Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cho dù duyên mỏng - Leo cao - Chương 7

Chương 3: Bữa Tiệc.

Tựa hồ không muốn cho cô cơ hội phản kháng, Trịnh Vĩ một tay giữ gáy cô, một tay để ngay eo cô kéo sát lại, hơi thở nóng bỏng hòa trong mùi hương nam nhân nồng đậm tràn ngập làm cô quên cả hô hấp, môi anh cường thế xâm chiếm như gió mạnh mưa rào, nhanh chóng kéo đến làm cho cô không còn đường nào thối lui… Kỳ thực, từ khi bước vào cửa này, cô cũng không có ý định thối lui nửa. Bởi vì cô biết người nam nhân trước mặt này nhiều năm rèn luyện trong quân ngũ, thể trạng anh luôn hoàn hảo, ngay cả thân thủ cũng xuất chúng nên cô cũng không có phí công giãy giụa để hao tổn khí lực vào chuyện ngu xuẩn như vậy. Nhưng cô cũng không nghĩ đến, nụ hôn của anh lại có sức công phá mạnh mẽ như vậy, làm cho cô ngay cả ý muốn cự tuyệt cũng không kịp nghĩ đến liền ngay lập tức bị cuốn vào trầm luân, mất đi cả tri giác.

Khi ý thức quay lại, thì hai tay của cô từ lúc nào đã không tự chủ được đang quấn quanh cổ anh. Ngực cô phập phồng ngay sát ngực anh, tim đập mạnh mẽ, mà miệng cô hai hàm răng nhỏ xinh đã sớm tách ra, ngay cả đầu lưỡi chính mình cũng chủ động mà nghênh tiếp sự công kích của anh… Có lẽ chất cồn đã phát huy tác dụng hay có lẽ do nhớ nhung nung nấu quá lâu, nụ hôn của anh ngày càng phóng túng, nóng bỏng, quấn quanh cô không chút kẻ hở ngay cả thở dốc cũng không cho cô cơ hội. Đã nhiều năm trôi qua như vậy, cô từng đem thứ tình cảm nhiệt tình đó chôn sâu dưới thái độ lạnh nhạt, dửng dưng. Nhưng chỉ là một nụ hôn mà thôi, pháo đài cô cố công xây dựng bao năm qua trong nháy mắt sụp đổ tan tành, giờ khắc này cô mới nhận ra tình yêu khi xưa ấy chưa bao giờ bị vùi lấp.

Dục vọng bị kiềm nén nhiều năm như vậy, một khi đã châm ngòi thì không cách nào có thể vãn hồi. Cô hoàn toàn quên hết tất cả, tay khẽ rung đưa về phía cổ áo anh, cởi từng nút áo, từng nút lại từng nút. anh dùng sức bàn tay đang đỡ gáy cô cũng trượt xuống bờ vai trắng mịn, cô hít một hơi. Không một tiếng động nhanh chóng váy áo của cô theo thân thể rơi xuống, ngay thời khắc này cơ thể cô hoàn toàn phơi bày từng tấc da thịt trắng mịn mê người. Từng cơn rùng mình thoáng qua da thịt nóng hổi của cô, ngay lúc cô vừa thanh tỉnh, thì anh nhanh chóng bế thốc cô hướng phòng ngủ mà đi vào. Ngoài trời mưa rả rích, mấy ngày liền vẫn nỉ non.

Bầu trời không có ánh trăng, cũng chẳng xuất hiện một vì sao. Phòng ngủ không bật điện, chỉ có ngoài cửa sổ thưa thớt mấy ngọn đèn nhòe nhoẹt làm tầm mắt cô thêm mông lung. Đến phòng ngủ, cô liền trực tiếp bị anh ném trên giường, ngay lập tức thân thể mê người của cô bị bao vây trong thân thể anh, cô nỗ lực mở mắt ra, nhìn nam nhân đang đối mặt mình, môi anh từ từ lướt từ cổ cô trêu trọc một đường nóng ẩm xuống. Cô kiềm chế nắm chặn tấm chăn mềm mại bên dưới, cực lực kiềm chế tiếng thở dốc từ miệng thoát ra, trong không gian yêu tĩnh vang lên những tiếng kích tình ái muội.

