Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cho dù duyên mỏng - Leo cao - Chương 6

Chương 2: Bữa tiệc (III).

Trong bữa cơm xã giao, bởi vì ngồi xung quanh bàn ăn, dưới ánh đèn sáng trưng nên đám đàn ông ít nhiều còn e dè, giả bộ đạo mạo, nghiêm trang. Nhưng khi tới phòng KTV, ánh đèn mờ mờ, âm nhạc sôi động, thêm vào đó là sự kích thích của rượu mạnh, những người đàn ông ăn uống no say không còn kiêng nể, ngồi tựa vào thành ghế, tận tình hưởng thụ thân thể ngà ngọc của các người đẹp trong vòng tay. Giản Nhu lại bị mời uống thêm mấy ly rượu mạnh. Rượu vang trước đó phát huy tác dụng, ý thức của cô dần trở nên mơ hồ, khả năng kiềm chế cũng dần yếu ớt, bóng người trước mặt ngày càng mông lung, thân thể ngày càng nhẹ bẫng. Cô cầm micro hát hai ca khúc bi thương. Tuy nhiên, cô đã bật cười, đặc biệt đến đoạn: “Đã đánh mất sự thuần khiết của ngày nào, không thể phân biệt là yêu hay hận.

Ánh mắt em thoáng dao động, chìm nổi trong vòng xoáy...” Cô cười rũ rượi, phảng phất không thể khống chế bản thân. Một cánh tay bất chợt ôm vai cô, kéo cô áp sát thân thể đàn ông ấm nóng. Lại là mùi hương vừa xa lạ vừa quen thuộc đó, lần này Giản Nhu không kháng cự, để mặc anh ôm người mình.

Cô nghĩ, mình đã thật sự say khướt. Bằng không, cô sẽ chẳng quyến luyến vòng tay ấm áp đó, sẽ không tự dưng nhớ đến hình ảnh tàu lượn siêu tốc phóng vùn vụt trên không trung trong một ngày mùa thu, và cậu con trai ngồi ở chiếc ghế dài chăm chú dõi theo bố con nhà người khác đang hết sức tình cảm.

Năm đó, cô mới mười tuổi, còn anh mười hai tuổi. Trong lần đầu tiên cô gặp anh, gương mặt vốn tuấn tú của anh sưng vù, nhưng cô vẫn bị đôi mắt đen lạnh lẽo của cậu con trai thu hút. Ánh mắt đó quá sâu thẳm so với độ tuổi mười hai của cậu thiếu niên.

Cô mua hai que kem, đi đến bên Trịnh Vĩ, đưa cho anh một cái. Cậu bé nhìn cô bằng ánh mắt ngạc nhiên.

“Em mời anh ăn.” Cô cười nói. “Tại sao?” Cậu bé cất giọng cảnh giác.

“Bởi vì anh rất xinh trai.” Cô cười với anh. Nụ cười của cô như đóa hải đường nở rộ vào mùa thu.

Anh nhận que kem trong tay cô. Cô ngồi xuống cạnh anh, hỏi: “Mặt anh sao thế? Đánh nhau với bạn học à?” Anh chỉ chau mày, không trả lời.

“Chắc người ta bị thương nặng hơn anh phải không?” Cô hỏi tiếp.

Thấy anh không muốn nói, cô chuyển đề tài: “Anh thích đi tàu lượn siêu tốc không?” Anh gật đầu.

“Em cũng thích.” Cô chớp chớp đôi mắt to tròn: “Đáng tiếc, em chỉ có mười đồng, đủ mua một tấm vé và hai que kem.”

Cuối cùng, cô cũng khơi gợi lòng hiếu kỳ của anh: “Em cho ai tấm vé kia?” “Giản Tiệp, em gái em.”

Anh im lặng nhìn cô.

Cô cũng không lên tiếng, lặng lẽ ăn kem. Ăn xong que kem, cô đứng dậy, chuẩn bị rời đi, anh đột nhiên mở miệng: “Bố em có đánh em bao giờ không?”

