Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Chuyện xảy ra trên con tàu tốc hành Phương Đông - Chương 27

. III

MỘT VÀI CHI TIẾT 15 phút trôi qua trong im lặng.

Ông Bouc và bác sĩ Constantine cố gắng theo đúng sự chỉ dẫn của Poirot.

Họ đang cố tìm ra sự thật.

Ông Bouc nghĩ:

- Lẽ dĩ nhiên phải suy nghĩ.

Từ nãy giờ mình chỉ làm có mỗi chuyện đó.

Poirot nghĩ cho cô Debenham có dính líu đến vụ án.

Theo mình thì không tin thế

- có thể nghĩ cho gã người Ý.

Thật uổng.

Anh hầu phòng không có lý do gì để nói dối khi xác nhận rằng gã người Ý đã không rời phòng.

Thật rắc rối.

Không hiểu bao giờ thì tàu mới chạy lại được? Người ta phải nghĩ đến việc phải giúp chúng ta chứ.

Cảnh sát Nam Tư lại sắp sửa gây rắc rối cho vụ này đây.

.

.

Và cứ như thế suy nghĩ của ống Bouc bị phân tán dần dần.



Bác sĩ Constantine nghĩ:

- Anh chàng thám tử người Mỹ này thật kỳ lạ.

Một thiên tài hay một thằng điên? Anh ta có tìm ra thủ phạm không? vô lý.

Riêng mình thì chẳng còn hiểu ra sao nữa! Hay là tất cả hành khách đều nói láo.

Nếu thế thì lại càng thêm rắc rối .

.

.

mình không sao giải thích được tất cả những vết thương trên tử thi.

.

.

Một tên côn đồ Mỹ giết người bằng súng chứ.

.

.

Hoa Kỳ.

.

.

Đất nước của rối ren và phức tạp.

.

.

Mình thích sang đó xem sao.

Khi về, thế nào mình cũng phải gặp Démetrius Zagone.

Anh ta đã đi sang Mỹ nhiều lần.

.

.

Và cứ như thế bác sĩ Constantine lại trầm ngâm suy nghĩ về.

.

.

Nước Mỹ.



Hercule Poirot ngồi bất động, hình như ông ngủ.

Bỗng nhiên sau 15 phút im lặng hoàn toàn, Poirot thở dài và lầm bầm:

- Sao lại không nhỉ? Nếu như thế thì mọi việc đều được giải thích.



Poirot mở mắt

- cặp mắt xanh như mắt mèo

- nói với ông Bouc và bác sĩ Constantine.



- Tôi đã suy nghĩ, còn các ông? Đang thả hồn vào giấc mộng, cả hai đều giật mình.





- Tôi cũng thế,

- ông Bouc nói.



- Nhưng tôi chẳng tìm ra được gì.

Tìm ra thủ phạm là nghề của ông chứ không phải của tôi.



- Tôi cũng đã suy nghĩ,

- bác sĩ Constantine nói,

- tôi đã có nhiều suy nghĩ nhưng chẳng có cái nào vừa ý cả! Poirot gật gù như muốn nói: Tôi biết mà!



- Ông ngồi thẳng dậy, vuốt râu, ưỡn ngực và nói như đang thuyết trình:

- Các bạn, tôi đã lần lượt xem lại những lời khai của hành khách và tôi đã tìm ra một giải thích mặc dù chưa được rõ ràng lắm, nhưng cũng có thể trả lời một phần nào cho chúng ta.

Trước khi xác định câu trả lời này là tốt nhất, tôi còn phải xem lại một vài vấn đề nữa.



- Trước hết, xin phép cho tôi có vài nhận xét khá quan trọng.





- Cũng ở chỗ này, vào bữa cơm trưa cuối cùng, ở toa ăn này, ông Boue đã cho tôi một nhận xét rất hay: ông nói là trên chuyến tàu này tập trung nhiều hạng người, đủ mọi tầng lớp và mọi quốc tịch.

Việc như vậy rất hiếm vào mùa này.

Với thời tiết khỉ gió này thì chuyến tàu tốc hành rất vắng khách.

Ngoài ra, một hành khách có đăng ký nhưng không đến.

Tôi cũng xin nêu lên những chi tiết khác.



