Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cô gái mang trái tim đá - The Gargoyle - Chương 2

Chương II.

Ánh sáng tràn qua bên trong mí mắt và tôi nhận thấy một con rắn đang chầm chậm trườn lên tủy sống của mình, nuốt chửng tủy sống bằng cặp hàm có thể tháo rời. Lưỡi nó kêu tanh tách khi nó cất tiếng rít, TA ĐANG TỚI ĐY VÀ NGƯƠI CHẲNG THỂ CẢN ĐƯỢC ĐU. Giọng phụ nữ - đây là điều giúp tôi biết nó thuộc giống cái - và lưỡi mụ mơn trớn từng đốt sống của tôi trong khi tìm đường lên đỉnh cột sống. Lên đến nơi, mụ liếm vùng hốc sọ, rồi vặn xoắn vài lần như để thông báo với tôi rằng mụ đã yên vị trong ấy rồi. Vảy mụ ta cọ vào các cơ quan nội tạng của tôi còn gan tôi tím bầm vì cái đuôi cứ ngoe nguẩy thất thường của mụ. Tôi đang nằm trên chiếc giường hơi giúp giảm ma sát và hỗ trợ việc hồi phục; những miếng băng của tôi nhẹ nhàng phất phơ trong làn gió lùa phía trên. Ở mỗi mép giường là một thanh chắn, sơn trắng như những khúc xương bị tẩy trắng hếu, giữ tôi khỏi rơi, hoặc không cho phép tôi thoát ra. Tôi nhanh chóng gọi chiếc giường này là bụng bộ xương và tôi nằm trong luồng gió thổi dào dạt qua lồng ngực nó, trong khi chính những cái xương đó ngăn không cho tôi lang thang đi tìm nghĩa trang mới cho mình. Tôi không cần dùng đến máy hô hấp nhân tạo nữa nhưng trên người vẫn còn đủ loại ống dẫn khiến tôi trông không khác gì con búp bê dùng để giắt ghim. Những ống dẫn cuộn lại thành vòng tròn, tròn, tròn và tôi tưởng tượng ra quái vật đầu bò Minos đứng trấn giữ cổng Địa ngục, dẫn những kẻ tội đồ tới điểm cuối bằng cách cuộn đuôi lại quanh người họ. Cứ mỗi vòng cuộn của cái đuôi là một tầng sâu của Địa ngục. Thế là tôi đếm những cái ống đáng yêu của mình với sự tò mò đơn thuần: rằng người phân loại tàn nhẫn từ nơi tối tăm kinh khủng ấy sẽ ném tôi sâu đến mức nào.

* * * Cô y tá có vẻ vui khi thấy tôi tỉnh lại. “Bác sĩ Edwards đã điều chỉnh lượng thuốc để giúp anh hồi tỉnh. Tôi sẽ gọi bà ấy ngay.” Tôi cố cất tiếng, nhưng như thể ai đó đã chẹn một chai Coke vào cổ họng tôi mà giã mạnh vậy; những mảnh kính vỡ ghim đầy nơi từng là dây thanh âm của tôi. Cô y tá đề nghị tôi im lặng và trả lời câu hỏi cô biết tôi sẽ hỏi nếu tôi có thể. Tôi đang ở trong bệnh viện, khoa bỏng, cô ấy nói. Có một vụ tai nạn. Tôi đã rất may mắn. Các bác sĩ đã cố hết sức. Vân vân, vân vân, vân vân. Cuối cùng tôi cũng cất được tiếng khò khè, “Bao… lâu?”

“Gần hai tháng.” Cô ban cho tôi nụ cười thương hại rồi quay gót đi gọi bác sĩ. Tôi kiểm tra mấy chiếc xương sườn của bộ xương. Lớp sơn trắng bóng ở vài chỗ đã bong ra do những ngón tay không ngừng cử động. Những chỗ này đã được sơn lại, dĩ nhiên, nhưng vài vết xước nhỏ thì vẫn còn lộ rõ. Dòng suy nghĩ của tôi chìm dưới những lớp sơn, lang thang vô định. Bao lâu thì họ sơn những chiếc giường này một lần? Mỗi bệnh nhân mới là một lần sơn lại? Hay là sáu bệnh nhân, hay một tá? Bao nhiêu người đã nằm đây trước tôi? Tôi muốn òa khóc nhưng ống lệ đã bị cháy đến tắc nghẽn cả rồi.

* * * Chẳng có mấy việc để làm ngoại trừ trượt ra trượt vào trạng thái hôn mê bất tỉnh. Thuốc giảm đau được truyền từng giọt một trong khi con rắn dần chiếm cứ từng phân xương sống của tôi, tiếp tục lấy cái lưỡi uốn éo đánh tanh tách vào hốc xương sọ tôi. Liếm và hôn, tách tách tách tiếng thuốc nhỏ giọt, xì xì xì tiếng con rắn nói. Bài thuyết giáo đầy âm xuýt của con rắn khi đàm luận về khuynh hướng tâm hồn đầy tội lỗi của tôi dường như kéo dài vô tận. Tiếng bước chân lóc ca lóc cóc trong sảnh, ngàn người đã đến kính viếng hương hồn người chết. Những căn phòng vang dội cái giọng đều đều của mấy bộ phim truyền hình ủy mị sướt mướt. Các gia đình mang bộ mặt lo lắng, thì thầm về tình huống xấu nhất có thể xảy ra. Tôi không thể hiểu rõ tình trạng nguy kịch của mình và băn khoăn không biết mọi thứ sẽ thế nào khi tôi quay trở lại với sự nghiệp phim ảnh, hay chuyến du lịch nho nhỏ đến bệnh viện này sẽ tốn bao nhiêu. Tôi vẫn chưa nhận ra rằng mình có thể sẽ không bao giờ tiếp tục công việc được và chuyến đi này đã lấy của tôi tất cả. Phải tới vài tuần sau đó, khi các bác sĩ giải thích tường tận đến khủng khiếp về chuyện xảy ra với cơ thể tôi và những gì sẽ tiếp diễn, thì tôi mới bắt đầu hiểu ra vấn đề.

Cơ thể tôi đã giảm sưng tấy và đầu đã co lại gần bằng kích cỡ bình thường. Mặt tôi khó chịu cực độ mỗi khi đầu ngón tay còn lành lặn của tôi chạm vào. Chân tôi được nâng lên và buộc vào thanh đỡ, tôi bị bó vào các mảnh vải dày hạn chế cử động để tránh làm rách mô cấy ghép. Nhìn cái chân phải tàn phế của mình, tôi thấy một bộ kim lạ mắt châm vào da thịt. Bệnh nhân bỏng không được bó bột bằng khuôn sợi thủy tinh - tấy rát vô cùng - vì thế lũ nhện máy cứ việc mọc ra khắp người tôi. Có ba y tá chính ở khoa bỏng: Connie, Maddy và Beth. Họ không chỉ chăm sóc thể chất mà còn lãnh nhiệm vụ lên-tinh-thần cho bệnh nhân nữa, không ngừng nói với tôi rằng họ tin tưởng tôi, vì thế tôi cũng phải tin vào chính mình. Tôi chắc chắn Connie thực sự tin vào những thứ vớ vẩn tuôn ra từ miệng cô ấy nhưng tôi cảm thấy Maddy và Beth chỉ như những bà bán tạp phẩm cứ nhại đi nhại lại một câu “Chúc quý khách một ngày tốt lành.” Mỗi người làm ca tám tiếng; kết hợp lại họ làm trọn vẹn một ngày. Beth làm việc buổi chiều và chịu trách nhiệm nắn bóp cho tôi hằng ngày, nhẹ nhàng kéo các khớp nối và xoa bóp cơ bắp của tôi. Thậm chí những thao tác rất đỗi dịu dàng này cũng làm tôi đau đớn khôn cùng, dù có sự hỗ trợ của morphine chăng nữa. “Nếu chúng tôi không làm thế này, da anh sẽ cứng lại và anh sẽ không thể cử động các khớp xương được. Chúng tôi luôn làm thế này trong suốt thời gian anh hôn mê đấy.” Lời giải thích của cô chẳng làm cơn đau đỡ hơn chút nào. “Chứng co cứng cơ là cả một vấn đề đấy. Nếu nhìn những ngón chân còn lại của mình, anh sẽ thấy chúng có vài thanh nẹp. Giờ anh có thể đẩy tay tôi không?”

