Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cho dù duyên mỏng - Leo cao - Chương 45

Chương 10 Tiếp theo.

“Được ạ!” Giản Nhu đứng sang một bên để Lữ Nhã Phi vào nhà rồi đóng cửa lại. “Tôi biết chắc chắn bà sẽ đến tìm tôi nhưng không ngờ lại nhanh như vậy.” Lữ Nhã Phi hít một hơi sâu, giọng bà có chút căng thẳng: “Tối qua, trước khi rời khỏi nhà Trịnh Vĩ nói với tôi, nó muốn cưới cô. Cho dù cả thế giới phản đối, nó cũng sẽ lấy cô, chỉ mình cô mà thôi.” Từng câu, từng từ như mũi kim đâm mạnh vào trái tim Giản Nhu trong giây lát. “Vì vậy hôm nay tôi đến đây chỉ muốn hỏi cô một câu. Cô có thật sự muốn lấy nó không?” Giản Nhu suýt nữa buột miệng nói: Tất nhiên là tôi muốn. Tình yêu của tôi dành cho anh ấy cũng không ít hơn của anh ấy chút nào. Nhưng nói ra thì sao chứ? Dù sau này Lữ Nhã Phi không phản đối cô và anh ở bên nhau, liệu cô có thể gọi bà ta là mẹ không? Cô đương nhiên không làm được điều đó. Người phụ nữ trước mặt có tình yêu sâu đậm của người chồng, có sự kính yêu của con trai, đeo đồ trang sức đắt tiền, mặc bộ đồ hàng hiệu. Bà ta xuất hiện trước thiên hạ với dáng vẻ trang nhã nhất, nhận được sự ngưỡng mộ của mọi người. Nhưng tất cả những điều này được đổi bằng máu và nỗi đau của người nhà cô. Dựa vào cái gì mà Lữ Nhã Phi có thể thản nhiên đứng trước mặt cô như không có chuyện gì xảy ra? Dựa vào việc bà ta là vợ của Trịnh Diệu Khang, mẹ của Trịnh Vĩ hay sao? Trong một khoảnh khắc, trong lòng Giản Nhu dội lên nỗi căm hận mãnh liệt, còn hơn cả lúc tận mắt chứng kiến cảnh bố qua đời, em gái toàn thân đầy máu. May mà cô là diễn viên có diễn xuất không tồi. Vì vậy cô vẫn có thể bật cười ha ha. “Tôi muốn lấy anh ta ư? Trịnh phu nhân, bà đừng làm bộ làm tịch trước mặt tôi nữa. Bà có biết con trai bà và tôi đến với nhau từ lúc nào không?” Người phụ nữ đối diện lặng thinh như muốn né tránh đề tài này. Giản Nhu nói tiếp: “Xem ra tôi cần phải nhắc bà một chút mới được.” Cô đi đến trước giá sách, rút một tấm ảnh kẹp trong quyển sách, đưa cho Lữ Nhã Phi. Bà lập tức biến sắc mặt, vò tấm ảnh trong tay. “Trịnh phu nhân! Bà tưởng không ai biết chuyện bà làm hay sao?” Thấy đối phương không dám thừa nhận, Giản Nhu nói thẳng: “Bố tôi đã chụp được hình ảnh không nên chụp, biết được bí mật không nên biết. Vì vậy bà và nhân tình của bà mới giết ông ấy để diệt khẩu.” “Cái chết của bố cô là sự cố ngoài ý muốn.” Biết mình lỡ lời, Lữ Nhã Phi lập tức đổi giọng: “Cái chết của ông ấy không liên quan đến tôi, càng chẳng dính dáng gì đến con trai tôi.” “Vụ tai nạn của mẹ và em gái tôi thì sao? Cũng là sự cố ngoài ý muốn ư?” Thấy gương mặt tái nhợt của đối phương, Giản Nhu không thể kiềm chế. Cô túm cánh tay bà ta, gầm lên: “Em gái tôi có liên quan đến chuyện này hay sao? Nó mới mười ba tuổi, chẳng biết gì cả. Tại sao các người không tha cho nó?” Lữ Nhã Phi liền im lặng. “Tôi sẽ không để bố tôi chết một cách vô ích, không để em gái tôi gãy chân vô ích. Cho dù không kiện nổi các người, tôi cũng sẽ không để các người sống tử tế!” Giản Nhu cất cao giọng. “Cô cho rằng mình có thể làm được hay sao?” Nhận ra sự uy hiếp của đối phương, Giản Nhu liền buông tay, nhếch miệng cười. “Bây giờ bà cũng muốn giết tôi để diệt khẩu, đúng không? Đừng nói là tôi chưa nhắc nhở. Cậu con trai bảo bối của bà yêu tôi như vậy, nếu tôi chết, chắc chắn anh ấy sẽ không để tôi chết không rõ nguyên do, chắc chắn anh ấy sẽ điều tra ra sự thật. Tới lúc đó bà thử nói xem, liệu anh ấy có tha thứ cho bà hay không?” Dù Lữ Nhã Phi cố gắng che giấu