Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Có Cần Lấy Chồng Không? - Chương 10

Chương 9: TÔI MUỐN TÌM VIỆC

Mấy hôm ấy, tối nào Đỗ Lôi Ty cũng mơ thấy ác mộng. Cô mơ thấy thịt bò trong nồi còn sống, vươn tay chân lao về phía cô, bóp cổ cô và hét: “Cho mày nấu tao này! Cho mày nấu tao này!!!” Mỗi lần tỉnh lại đều sợ đến toát mồ hôi lạnh.

Cứ lặp lại như thế, thần kinh yếu ớt của Đỗ Lôi Ty cuối cùng đã suy sụp hoàn toàn. “Bạn thịt bò, oan có đầu nợ có chủ, người muốn luộc bạn không phải tôi, bạn đừng bám theo tôi nữa, làm ơn làm ơn...” “Em đang làu bàu gì vậy?” Liêm Tuấn đang ăn sáng, nghe thế thì cau mày.

“Không không, em đang đọc kinh.” Đỗ Lôi Ty nghiêm túc. “Em tin Chúa?” Đỗ Lôi Ty lắc đầu: “Em tin thịt bò.”

-_- | | | Ăn sáng xong, lão Từ quản gia mang âu phục đến, có nghĩa là sếp tổng đại nhân lại phải đi chấn hưng kinh tế thế giới rồi. Mỗi lần như vậy, tâm trạng Đỗ Lôi Ty lại tươi sáng vô cùng. Rất nhanh, Jason đã mắc chiếc áo sơ mi trừu tượng kia, xuất hiện trên cửa đúng giờ. Thấy Đỗ Lôi Ty, Jason cung kính cúi gập người, “Chào buổi sáng, phu nhân.”

Đối với danh xưng kinh hãi từ miệng Jason, Đỗ Lôi Ty đã không còn lạ lẫm gì nữa. Đồng thời so với sếp tổng đại nhân vừa “khó nhằn” vừa thù dai, Jason thực sự là đối tượng trò chuyện khá được. Thế là, nhân lúc sếp tổng lên lầu thay quần áo, Đỗ Lôi Ty đến gần Jason, nhìn chăm chú vào chiếc áo sơ mi đã được giặt qua, xong vẫn nhìn rõ dấu vết màu vàng nhạt kia. Chính vì hôm đó nói sai mà Jason đã phải mặc chiếc áo ấy suốt tuần, dùng cơ thể để chứng minh đạo lý cổ xưa bất biến “gần vua như gần cọp”.

Bị phu nhân sếp tổng đi quanh, nhìn lên nhìn xuống, Jason có vẻ thiếu tự nhiên: “Phu nhân, xin hỏi có chuyện gì sao?” “Jason, ngày nào anh cũng chạy sau sếp tổng, chắc là mệt lắm?” Jason ngần ngừ, “Không mệt! Có thể đi theo sếp tổng là vinh hạnh của tôi.”

Vinh hạnh? Đỗ Lôi Ty cảm thấy toàn thân lạnh ngắt. “Sếp tổng bây giờ không ở đây, anh không cần nịnh hót đâu!” Vỗ vai Jason, Đỗ Lôi Ty nói giọng hào sảng, “Tôi thấy anh mặc áo này sắp khóc đến nơi, trong lòng nhất định rất khó chịu phải không? Cũng khó trách, người như anh ấy rất ngang ngược, chưa bao giờ nghe ý kiến người khác, hễ gặp chuyện không vui là nổi cáu, trong đầu chỉ toàn là khối u nhọt của chủ nghĩa tư bản...” “Phu nhân, phu nhân... đừng nói nữa.” Sắc mặt Jason có vẻ khó coi.

“Có sao đâu!” Đỗ Lôi Ty đang hứng, nào chịu để cắt ngang? Thế là cô tiếp tục thao thao bất tuyệt tố cáo sếp tổng. “Anh có biết sếp tổng quá đáng thế nào không? Anh ấy lại yêu cầu tôi ngày nào cũng luộc thịt bò cho anh ấy ăn! Anh ấy tưởng thịt bò là mỳ ăn liền chắc? Muốn luộc là luộc à? Quá đáng hơn là anh ấy vừa chê dở vừa ăn hết, ăn xong còn nói tôi không tiến bộ, ngay cả một bát thịt bò cũng không biết nấu...” “Phu nhân...” Jason sắp khóc! Nhưng Đỗ Lôi Ty hoàn toàn mặc kệ, tiếp tục nói, nói đến khi kích động còn hoa chân múa tay biểu diễn, hại Jason đứng đó, đi cũng không được mà đứng cũng không xong.