Tôi cố đẩy nhưng không thể biết có thành công hay không, cảm giác - thực ra là, sự mất cảm giác - làm tôi quá lúng túng. Tôi không còn xác định được cơ thể mình đang căng ra đến đâu nữa. Bác sĩ Nan Edwards, bác sĩ điều trị chính của tôi đồng thời là trưởng khoa bỏng, giải thích rằng bà thường xuyên tiến hành phẫu thuật cho tôi trong suốt thời gian tôi hôn mê, loại bỏ phần da bị tổn thương và bó tôi vào đủ loại vật liệu thay thế. Cùng với việc ghép da người khác (da của người chết) tôi cũng được ghép da của chính mình, da từ những phần cơ thể còn lành lặn của tôi, và cả da động vật nữa, da lợn. Ta không thể không băn khoăn liệu mấy ông theo đạo Do Thái hoặc đạo Hồi có chịu để người ta làm thế với mình không. “Tình thế thật sự không thể đoán định được vì phổi anh bị hư hại nặng. Chúng tôi luôn phải nâng mức ôxy bơm vào cơ quan hô hấp của anh, một dấu hiệu không tốt lành gì,” bác sĩ Edwards nói. “Nhưng anh đã vượt qua được. Chắc hẳn anh có điều gì đó rất tốt đẹp đang trông đợi phía trước.”

Rõ ngu ngốc. Tôi có đấu tranh để được sống đâu cơ chứ, tôi nào có nhận ra mình hôn mê bất tỉnh đâu, và tôi chắc chắn đã không vật lộn để thoát khỏi tình trạng đó. Chưa một lần nào trong suốt quá trình hôn mê tôi thấy cần quay lại thế giới này cả. Bác sĩ Edwards nói, “Nếu không nhờ những tiến bộ trong điều trị bỏng từ thời chiến tranh Việt Nam…” Giọng bà trượt đi, như thể tốt hơn tôi nên tự điền vào chỗ trống và nhận ra mình đang ở trong một thời đại may mắn đến thế nào. Tôi ước gì mình có thể nói nên lời. Tôi sẽ nói với bà ấy rằng tôi mong sao chuyện này xảy đến với tôi vào thế kỷ mười bốn, trong thời buổi chẳng có bất cứ hy vọng nào cho tôi hết.

* * * Tôi bắt đầu sự nghiệp diễn viên phim khiêu dâm ngắn ngủi chuyên về thể loại tình dục khác giới đóng với nhiều bạn diễn nữ, chưa lần nào mất khả năng cương cứng. Nhưng xin đừng cho rằng tôi là kẻ đơn điệu; là nghệ sĩ, tôi luôn tìm kiếm những thử thách mới. Bằng cách luyện tập tới bến, tôi làm phong phú thêm lý lịch bản thân với khẩu dâm, quan hệ qua đường hậu môn, kể cả chơi một lúc ít nhất hai, ba đối tác. Tôi không hứng thú với tình dục đồng giới, dù luôn cảm thấy ngưỡng mộ những tay có thể thực hành với cả hai giới. Tôi cũng không khoái trò khổ dâm, dù có tham gia đóng vài bộ phim với mô típ dùng dây trói đối phương. Tôi từ chối những bộ phim kích thích giao cấu với trẻ em. Rặt những thứ ghê sợ, dù tôi phải thừa nhận Humbert Humbert[9] làm tôi cười khúc khích. Kiểu quan hệ dính dáng đến chất thải con người hiển nhiên là không, chẳng có góc lý trí nào cho phép tôi đi vệ sinh lên ai đấy và tôi càng không thích ai làm thế với mình. Và nếu vì không chịu đóng phim có cảnh quan hệ với động vật mà tôi bị coi là thằng hợm hĩnh thì cứ cho là thế đi: tôi là một đứa hợm hĩnh. * * *

Tôi nằm trên giường bệnh, cảm nhận rõ hơi thở của mình. So với trước vụ tai nạn, nó thật… Từ nào mới miêu tả chính xác nhất đây? “Nặng nhọc” không đúng lắm nhỉ. “Bị đè nén” có vẻ hợp hơn và sát nhất với tình trạng hiện tại của tôi. Hơi thở bị đè nén của tôi một phần là do khuôn mặt bị biến dạng, một phần do những cái ống dẫn xoắn xuýt chạy xuống cổ họng, và một phần do cái mặt nạ vải gạc của tôi. Thỉnh thoảng, tôi tưởng tượng rằng ngay cả không khí cũng sợ thâm nhập vào cơ thể tôi. Tôi hé nhìn qua những dải băng quấn quanh người, tò mò xem mình còn lại những gì. Vết sẹo bẩm sinh đã nằm cả đời phía trên tim tôi giờ không còn cô đơn nữa. Thực tế là tôi hầu như không thể tìm ra nó nữa, nó đã có một vị trí ấm cúng giữa đống hoang tàn thô ráp trên ngực tôi rồi. Ngày qua ngày, một đoàn bác sĩ, y tá, chuyên gia vật lý trị liệu lướt vào phòng dồn dập tấn công tôi với hết thuốc mỡ lại đến kem bôi da, xoa bóp vùng đất lở Pompei[10] đỏ rực là làn da tôi. “Giãn cơ thụ động,” họ nói với tôi, “rất quan trọng.” Giãn cơ thụ động, tôi nghĩ, có mà đau thấu trời thấu đất ấy. Tôi không ngừng lèo nhèo xin mấy cô y tá cho thêm morphine để thỏa mãn con rắn, chỉ để nhận được câu trả lời rằng vẫn chưa tới lúc. Tôi đề nghị, khẩn nài, kỳ kèo, cả khóc lóc nữa; họ thì cứ khăng khăng rằng họ - đồ khốn - luôn tận tâm làm những điều tốt nhất cho tôi. Quá nhiều thuốc men sẽ làm các cơ quan nội tạng của tôi hoạt động bất thường. Quá nhiều thuốc sẽ làm tôi phụ thuộc vào nó. Quá nhiều thuốc thang, bằng cách nào đó, sẽ làm tình hình xấu thêm.

Có một con rắn ký sinh trong tôi. Tôi bị cầm tù trong lồng ngực của một bộ xương. Chiến tranh Việt Nam, có vẻ như thế, tồn tại vì lợi ích của tôi. Các ngón chân ngón tay đều đã bị cắt cụt, và gần đây tôi được biết dù các bác sĩ có thể phẫu thuật tái tạo cơ quan sinh dục cho tôi, tạo dương vật mới từ các mô lấy từ tay hoặc chân tôi, thì tôi cũng sẽ không bao giờ có thể cương cứng được nữa. Thêm chút thuốc giảm đau có thể làm tình hình tệ hơn đến mức nào đây? tôi băn khoăn. * * *

Khi các cô y tá đã phát ngấy những lời khẩn nài tăng liều thuốc giảm đau của tôi, họ bảo với tôi họ sẽ mời một bác sĩ tâm lý. Cái áo choàng xanh ông ta trùm ngoài trang phục của mình, để bảo vệ các bệnh nhân bỏng, không mấy hợp với ông ta và tôi có thể nghe thấy tiếng vải nhung tăm cọ xát nơi đùi mỗi khi ông ta bước đi. Ngoài cái đầu hói, ông ta nuôi thêm bộ râu dê lờm xờm trong một nỗ lực bất thành để người ta không chú ý đến cái cằm chẻ, và còn chưng ra đôi má béo núc của một người đàn ông với toàn bộ khẩu phần ăn nằm ở máy bán hàng tự động. Con vật giống ông ta nhất hẳn phải là con sóc chuột có vấn đề về tuyến, và ông ta chìa tay ra như thể là người bạn thân mới quen của tôi vậy. “Tôi là Gregor Hnatiuk.” “Không, xin cám ơn.” Gregor cười ngoác miệng. “Không định cho tôi dù chỉ một cơ hội sao?”

Tôi bảo ông ta thích viết gì lên bản đánh giá thì viết và chúng tôi có thể cùng giả vờ rằng đã rất nỗ lực hợp tác. Bình thường, tôi hẳn cũng có nhiều trò với ông ta lắm - nói với ông ta rằng tôi đã bú sữa mẹ trong thời gian quá dài và hiện đang rất nhớ mẹ, hoặc tôi đã bị người ngoài hành tinh bắt cóc - nhưng cổ họng tôi không thể chịu được sức ép nếu nói quá nhiều từ cùng lúc. Tuy thế, tôi vẫn khiến ông ta hiểu được rằng tôi chẳng mấy hứng thú với bất kỳ phương pháp trị liệu nào ông ta đưa ra. Gregor ngồi xuống và cầm cái kẹp hồ sơ trong tư thế không khác gì cậu học sinh đang cố che giấu sự cương cứng của mình. Ông ta bảo đảm chỉ muốn giúp tôi thôi, rồi huơ tay loạn xạ ra dấu ông ta không có ý định đến đây để “thâm nhập” vào đầu tôi. Khi còn bé, bọn du côn hàng xóm hẳn đã đánh ông ta như cơm bữa. Tôi cố bật ra được vài từ: “Thêm thuốc giảm đau đi.” Ông ta nói không được, và thế là tôi đuổi ông ta đi. Ông ta bảo tôi không cần phải miễn cưỡng nói chuyện, nhưng ông ta muốn chia sẻ vài phương thức tưởng tượng sáng tạo để chống lại cơn đau. Tôi thấm nhuần lời khuyên của ông ta và tưởng tượng sáng tạo rằng ông ta đã rời khỏi phòng.

