trọng sự lựa chọn của anh. Tại sao sau khi gặp em, bà lại kịch liệt phản đối chúng ta ở bên nhau, thậm chí còn không cho anh gặp em nữa?” Giản Nhu cười cười. “Chắc em không được lòng mẹ anh ấy mà.” Trịnh Vĩ nhìn cô chăm chú. Nếu sự phản đối bất ngờ của mẹ khiến anh kinh ngạc, thái độ lạnh nhạt của cô lúc này càng khiến anh hoang mang. Trong lòng anh đột nhiên xuất hiện linh cảm sắp đánh mất thứ gì đó. Anh cần một cảm giác chân thực để xua tan nỗi bất an này. Trịnh Vĩ nhẹ nhàng ôm eo Giản Nhu, cúi xuống hôn cổ cô. “Không sao cả, anh thích là đủ rồi.” Bởi vì trong đầu toàn là hình ảnh bố lúc qua đời nên cô không có tâm trạng thân mật, hơn nữa lại cùng con trai của kẻ thù. Sự kháng cự từ bản năng khiến cô bất giác gạt mạnh tay Trịnh Vĩ. “Xin lỗi, hôm nay em hơi mệt.” Nói xong, cô cúi đầu, không dám nhìn mặt anh, sợ lại nhớ đến vẻ mặt hốt hoảng của Lữ Nhã Phi. Bàn tay người đàn ông cứng đờ trước ngực cô rồi từ từ thu về. Anh nói: “Ừ, em ngủ trước đi. Anh đi tắm cái đã.” Khi anh tắm xong, quay về phòng ngủ, Giản Nhu nằm nghiêng người, nhắm nghiền hai mắt, giả vờ ngủ say. Trịnh Vĩ lặng lẽ leo lên giường, ôm cô từ phía sau. Một lúc sau, Giản Nhu nghe thấy tiếng thở đều đều của anh, chứng tỏ anh đã chìm vào giấc ngủ. Cô nhẹ nhàng xuống giường, đi ra ban công. Bên ngoài, những hạt mưa tựa như vô số sợi tơ màu bạc tỏa ra từ chân trời, bao trùm vạn vật. Ở trên giường, Trịnh Vĩ từ từ mở mắt, nhìn sang vị trí trống không bên cạnh. Anh không biết đêm mưa mấy hôm trước xảy ra chuyện gì nhưng anh tin chắc đã có chuyện gì đó. Nếu không, ánh mắt của Giản Nhu không trở nên lạnh lẽo và xa cách đến thế. Nếu anh đoán không nhầm, chuyện này có liên quan đến Nhạc Khải Phi..