- Vị trí túi xách của bà Hubbard.

Tên của mẹ bà Armtrong.

Cách làm việc của anh chàng thám tử tư Hardman.

Tên của bà Dragomiroff.

Vết mờ trên số thông hành người Hung và lời khai của Mác Queen với mảnh giấy bị đốt trong phòng Ratchett.

Anh ta đã nói rằng chính Ratchett đã đốt tờ giấy này! Hai người đàn ông nhìn Poirot, không hiểu.



- Sao? Tất cả những điều đó không quan trọng đối với các ông à?



- Hoàn toàn không.

Ông Bouc thật thà nói.



- Còn ông, thưa bác sĩ.



- Tôi chẳng hiểu, ông muốn chứng minh điều gì?



- Ông Bouc lục trong xấp thông hành và rút số thông hành của vợ chồng quận công Andrenyi ra.



- Có phải vết này không?.



- Phải, nó còn mới, và hãy nhìn xem vết mờ ở đâu.





- Ngay ở đầu tên bà Andrenyi.

.

.

Đúng hơn là trên chữ đầu tiên của tên bà ấy.

Nhưng thú thật là tôi vẫn chưa hiểu gì.



- Ông sẽ hiểu.

Chúng ta sẽ trở lại chuyện cái khăn tay tìm thấy ở hiện trường.

Như chúng ta đã nói khi nãy.

Ba nữ hành khách có chữ đầu của tên là H: bà Hubbard, cô Harmion Debenham và cô Hildegarde Schmidt, cô hầu của công chúa Dragomiroff.

Chúng ta hãy xem xét chiếc khăn tay dưới một khía cạnh khác.

Đó là một chiếc khăn làm bằng vải mỏng, được thêu bằng tay và rất đắt tiền.

Có lẽ được mua ở Paris.

Ai trong các nữ hành khách, nếu chúng ta không để ý đến chữ “H” thêu trên khăn, có khả năng mua cái khăn này? Chắc không phải bà Hubbard, vì quần áo và đồ dùng của bà không cầu kỳ.

Chắc cũng không phải cô Debenham: Loại người này chỉ dùng những thứ khăn vải bình thường.

Còn cô hầu phòng, chiếc khăn này quá đắt đối với cô ta.

Nhưng trên tàu này còn hai nữ hành khách khác chúng ta hãy thử xem chữ “H” có trùng hợp với tên họ không? trước hết công chúa Dragomiroff.



- Tên của bà ta là Natalia mà,

- ông Bouc nói giọng mỉa mai.





- Đúng đấy.

Như thế công chúa Dragomiroff vô can.

Bây giờ đến bà Andrenyi.

Ở đây điều làm chúng ta chú ý là .

.

.



- Ông nên nói điều làm ông chú ý đi.



- Cũng được.

Điều làm tôi chú ý là trên số thông hành, tên của bà ta lại bị dính mở.

Người ta có thể cho đó là một sự vô ý.

Nhưng các ông hãy chú ý đến cái tên Elena.

Chữ “H” hoa phía sau có thể đã bị sữa thành chữ E và che mất chữ E tiếp theo.

.

.

Một vết mờ đã ngay đúng chổ có thể che đậy được điều này.





- Helena!

- ông Bouc thốt lên.



- Chà đó là một ý kiến hay đấy!

- Dĩ nhiên.

Tôi đã tìm một lý lẽ để xác định sự nghi ngờ của tôi dù cho nhỏ.

Và cuối cùng tôi đã tìm ra.

Một miếng nhãn nhỏ dán trên vali của bà Andrenyi vẫn còn hơi ướt và được dán ngay trên chữ đầu tiên của tên bà Andrenyi.

Nhãn đó đã được gỡ ra và dán vào chỗ khác.



- Ông bắt đầu thuyết phục được tôi rồi đấy,

- ông Bouc nói.



- Nhưng bà Andrenyi.

.

.





- Bây giờ, thưa các ông, chúng ta hãy xem vụ án dưới một khía cạnh khác.

Vụ án này dưới mắt cảnh sát sẽ được xem như thế nào? Chúng ta không nên quên rằng tuyết đã làm xáo trộn mọi dự tính của kẻ sát nhân.