“Hãy nhắm mắt lại và nghĩ đến nơi anh muốn tới,” ông ta nói. “Nơi đó có thể là một kỷ niệm, hay một địa điểm anh muốn đến thăm trong tương lai. Bất cứ nơi nào làm anh cảm thấy hạnh phúc.” Lạy Chúa lòng lành. * * *

Bác sĩ Edwards đã cảnh báo tôi là lần đầu tỉnh táo trải qua ca mổ cắt bỏ mô hoại tử sẽ rất đau đớn, thuốc giảm đau cũng không ích gì, cho dù có tăng liều. Nhưng tất cả những gì tôi nghe được là “tăng liều”, và nó làm tôi mỉm cười hạnh phúc, dẫu không ai có thể thấy được nụ cười đó dưới lớp băng gạc của tôi. Việc tăng liều thuốc nhanh chóng phát huy tác dụng trước khi tôi được đưa đi phẫu thuật, và khi trí óc còn đang mải bay lượn nơi Thiên đường tươi đẹp thì tôi nghe thấy tiếng bước chân hối hả của bác sĩ Edwards, phát ra từ đôi giày tinh tế của bà, vọng đến phòng tôi từ tiền sảnh trước cả khi bà đến nơi. Bác sĩ Edwards, dù bạn có nhìn từ góc độ nào đi chăng nữa, trông cũng chỉ tạm được. Không xinh cũng chẳng xấu, nếu trau chuốt một chút thì cũng khá dễ coi nhưng bà chẳng mấy khi đếm xỉa đến việc đó. Mái tóc hẳn sẽ gợi cảm hơn nếu bà chịu chải chuốt mỗi sáng, nhưng thường thì bà chỉ buộc túm ra sau, có lẽ là do những lo ngại mang tính thực tế, vì y bác sĩ được khuyến cáo không nên để những lọn tóc xõa quệt vào vết bỏng. Bà hơi mập mạp và đối với những người thích đoán già đoán non thì cũng không phải một ý tồi nếu cược rằng rồi sẽ có lúc bà ngán ngẩm cảnh phải tính toán lượng calo hấp thụ trong mỗi bữa ăn. Bà trông như thể đã bước sang giai đoạn tàn tạ và mặc nhiên chấp nhận thực tế ấy, hoặc có lẽ bà đã đi đến kết luận rằng, vì mình đang làm việc giữa những người sống sót sau tai nạn bỏng nên quá chú ý đến bề ngoài có khi còn là sự xúc phạm.

Bác sĩ Edwards ra hiệu với tay hộ lý cùng đi, một người đàn ông hồng hào béo tốt mà cơ bắp cứ cuồn cuộn khi anh ta vươn tay về phía tôi. Họ cùng nhau khiêng tôi từ giường sang cáng. Tôi kêu the thé như con lợn bị mắc kẹt, trong một thoáng chợt nhận ra cơ thể mình đã quen với trạng thái bất động đến thế nào. Khoa bỏng thường nằm ở cánh xa nhất của bệnh viện, vì bệnh nhân bỏng rất dễ bị nhiễm trùng nên họ phải bị cách ly với các bệnh nhân khác. Quan trọng hơn, có lẽ thế, là sự sắp đặt ấy sẽ giảm thiểu khả năng những người đến bệnh viện vô tình gặp phải một Người Nướng Kentucky. Phòng phẫu thuật cắt bỏ mô hoại tử, tôi không thể không để ý, là phòng xa nhất ở cái cánh xa nhất này. Đến khi ca phẫu thuật kết thúc, tôi nhận ra rằng nó còn giúp các bệnh nhân bỏng khác không nghe thấy tiếng la thét. Tay hộ lý đặt tôi nằm trên một chiếc bàn dốc bằng thép nơi nước ấm, được hòa chung với thuốc để cân bằng các phản ứng hóa học trong cơ thể tôi, chảy ngang qua mặt bàn trơn bóng. Bác sĩ Edwards tháo băng gạc để lộ ra phần thịt đẫm máu trên người tôi. Cứ mỗi lần bà thả gạc vào chiếc xô kim loại là tiếng rơi đánh bẹt lại vang lên. Khi bà rửa vết thương cho tôi, sự ghê tởm hiện lên trên khóe môi trễ xuống, vẻ không vui thể hiện trên những đầu ngón tay bà. Dòng nước chảy qua người tôi cuộn xoáy một màu hồng. Rồi hồng đậm, đỏ nhạt, đỏ đậm. Dòng nước tối thẫm ấy cuộn quanh những mảng thịt trông chẳng khác gì đống ruột cá trên thớt.

Tất cả những điều này chỉ là khúc dạo đầu cho sự kiện chính sắp xảy ra. Cắt bỏ mô hoại tử là phương pháp cắt xẻ con người, cắt đến khi không chịu được thì thôi. Về mặt kỹ thuật, đó là cách loại bỏ các mô chết hoặc bị nhiễm trùng khỏi vết thương nhằm giúp tế bào da khỏe mạnh phát triển thay thế. Bản thân thuật ngữ này bắt nguồn từ danh từ tiếng Pháp débridement, nghĩa đen là “sự thả lỏng cương”. Cấu tạo từ nguyên khá đơn giản: sự cắt bỏ tế bào nhiễm trùng khỏi cơ thể - việc loại trừ những thứ gây nên sự kiềm tỏa - làm người ta liên tưởng đến hình ảnh tháo yên cương khỏi con ngựa, vì bản thân cái yên chính là sự kìm hãm. Người bị hoại tử mô nên được giải phóng khỏi chất gây ô nhiễm, có thể cho là vậy. Da tôi bị tổn thương nhiều đến nỗi cắt lọc các mô chết đồng nghĩa với việc loại bỏ gần như tất cả mọi thứ. Máu tôi bắn lên người bác sĩ Edwards, để lại những vệt đỏ dài trên ngực áo bà, khi bà dùng một dụng cụ trông giống dao cạo râu để cạo những phần thịt nát rữa của tôi, chẳng khác gì cách chiếc máy gọt vỏ rau quả.

Cách gọi Bác sĩ Edwards có vẻ dài quá - Không, nó quá trang trọng. Tình thế làm chúng tôi còn gần gũi hơn cả những cặp tình nhân bi thảm nhất, thế nên sao lại không dùng tên của bà nhỉ? Nan lướt những vệt dài lên lưng tôi. Tôi có thể nghe thấy tiếng lưỡi dao xoẹt qua xoẹt lại dọc thân thể mình, tách các phần da khỏi nhau. Cách duy nhất để bà biết đâu là phần mô lành là cứ lướt dao vào đó. Nếu tôi rú lên đau đớn có nghĩa là bà đã cày đủ sâu để chạm tới đầu dây thần kinh của tôi. Như William Blake đã viết trong tác phẩm The Marriage of Heaven and Hell (Hôn lễ của Thiên đường và Địa ngục): “Bạn sẽ không bao giờ biết được thế nào là đủ trừ phi bạn biết thế nào là hơn cả đủ.” Nan đặt những lát thịt mỏng của tôi vào cùng cái xô kim loại chứa băng gạc bẩn. Cảm giác không khác gì đang nhìn thấy chính bản thân mình biến mất, lá cờ biểu tượng cho sự tồn tại của tôi mỗi lần lại bị thổi bay đi một milimet. Cảm giác đau đớn, hòa lẫn với morphine, tạo ra những hình ảnh thú vị nhất xẹt qua đầu tôi: thượng nghị sĩ Joe McCarthy gào lên “Thà chết còn hơn theo Cộng sản”; một người thợ mộc làm thập tự giá cho những kẻ sắp bị đóng đinh; tiết giải phẫu trong lớp sinh học, với các em học sinh lớp tám cầm dao rạch bụng mấy con ếch. Ngay sau khi tôi cắt bỏ xong mô hoại tử, vùng thịt trơ trọi sẽ cần được cấy ghép da, da người chết hoặc da lợn. Chẳng ảnh hưởng gì lắm, vì cơ thể tôi thải loại hết. Điều này cũng đã được các bác sĩ dự đoán trước; vì sự ghép mô không mang tính bền vững, chúng chủ yếu chỉ có tác dụng tránh nhiễm trùng.

