Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cho dù duyên mỏng - Leo cao - Chương 5

Chương 2: Bữa tiệc (2).

Giản Nhu vào nhà vệ sinh trang điểm thêm, đồng thời điều chỉnh tâm trạng hỗn loạn mới lại một lần nữa quay về phòng VIP. Vừa nhìn thấy cô, Lý Huân của phòng Quan hệ công chúng lập tức nghênh đón, dẫn cô đi giới thiệu với các nhân vật “tai to mặt lớn” trong phòng. Thái độ nôn nóng của anh ta giống như sợ cô lại quay người bỏ đi mất, để cục diện rối ren cho anh ta giải quyết. Thật ra cũng không khó trách Lý Huân, bởi vì Giản Nhu không dưới một lần gây phiền phức cho anh ta.

Người đầu tiên Lý Huân giới thiệu là Trịnh Vĩ: “Vị này là Trưởng phòng Trịnh...” Bởi vì công việc của anh có tính chất nhạy cảm, Lý Huân do dự một lát, không giới thiệu cụ thể. “Chào anh, Trưởng phòng Trịnh, xin hãy chiếu cố nhiều hơn!” Giản Du giơ tay một cách tự nhiên, thể hiện khả năng diễn xuất điêu luyện.

“Trưởng phòng Trịnh, đây là...” “Khỏi cần giới thiệu.” Trịnh Vĩ đứng dậy bắt tay Giản Nhu, đồng thời nói một câu mang hàm ý sâu xa: “Diễn xuất của Giản tiểu thư, tôi suốt đời không quên.” Giản Nhu cười khẽ hai tiếng: “Trưởng phòng Trịnh quá khen.”

“Cậu ấy đúng là fans hâm mộ của Giản tiểu thư, trong điện thoại của cậu ấy có ảnh của cô.” Người đàn ông tai to mập mạp ở bên cạnh tỏ ra biết rõ nội tình, anh ta bổ sung thêm một câu: “Tối nay cô phải uống với cậu ấy vài ly mới được.” Sau này Giản Nhu mới biết, ông chủ tai to mập mạp này là Lưu tổng, nhà đầu tư của dự án “Lam Vũ”. Do “tình cờ” phát hiện thấy ảnh của cô trong điện thoại của Trịnh Vĩ, biết anh có “tình cảm đặc biệt” với cô, anh ta liền sắp xếp bữa cơm xã giao này, hy vọng nhân cơ hội tăng cường mối quan hệ. Chỉ đáng tiếc, anh ta đã chọn nhầm đối tượng. Về phương diện này, từ trước đến nay Giản Nhu chẳng thấy được việc, mà chỉ hỏng việc là chính. Sau màn giới thiệu, Giản Du được sắp xếp ngồi bên cạnh Trịnh Vĩ như định liệu. Cô thuần thục cầm lấy bình rượu để rót cho anh nhưng anh với tay giành trước một bước. Anh không nói với cô một câu, chỉ rót rượu và đặt trước mặt cô một ly đầy rượu vang đỏ, màu đỏ sóng sánh trong ly thủy tinh trong suốt, mùi rượi kéo đến làm cô vô thuần cảm thấy chua xót dâng lên…

Cô hít một hơi sâu, nỗ lực suy nghĩ chiều hướng tốt đẹp, suy nghĩ cô từ nay có thể thuận lợi tiến lên diễn viên hạng A, thì thấy tâm tình cũng đỡ hơn rất nhiều. …… Mọi người đều biết những bữa cơm xã giao có mặt ngôi sao, đều không phải đến để ăn cơm, mà là xã giao.

Từ trước đến nay, Giản Nhu đối phó không ít bữa cơm lớn nhỏ tương tự, nhưng cô chưa bao giờ gặp trường hợp khó ứng phó như vậy. Bữa cơm vừa mới bắt đầu, Giản Nhu còn chưa có gì lót dạ, mọi người đã liên tục nâng cốc, hơn nữa lần nào cũng viện lý do chạm cốc với cô. Ngay cả hai Tiểu thiên hậu và nữ diễn viên mới cũng biết ý, ra sức chúc rượu Giản Nhu, còn luôn miệng gọi “tiền bối”, khiến cô đâm ra nghi ngờ bản thân có phải già nua đến mức đó? Lưu tổng hết lần này đến lần khác chạm cốc với Giản Nhu, đồng thời ám chỉ rõ ràng: cô phải “chăm sóc” Trịnh Vĩ, chỉ cần anh vui vẻ, nữ chính của “Lam Vũ” sẽ thuộc về cô. Giản Nhu không phải không muốn mượn cơ hội này để leo cao, chỉ đáng tiếc...

Cô liếc người đàn ông ngồi bên cạnh. Từ đầu đến cuối anh không gây khó dễ cho cô, chỉ ngồi nghiêm chỉnh ở đó, từ tốn thưởng thức rượu vang, lạnh lùng chứng kiến cô trở tay không kịp. Anh không hề có một hành động vượt quá giới hạn với cô. Chỉ một lần duy nhất đụng chạm thân thể cô, là lúc anh giúp cô kéo dây váy trên vai trở lại vị trí cũ, kịp thời giúp cô tránh bị “lộ hàng”. Tại những buổi xã giao mua vui như thế này, có người đàn ông nào không dùng cặp mắt dâm đãng lởn vởn quanh bộ ngực của cô, chỉ hận không thể lột hết quần áo trên người cô, để họ đã con mắt? Anh là người duy nhất giúp cô che đậy.