Đến khi cơn ấm ức của cô đã xả xong, Jason đã ú ớ không nói được tiếng nào. “Sao nào, anh cũng cảm thấy rất quá đáng chứ gì?” Đỗ Lôi Ty hỏi. “Quá đáng thật.” Một giọng trầm trầm vang lên sau lưng tiếp lời cô.

“Chính xác...” Đỗ Lôi Ty nói đến đó, rồi cứng đờ. Sếp... sếp tổng đại nhân!!! Đỗ Lôi Ty tự nhận ra chuyện lớn xui xẻo đã đến, máy móc quay người lại, trong lòng vẫn ôm ấp chút tia hy vọng: “Anh... đến bao giờ thế?”

Liêm Tuấn lạnh lùng đáp: “Đúng lúc em nói khối u nhọt chủ nghĩa tư bản.” Đỗ Lôi Ty cả đời này chưa bao giờ hận mình đến thế, nói gì mà khối u nhọt của chủ nghĩa tư bản chứ? Nói chủ nghĩa xã hội có phải hay hơn không? Bây giờ hay chưa, sếp tổng lại sắp giận rồi! (>_<)

Thế nhưng, ngoài dự đoán của Đỗ Lôi Ty, sếp tổng đại nhân lại không giận, không những không giận mà thái độ còn hòa nhã một cách bất thường. “Mấy hôm nay em ở nhà thì đến bệnh viện thăm bà nội đi, bà rất thích em.” “Vâng...” Đỗ Lôi Ty hoang mang gật đầu.

“Ngủ sớm, đừng lên mạng suốt.” “Vâng...” Đỗ Lôi Ty tiếp tục gật đầu. “Có chuyện gì thì gọi điện cho anh.”

“Vâng...” “Cái này, cho em.” “Vâng...”

“Vậy anh đi đây.” “Vâng... khoan đã!” Đỗ Lôi Ty bất giác tỉnh lại, thoát khỏi trạng thái đờ đẫn, Liêm Tuấn đã ra đến cổng. Cô vội đuổi theo, gọi với theo anh: “Anh đi đâu thế?” Khu nhà rộng lớn, vẳng đến giọng nói gọn lỏn thản nhiên của sếp tổng: “Công tác.”

Công tác, công tác, công tác... Từ đó vang vọng trong đầu Đỗ Lôi Ty rất lâu, sau đó cô bỗng tỉnh hẳn, sếp tổng đi công tác!!! Khoảnh khắc đó, như thể mây đen u ám trên bầu trời bị quét sạch, ánh nắng rạng rỡ lại chiếu khắp nhân gian, Đỗ Lôi Ty bỗng cảm thấy con đường ngập tràn bóng đêm lại rực sáng trở lại.

Tạm biệt nhé, bạn thịt bò! Tạm biệt nhé, ác mộng! Tạm biệt nhé, bị áp bức!

Đỗ Lôi Ty cười nhảm trong gió: Đỗ Lôi Ty đại vương ta lại trở về! Gần như bay về phòng, Đỗ Lôi Ty bắt đầu lăn lộn trên giường, lăn xong lại đứng trên gối dựa nhảy chồm chồm, nhảy mệt rồi thì tiếp tục nằm lăn ra giường... Điên cuồng như thế một lúc, cô bỗng dừng lại, một lát sau lại thấy ủ rũ.

Có khác gì với thường ngày khi sếp tổng đại nhân không có ở nhà? Cũng thế thôi - ăn cơm, ngủ, chơi game! Bực bội một lúc, Đỗ Lôi Ty quyết định tìm Chu Dao Phi buôn chuyện.

“Phi Phi, rảnh không? Chúng ta dạo phố đi.” “Dạo phố?” Bên kia Chu Dao Phi kêu lên, “Đỗ Lôi Ty, cậu có tiền mua sắm, không có tiền trả nợ? Mau trả cho tớ tám xu tiền nước ngọt tháng trước cậu mượn tớ!” Tiền?