Chiếc áo ngực tinh xảo nhanh chóng bị loại bỏ, nụ hôn của anh rơi vào nơi mềm mại của cô, đầu lưỡi ẩm ướt trêu chọc hai đóa hoa mẫn cảm, toàn thân cô run lên, vẻ mặt mê muội, móng tay thẳng tắp khảm vào cánh tay anh. Động tác của anh dừng lại một chút, chỉ là một chút, sau đó lại tiếp tục. Đùa bỡn trêu chọc thành những nụ hôn nóng bỏng, rõ ràng khó chịu đau đớn, nhưng cô lại như càng mong mỏi được nhiều hơn, thân thể nảy sinh trống rỗng. “Trịnh Vĩ…” Cô chặt khít, sát sao bao quanh anh, cô rên rỉ tràn ngập kích tình lẫn quyến rũ mê loạn. Anh nhẹ nhàng “Ân” một tiếng, nâng mặt cô lên, đầu ngón tay tinh tế mà mơn trớn khóe mắt, chân mày, hai má cô đỏ bừng.

Trong bóng tối cô lặng lẽ nhìn anh, gương mặt với đường nét góc cạnh rõ ràng, anh khẽ mím đôi môi mỏng, đôi con người đen chứa đầy thâm tình rõ ràng như năm năm trước đây. Năm năm, năm năm, dường như một hồi ác mộng… Nếu quả thật chỉ là một giấc mộng, thì tốt biết mấy.

Nếu như là mộng sau khi tỉnh lại, vẫn là năm năm trước, bọn họ vẫn ngọt ngào đêm đầu tiên, thật tốt! Đáng tiếc, vận mệnh của cô vốn bị ông trời trêu đùa. Một giọt lệ theo khóe mắt cô chảy xuống…

Sau đó, lệ của cô như thủy tràn đê vỡ ào, từng chuỗi từng chuỗi ướt cả đầu ngón tay của anh. Bộ dạng cô thật chật vật, vốn tuyệt đối cô không muốn ở trước mặt anh rơi dù chỉ một giọt nước mắt ….

Môi của anh lại một lần nửa bao phủ xuống, mang theo đau đớn hận thù hôn cô đến hít thở không thông. Theo bản năng cô muốn đẩy anh ra, nhưng anh lại càng hôn càng hung hăng, một tay anh bắt lấy cổ tay cô chế trụ rồi cuối xuống hai nụ hoa, không cho cô cơ hội trốn tránh. Cô tuyệt vọng nhắm mắt lại… Sau đó chỉ còn những mẫu ký ức vụn vặt.

Sau cùng cơn say rượu cũng tan dần, trời cũng sáng hẳn, Trịnh Vĩ ôm lấy cô ngủ, thân thể kề cận sát sao, da thịt cô trắng mịn ôn nhu. tựa như từng tỉnh lại mỗi buổi sớm. Khác biệt duy nhất mà cô cảm thấy là toàn thân tựa hồ vô lực, đầu đau nhức, cũng may xương cốt còn khỏe mạnh, không bị anh phá sạch. Cô mệt mỏi không muốn động, hai mắt vẫn nhắm nghiền, ở trong lòng anh tìm điểm thoải mái mà tiếp tục ngủ. Có người nói ở trong mộng không thấy thái dương, nhưng cô như lại đang bị dương quang bao phủ mộng, hoặc là nói, là bị dương quang bao phủ hồi ức.

Ở trong mộng, ba ba cô còn sống, mặc dù thường xuyên làm việc đến đêm khuya mới về, nhưng lần nào về ông cũng đều sang đắp chăn cho cô và Giản Tiệp; Mẹ cô cũng không có tái giá, mặc dù thường xuyên hay la rầy cô học tập không cố gắng, hoặc la mắng cô thường xuyên để tóc mình rơi đầy đất, nhưng trên mặt bà lúc nào cũng thường trực nụ cười ngọt ngào; Mà trong mơ chân Giản Tiệp cũng không có bị thương, vẫn là cô bé nghịch ngợm nhưng đáng yêu, lắm lúc kiêu ngạo tùy hứng nhưng vẫn là cô bé ngọt ngào. Trong mơ còn có cô thầm mếm một nam sinh, mặc kệ xuân hè thu đông, luôn luôn mang theo một thân ảnh xán lạn dương quang xuất hiện. Mùa xuân, bầu trời trong xanh, không khí tràn ngập hương hoa thơm ngát, tàu lượn siêu tốc vút lên không trung, cô nắm lấy cánh tay anh thét lớn, dây buột tóc rơi ra mặc tóc cô xõa tung trong gió, trãi dài xuống thắt lưng, anh nhìn cô mê mải, cũng làm mê muội luôn cả tâm hồn cô…