Trong suốt thời gian ở bệnh viện, tôi bị lột sống hết lần này đến lần khác. Xét trên nhiều khía cạnh thì bị lột da còn kinh khủng hơn việc bị bỏng ban đầu nhiều vì trong khi tai nạn đến một cách bất ngờ thì lịch lột da lại luôn là điều được biết trước, và tôi cứ việc nằm trong cái bụng của bộ xương, kinh sợ cảnh con dao mổ sắp lướt từng nhát lên người, tưởng tượng ra hàng trăm lần trước khi chuyện đó xảy ra thật. Việc dùng morphine do tôi tự điều chỉnh - để tôi “có quyền tự quyết”, họ nói thế - và tôi nhấn nút như điên. Nhưng có một giới hạn chết tiệt về tổng liều lượng khiến tôi không thể tự dùng quá liều được: quá nhiều so với quyền tự quyết. * * *

Cho tới năm hai mươi ba tuổi, tôi đã đóng hơn một trăm bộ phim khiêu dâm, chất lượng đủ loại. Hầu hết những bộ phim hồi đầu đều khá đơn giản nhưng cũng có một số phim, thời kỳ sau này, được tôi đánh giá là có tính nghệ thuật thực sự. Đóng phim khiêu dâm cũng giống như bất cứ công việc nào khác: bạn khởi nghiệp với những công ty hạng ba rồi khi hồ sơ đã dày lên, bạn cứ thế mà tiến thôi. Hồi đầu tôi làm việc với những đạo diễn chỉ nhỉnh hơn bọn không chuyên chút xíu - nhưng, mặt khác, tôi cũng vậy, khi đó vẫn chưa ý thức được rằng tình dục, hay nói cách khác là phim khiêu dâm, không phải là cứ hùng hục như chày giã cối cho đến lúc đạt cực khoái. Tôi học sex theo cái cách mà tất cả mọi người đều học, bằng thực hành; duy có chuyện này thì thư viện tỏ ra hoàn toàn vô dụng. Thực hành, chứ không phải lý thuyết, dạy tôi rằng diễn viên không thể lên đỉnh mà không làm người xem thất vọng - nhưng anh ta cũng không thể cứ làm chuyện ấy suốt mà không cảm thấy nhàm chán, và đây là thế cân bằng cần phải đạt được. Tương tự, tôi học được rằng chẳng có tư thế chuẩn nào cả, và việc thay đổi tư thế chỉ thực sự có hiệu quả nếu hòa nhịp được với cơ thể đối phương.

Tôi không muốn khoe khoang, nhưng quả thực sự tiến bộ của tôi thật đáng ngưỡng mộ. Mọi người đều thấy thế: lời mời tôi đóng phim ngày càng tăng, đạo diễn của tôi trở nên nổi tiếng, bạn diễn nữ của tôi thành thục hơn, và thu nhập của tôi tăng. Tiếng tăm của tôi, về trình độ diễn xuất và sự nỗ lực, được cả khách hàng lẫn những người trong ngành biết tới. Cuối cùng, tôi không còn cảm thấy thỏa mãn khi chỉ làm việc ở một phía của máy quay nên bèn đề nghị được làm ở các bộ phận khác nữa. Đội ngũ nhân viên luôn trong tình trạng quá tải rất hạnh phúc khi được đỡ một tay; vậy là tôi giúp họ điều chỉnh thiết bị chiếu sáng, tiện thể hỏi luôn cánh quay phim làm thế nào để biết bóng sẽ đổ vào đâu. Tôi cũng thường quan sát cách đạo diễn dựng cảnh, và cho tới lúc này, tôi đã có đủ kinh nghiệm diễn xuất để thỉnh thoảng có thể đưa ra vài gợi ý hay ho cho đạo diễn. Nếu nhà sản xuất gặp vấn đề - một cô diễn viên đột ngột bỏ vai vào phút cuối hay một cái camera bị hỏng - tôi có đủ bạn bè trong ngành để chỉ sau vài cuộc gọi ngắn đã giải quyết xong xuôi vấn đề. Chẳng mấy chốc, tôi trở thành nhà văn, ít nhất thì cũng là người viết được kịch bản cho phim khiêu dâm. Nhà văn có thể đặt ra tình huống, nhưng khi đến mục hành động thì anh ta chỉ có thể viết ĐY LÀ CẢNH NÓNG. Mỗi diễn viên một diễn xuất: người từ chối đóng cảnh quan hệ tình dục qua đường hậu môn, người không chịu đóng cảnh quan hệ đồng giới, vân vân và vân vân, và vì không bao giờ biết trước được diễn viên sẽ đóng cảnh đó như thế nào nên bạn không thể viết quá chi tiết được. Quyết định cuối cùng luôn luôn được đưa ra tại trường quay.

Dù cơn nghiện cứ như những con muỗi trắng khổng lồ thiêu đốt tôi mỗi sớm, tôi cũng không phải gã trai trẻ thiếu khôn ngoan. Tôi nhận thức rõ lợi thế tài chính mà ngành công nghiệp phim đen mang lại - dù nền kinh tế có trở nên thế nào thì thị trường này vẫn luôn có chỗ đứng - nhưng không chỉ có thế. Tôi thích viết kịch bản và diễn xuất, tôi nghĩ chúng ít nhất cũng thỏa nguyện được khát khao nghệ sĩ trong tôi và đó cũng là một ngành thương mại. Sau khi làm đạo diễn cho vài bộ phim, tôi nhận ra rằng cách kiếm tiền thực thụ không phải là diễn trong bộ phim của ai mà là mời được ai diễn xuất trong bộ phim của mình. Thế là tôi lập công ty sản xuất phim riêng khi tuổi đời còn khá trẻ và trở thành một “nhà sản xuất phim thành công với thu nhập khổng lồ”. Thỉnh thoảng, tôi thấy giới thiệu mình theo cách này có vẻ hay hơn là kẻ viết dâm thư. * * *

Đương nhiên tôi không phải bệnh nhân duy nhất trong khoa bỏng. Người bệnh đến rồi đi. Có người kết thúc đợt điều trị và tiếp tục sống, cũng có người chết đi. Ví dụ nhé: một bệnh nhân tên Thérèse, một cô bé vô cùng tuyệt vời với mái tóc vàng óng và đôi mắt xanh như ngọc sapphire. Nhìn Thérèse, bạn không thể ngờ rằng em bị bỏng, vì em phải chịu đựng sự phá hủy từ bên trong. Thérèse bị phản ứng dị ứng - không khác gì một lò hóa chất cháy trong phổi vậy - trước chất kháng sinh tiêm vào cơ thể để giảm các cơn hen suyễn. Tôi tình cờ nghe thấy một bác sĩ giải thích cho một thực tập sinh: “Đối với cô bé, chuyện đó giống như nốc cả một ngụm to chất độc da cam ấy.” Mẹ của Thérèse, trong bộ đồ màu xanh đậm dành cho người nhà bệnh nhân, làm cả căn phòng ngập ngụa trong biển hoa nhựa. (Hoa thật, mang hàng triệu con vi khuẩn, có thể là tác nhân gây tử vong với chúng tôi.) Mẹ em rất sùng đạo và luôn nói với cô con gái bé nhỏ của mình rằng mỗi sự kiện xảy ra trên cõi đời này đều là một phần trong Kế hoạch Vĩ đại của Chúa. “Chúng ta không thể hiểu tại sao mọi chuyện lại xảy ra như thế, chỉ biết được rằng Chúa luôn chuẩn bị sẵn những phương án lớn lao cho mỗi chúng ta. Lý do của Người rất chính đáng, chỉ có điều có lẽ chúng ta chưa hiểu được thôi.” Riêng tôi thì cho rằng chẳng hay ho gì khi nói với một cô bé mới bảy tuổi đầu rằng Kế hoạch Vĩ đại của Chúa là đốt cháy phổi của em ấy.

