Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Có Cần Lấy Chồng Không? - Chương 1

Mở đầu: CẦU HÔN.

Durex (phiên âm: du lei si): nhãn hiệu bao cao su nổi tiếng thế giới, có hơn 150 quốc gia tiêu thụ. Nhãn hiệu này chiếm vị trí đầu bảng trong hơn bốn mươi thị trường chung đồng thời 40% trong thị trường hơn bốn tỷ của bao cao su. Gió nhẹ nắng đẹp, chim hót hoa thơm. Đỗ Lôi Ty vẻ mặt thê thảm đi trên phố.

Nguyên nhân khiến Đỗ Lôi Ty buồn rầu như thế là do ba việc. Thứ nhất là, sau ba tháng quen nhau, bạn trai Trịnh Húc Húc đề nghị chia tay. Anh ta không còn chịu đựng nổi việc mỗi lần dẫn cô đi gặp bạn bè đều phải giới thiệu: Đây là bạn gái tôi, Đỗ Lôi Ty [Đỗ Lôi Ty = du lei si, có âm đọc giống với phiên âm của nhãn hiệu bao cao cu Durex]. Điều đó khiến anh ta cảm giác bản thân giống nhân viên tiếp thị bao cao su. Thứ hai là, chỉ ba tiếng đồng hồ trước đó, cô đã bị tòa soạn báo nhỏ - nơi cô làm việc ba năm trời - đuổi việc. Nguyên do là khủng hoảng tiền tệ, tòa soạn phải cắt giảm nhân lực, mà sếp mới của tòa soạn vừa nhìn thấy tên cô đã cho rằng cái tên này quá tầm thường, thô tục, làm ô nhiễm văn hóa kinh doanh theo hướng tích cực của tòa soạn, đồng thời bất lợi cho sự hài hòa của xã hội. Thế là cô Đỗ Lôi Ty đã bị sếp “hài hòa” một cách đầy bất hạnh.

Nguyên nhân thứ ba là, khi cô đang ôm thùng giấy chuẩn bị cuốn gói về nhà, thì ngân hàng gọi điện đến, bảo thẻ tín dụng của cô tháng này đã thấu chi nghiêm trọng, không thể tiếp tục sử dụng được nữa, bắt buộc phải trả sách nợ trong vòng một tháng, nếu không sẽ ảnh hưởng đến sự đánh giá về “tín dụng” cá nhân của cô sau này. Trong vòng một ngày mà Đỗ Lôi Ty từ một cô phóng viên thành phố có bạn trai, có công việc, có thẻ tín dụng đã thoắt biến thành một kẻ thất nghiệp “ba không”: không bạn trai, không công việc, không tiền bạc. Hoàn cảnh ấy thực sự không phải là sự thất bại bình thường mà là sự thất bại thê thảm và vẻ thất vọng hụt hẫng của cô lúc này không thể tả bằng lời. Nhưng vận rủi của ngày hôm ấy dường như chưa hết, khi cô đang thất thần đi trên đường, bỗng nhiên một chiếc xe đạp lướt qua bên cạnh, gần như đi sát vào cô rồi nhanh chóng lao đi mất hút.

Đỗ Lôi Ty nhìn theo chiếc xe đạp lao như tên bắn ấy, than thở, thời buổi này mà cả xe đạp cũng đạt được vận tốc 70 km/h nhỉ! Chỉ khi một ông già sau lưng cô bước lên, vỗ vai cô: “Cô bé, túi của cô bị cướp rồi!” cô mới bàng hoàng nhận ra, chiếc túi nhái hãng Gucci mà nửa năm trước cô mua mất ba mươi tệ đã không cánh mà bay! Túi như thế mà cũng bị cướp, chẳng trách đến bây giờ công cụ gây án còn có cả xe đạp rách đấy!

Đỗ Lôi Ty bỗng thấy thông cảm với anh chàng phi xe cướp túi của cô. Cô tưởng tượng khi tên cướp ấy hặm hụi kéo cần khóa, túi muốn rách toạc ra, cầm cái điện thoại Nokia đã dùng năm năm mà ngay cả gửi MMS cũng không được, và cả một miếng băng vệ sinh Hộ Thư Bảo bị giấu kĩ đến nỗi méo mó, thì sẽ có phản ứng thế nào nhỉ? Chắc tức đến nỗi đập cả xe đạp ấy mất? Nhưng cô không đau lòng cho tên cướp quá lâu, vì cô nhanh chóng nhận ra, miếng băng vệ sinh cũ đang sử dụng đã không chịu xiết dòng chảy kịch liệt trong người, sắp đình công rồi. Mà hôm nay cô lại mặc một chiếc váy trắng mới chết chứ. Đỗ Lôi Ty bỗng dưng muốn khóc quá, một người làm sao có thể đen đủi đến mức này cơ chứ? Bình thường cô cũng đâu giẫm đạp hoa cỏ lung tung, ngay cả gián trong nhà mà còn không nỡ đập chết con nào thì làm sao lại gặp phải chuyện này?