Về nhà, nhật ký cô viết đầy tên của anh — Vĩ, còn có lời thổ lộ ngây thơ của cô mà cô đã không dám nói thành lời với anh. … Đầu hạ, hàng dương liễu hai bên đường đong đưa theo gió, trời xanh, gió mát. Đi ngang quán kem, cô nằn nì anh vào ăn. Kem ngọt ngọt cả tâm cô. Dưới gốc liễu cành lá si rơi đầy dưới ánh mặt trời.

Cô hỏi anh, tương lai muốn thi Đại học nào? anh nói, anh muốn thi trường quân đội, bởi vì trong quân đội, người người gặp anh sẽ gọi “Chính Ủy”, mà không phải là “Vĩ ca”. Khi đó nàng còn không biết “Vĩ ca” là cái gì, chỉ cảm thấy cách xưng hô này rất uy vũ. anh lại hỏi cô: Còn em?

Cô nói : Em muốn vào vũ đoàn ba lê. Khi đó mộng tưởng thì rất cao xa, mà đường về nhà sao quá ngắn. Về đến nhà, đều đầu tiên cô làm là chạy qua nhà ca ca hàng xóm hỏi thăm trường quân đội là như thế nào. Hàng xóm ca ca nói với cô, trường quân đội kỷ luật rất nghiêm khắc, giờ ngủ, giờ thức dậy đều phải theo quy định, còn có việc tập luyện với cường độ cao, huấn luyện hà khắc và không thể tùy tiện ra ngoài cho dù cuối tuần, cuối tuần ra ngoài cũng phải xin phép, hoàn toàn không có tự do.

Nghĩ đến việc sau này khó gặp lại anh, khiến cô trong lòng có chút thất thần, bất quá khi cô nghe trong trường quân đội không có cho việc yêu đương, nữ tử trong đó thật vô cùng ít ỏi, việc học trường quân đội rất khó tìm bạn gái, thì tâm tình của cô lại thấy bình yên trở lại. …. Cuối thu, cây bạch quả lá rời đầy sân trường.

Vào một ngày đến giờ tan học, các học sinh nối nhau rời trường, Giản Tiệp ở lại trường học bổ túc không cùng cô về nhà. Khi cô ra đến trước cổng chính trường học, một cánh tay với một chiếc đồng hồ đeo tay chói mắt hạ đáp trên vai Giản Nhu, “Giản Nhu, xe anh ở kia anh có thể tiện đường đưa em về nhà”. Cố kéo mạnh cái tay đáng ghét kia ra khỏi vai mình, không cẩn thận còn làm đứt hết mấy sợ tóc làm cô đau điếng.

Ngay lúc đó trước mắt cô thoáng qua chiếc xe đạp với tiếng đinh đang vang lên, Trịnh Vĩ đang ngồi trên xe, cái chân dài chống xuống đất xoay xe nửa vòng tròn dừng lại trước mặt cô. Do cô đứng ngược sáng nên không nhìn rõ mặt anh lắm, chỉ nghe thanh âm của anh “Về nhà sao? Anh chở em đi chung một đoạn” So với ánh mặt trời đang chiếu sáng, ánh mắt của anh phóng qua gương mặt cô đỏ bừng lên, Cô yên lặng lên phía sau xe anh, cố kiềm chế để không làm khóe miệng cong lên một nụ cười mừng rỡ.

Dọc đường đi xe anh chạy rất nhanh, gió thổi qua hai bên tai cô nghe vù vù, cô mấy lần muốn vươn tay ôm chặt lấy hông của anh, tay lặng lẽ vươn đến bên người anh nhưng không đủ can đảm cuối cùng lặng lẽ thu trở về… …. Ngày trời đông giá rét, xe buýt lặng lẽ chạy thong thả trên đoạn đường phủ một lớp tuyết mỏng. Cô ngẩn đầu lên, lặng lẽ liếc nhìn anh đang ở bên cạnh. So với ngũ quan tinh xảo, hình dạng tuấn tú của anh thì cô lại thích hơn cái loại khí chất trên người anh, không nói rõ đó là loại cảm giác gì, nhưng nói chung khi cảm nhận được thì đều làm lòng cô dâng lên một luồng ấm nóng.