Cứ thử nghĩ xem rằng tàu không bị kẹt vì nghẽn đường con tàu sẽ đi binh thường và chuyện gì sẽ xảy ra?

- Vụ án chắc chắn sẽ được phát giác ra ở biên giới Ý.

Tất cả những hành khách sẽ cung cấp mọi dữ kiện cho cảnh sát.

Mac Queen sẽ đưa ra những bức thư hăm dọa.

Ông Hardman sẽ kể câu chuyện của ông ta.

Bà Hubbard cũng sẽ nói có một kẻ lạ mặt đã vào phòng, cái khuy sẽ được đưa ra.

Nhưng theo tôi thì sẽ có hai chi tiết khác: Kẻ lạ mặt đã vào phòng bà Hubbard trước một giờ.

.

.

Và người ta sẽ tìm ra bộ đồng phục của nhân viên hỏa xa trong phòng vệ sinh.



- Ông nói sao?



- Tôi nói là vụ án đã được đàn dựng lên để cho người ta lầm tưởng kẻ sát nhân đến từ bên ngoài.

.

Sau khi giết Ratchett xong, hắn đã bỏ trốn.

Người ta sẽ nghĩ rằng hắn đã xuống ga Brod, ga mà tàu phải đến lúc 0g58.

Một người nào đó đã gặp một nhân viên phục vụ lạ mặt ở hành lang.

Bộ đồng phục để lại đã tố giác ý định của kẻ sát nhân.

Như vậy, không ai trong hành khách sẽ bị nghi ngờ.

Đó là tất cả những gì thực sự phải xảy ra.



- Nhưng việc nghẽn tàu đã làm đảo lộn tất cả dự tính.

Đó là lý do tại sao kẻ sát nhân lại phải nán lại phòng nạn nhân lâu thế.

Không còn hy vọng là con tàu sẽ tiếp tục đi lại, bắn đã có ý định thay đổi kế hoạch vì người ta sẽ biết là kẻ sát nhân chưa hề rời tàu.



- Tôi hiểu rồi,

- ông Boue nói,

- nhưng trong chuyện này cái khăn tay là thế nào?



- Tôi sẽ trở lại.

Trước hết, các ông phải biết là những bức thư hăm dọa chỉ là một cái bẫy cho cảnh sát.

Những bức thư này có thể đã được chép trong bất cứ tiểu thuyết trinh thám nào.

Chúng ta phải hỏi là: Những bức thư này có làm Ratchett nao núng không? Hình như không! Theo những lời dặn dò của Ratchett cho Hardman, thì Ratchett sợ một kẻ thù riêng tư mà Ratchett biết rõ danh tánh.

Điều này nếu chúng ta tạm tin vào sự thành thật của Hardman.

Nhưng Ratchett đã nhận một lá thư mang tính cách hoàn toàn khác.

.

.

Cái thư có liên quan đến vụ Armtrong mà chúng ta đã tìm thấy một mảnh trong phòng nạn nhân.

Lá thư này nhằm mục đích cho Ratchett biết lý do tại sao cuộc sống của mình bị đe dọa.

Bức thư này không thể lọt vào tay cảnh sát cho nên kẻ sát nhân đã vội vàng đốt đi.

Đó là chướng ngại vật thứ hai cho sự thành công của kế hoạch của kẻ sát nhân: Đầu tiên là tuyết, sau đó là việc chúng ta tìm ra mảnh giấy bị đốt.



- Sự thận trọng của kẻ sát nhân khi đốt mảnh giấy chứng tỏ một hành khách trên tàu dính líu mật thiết đến gia đình Armtrong.

Và việc tìm ra mảnh giấy đủ để nghi ngờ hành khách này.



- Chúng ta hãy sang hai tang chứng khác: Không nói đến cái nạo ống điếu mà ta đã đề cập đến nhiều rồi.

Trước tiên là cái khăn tay, nó làm cho những hành khách có tên đầu là “H” dính líu vào vụ án.

Chiếc khăn này chắc vì bất cẩn đã bị rơi ở hiện trường.

.





- Đúng lắm,

- bác sĩ Constantine nói.