Howard cũng là một bệnh nhân trong khoa bỏng. Anh bị bỏng từ trước khi tôi đến rất lâu, trong một vụ cháy nhà do người bà bị bệnh Alzheimer của anh ngủ quên với điếu thuốc lá cháy dở kẹp giữa hai ngón tay. Người bà không qua khỏi nhưng anh thì có, và bây giờ anh đang rất chăm chỉ thực hành các bài tập hồi phục chức năng. Anh tập đi bằng nạng, tập tay với những quả tạ nhỏ bằng bạc, anh đi mười bước một ngày rồi mười hai bước ngày tiếp theo. Mắt anh sáng bừng với mỗi thành tựu đạt được, anh không ngớt nói với tôi rằng mình sẽ “vượt qua thử thách này” và sẽ “sống lại cuộc đời mình.” Những tuyên bố hùng hồn này chỉ càng mãnh liệt hơn sau khi cô vợ chưa cưới tuyên bố với anh rằng sẽ không có cưới xin gì nữa hết. Khi Howard ra viện, cả gia đình anh cùng một tá bạn bè (gồm cả cô nàng từng-là-vợ-chưa-cưới) đã tới khoa bỏng chúc mừng. Họ mang một chiếc bánh ga tô đến và nói trông anh tuyệt đến thế nào và họ tự hào về anh ra sao. Howard đã nói rằng “đây là ngày đầu tiên trong cuộc đời còn lại của tôi.” Đó đúng là một bữa tiệc khoa trương khủng khiếp, thậm chí cả cái cách họ đột ngột thu dọn đồ đạc cho anh cũng vậy. Howard lê bước về phía giường tôi, nắm lấy bàn tay còn lành lặn của tôi. “Tôi đã nói với cậu là tôi có thể đánh bại được nó. Tôi đã nói với cậu vậy mà. Cậu cũng có thể làm được như thế!” Anh nháy mắt trong nỗ lực truyền động lực cho tôi nhưng, do sự co cơ quanh vùng mắt, cái nháy mắt ấy chỉ làm tôi nghĩ đến hình ảnh một con ruồi đang cố gắng thoát ra khỏi miệng bồn cầu. Khi ra khỏi phòng, với cha mẹ tháp tùng hai bên, anh không ngoái nhìn lần cuối phòng điều trị bỏng, căn phòng đã gắn bó với anh suốt nhiều tháng qua; tôi có thể thấy rõ anh không hề muốn nhìn lại.

Theo tôi, quả thật là một câu chuyện cảm động về chiến thắng vẻ vang của con người: sự quyết tâm, tình yêu của gia đình và bạn bè, cả suy nghĩ tích cực nữa! Nhưng, thật ra, anh lừa được ai kia chứ? Vợ chưa cưới bỏ anh một cách rất hợp tình hợp lý - người nào sẽ (có thể) yêu nổi một con quỷ chứ? Liệu anh có thể làm tình được nữa không? Liệu anh có thể đi suốt cuộc đời với cha mẹ kè kè bên cạnh giúp anh giữ thăng bằng như thể anh mãi mãi là một đứa trẻ hai tuổi? Trong cái tình cảnh ấy, tôi tự hỏi, chiến thắng ở đâu ra kia chứ? Howard đã nỗ lực hơn tôi nhiều. Tôi đã nghe anh kể về nỗ lực cải thiện sức khỏe của anh. Tôi đã nghe tất cả mọi người nói anh trông dễ thương ra sao trong khi thực tế, anh chẳng khác gì một con quái vật mà bất cứ người bình thường nào gặp trên đường cũng phải tránh xa. Tôi muốn thét lên khi anh nắm tay mình, vì thậm chí cả tôi cũng không muốn bị anh chạm vào. Tôi ghê tởm anh, ghê tởm cái thứ này, người anh em của tôi. Phản ứng của tôi chẳng mấy liên quan đến anh ấy, thật đấy; nó đơn thuần xuất phát từ nhận thức rằng dù có làm gì đi nữa, tôi cũng sẽ không bao giờ có thể trở lại như cũ. Tôi có thể luyện tập hằng ngày, tôi có thể chịu đựng hàng ngàn cuộc phẫu thuật, nhưng rốt cuộc vẫn chỉ là cái mụn rộp xấu xí mang hình dạng con người. Chẳng có phương thuốc nào có thể chữa trị cho tôi cả. Đó là điều tôi học được sau những thành tựu của Howard. Đó là thứ tôi hiểu được khi nằm trong bụng một bộ xương và xương sống của mình thì bị con rắn kia nuốt chửng. ANH TA CŨNG CHỈ NHƯ NGƯƠI MÀ THÔI, mụ ta rít lên, NHƯNG VỚI MỘT TM HỒN TỐT ĐẸP HƠN.

Nhận thức khủng khiếp nhất: cho dù tôi có thể trở lại là tôi trước tai nạn thì chuyện đó cũng tốt đẹp đến thế nào được chứ? Phải, tôi đã rất đẹp trai. Phải, tôi đã có tiền bạc, sự nghiệp nhưng (cứ nói thẳng toẹt ra nhé) tôi từng là một thằng nghiện thối nát chuyên đóng phim đen. Nghe nói bạn bè tôi, những kẻ đã cùng cười phá lên trước những câu chuyện hài của tôi khi cả bọn ngồi hút hít trên thành bể bơi nhà tôi, đã đến thăm lúc tôi còn hôn mê - nhưng đứa nào cũng chỉ nhìn tôi không đến một phút rồi quay ngoắt bỏ đi, không hẹn ngày gặp lại. Chỉ cần liếc nhìn họ cũng thấy rằng những ngày hút hít của chúng tôi đã mãi mãi là dĩ vãng rồi. Sau khi tôi tỉnh lại, người duy nhất có thiện chí thật sự là Candee Kisses, một cô gái đáng yêu đóng phim hạng ba chỉ vì cả thế giới đều bất công với cô ấy. Mười bảy tuổi, quá mệt mỏi với việc bị cha dượng hãm hiếp, cô rất sẵn lòng làm bất cứ điều gì để thoát khỏi vòng cương tỏa của lão ta. Và cô đã làm được. Có lẽ giờ cô đang sống ở một trang trại đâu đó, cưới một chàng trai cần cù chăm chỉ tên là Jack, Paul hay Bill, thay vì kiếm sống bằng việc thổi kèn trước máy quay. Candee đến được vài lần, mang những món quà nhỏ và cố gắng động viên tôi với những câu nói đại loại như tôi đã may mắn thế nào khi còn sống nhưng chủ yếu cô chỉ khóc. Có lẽ cô khóc vì bề ngoài của tôi; hay chính xác hơn, cô khóc cho chính bản thân mình. Sau ba chuyến viếng thăm, tôi bắt cô hứa không quay lại nữa. Cô đã giữ lời. Và giờ mới là chuyện nực cười. Tôi biết cô được hơn năm năm rồi, đã làm chuyện ấy với cô, đã nghe những chuyện cô kể về lão cha dượng, nhưng tôi không hề biết tên thật của cô. Có lẽ đấy là một trong những thứ bạn phải bỏ lại đằng sau khi lựa chọn một cuộc sống mới.

Sau khi Howard cùng bố mẹ anh biến mất sau cánh cửa phòng điều trị bỏng, tôi trở nên mất tự chủ. Ngực tôi thắt lại khi cả sự tức giận lẫn tự thương cảm bản thân bùng lên khiến tôi như muốn nôn, rồi cái cổ họng thảm hại của tôi chỉ cho phép những hơi thở dài hổn hển, rin rít thoát ra mà thôi. Rồi cô bé tên Thérèse đi đến chỗ tôi. Đó thật là một nỗ lực đáng kinh ngạc, đầy đau đớn đối với em, và với mỗi ngụm không khí em hít vào, tôi có thể nghe được cả tiếng phổi em kêu lạo xạo. Em dường như không còn chút sức lực nào khi đến được bên giường tôi. Em bò lên giường và nắm tay tôi. Không phải bàn tay phải còn lành lặn mà là bàn tay trái đã bị lửa hủy hoại với một ngón tay rưỡi bị mất, em cầm lấy như thể nó là một bàn tay bình thường. Tôi cảm thấy cực kỳ đau đớn khi bị chạm vào chỗ đó và, tuy rất cảm kích sự gần gũi dù làm tôi nhức nhối, tôi khẩn khoản bảo em đi ra. “Không,” cô bé đáp lại.

Tim tôi vô tình loạn nhịp. “Cháu không thấy chú trông như thế nào sao?” “Có,” cô bé nói. “Chú trông y như cháu thôi.” Đôi mắt xanh to, vẫn lấp lánh bất chấp nỗi đau, không rời khuôn mặt biến dạng của tôi.

“Đi đi,” tôi ra lệnh. Cô bé nói em cần nghỉ một chút trước khi quay trở lại giường, rồi nói thêm: “Trong mắt Chúa, chú rất đẹp, chú có biết không.” Cô bé nhắm mắt lại và tôi ngắm khuôn mặt em khi sự kiệt sức cuốn em vào giấc ngủ. Rồi mắt tôi khép lại, ngay tức khắc.