Nói đến chữ đó, tâm trạng cao hứng của Đỗ Lôi Ty lại sa sút! Sau khi cô dọn đến đây đã trả phòng chung cư cho bà chủ, kết quả bà gìa hám lợi kia lại lấy lí do cô hủy hợp đồng để cắt xén hai tháng tiền nhà của cô! Hơn nữa cô vừa trả xong nợ thẻ tín dụng... Thẻ tín dụng!

Đỗ Lôi Ty sáng mắt! Lúc nãy sếp tổng đi, hình như có nhét gì vào tay cô, chẳng lẽ... Cô vội vàng nhìn quanh, quả nhiên tìm thấy thứ được gọi là thẻ tín dụng nằm trên giường! Vừa nhìn thấy thẻ tín dụng, tâm hồn yếu đuối bé nhỏ của Đỗ Lôi Ty lại kích động không thể khống chế được. Cuối cùng! Cuối cùng đã xuất hiện cảnh trong phim rồi! Nam chính có tiền có thế đưa thẻ tín dụng đến trước mặt nữ chính, sau đó phóng khoáng nói, “Cầm đi, mật mã là sinh nhật của em!”

Xem ra phim cũng không hoàn toàn lừa gạt, gả cho đại gia vẫn có điểm tốt! “Này, Đỗ Lôi Ty, cậu sao thế?” “Phi Phi, tớ có tiền rồi!”

“Tiền?” “Không phải!” Đỗ Lôi Ty kích động đến nỗi run cả giọng, “Không phải có tiền, mà là thẻ! Thẻ tín dụng!” “Thẻ tín dụng?” Bên kia Chu Dao Phi rõ ràng tỏ ra nghi ngờ, “Thẻ tín dụng của cậu chẳng phải đã nợ chồng chất hay sao?”

“Không phải thẻ của tớ, mà... mà là của người khác cho tớ!” “Thẻ của người khác? Cậu biết mật mã không?” “...”

Đỗ Lôi Ty ú ớ, sếp tổng đại nhân hình như quên nói cô biết chuyện quan trọng nhất rồi.Vào lúc cô không nói được gì, Chu Dao Phi lại mắng nhiếc: “Đỗ Lôi Ty, sao cậu vẫn nằm mơ giữa ban ngày thế? Còn thẻ tín dụng nữa chứ! Cậu tưởng mình được gả vào nhà giàu thật hả? Nói cậu biết, bây giờ xã hội này, những cô gái hai mươi sáu tuổi như cậu, không vóc dáng, không sắc đẹp, không công việc, không học lực, tỉ lệ đi trên đường bị gạch ném trúng đầu còn cao hơn được gả cho đại gia nữa! Với cái eo lu nước của cậu, cho dù cậu có được gả cho đại gia thì cũng có ngày bị bà hai đá ra khỏi cửa, cậu tự giác ngộ đi!” Chu Dao Phi mắng như thế đã khiến Đỗ Lôi Ty tỉnh khỏi cơn đau thẻ tín dụng. Xưa nay cô tự nghĩ mình là nữ thanh niên trí thức thời đại mới, tự hào với khả năng tự lực cánh sinh của mình, nhưng mọi thứ lại bị lãng quên sau khi được gả vào nhà giàu, cứ thế này nữa thì cô sẽ bị giai cấp tư sản đồng hóa mất thôi!

Nghĩ thế, Đỗ Lôi Ty thấy căng thẳng quá. Tuy sếp tổng đại nhân rất có tiền, tuy nhà tắm của biệt thự cô ở hiện giờ còn lớn hơn phòng chung cư trước kia, tuy chuyện ăn uống mỗi ngày không biết tốt hơn xưa gấp mấy lần, tuy cuộc sống của bà vợ trẻ quả thực rất hấp dẫn, nhưng mọi thứ đều không thể trở thành lí do để cô tự nguyện sa ngã. “Phi Phi, cậu nói đúng! Tớ nên tự lực cánh sinh, quay trở lại với con đường gian khổ chất phác!” Đỗ Lôi Ty đứng phắt dậy, nắm chặt tay, “Tớ đã quyết định, sẽ tìm việc làm!”

.