Giản Nhu biết rõ, đàn ông chỉ làm vậy với người phụ nữ anh ta để ý. Nhưng cô không hiểu, trải qua nhiều chuyện như vậy, đã bao nhiêu năm trôi qua, tại sao anh vẫn còn bận tâm đến cô? Giản Nhu ngẩng đầu uống cạn ly rượu, nuốt hết nỗi chua xót cùng rượu vào lòng.

….. Không thể đếm nổi đã uống tất cả bao nhiêu ly rượu, sau đó Giản Nhu đúng là hơi say. Đầu cô nặng trĩu. tư duy có phần hỗn loạn, may là ý thức vẫn còn tỉnh táo. Cô biết mục đích của bọn họ là chuốc say cô, vì vậy chi bằng say sớm một chút. “Xin lỗi, tôi... đi... nhà vệ sinh một lát.” Giản Nhu cố ý cất giọng không rõ ràng. Lúc đứng dậy, cô cố tình giả vờ hai chân mềm nhũn, thân thể như đi trên mây, “không cẩn thận” vấp ngã...

Ai ngờ một đôi cánh tay mạnh mẽ giữ lấy thân hình lảo đảo của Giản Nhu. Sau đó, cô bị người đàn ông ôm chặt. Mùi hương quen thuộc bay vào mũi, đó là mùi bạc hà mát lạnh xen lẫn mùi thuốc lá nhàn nhạt...

Giản Nhu giật mình, lập tức đứng thẳng người, quên cả màn kịch “đôi chân mềm nhũn”, “thân thể như đi trên mây”. Cô ra sức giãy giụa, nhưng đối phương học những bốn năm ở trường quân đội chứ đâu phải đùa. Đôi tay cứng như thép của anh khóa chặt người cô. “Tôi đưa em đi.” Trịnh Vĩ cất giọng trầm thấp và kiên định. Giản Nhu kiên quyết lắc đầu, ngữ khí tỉnh táo hoàn toàn: “Không cần làm phiền anh, Trưởng phòng Trịnh.”

“Không phiền, nơi này rất rộng, tôi sợ em lạc đường, lại đi nhầm chỗ.” Anh vẫn hiểu rõ cô như ngày nào. Trước ánh mắt mờ ám đầy hàm súc của mấy người đàn ông, Giản Nhu bị anh nửa lôi nửa kéo, nửa ôm nửa bế ra khỏi phòng VIP. Khi ra cửa, cô còn bắt gặp ánh mắt tán thưởng của Lưu tổng. Có lẽ nhân vật nữ chính không còn cách bao xa, thậm chí đã nằm trong tầm tay của cô.

Đi hết hành lang, đến nơi mọi người không thể nhìn thấy, Trịnh Vĩ mới buông Giản Nhu, tiện tay vuốt sợi tóc lòa xòa trên đầu cô. Giản Nhu lùi lại một bước theo phản xạ. Ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu cô, là muốn hét lên với anh: Tại sao lại là tôi? Bên cạnh Trịnh Vĩ anh chưa bao giờ thiếu đàn bà. Chỉ cần anh vẫy tay một cái, hàng tá các cô gái trẻ trung xinh đẹp hơn tôi lao vào lòng anh. Tại sao anh còn đùa giỡn tôi, trong khi anh biết rõ tôi chẳng muốn có bất cứ dính líu nào đến anh. Nhưng ngẫm đi nghĩ lại, nói vậy có tác dụng gì? Người ta có quyền có thế, có ông bố làm to. Người ta thích chơi ai thì chơi. Cô chỉ là một nữ diễn viên hạng hai, không có tư cách, cũng chẳng có bản lĩnh phản đối.

Cố gắng đè nén nỗi oán hờn, Giản Nhu quyết định hỏi thẳng: “Trưởng phòng Trịnh, rốt cuộc anh muốn gì?” Trịnh Vĩ điềm nhiên trả lời: “Tất cả mọi người đều biết tôi muốn gì, đừng nói em không nhận ra?” “Tôi đương nhiên biết mục đích của anh tối nay. Nếu chỉ là tối nay, tôi có thể phục vụ anh.” Giản Nhu thử hai lần nhưng vẫn không thể đối diện với ánh mắt thâm sâu khó dò của đối phương, cô đành đưa mắt đi chỗ khác: “Dẫu sao, lên giường với ai cũng vậy thôi, đối với tôi chẳng quan trọng. Tôi chỉ muốn hỏi, qua đêm nay thì thế nào? Anh đừng quan tâm tôi như vậy có được không? Giản Nhu tôi không có phúc, không thể tiếp nhận sự quan tâm của anh.”