Các y tá nhanh chóng đánh thức tôi dậy. Thérèse ở đó, trên giường tôi, tay cô bé vẫn nắm lấy tay tôi, không thở nữa. Chuyện xảy ra chỉ trong nháy mắt. * * *

Được thôi, tôi thừa nhận: Tôi đã thử phương pháp tưởng tượng sáng tạo mà Gregor gợi ý. Tôi thở chậm lại và tập trung làm cơ thể mình cảm thấy nặng nề hơn, bắt đầu với hai ngón chân còn sót lại: nặng, nặng. Rồi đến bàn chân, rồi đến mắt cá chân. Tiếp theo tôi nghĩ về hai bắp chân nặng trịch, hai đầu gối nặng trịch, rồi cặp đùi nặng trịch của tôi. Cứ thế tiếp lên, thân mình, ngực, cổ, đầu… tập trung vào việc thở: hít vào, thở ra, hít vào, thở ra, thật đều đặn, thật bình tĩnh… Đây là lúc tôi bắt đầu nghĩ đến âm đạo. Tôi nghĩ chuyện này cũng tự nhiên thôi, vì tôi đã thâm nhập vùng cấm hàng trăm lần rồi. Có những người đàn ông khiến bạn tin rằng phụ nữ ai ai cũng đều có cảm giác giống nhau, nhưng hiển nhiên là những gã này chưa ăn nằm với nhiều phụ nữ. Mỗi âm đạo đều có cấu trúc riêng, độ sâu và độ ẩm riêng: mỗi cái đều có một nhân cách riêng. Đó là sự thật.

Tôi rất giỏi làm chuyện ấy. Đó vừa là sở thích vừa là nghề. Ngoài giờ làm việc, niềm đam mê của tôi là tìm những người phụ nữ đối lập hoàn toàn với bạn diễn. Nếu bạn làm việc tại một nhà hàng Pháp, bạn có muốn ăn ốc sên vào ngày nghỉ không? Hiếm lắm. Bạn sẽ đi kiếm món khác tại quán ăn gần đấy. Nếu bạn làm trong ngành sản xuất truyền hình, bạn sẽ kết thúc một ngày của mình bằng việc đọc sách. Và, với tư cách là một người làm tình chuyên nghiệp với các cô nàng nóng bỏng ngực độn đầy silicone, tôi thấy việc thử chơi các loại gái khác thật thú vị. Bằng lời lẽ tận tình, không chân thành cho lắm, nhưng được nói ra để cho có vẻ như thế, tôi có thể vẽ ra những giấc mơ hoành tráng nhất và một số phận được hoạch định kỹ càng. Với tài ăn nói của mình, tôi tự giới thiệu với 1001 kiểu gái, từ nàng Scheherazade đến nữ sinh trường Southside Selma. Giao hợp trước ống kính không đem lại nhiều hưng phấn vì cả ê kíp đều mặc quần áo đầy đủ, séc thì được gửi qua hòm thư, và lãng mạn ở đâu kia chứ? Nhưng cảm giác tôi có được từ việc chiếm lấy - từ việc giành lấy - những người phụ nữ không tham gia vào trò chơi tình dục đó là một điều hoàn toàn khác biệt. Tôi có thể thỏa mãn với các bà nội trợ, nữ cảnh sát và các cô thư ký. Biên tập sách. Nữ cao bồi. Vận động viên điền kinh không chuyên, nữ ngư dân, người trồng cây, nữ nhà văn, đấu vật chuyên nghiệp, họa sĩ, nữ phục vụ bàn, giao dịch viên ngân hàng, giáo viên trường Chủ nhật, nhà tạo mẫu và cả các nữ công chức nữa. Mẹ bạn, chị bạn, bạn gái bạn. Tôi có thể nói bất cứ điều gì để sở hữu một người phụ nữ, dù chỉ trong một giờ. Tôi giả vờ là người theo cánh tả hay cánh hữu, anh chàng nghệ sĩ, nam tính hay nhạy cảm, đòi hỏi hay rụt rè, giàu có hay nghèo khổ, người Công giáo hay Hồi giáo (chỉ có một lần thôi), người ủng hộ phong trào tự do phá thai hay phản đối phong trào tự do phá thai, kẻ sợ người đồng tính, dân bóng (đối với những phụ nữ thích quan hệ với đàn ông đồng tính), người yếm thế hay kẻ lạc quan cuồng nhiệt, nhà sư, cả mục sư dòng Luther nữa. Bất cứ ai tùy vào tình thế. Tôi nhớ một phụ nữ tên là Michelle. Quan hệ với cô là lần tôi tiến tới mốc hoàn hảo nhất trong chuyện phòng the. Cô là nữ hầu bàn có cái bụng hơi ngấn mỡ, người thoảng mùi trứng rán với nước xốt thịt và một vết sẹo mổ ruột thừa. Tôi đã chứng kiến cảnh hai vợ chồng cô cãi nhau kịch liệt bên ngoài quán cà phê nhếch nhác nơi cô làm việc. Anh chồng bỏ đi còn cô ngồi xuống chiếc ghế băng công viên, quyết không nhỏ một giọt nước mắt. Tôi tiến lại gần, rất nhanh chóng chúng tôi nói chuyện với nhau, rất nhanh chóng cô ấy cười trở lại, rất nhanh chóng chúng tôi về nhà tôi. Hai người có dùng một chút cocaine, cười nhiều hơn một chút và rồi bắt đầu đấm yêu vai nhau. Khi mới bắt đầu, chúng tôi làm chuyện ấy rất khẩn trương, và rồi chúng tôi ngạc nhiên trước sự đê mê mà nó đem lại, những tiếng rên rỉ phát ra. Cô ấy lại cười, tôi cũng thế, rồi cô ấy khóc; cô ấy khóc suốt - không phải vì phiền muộn, mà vì được giải tỏa khỏi phiền muộn.

Chúng tôi tiếp tục hàng giờ liền. Dường như chúng tôi cứ lang thang trên một vách đá dốc đứng nơi tất cả dây thần kinh đều thức tỉnh. Cô nói với tôi mọi chuyện trong (và ngoài) giường ngủ của hai vợ chồng cô. Cô nói với tôi cô sợ sẽ không bao giờ có thể thực sự yêu chồng mình. Cô nói với tôi về những ham muốn với người anh rể và cách cô tự sướng giữa nơi công cộng khi nghĩ rằng - mà thật ra không phải thế - không có ai để ý, và cô kể cho tôi nghe chuyện cô đã ăn trộm những thứ đồ lặt vặt trong cửa hàng nơi góc đường vì việc đó làm cô cảm thấy hưng phấn. Cô nói với tôi cô tin vào Chúa và cô thích nghĩ đến việc Người đang quan sát cô làm những chuyện này. Tôi bảo cô rằng cô là người phụ nữ thật bận rộn. Chúng tôi vẫn không dừng cuộc mây mưa và tôi thấy mình cũng bật khóc trước cảm giác tự nhiên mà nó mang lại. Da tôi sẽ chẳng bao giờ có lại được cảm giác như thế, quá nhạy cảm với đối tác đến mức tôi không biết chắc cô đã kết thúc ở đâu và tôi bắt đầu ở chỗ nào. Không bao giờ nữa. Không bao giờ da tôi có thể lại là một công cụ giao tiếp hoàn hảo đến thế; với việc đánh mất làn da của mình cho ngọn lửa tàn nhẫn, tôi mất luôn cơ hội làm cho nó tan vào cơ thể người khác. Giá như được một lần như vậy, tôi chủ yếu sẽ cảm thấy hạnh phúc vì đã tìm được cách kết nối vật chất như thế, nhưng chắc chắn tôi mong muốn chuyện ấy sẽ được thực hiện với người nào đó tôi đã gặp gỡ sau vụ tai nạn. Có lẽ tôi đã phạm sai lầm khá rõ ràng và dai dẳng trong rất nhiều cuộc phiêu lưu tình ái. Nhưng, mặt khác, có lẽ cũng không phải thế. Xin hãy xét lại rằng tôi đã đem lại khá nhiều niềm an ủi cho các quý bà đau khổ. Liệu có phải là vấn đề không nếu Wanda Hay-là-gì-ấy-nhỉ tin rằng tôi là một họa sĩ không hợp thời, vừa ly dị vợ? Chồng cô ta coi chuyện nhậu nhẹt bia rượu với lũ đực rựa thú vị hơn đưa vợ đi khiêu vũ, vì thế việc vui vẻ với một kẻ xa lạ đã mang đến một thế giới hoan lạc cho cô ta. Chìa khóa cho toàn bộ nỗ lực này là tôi có khả năng cuộn mình ngay lập tức vào thế giới tưởng tượng phong phú của mỗi người phụ nữ. Để làm được điều này, để giải mã một con người nhằm mang lại cho cô ta những gì cô ta muốn và cần, là cả một nghệ thuật, và tôi là nghệ sĩ làm tình tài ba.