Thế là, cô quyết định đi đường tắt để về nhà với tốc độ nhanh nhất, phòng ngừa thảm kịch máu chảy thành sông diễn ra ngay giữa phố. Cô cố ý chọn một con đường thường ngày không đi, ôm thùng giấy trong tay chuẩn bị chạy thì một người bỗng dưng chặn trước mặt cô. Không! Nói chính xác là, người này đang quỳ trước mặt cô.

Quỳ bằng một gối! “Xin em hãy lấy tôi!” Không cho cô phản ứng, một vật lấp lánh sáng, rất rực rỡ đã xuất hiện trước mặt.

Một viên kim cương rất to, chí ít cũng mười cara. Đỗ Lôi Ty cả đời chỉ mang nhẫn bạc đã hoàn toàn đứng lặng người! Lúc này trong đầu cô chỉ có một suy nghĩ: Mình quá tốt bụng nên đã gặp được người mẫu trên tivi thật rồi!

Trong tivi chẳng đều diễn thế sao, một vị khách mời nào đó tham gia tiết mục XX, đài truyền hình bảo anh ấy tùy thời cơ mà chọn một người qua đường để làm quen, thực ra thì đã có máy quay phim nấp một góc quay trộm rồi! Nghĩ đến máy quay phim, Đỗ Lôi Ty bỗng căng thẳng. Lỡ như cô gặp “hồng thủy trào dâng”, há chẳng phải toàn quốc đều thấy hay sao? Mất mặt quá!

Đúng lúc cô đang đau khổ vô cùng thì người quỳ trước mặt cô đã không còn nhẫn nại, cố ý ho một lúc. Tiếng ho ấy khiến ánh mắt Đỗ Lôi Ty dời từ viên kim cương to rực rỡ sang chủ nhân của chiếc nhẫn ấy, sau đó cô lại đứng hình tập hai. Mà không phải, lần này là Đỗ Lôi Ty thảng thốt. Người đàn ông này có phải quá đẹp hay không?

Làn da nâu khỏe mạnh, dưới hàng lông mày rậm là đôi mắt hai tròng đen trắng rõ ràng, khóe mắt hơi sâu, sống mũi thẳng toát ra vẻ ngại nghễ, đôi môi mỏng đang mím chặt, đẹp trai mà lại rất tao nhã, có một chút cảm giác là “con lai”. Lúc ấy, đôi mắt đẹp đó đang nhìn cô không chớp. Trước khi Đỗ Lôi Ty nhìn thấy những anh chàng đẹp trai trên tivi, bỗng một người bằng xương bằng thịt nhảy ra trước mặt, thoáng chốc cô không thể nào động đậy được. Quả nhiên là người mẫu của đài truyền hình thật! Người bình thường làm gì lại được đẹp như thế! Hơn nữa, gương mặt người này trông có vẻ quen quen, không lẽ là một ngôi sao nào đó?

Lúc này nội tâm cô giằng co dữ dội, rốt cuộc cô có nên đón nhận lời cầu hôn giả này không? No cũng chỉ là một vai diễn, nhận lời là vì nể mặt anh chàng này, để anh ấy nở mày nở mặt trên tivi. Nhưng nếu không nhận lời thì với khí thế quỳ gối bây giờ của anh ấy sẽ có một đám đông không rõ chân tướng ùn ùn kéo đến rất nhanh, lúc đó cô không chỉ không đi được mà rất có khả năng sẽ đổ máu nữa. Đỗ Lôi Ty hạ quyết tâm, nhận lấy từ tay anh đẹp trai, nói đúng ra là cướp lấy chiếc nhẫn kim cương rồi chạy về hướng nhà mình. “Khoan đã!” Một cánh tay mạnh mẽ đã túm chặt lấy tay cô.

“Em tên gì?” Ồ! Anh chàng người mẫu này thật chuyên nghiệp, ngay cả tên người qua đường mà cũng hỏi, Đỗ Lôi Ty trả lời nhanh: “Em là Đỗ Lôi Lôi.” Đó là câu trả lời của cô khi người lạ hỏi tên, ai mà muốn nói với những người sau này mình không còn gặp lại rằng mình tên là Đỗ Lôi Ty chứ? Nói theo cách của Trịnh Húc Húc chính là: Tôi có phải là nhân viên tiếp thị bao cao su đâu! Anh đẹp trai trầm tư một lúc: “Điện thoại?”

Điện thoại cũng cần, chẳng lẽ đài truyền hình còn đòi tiến hành tiết mục viếng thăm? Không đến nỗi biến thái thế chứ? Nhưng anh đẹp trai này có vẻ rất hung dữ, hình như đã quyết tâm nên nếu cô không chịu nói thì sẽ không buông tha. Đỗ Lôi Ty cảm nhận rõ ràng điều này, nên quyết định nói ra. Cô nói một tràng: “Số di động của em là: 136xxxxxxxx.”