Khi cửa sổ thoáng qua ánh đèn đường chiếu vào hắt ánh sáng lên khuôn mặt anh, cô thấy dưới cằm có vết bầm, mặc dù đã phai nhạt, cô vẫn như cũ nhìn thấy mà giật mình. Quen nhau đã lâu nhưng cô chưa từng hỏi việc nhà của anh, anh cũng chưa bao giờ kể cho cô nghe, cho nên cô thủy chung cũng không rõ vì sao anh thường xuyên lại phải chịu đòn như vậy. Một làn hơi lạnh thổi thốc vào làm cô cuối cùng cũng tỉnh táo lại hướng anh mở miệng nói : “Xã hội cũ đã bị thay đổi lâu như vậy, hà cớ gì mà anh còn sinh hoạt trong hoàn cảnh như thế?”

“Ách…” anh sửng sốt một chút, mới phản ứng sờ sờ dưới cằm chỗ bị bầm, lơ đễnh đáp : “Ờ ở ba anh có cách dạy dỗ độc quyền, dùng cường quyền và bạo lực để dạy dỗ mà” “Anh không nghĩ sẽ chống lại ah?” “Chống lại?!” anh thú vị nhìn nàng “Thế nào là chống lại?”

Cô nỗ lực suy nghĩ, cuối cùng cũng nghĩ ra được một cách mà cho là rất thông minh. Cô nói “Không thì anh bỏ nhà ra đi đi.” “…” anh nghe xong thì trầm mặc. Cô xem hành động trầm mặc của anh xem như là tán đồng, bắt đầu giúp anh tính kế “Bà nội em có một chỗ ở dù cũ mà nay bà đã qua đời hiện giờ không có ai ở, anh có thể qua nơi đó trốn ở vài ngày”.

Về sau, anh thực sự bỏ nhà ra ngoài ở, và ở nhà bà của cô, ngôi nhà cũ kĩ xung quanh gió lùa. Cô cầm đủ các loại cờ bồi anh giải khuây đỡ buồn. Cực kì lâu sau này, cô vẫn không nghĩ ra rõ ràng chính là cô thuần khiết giải cứu bất hạnh của thiếu niên thoát ly khỏi tình trạng nước sôi lửa bỏng, tại sao lại bị người nhà anh cho rằng là “Bỏ trốn”? Thế là hại anh lại càng trong tình trạng nước sôi lửa bỏng hơn nửa?. Được rồi cuối cùng cô cũng phải thừa nhận, đối với gia đình đàng hoàng việc nam nhi rời nhà trốn đi, quả thật có điểm không an phận, nhưng cô căn bản không có dũng khí thực thi…

Năm đó, khi nàng mười ba tuổi, cái tuổi vừa biết yêu. Nàng đã thích một người đến choáng váng, đến cả mảnh vải áo hắn xé ra nàng cũng giặt thật sạch, cột vào chuông gió treo trước cửa sổ. Mỗi lần chuông gió reo vang, la mỗi lần tâm trí nàng lại theo mảnh áo bị gió thổ bay dập dờn mà nhớ lại - Khi ấy anh luống ca luống cuống xé một mảnh áo quấn quanh đầu gối bị thương của nàng khi nàng té ngã, hai hàng lông mày của anh nhíu chặt lại, gần như chạm vào nhau. Còn có một ngày anh đưa cô một vé xem phim, trên đó kèm thêm một mẫu giấy với hàng chữ nhỏ “Sáu giờ tối, anh tại rạp chiếu phim chờ em, anh có lời muốn nói”. Chỉ ngắn gọn vài lời, cô không biết đã nhìn qua không biết bao nhiêu lần, cũng không biết bao nhiêu lần phỏng đoán, nếu như đêm hôm đó cô đi, anh sẽ nói lời gì với cô? Có phải hay không câu cô luôn muốn nghe nhất — Anh thích em!.