“Không, bố em thương em nhất. Em thích thứ gì, bố đều mua cho em hết. Nhiều lúc, bố còn không cho em nói với Giản Tiệp. Bố em...” Nhắc đến người cha, gương mặt cô rạng ngời hạnh phúc: “Bố em còn thường lén mua quẩy và sữa đậu nành cho em, bởi mẹ em không cho em ăn.”

Hôm đó, cô kể với anh nhiều chuyện về bố mình, còn anh chăm chú lắng nghe. Ngày cuối tuần của tuần tiếp theo, cô lại đi khu vui chơi giải trí, lại gặp được anh.

Cô mừng rỡ chào hỏi: “Trùng hợp thật đấy.”

Anh đáp một cách nghiêm túc: “Không trùng hợp, anh đang đợi em.” “Đợi em ư?”

“Anh có mang theo tiền, muốn mời em cùng ngồi tàu lượn siêu tốc.”

“Sao hôm nay anh biết em sẽ đến đây?” “Em từng nói, em thích…”

Lúc tàu lượn phóng trên không trung, cô túm chặt tay áo anh, vùi mặt vào hõm vai anh. Mái tóc dài của cô tung bay, chạm cả vào gương mặt hơi ửng đỏ của anh.

Hôm đó, bầu trời trong veo như hồ nước, không một chút vẩn đục, tựa như ấn tượng về đối phương ở trong lòng hai người. Còn bây giờ, đêm tối mờ ảo, không khí tràn ngập mùi vị của dục vọng. Trong mắt anh, chắc cô chẳng khác gì kỹ nữ?

Còn anh ở trong lòng cô thì sao?

Giản Nhu dùng bộ não đã bị tê liệt bởi chất cồn ngẫm nghĩ hồi lâu. Anh chỉ là một người xa lạ mà thôi. Nhất thời nổi cơn thèm thuốc, cô liền rút bao thuốc lá, châm một điếu. Mùi bạc hà lẫn mùi thuốc lá xộc vào mũi, cô tham lam hít một hơi sâu.

Bình thường, Giản Nhu không thích hút thuốc. Nhưng cô không cai nổi mùi vị này. Giống như cô không thích làng giải trí, nhưng đã quen với thế giới phù phiếm đó.

Vừa ngẩng đầu, bắt gặp Trịnh Vĩ nhìn chằm chằm điếu thuốc kẹp giữa ngón tay mình, Giản Nhu mỉm cười đưa bao thuốc cho anh: “Trưởng phòng Trịnh, có muốn làm một điếu không?” “Em học hút thuốc từ bao giờ vậy?” Giọng nói trầm thấp của anh bị tiếng nhạc ồn ào che lấp, chỉ một mình cô nghe thấy.

Bởi vì đóng kịch quen rồi nên cô dễ dàng đối phó với những câu hỏi khó dạng này: “Một lần đóng vai vũ nữ nên tôi học, sau đó không cai nữa.”

“Tôi không thích phụ nữ hút thuốc.” “Thế thì sao?”

“Em hãy cai đi!”

Giây tiếp theo, điếu thuốc và cả bao thuốc trong tay cô bị ném vào thùng rác ở góc phòng. Cô định tranh cãi với anh. Dựa vào cái gì mà anh không thích phụ nữ hút thuốc, cô phải nghe theo, đây là logic kiểu gì thế? Nhưng cô lại nghĩ, loại thuốc này rẻ tiền, cùng lắm mai mua gói mới, cần gì phải tốn nước bọt với anh.

Sau đó, cô không nhớ bản thân uống bao nhiêu ly rượu. Tóm lại, cô cứ uống hết ly này đến ly khác, cho tới khi ký ức bị chất cồn cắt thành vô số mảnh vụn.

Cô chỉ nhớ, cô nôn thốc nôn tháo ở nhà vệ sinh, còn anh đứng bên cạnh, một tay vuốt ve lưng cô, một tay đưa chai nước khoáng cho cô. Cô chỉ nhớ, ngoài hành lang có nhiều người chào hỏi anh. Cô cố gắng giữ khoảng cách với anh, để một nữ diễn viên hạng hai như cô khỏi ảnh hưởng đến anh. Nhưng anh không hề thả lỏng cánh tay đỡ người cô.