- Và kẻ ấy sau khi biết mình mất khăn đã vội vàng sửa lại tên mình.



- Ông đi nhanh quá đấy.

Tôi không dám kết luận sớm thế đâu!

- Còn kết luận nào khác hơn.





- Dĩ nhiên, cứ thử nghĩ là ông vừa giết người và muốn cho người khác bị nghi ngờ, ông biết rằng trên tàu có một phụ nữ bạn thân với gia đình Armtrong.

.

.

Cứ cho là ông đã làm rơi ở hiện trường chiếc khăn tay của phụ nữ đó.

.

.

Người ta sẽ hỏi cung và sẽ tìm ra sự quan hệ của phụ nữ này với gia đình Armtrong.

.

Và bây giờ đã có lý do của một tang chứng buộc tội.



- Nếu thế,

- bác sĩ Constantine nói,

- người bị nghi ngờ, vì sự vô tội của mình, sẽ không dấu danh tánh nữa.



- Thật không? ông nghĩ thế à? ông bạn ơi, tôi biết thế thái nhân tình lắm.

Trước sự đe dọa đột ngột bị nghi là thủ phạm, người phụ nữ vô tội nhất, sẽ mất bình tĩnh và làm mọi việc điên rồ.

Vết mờ trên, số thông hành và sự thay đổi những nhãn tên, hành lý không chứng minh là bà Andrenyii có tội, mà chỉ cho chúng ta biết rằng, vì một lý do cá nhân nào, bà Andrenyii muốn dấu danh tánh mình.





- Không hiểu bà ta liên hệ gì với gia đình Armtrong.

Bà ta có bao giờ ở Mỹ đâu!

- Đó là bà ấy nói vậy, bà Andrenyi nói tiếng Anh không thông thạo và đôi khi làm ra vẻ giống Á đông.

Tuy nhiên tôi muốn biết mẹ bà Andrenyi là ai.

Mẹ của bà Armtrong là Linda Arden, một kịch sĩ nổi tiếng.

.

.

Tuyệt vời trong những vai trò của các vở bi kịch Shakespeare.

Các ông có còn nhớ trong hai vở Ý muốn có đề cập đến rừng Ardeni và Rosalinde.

Đó là điều đã gợi ý cho bà cái tên Linda Arden.

Dưới cái tên này bà đã nổi danh trên toàn thế giới.

Nhưng tên thật của Linda Arden có thể là Goldenberg .

.

.

tổ tiên của Linda Arden có thể là người Trung Á.

Nếu thế thì Linda Arden có mang dòng máu Ixraen.

Thưa các ông, người em gái của bà Armtrong, khi thảm kịch xảy ra mới chỉ là một cô bé, là Helena Goldenberg.

Cô con gái thứ hai của Linda Arden: Helena đã lấy quận công Andrenyi.

Tùy viên tại sứ quán, khi ông này công tác tại Washington.



- Nhưng công chúa Dragomiroff đã nói với chúng ta là cô con gái thứ hai của Linda Arden đã lấy một người Anh mà!



- Phải, một người Anh mà bà không nhớ tên.

Khó tin! công chúa Dragomiroff là bạn thân thiết của Linda Arden và có thể bà là mẹ đỡ đầu của một trong hai cô con gái.

.

.

Vậy mà bà lại quên một cách nhanh chóng tên chồng của cô con gái thứ hai của Linda Arden.

Khó tin lắm! tôi có thể nói là bà Dragomiroff đã nói dối chúng ta.

Bà biết là Helena cùng đi trên chuyến tàu này và bà đã thấy Helena.

Ngay sau khi công chúa Dragomiroff biết danh tánh của Ratchett, bà nghĩ ngay rằng Helena sẽ bị nghi ngờ.

Vì thế khi chúng ta hỏi bà về cô em gái của bà Armtrong, bà Dragomiroff đã trả lời một cách mơ hồ.

Một người hầu trong toa tàu ăn bước vào và hỏi ông Boue:

- Thưa ông có dọn cơm không ạ?

Ông Bouc đưa mắt dò hỏi Poirot:

- Lẽ dĩ nhiên,

- Poirot nói.

Anh hầu ra ngoài và chẳng bao lâu chuông báo cơm vang lên.



.