Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Chuyện xảy ra trên con tàu tốc hành Phương Đông - Chương 17

. Victoria.





- Người đàn ông bị giết tối qua là kẻ bắt cóc và giết con đại tá Armstrong.



- Nếu thế, đối với hắn ta như thế là đáng lắm …Tuy nhiên, tôi còn muốn thấy hắn ta bị treo cổ hay lên ghế điện nữa kìa, theo luật Mỹ.



- Ông thích sự trừng phạt theo luật pháp hơn sự trả thù cá nhân à?



- Trả thù cá nhân áp dụng ở Corse, ở Ý hay của bọn Mafia không thể chấp nhận được.

Ông muốn nghĩ gì tùy ý.

Theo tôi, luật pháp ban hành bởi tòa án là chắc chắn nhất.

Poirot nhìn đại tá Arbuthnot/

- Tôi tán thành ý kiến của ông.

Và tôi nghĩ như thế là tạm đủ.

Ông còn nhớ một điều gì có vẻ khả nghi không?



- Không còn gì nữa, trừ phi …đến đây Arbuthnot do dự.



- Xin ông hãy tiếp tục cho.



- Ồ, chỉ là một chi tiết nhỏ nhặt thôi mà.

Khi tôi về phòng, tôi thấy cánh cửa cạnh phòng tôi phòng cuối …ở tít cuối.





- Phải số 16?

- Đúng rồi.

Cửa phòng số 16 hé mở và người hành khách ló đầu ra ngoài hành lang, rồi sau đó vội vã đóng cửa vào.

Điều làm tôi ngạc nhiên là cử chỉ vội vã đó.



- Dĩ nhiên,

- Poirot nói.





- Có thể tất cả là bình thường.

Nhưng trong sự yên lặng của tảng sáng, một cái đầu ló ra rồi lại thụt vào, có một cái gì mờ ám …như trong truyện trinh thám vậy.



- Arbuthnot đứng lên:

- Nếu ông không cần tôi nữa, tôi xin phép…



- Cám ơn đại tá rất nhiều.

Arbuthnot lưỡng lự.

Cảm tưởng khó chịu ban đầu của ông đã hoàn toàn bị đánh tan.



- Về phần cô Debenham,

- Arbuthnot nói một cách vụng về và mặt hơi đỏ.

Tôi xin nói cho ông rõ rằng cô ta là một người hoàn toàn không có gì đáng chê trách … một Pukka Sahib[1]

Nói rồi Arbuthnot ra ngoài.



- Pukka Sahib có nghĩa là gì? Bác sĩ Constantine hỏi.



- Có nghĩa là, Poirot nói, bố và các anh của Debenham học cùng trường với Arbuthnot.





- Ủa, điều đó thì có dính líu gì đến vụ án? Bác sĩ Constantine nói với vẻ thất vọng.

Poirot nhịp những ngón tay trên bàn và lại trầm ngâm suy nghĩ, cuối cùng, ông nói:

- Đại tá Arbuthnot hút ống điếu.

Trong phòng của Ratchett tôi đã tìm thấy cái nạo ống điếu.

Còn ông Ratchett chỉ hút xì gà.





- Vậy ông nghĩ là …

- Cho đến giờ phút này, ông ta là người duy nhất thú nhận mình là người hút ống điếu.

Ngoài ra ông ta đã nghe, nói đến đại tá Armstrong và có thể ông ta biết Armstrong mà không thù nhận.



- Ông đoán là …

Poirot lắc đầu quầy quậy:

- Không, không thể chấp nhận được …hoàn toàn không thể chấp nhận được chuyện một người Anh khả kính với trí thong minh bình thường, trọng luật pháp lại có thể đàm kẻ thù của mình mười hai nhát dao! Ông đồng ý chứ?

- Vâng, chỉ cần suy nghĩ một phút thôi.



Ông Bouc nói:

- Chúng ta cần chú ý đến tâm lý của mỗi cá nhân.

Vụ án mạng này có mang chữ ký nhưng không phải của Arbuthnot.

Chúng ta hãy sang người tiếp theo.

Lần này ông Bouc không nhắc đến anh chàng người Ý nhưng ông nghĩ đến.



Chú thích: [1] Nguyên văn.