Cô chỉ nhớ, sau khi quay về phòng hát, cô hỏi anh, sao nhiều người quen biết anh như vậy?

Anh giằng ly rượu trong tay cô, nói cô không thể uống tiếp. Người còn uống nhiều hơn Giản Nhu là Lưu tổng tiến lại gần, cất giọng không mấy mạch lạc: “Cô nên nhớ, người khác có thể không quen biết, nhưng cần phải biết Trưởng phòng Trịnh... Cô đã nghe qua câu chuyện này chưa? Từng có một thằng nhãi không biết trời cao đất dày, không biết Trưởng phòng Trịnh, còn lên mặt với cậu ấy, nói rất hách dịch: “Anh có biết bố tôi là ai không? Động đến tôi, anh sẽ chết chắc.” Cô có biết kết quả thế nào không?”

Giản Nhu ngẫm nghĩ: “Trưởng phòng Trịnh là người khoan dung độ lượng, đương nhiên sẽ không chấp với kẻ không thức thời.”

Lưu tổng cười, lắc đầu: “Ba tháng sau, bố thằng đó bị điều tra ra tham ô chín mươi triệu... Sau đó bị xử tù chung thân.” Trịnh Vĩ cất giọng nhàn nhạt: “Ý của Lưu tổng là, tôi lợi dụng việc công để trả thù riêng?”

Biết mình lỡ lời, Lưu tổng cười khà khà hai tiếng: “Chỉ là trùng hợp mà thôi.”

Giản Nhu đột nhiên nhớ tới lời thoại kinh điển trong một bộ phim điện ảnh: Xử bắn trước, điều tra sau, đảm bảo sẽ không có một vụ án oan, án giả, án sai lầm. Chuyện Lưu tổng vừa kể, bảo không trùng hợp cũng khó.

Sau đó, Giản Nhu không nhớ cuộc vui kết thúc vào lúc nào. Cô chỉ lờ mờ cảm thấy giọt nước mưa giá lạnh rơi xuống mặt, khiến cô tỉnh táo đôi chút, phát hiện mình bị Trịnh Vĩ nhét vào một chiếc xe hơi sang trọng.

Trịnh Vĩ nói: “Đi khu Quốc Tế Tinh Thành.” Cô lắc đầu, sửa lại: “Nhà tôi ở khu Lam Trù Danh Tọa, gần cổng Triều Dương ấy.”

Nói xong, cô tựa vào thành ghế , nhắm mắt thiếp đi. Lúc mở mắt, ô tô đã dừng lại trước khu chung cư Lam Trù Danh Tọa.

“Tôi đến rồi! Cám ơn anh!” Giản Nhu xuống xe, hạt mưa nhỏ rơi xuống người, khiến cô tỉnh ngủ đôi chút, nhưng vẫn không thể đẩy lùi chất cồn trong thân thể. Cô loạng choạng men theo lối đi trong ký ức, miệng vẫn còn hát nhẩm ca khúc ở phòng KTV vừa nãy: “Em muốn bỏ cuộc nhưng không thể, trái tim băng giá bắt đầu ấm áp trở lại… Từng phiến lá phong là nụ hôn say đắm của anh, nhưng lại là hôn lên đôi môi người khác…”

Cảm giác có tiếng bước chân đi theo, Giản Nhu liền quay đầu. Nhìn thấy Trịnh Vĩ, cô nhíu mày: “Sao anh lại đi theo tôi? Tôi vẫn ổn, anh tiễn tôi đến đây là được rồi.”

Đi hai bước, phát hiện anh vẫn ở bên cạnh, cô bóp trán: “À, thật ngại quá, anh cũng sống ở đây mà tôi quên mất. Tôi uống nhiều rồi, thật sự uống nhiều rồi…” Cô tiếp tục hát: “Từng phiến lá phong là vết tích anh để lại, nhưng lại làm trái tim nhói đau. Em ôm vết thương, khổ sở chờ đợi…”

Do hát rất nhập tâm, Giản Nhu không để ý đường đi, chẳng may bị trượt chân. Cô vô thức túm cánh tay Trịnh Vĩ mới có thể đứng vững.