Những người đàn bà đó không hề muốn con người thật của tôi, và họ cũng chẳng cần tình yêu. Họ chỉ muốn đi tàu nhanh, thứ có thể hâm nóng cặp đùi tươi mát của họ, thứ để họ bô bô tại các câu lạc bộ người yêu sách. Trong mắt họ, tôi chỉ là một cơ thể sinh học - một sinh vật đẹp đẽ khác thường - để họ lợi dụng cho mục đích khám phá những khát khao thật sự của mình mà thôi. Đây là sự thật: tất cả chúng ta đều khao khát chinh phục người đẹp, vì nó giúp khẳng định giá trị bản thân. Nhân danh những người đàn ông trên khắp thế giới, chúng tôi muốn sở hữu vẻ đẹp của những người phụ nữ mà chúng tôi quan hệ. Chúng tôi muốn nắm lấy vẻ đẹp ấy, giữ thật chặt trong những ngón tay bé nhỏ tham lam của mình, muốn thực sự sở hữu nó trọn vẹn, biến nó thành của mình. Chúng tôi muốn làm điều đó những lúc phụ nữ rực rỡ trong cơn cực khoái. Thật hoàn hảo. Và trong khi tôi không thể nói thay cho các chị em, tôi có thể tưởng tượng được rằng họ - dù có thừa nhận hay không cũng vậy thôi - đều muốn những điều tương tự: sở hữu đàn ông, chiếm lấy vẻ đẹp mạnh mẽ của anh ta, dù chỉ trong giây lát. Tóm lại, sự lừa dối của tôi thì làm nên sự khác biệt gì chứ? Tôi không bị AIDS cũng chẳng bị mụn rộp, và tuy tôi từng bị tiêm vài phát vào mông thật đấy, nhưng ai mà lại chưa từng hả? Một chút penicillin có thể làm được nhiều việc lắm. Nhưng mặt khác, sau khi cái ấy của bạn đã bị cắt thì thật dễ nhung nhớ về cái thời nhiễm trùng sinh dục nhẹ.

Tưởng tượng sáng tạo có lẽ không phải thứ dành cho tôi. * * * Connie, trực ca sáng, trẻ nhất, tóc vàng nhất và xinh nhất trong số ba cô y tá của tôi, cô thường kiểm tra băng gạc cho tôi khi tôi thức dậy. Nhìn chung cô quá hớn hở so với sở thích của tôi, nhưng cô lại sở hữu một nụ cười đáng yêu, răng chỉ hơi khấp khểnh chút thôi và lúc nào cũng “Xin chào!” một cách rất chân thành. Một lần khi tôi hỏi tại sao cô luôn tỏ ra thân thiện như thế - một câu nói tuôn ra chẳng dễ dàng gì nhưng rốt cuộc cũng thoát được khỏi miệng tôi - thì Connie trả lời rằng cô “không muốn làm người xấu”. Thật vô cùng quyến rũ khi cô thậm chí không tưởng tượng nổi sao tôi lại mất công hỏi một câu như thế trước tiên. Trong nỗ lực làm người tốt ấy, rất hiếm khi cô vào ca mà không mang vài món quà nhỏ cho tôi - một lon soda cô cầm còn tôi hút qua ống hút, hay một bài báo mà cô sẽ đọc to cho tôi nghe vì cô nghĩ nó có thể làm tôi thích thú.

Beth, người lớn tuổi hơn nhiều hai cô còn lại, mát xa cho tôi vào mỗi buổi chiều. Cô quá gầy và quá quan trọng hóa mọi thứ. Tóc cô xoăn, thỉnh thoảng còn hơi rối nữa, nhưng bạn có thể nói ngay rằng cô sẽ không đời nào chịu cắt tóc. Có lẽ là do làm việc quá nhiều năm ở khoa bỏng, nhưng vấn đề ở đây là cô không chịu thay đổi bản thân dù chỉ là một chút. Mandy, trực ca đêm, trông có vẻ thích đi bar tán tỉnh một anh chàng ngon trai hứng tình nào đó hơn là làm y tá. Hình thức không hẳn là chấp nhận được, nhưng thái độ thì cực kỳ khiêu khích. Thậm chí cả những lúc chăm sóc bệnh nhân bỏng như chúng tôi đây, cô luôn phải chắc rằng hông mình đang chuyển động đầy khêu gợi dưới lần váy trắng. Cô ấy có cái mà tôi hay gọi là một bộ mông tròn lẳn - nghĩa là một bộ mông mà bạn sẽ phải chạy theo sau dù có phải nhảy qua vách đá. Cô là một cô gái rất, rất lẳng lơ, và tôi nghĩ rằng cô trở thành y tá chỉ để có được vẻ ngoài gái-hư-mặc-đồ-y-tá mà thôi. Có lần bắt gặp tôi nhìn mình, cô nói: “Anh hẳn là một gã khốn thực sự trước khi tai nạn xảy ra, phải không?” Đó là một câu khẳng định hơn là một câu hỏi và cô có vẻ không giận dữ mà chỉ thấy thú vị thôi. * * *

Cuối tuần mẹ Thérèse đến thu dọn đồ đạc của con gái. Bà kể cho tôi nghe về đám tang; hiển nhiên là ngài thị trưởng đã gửi một “bó loa kèn hoành tráng” và mọi người hát kinh cầu nguyện “với giọng ca vang tới tận Thiên đường.” Rồi bà trầm ngâm nhìn đăm đắm ra ngoài cửa sổ xuống công viên cuối phố, nơi văng vẳng tiếng trẻ em đang chơi bóng chày. Bà bất thần trông già đi cả chục tuổi, và khi dòng suy tưởng bị đứt quãng, bà tỏ ra cực kỳ lúng túng khi thấy tôi đã chứng kiến cảnh ấy. “Thế Thé…” bà bắt đầu. “Chị được biết con gái chị đã chết trên giường cậu. Nó có…?” “Không,” tôi trả lời, “cô bé không đau đớn gì hết.”

“Sao nó lại đi ra… chỗ cậu?” “Tôi không biết. Cô bé bảo tôi rằng Chúa nghĩ tôi rất đẹp.” Bà mẹ gật đầu, rồi òa khóc nức nở trước khi kịp nuốt nước mắt vào trong. “Nó là một cô bé ngoan. Nó xứng đáng được hưởng nhiều hơn thế…”

Bà mẹ không thể nói hết câu. Bà quay lưng lại phía tôi và bà càng cố bình tĩnh bao nhiêu, hai vai bà càng rung lên dữ dội bấy nhiêu. Khi cuối cùng cũng có thể quay lại nhìn tôi, bà nói, “Chúa nhân từ không bao giờ cho ta cái ta không thể đối phó được. Cậu sẽ ổn thôi.” Bà bước ra cửa, rồi dừng lại. “Chớ thế nầy há chẳng phải là cái đóm đã kéo ra từ lửa sao?” Bà đứng thẳng lưng. “Đó là Zachariah chương 3 tiết 2. Thế giới thật tuyệt.” Rồi bà kẹp những bông hoa nhựa vào nách và bỏ đi.

* * * Bất cứ ai nằm viện lâu ngày đều biết rằng khứu giác sẽ không còn tinh nhạy do cứ phải hít khí amoniac thường xuyên. Trong một ca lột da với Nan, tôi hỏi, “Tôi có mùi thế nào?” Bà lau mồ hôi trán bằng mặt sau của ống tay áo trắng và tôi biết bà đang quyết định xem nên nói thật hay nên tìm cách nói nào đó dễ chịu hơn. Về điểm này tôi biết rõ bà: bà sẽ chọn nói thật. Bà luôn luôn thế.