nhưng Giản Nhu vẫn nhìn thấy tia hoang mang, sợ hãi trong mắt bà ta. Có lẽ dây chính là do số phận sắp đặt, để cô gặp Trịnh Vĩ, nắm được nhược điểm duy nhất của Lữ Nhã Phi. Nếu không, e rằng cô cũng như mẹ, mang theo mối thù sống trong im lặng. Sau một hồi cân nhắc, cuối cùng Lữ Nhã Phi không né tránh mà nói thẳng: “Được thôi. Nếu cô cho rằng tôi hại cô nhà tan cửa nát thì cô muốn trả thù tôi thế nào cũng được… Tôi chỉ mong cô hãy tha cho con trai tôi.” “Bà muốn tôi tha cho Trịnh vĩ, cũng được thôi. Nhưng trước hết bà và Lâm Cận hãy đi tự thú, thừa nhận hai người có quan hệ mờ ám, đã hại chết bố tôi, khiến em gái tôi bị thương. Nếu không, tôi sẽ gửi đống ảnh này cho chồng và con trai bà rồi công khai trên mạng. Xem chồng bà có bỏ qua cho bà và Lâm Cận, con trai bà có tha thứ cho bà không.” Nhắc đến Lâm Cận, Giản Nhu lại nhìn thấy tâm tình phức tạp trong mắt Lữ Nhã Phi, giống như căm hận nhưng cũng như chứa đựng tình cảm sâu sắc. Trầm tư hồi lâu, bà ta cất giọng bình tĩnh: “Nếu tôi bằng lòng đền cô một mạng, cô có thể đừng truy cứu, đừng làm liên lụy và gây tổn thương cho người khác hay không?” Giản Nhu cảm thấy bất ngờ khi nghe đối phương đưa ra sự lựa chọn này. Nhưng ngẫm nghĩ kĩ, đúng là Lữ Nhã Phi chẳng có sự lựa chọn nào khác. Đối với bà ta, cái chết có lẽ nhẹ nhàng hơn việc mối quan hệ với Lâm Cận bị vạch trần, thân bại danh liệt rồi cuối cùng phải vào tù. Giản Nhu định trả lời “được thôi” nhưng không thốt ra miệng bởi cô chợt phát hiện người yếu đuối như Lữ Nhã Phi không thể làm ra chuyện tàn nhẫn như giết người, chắc chắn Lâm Cận có liên quan. Cuối cùng cô lên tiếng: “Tôi không muốn mạng sống của bà, tôi chỉ muốn biết sự thật.” Nhiều năm sau, mỗi khi nhớ đến câu nói này, Giản Nhu đều cảm thấy mình thật nực cười. Lúc bấy giờ cô còn quá trẻ, ở độ tuổi ngây thơ nên cho rằng sự thật là quan trọng nhất, chỉ pháp luật mới có thể trả lại sự công bằng cho cô. Cho tới một hôm, khi sự thật bị cô vạch trần, bí mật mà Lữ Nhã Phi không tiếc mạng sống để che giấu được lôi ra ngoài ánh sáng, cô mới thật sự hiểu rõ một điều, con người sống trên đời, hai chữ “hồ đồ” cũng quan trọng biết bao. Nhưng khi ấy cô vẫn chưa hiểu đạo lý này. Lữ Nhã Phi cũng không nói thêm điều gì, chỉ bảo cô hãy thận trọng suy nghĩ rồi ra về. *** Khoảng thời gian sau đó, Giản Nhu luôn suy nghĩ một cách thận trọng, trong khi quan hệ giữa Trịnh Vĩ và người thân đổ vỡ, anh bị bố đuổi khỏi nhà. Anh đột nhiên xuất hiện ở cửa nhà cô, vẻ mặt nhẹ nhõm và vui vẻ. “Cuối cùng anh cũng được tự do rồi. Anh không cần phải đối diện với bộ mặt hằm hằm của ông già nữa. Đợi anh tốt nghiệp rồi chúng ta kết hôn.” Giản Nhu vô cùng kinh ngạc. “Anh đoạn tuyệt quan hệ với bố mẹ thật sao? Họ là bố mẹ anh, nuôi anh lớn khôn…” “Anh biết. Vì lẽ đó mà ông bà già chỉ nói thế chứ không thật sự cắt đứt quan hệ với anh.” “Nếu thật thì sao?” Anh không thể trả lời câu hỏi của cô. Giản Nhu biết tình yêu dù khắc cốt ghi tâm đến mấy cũng không thắng nổi tình thân. Vì thế thà rằng chia tay còn hơn tiếp tục dây dưa trong đau khổ. Nhưng cô làm sao có thể tiết lộ sự thật với Trịnh Vĩ, bởi vì mối thù của đời trước mà cô và anh không thể đến với nhau. Với tính cách của anh, phải mất bao lâu anh mới có thể từ bỏ cuộc tình này? Có lẽ cả đời anh sẽ vĩnh viễn không quên. Vậy thì thà cô khiến anh nghĩ cô là người không đáng để anh yêu. Chắc sẽ rất đau đớn nhưng chỉ là tạm thời và ngắn ngủi. Anh sẽ nhanh chóng quên cô, sẽ bắt đầu mối quan hệ mới, sẽ quên cô một cách triệt để. Thời