“Anh thấy tôi hát có hay không?” Cô mỉm cười, ngẩng đầu nhìn anh, “Không hay chút nào.”

“Vậy sao? Thế mà Nhạc Khải Phi nói cũng được.” Ngừng vài giây, Giản Nhu tiếp tục lẩm bẩm: “Anh ta bảo, tôi đóng phim chẳng có tiền đồ gì cả, khuyên tôi luyện thanh nhạc, nếu may mắn… gặp được ca khúc kinh điển, không biết chừng sẽ nổi tiếng. Tôi cảm thấy, anh ta nói rất có lý… Bảy năm rồi, ngay cả Trần Dao Dao cũng đã bật lên, trong khi tôi vẫn giậm chân tại chỗ… Nhạc Khải Phi bảo, tôi mà cứ tiếp tục như vậy, anh ta không muốn gia hạn hợp đồng với tôi nữa…” Lạc Tình nói tửu lượng của cô rất tốt, uống nhiều đến mức nào cũng không thất thố, chỉ là lắm lời hơn bình thường, sẽ túm một người để nói chuyện, nói đến khi nào thiếp đi mới thôi. Có thể thấy, hôm nay cô thật sự uống say rồi.

Trịnh Vĩ vẫn lặng thinh, để mặc Giản Nhu tiếp tục lảm nhảm: “Thời buổi này, làng giải trí cái gì cũng thiếu, ngoài người đẹp ra. Một năm, ba trường điện ảnh tuyển biết bao nhiêu học sinh… Vô số cô gái trẻ trung, xinh đẹp hơn tôi, tranh nhau cơ hội để leo cao. Sự nghiệp diễn xuất tôi thật sự không có triển vọng… Thật ra ca hát cũng tốt, không cần phải tiếp các đạo diễn, nhà đầu tư… và cả loại quan chức như anh.” Giản Nhu buông tay anh, tiếp tục chân nam đá chân xiêu đi về phía trước. Đi vài bước, cô chợt nhớ ra một chuyện quan trọng: “Không đúng, tôi đã chuyển nhà rồi. Tôi chuyển đến khu Tinh Thành Quốc Tế cơ mà, sao anh lại đến đưa tôi về đây? Anh muốn gì hả?”

Trước sự chỉ trích của cô, Trịnh Vĩ vẫn không lên tiếng. Anh đứng yên lặng trong cơn mưa bụi, như một pho tượng hoàn hảo.

Bộ váy của Giản Nhu đã ướt nước mưa, dính vào người lạnh buốt. Cô chầm chậm tiến lại gần anh, như muốn lấy chút hơi ấm từ anh. Giản Nhu chớp mắt, miệng thốt ra một câu mà chỉ lúc say cô mới dám nói: “Anh muốn ngủ với tôi thật sao? Đâu phải chúng ta chưa từng lên giường, phụ nữ cởi quần áo đều như nhau cả, có khác biệt hay sao?”

Cuối cùng, Trịnh Vĩ cũng mở miệng, ngữ khí vô cùng lạnh lẽo: “Em thường uống đến mức này à?”

“Không phải, hôm nay tôi rất vui, có người cho tôi đóng vai nữ chính, còn là dự án điện ảnh lớn nữa chứ.” “Em muốn đóng vai nữ chính như vậy sao? Vì vai nữ chính, bảo em làm gì cũng được?”

Giản Nhu nở nụ cười rạng rỡ: “Anh biết không? Tôi là diễn viên, không phải là kỹ nữ… Khụ, mà sao anh biết…”

Ở giây tiếp theo, Trịnh Vĩ túm cánh tay Giản Nhu, lôi cô đi vào tòa nhà. Cô không nhớ mình vào nhà anh như thế nào. Trong ký ức vụn vặt chỉ còn sót lại hình ảnh vào giây phút cánh cửa phòng đóng chặt, anh đột nhiên ôm cô, hôn cô cuồng nhiệt...

.