Sau đó, nhân lúc anh chàng đẹp trai buông tay? Đỗ Lôi Ty lao vọt đi như hỏa tiễn, với tốc độ nhanh nhất, mất hút trong biển người mênh mông. Cũng lúc đó, bóng dáng cao to khỏe mạnh kia vẫn đứng sững tại chỗ, ngẩn ngơ nhìn theo hướng Đỗ Lôi Ty biến mất. Một lúc sau, ánh mắt anh lấy lại sự trầm tĩnh thường ngày, khóe môi bất giác nhướn lên. Đỗ Lôi Ty chạy như bay về nhà, nhanh chóng giải quyết vấn đề cá nhân xong, cô nấu một bát mì.

Lúc nấu cô cứ đờ đẫn nhìn bát mì. Sau này ít nhất là trước khi tìm được công việc, cô phải đánh bạn với thứ này sao? Nếu biết sớm thế thì hôm trước trong siêu thị khuyến mãi mì gói, mua hai túi tặng một túi, cô nên mua nhiều hơn mới phải. Cô cảm thấy hối hận vô cùng. Chuông cửa bỗng reo vang. Đỗ Lôi Ty bước ra mở cửa, thấy bà chủ nhà đang cười híp mắt đứng đó. Trong thoáng chốc, nụ cười vô cùng hòa nhã hiền lành chỉ xuất hiện khi bà chủ đến thu tiền thuê nhà đã nở trên gương mặt cô. “Tiểu Đỗ à, ăn cơm chưa?”

“Đang ăn ạ...” Đỗ Lôi Ty có vẻ lúng túng. “Ôi chao, sao cháu lại nấu mì ăn? Mì gói có chất dinh dưỡng gì đâu, sau này nếu không nấu cơm thì đến nhà dì ăn cơm, dù sao nhà dì cũng phải nấu mà.” Bà chủ cười rất đỗi dịu dàng. Đỗ Lôi Ty vội vàng lắc đầu, vì cô biết tiền cơm nhất định sẽ bị tính thêm vào tiền nhà.

Hàn huyên vài câu, cuối cùng bà chủ quyết định vào vấn đề chính: “Tiểu Đỗ, tiền thuê nhà quý sau...” “Tiền thuê có thể cho cháu dời lại mấy hôm sau đưa được không ạ? Mấy hôm nay cháu đang túng...” Sắc mặt bà chủ vụt thay đổi, Đỗ Lôi Ty bỗng thở gấp. Ngay sau đó bà ta lại phục hồi vẻ quý phái đoan trang ban nãy: “Không sao không sao, nếu giờ cháu đang túng thì trả chậm một tí cũng được.”

Đỗ Lôi Ty thở phào. “Ba ngày nhé, ba ngày sau dì đến lấy được không?” Vừa thở phào xong đã lại thở gấp, ba ngày? Ba ngày làm sao đủ! Nhưng nhìn nụ cười có chứa dao của bà chủ, Đỗ Lôi Ty đành gật đầu hứa hẹn, “Vâng, lúc đó cháu sẽ đưa cho dì.”

Bà chủ cười khà khà bỏ đi, lúc đóng cửa, Đỗ Lôi Ty thấy đầu mình như đang phình to hẳn ra. Vốn dĩ, dựa vào đồng lương ít ỏi ở tòa soạn, cô vẫn có thể miễn cưỡng sống qua ngày, bây giò mất việc, tiền nợ trong thẻ phải trả gấp, nếu lại trả cả tiền thuê nhà quý sau, e rằng đến mì gói cũng không có mà ăn mất. Cho đến cả lúc đi ngủ, Đỗ Lôi Ty vẫn suy nghĩ đến vấn đề tiền bạc, cô lăn lộn mãi trên giường, suy nghĩ xem phải giải quyết khủng hoảng tiền tệ cá nhân thê nào. Nghĩ mãi rồi cô lại mơ mộng rằng, nếu lúc này trên trời bỗng làm rơi tiền xuống thì hay biết mấy nhỉ?

Đúng lúc đó, một thứ bỗng lóe lên trong đầu cô. Cô nhớ đến người đàn ông hôm nay cô gặp trên đường, cái thứ lấp lánh sáng trong tay anh đã khơi dậy khao khát tiền bạc được chôn giấu sâu trong lòng của bạn Đỗ Lôi Ty. Nếu viên kim cương đó là thật thì tốt biết bao!

Nghĩ mãi nghĩ mãi, cảm thấy vô số viên kim cương đang bay lượn trước mặt cô, bay là bay... Bay mãi bay mãi, cô ngủ thiếp đi..