điểm này, Trịnh Vĩ chuẩn bị tốt nghiệp nên dành nhiều thời gian cho việc học. Anh nói với cô trong điện thoại: “Dù sao chúng ta cũng sắp kết hôn, ngày tháng còn dài.” Cô mỉm cười, không nói với anh, ngày tháng của hai người đã đến lúc kết thúc. Sau khi cúp máy, không thể đè nén ước muốn gặp anh, Giản Nhu một mình đến thành phố S. Cô đứng bên ngoài bức tường cao của Đại học G, ngước nhìn những ô cửa sổ sáng đèn trong khuôn viên trường học, nghe tiếng cười nói rộn ràng vọng ra ngoài. Cô biết sau một trong những ô cửa đó thế nào cũng có anh, một trong những tiếng cười nói kia thế nào cũng là của anh. Cho tới khi tòa nhà ký túc trong trường tắt hết đèn, chỉ còn lại bầu không khí tĩnh mịch. Giản Nhu mới lê đôi chân cứng đờ tới khách sạn diễn ra lần đầu tiên của hai người. Vẫn là căn phòng đó, trên máy tính cũng mở bộ phim Titanic. Trong tiếng nhạc dồn dập, sự chết chóc đã chia lìa người thân, bạn bè và người yêu. Nhân vật nữ chính sống rất thọ, trải qua nhiều biến cố trong cuộc đời nhưng trái tim bà đã vĩnh viễn bị chôn vùi cùng người yêu dưới lòng Đại Tây Dương giá lạnh. Giản Nhu khóc nức nở. Dùng hết giấy ăn, cô lại ôm khăn tắm tiếp tục khóc. Thì ra nỗi bi thương thật sự không phải cái chết mà là dù chẳng còn trái tim, bản thân vẫn phải tiếp tục sống. Ngày hôm sau, cô không rời khỏi thành phố S mà thuê một căn hộ nhỏ đối diện với trường Đại học G. Mỗi ngày, cô đều thức dậy vào lúc sáu giờ, xem sinh viên tập thể dục buổi sáng, buổi chiều xem họ tập luyện, buổi tối nghe họ hát khúc quân ca. Cô bỗng cảm thấy rất hối hận. Cô nên tới thành phố S sớm hơn. Như vậy cô có thể nhìn thấy anh hằng ngày, không cần trông chờ đến cuối tuần. Vào mùa tốt nghiệp, ngọn gió lồng lộng cũng không thể thổi bay nỗi sầu cảm sắp phải chia xa. Ngày nào cô cũng bắt gặp cảnh tượng sinh viên uống rượu say, đứng bên cửa sổ hát nghêu ngao: “Em từng nói với tôi, tương phùng là khúc nhạc, tôi và em đồng hành…” Sau đó rất nhiều tiếng hát từ ô cửa sổ vọng ra ngoài: “Em từng nói với tôi, tương phùng là khúc nhạc, biệt ly là con đường của ngày mai, nhớ nhung là ngọn lửa của sinh mệnh, trái tim là dây đàn vĩnh hằng…” Giản Nhu đứng bên cửa sổ, nghe khúc ca ly biệt, nước mắt lăn dài xuống gò má. Đến khi trường học tắt đèn, không còn bất cứ âm thanh nào, cô ngồi trước gương, tập lời thoại đã viết sẵn trên giấy. Còn chưa cất tiếng, nước mắt đã làm nhòe tầm nhìn của cô. “Chúng ta chia tay đi!” “Bởi vì tôi không yêu anh, chưa từng yêu anh.” “Anh cho rằng tôi sẽ yêu một người đàn ông không mua nổi chiếc nhẫn tử tế hay sao? Anh nghĩ tôi muốn rời khỏi làng giải trí, trông chờ anh nuôi tôi cả đời sao? Hay anh thật sự cho rằng tôi không biết bố mẹ anh là ai? Anh nghĩ tôi từ bỏ Nhạc Khải Phi, từ bỏ cơ hội tiến thân là bởi vì tôi yêu anh? Anh nhầm rồi, tôi làm tất cả những chuyện này chỉ vì mục đích trả thù.” “Tôi đã sớm biết mẹ anh là Lữ Nhã Phi. Nhưng anh không biết tôi rơi vào tình cảnh tan cửa nát nhà là do mẹ anh. Tôi muốn tìm cơ hội trả thù từ lâu. Cho tới khi anh xuất hiện dưới khu chung cư nhà tôi, tôi biết cơ hội đã tới…” Cô không thể nói những câu tiếp theo vì ruột gan quặn thắt, trái tim đau đớn như sắp ngừng đập. Cô ngồi bất động hồi lâu, cho tới khi nỗi đau dịu bớt, cô mới tiếp tục lẩm nhẩm: “Tất cả những việc tôi làm vì anh đều không phải thật lòng.” Ngày lại ngày, Giản Nhu không nhớ mình luyện tập bao nhiêu lần, chỉ biết cho tới hôm thốt ra những lời này, cô không rơi nước mắt, không bi thương, thậm chí còn nở nụ cười lạnh lùng..