Không có tiếng trả lời. Giản Nhu không dám quan sát vẻ mặt của Trịnh Vĩ, nhưng cô vẫn có thể nghe thấy, hơi thở của anh trở nên nặng nề hơn. Trầm mặc mười mấy giây, anh đảo mắt qua chiếc nhẫn ngọc bích lấp lánh trên ngón trỏ của cô: “Em có thích món quà sinh nhật tôi tặng không?”

Không ngờ anh lại hỏi câu này, ngây ra một lúc, Giản Nhu mới cất giọng ngọt ngào: “Tôi thích, món quà rất có giá trị. Tôi bán được năm mươi ngàn, đủ chi phí sinh hoạt của em gái tôi trong hai tháng.” Anh nhếch miệng: “Đó là đồ tôi nhờ người đặt tận bên Pháp, trên đời này độc nhất vô nhị.” Anh luôn biết làm thế nào khiến cô xúc động, cũng giống như cô luôn biết cách khiến anh nhói đau.

“Vậy sao? Thế thì tôi bán lỗ rồi…” Giản Nhu bày ra vẻ mặt tiếc rẻ, diễn xuất rất đạt. Sau đó, cô còn không quên góp ý: “Sang năm, lúc nào tặng quà sinh nhật, anh nhớ gửi kèm hóa đơn, tôi trực tiếp trả lại hàng cho người ta, tiện hơn nhiều.” “... Được!” Kết thúc cuộc trò chuyện đầy “gai nhọn”, hai người quay lại phòng VIP. Lần này, Giản Nhu ôm quyết tâm “liều chết ra chiến trường”, uống hết sức thoải mái. Dù sao cô cũng không thể ngăn cản chuyện sắp xảy ra, so với việc tỉnh táo đối diện, chi bằng khiến bản thân say đến mức bất tỉnh nhân sự. Như vậy, cô không cần phải cố gắng quên đi.

Trong không khí sôi nổi, nhân viên phòng Quan hệ công chúng Lý Huân ngồi xuống cạnh Giản Nhu, ghé tai cô nói nhỏ: “Lưu tổng muốn ăn xong lại đi KTV chơi. Anh ta kêu chị cũng phải đi, để chăm sóc Trưởng phòng Trịnh...” Giản Nhu đặt ly rượu xuống bàn, nghe anh ta nói tiếp. “Em biết nguyên tắc của bà chị. Bà chị không muốn giữ thể diện cho Lưu tổng thì thôi, nhưng sếp đặc biệt dặn dò, chúng ta không thể đắc tội Trưởng phòng Trịnh. Bà chị có lòng tốt, coi như thằng em này cầu xin chị, chị hãy cố nhẫn nhịn, miễn cưỡng ứng phó. Em sẽ khắc sâu trong lòng đại ân đại đức của chị.”

“Nhẫn nhịn? Nói thì dễ, cậu thử nhẫn nhịn cho tôi xem.” “Em cũng muốn thử lắm chứ. Đáng tiếc, em không tài hoa tuyệt thế như bà chị.” “Gớm, cậu chỉ giỏi mồm mép...”

“Em nói thật lòng đấy. Nếu không phải bà chị phẩm chất trong sạch, gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn, chị đã trở thành nữ diễn viên chủ lực từ lâu. Giải Kim Tượng, Kim Điểu gì đó, làm gì đến lượt người khác?” (Kim Tượng tức là voi vàng, Kim Điểu là chim vàng) Thấy Giản Nhu mỉm cười nghịch ly rượu trong tay, trầm tư suy nghĩ, có vẻ hơi dao động, Lý Huân tiếp tục thuyết phục: “Em biết bà chị không bận tâm đến danh lợi, nhưng lần này, dù bản thân chị không sợ bị “đóng băng”, cũng xin chị hãy nghĩ cho em. Nhà em còn bố mẹ già con nhỏ, miếng cơm manh áo của gia đình em đều trông cả vào bà chị.” Anh ta thao thao bất tuyệt, quyết chí không đạt được mục đích sẽ không ngậm miệng. Ai ngờ Giản Nhu thốt ra một câu: “Được, tôi đi... Cậu giúp tôi chuyển lời tới Lưu tổng, tôi muốn đóng vai nữ chính.”

Lý Huân vô cùng mừng rỡ, vỗ ngực bảo đảm: “Được, được! Chắc canh không thành vấn đề.” Giản Nhu liền nở nụ cười quyến rũ: “Cậu phải ghi nhớ đại ân đại đức của tôi đấy.” “Vâng!”

Lý Huân lập tức chạy đến báo cáo với Lưu tổng. Lưu tổng nghe anh ta nói, gật đầu lia lịa. Một ly rượu vang xuất hiện trước mặt Giản Nhu. Không cần nhìn, cô cũng đoán ra người đang cầm cốc là ai. “Bàn xong điều kiện rồi à?” Giọng nói trầm thấp của Trịnh Vĩ vang lên bên tai cô.

Giản Nhu nâng ly rượu, mỉm cười: “Bàn xong rồi. Vì vậy, tối nay tôi sẽ theo hầu anh đến cùng!” .