“Không tệ như anh nghĩ đâu. Nó - ý tôi là anh - anh có mùi mốc meo và cũ kỹ. Như một ngôi nhà mà tất cả người cư trú đều bỏ đi hết và không cái cửa sổ nào được mở ra trong một thời gian dài.” Rồi bà quay trở lại làm việc, cạo và sang sửa ngôi nhà đã bị chủ bỏ hoang, tôi muốn bảo bà đừng bận tâm làm gì, nhưng tôi biết Nan sẽ lại bĩu môi và tiếp tục công việc thôi. * * *

Bạn còn lâu mới có thể tự chăm sóc bản thân khi đang nằm viện, những kẻ lạ mặt cứ quấy quả bạn: những kẻ lạ mặt lột sống bạn, những kẻ lạ mặt có lẽ chẳng bao giờ thoa đủ kem Eucerin lên da bạn để giúp bạn bớt ngứa; những kẻ lạ mặt cứ kiên quyết gọi bạn là anh yêu này anh yêu nọ trong khi còn khuya bạn mới là anh yêu này nọ gì; những kẻ lạ mặt cứ tưởng rằng gắn một nụ cười như bức tường khô lên khuôn mặt đáng kinh tởm ấy là sẽ làm bạn thấy hạnh phúc được, những kẻ lạ mặt nói chuyện với bạn như thể não chứ không phải cơ thể bạn đã bị nướng cháy rụi; những kẻ lạ mặt đang cố ra vẻ tử tế bằng việc “làm gì đó cho những người kém may mắn hơn”; những kẻ lạ mặt khóc nức khóc nở chỉ vì họ có mắt nhìn; và những kẻ lạ mặt muốn khóc mà không thể, và bởi thế trở nên sợ hãi chính mình hơn là bạn - kẻ bị bỏng. Khi đã quá ngán xem ti vi, tôi đếm những cái lỗ trên trần nhà thủng lỗ chỗ. Tôi đếm lại để kiểm tra kết quả. Tôi ghi vào trong đầu hình ảnh bóng chiều tà lén lút bò xuống những bức tường. Tôi học cách đoán xem một cô y tá đang vui hay buồn qua tiếng bước chân. Tẻ nhạt đã trở thành bạn cùng giường với tôi và dần chiếm chỗ của ga trải giường. Con rắn không ngừng hôn đáy hộp sọ tôi, đồ quỷ cái. TA ĐANG TỚI ĐY. Mặt tôi tái nhợt đi, cảm thấy nghẹt thở vì mùi thuốc khử trùng. Tôi muốn trườn xuống ống tiết niệu và chìm vào nước tiểu. Thế đã là tệ lắm rồi, ấy vậy nhưng Nan còn làm mọi việc tệ hơn bằng cách giải thích với tôi rằng sau khi kết thúc đợt điều trị tại bệnh viện - mà còn nhiều tháng nữa mới kết thúc - tôi sẽ được chuyển đến viện điều dưỡng để “tái hòa nhập” với xã hội. Cuối cùng, bà nói, tôi sẽ có thể tự lo được hầu hết các nhu cầu cá nhân và sống tự lập.

Mười bảy năm sau khi rời khỏi trại trẻ mồ côi, tôi lại tìm đường trở về một viện phúc lợi khác - nhưng khi còn là một đứa trẻ không xu dính túi, ít nhất tôi đã có cả cuộc đời trước mặt. Ba mươi lăm tuổi, tôi là một gã đàn ông kiệt quệ, tàn tạ như một que diêm lụi. Thế là tôi lắng nghe các bác sĩ và gật đầu đồng ý khi họ nói với tôi về những cuộc phẫu thuật sắp tới, nhưng lẽ ra họ cũng nên cho tôi biết về chuyến đi tới đây của tôi tới thành phố dưới đáy biển chứ. Tôi đã ký tất cả các đơn chấp thuận; tôi ký đơn nhượng nhà cửa và toàn bộ tài sản cá nhân. Ca bỏng như của tôi dễ tốn cả nửa triệu đô la để chữa trị, và chẳng phải tính toán gì nhiều cũng thấy chi phí có thể nhảy lên đến hơn một triệu. Luật sư của tôi đến, trông thiếu thoải mái trong bộ đồng phục dành cho khách thăm bệnh. Không như những người khách khác, ông ta còn quyết định đeo cả một cái mặt nạ phẫu thuật nữa; bạn sẽ nghĩ ông ấy thật nhân đức khi lo cho tôi, nhưng có vẻ như ông ta hoang tưởng mình sẽ nhiễm thứ bệnh gì đó kinh khiếp lắm thì đúng hơn. Bất luận thế nào tôi cũng thấy rất hợp lý: tôi không thể không ngẩng lên nhìn bộ mặt đeo mặt nạ của ông ta mà không liên tưởng tới hình ảnh một tên trộm xuất hiện để chôm đồ của tôi được.

Ông ta nói rất lấy làm tiếc về tai nạn của tôi, rồi khi màn thăm hỏi xã giao kết thúc, ông ta bắt tay ngay vào việc giải thích những khó khăn nghiêm trọng mà công ty sản xuất của tôi đang vấp phải. Vấn đề cốt lõi là không hoàn thành được hợp đồng chuyển nội dung mới đến các đại lý; việc quay phim phải hoãn lại ngay khi thiếu sự chỉ đạo của tôi tại trường quay, trong khi các cam kết phân phối đều đã được ký. Ông ta nói qua vài lựa chọn, nhưng vì tôi chưa bao giờ đào tạo ai gánh vác trách nhiệm thay thế trong trường hợp mình mất khả năng lao động, chỉ có duy nhất một kịch bản khả thi: phá sản. Ông ta không muốn cứ làm phiền tôi mãi trong “thời kỳ khó khăn”, ông ta giải thích, vì thế ông ta đã chuẩn bị hết giấy tờ giúp các chủ nợ của tôi tiến hành tịch thu và thanh lý tài sản. Dĩ nhiên, ông ta đã đảm bảo khoản lệ phí kê khai phá sản được thanh toán xong xuôi rồi. Tôi chỉ phải ký tất cả các loại giấy tờ ông ta bày ra trước mặt; để ông ta phắn khỏi phòng càng sớm càng tốt. Sự mỉa mai không buông tha tôi, sau khi kiếm tiền trong ngành kinh doanh xác thịt, giờ tôi phải đánh đổi tất cả tài sản cho da thịt. Chứng thư được ký xong và công ty của tôi ngay lập tức tan thành mây khói, ông luật sư chẳng biết nói gì hơn ngoài câu tôi cảm thấy rất tiếc rồi chuồn khỏi phòng nhanh hết mức. Và thế là cuộc đời tôi vẫn tiếp tục. Khi các bác sĩ bảo tôi đã có nhiều tiến triển, tôi cố hết sức nặn ra một nụ cười giả tạo. Mấy cô y tá tràn đầy tự hào khi nhìn tôi nắm chặt quả bóng trị liệu bằng bàn tay bị bỏng. Họ nghĩ rằng tôi đang tập để cải thiện sức khỏe, nhưng thật ra tôi chỉ muốn khóa mồm họ thôi. Tôi quá mệt mỏi với thái độ trêu chọc của Maddy, sự nghiêm túc của Beth và vẻ lạc quan của Connie.

Tôi nằm kiên nhẫn trong lúc bôi kem Eucerin, mỗi lần bôi là cả một sự chịu đựng. Sâu trong tâm trí, tôi thường cầu nguyện một cơ hội để từ bỏ tất cả. Có lần, Nan thản nhiên nói rằng các vết thương của tôi là “thách thức kinh điển” đối với một bác sĩ như bà ấy, vậy là tôi chỉ ra rằng tôi không phải vấn đề để bị đem ra giải quyết. Bà lắp bắp. “Đó không phải điều tôi muốn nói. Tôi… tôi, ừm… Anh nói đúng. Tôi đã cư xử không phải, tôi thật sự xin lỗi.” Tôi cảm nhận được hương vị thoảng qua của chiến thắng, nhưng buồn cười thay, tôi hoàn toàn đồng ý với bà, tôi là một vấn đề cần được giải quyết, dù chúng tôi nhìn nó từ những khía cạnh đối lập. Bà nhìn những dải băng của tôi như cái kén ấu trùng mà từ đó tôi sẽ chui ra, còn tôi coi đó như tấm vải liệm xác chết. Con rắn cái thối tha nằm trên xương sống của tôi cứ quấn đuôi quanh bụng tôi và rít lên cái câu TA ĐANG TỚI ĐY VÀ NGƯƠI CHẲNG THỂ CẢN ĐƯỢC ĐU. Tôi chẳng thèm bận tâm nữa. Con rắn đang đến gần. Thì sao chứ? Chỉ là thêm một vấn đề nữa vào cái danh sách vô tận những vấn đề mà thôi. Trại tập trung Dachau của phát xít Đức đóng trên mặt tôi. Thân thể tôi, Địa ngục trần thế của Dante, không ngớt hăm dọa sẽ tự sụp đổ bất cứ lúc nào. Lớp da bao phủ cái Địa ngục tâm hồn rỗng tuếch không thể tiếp tục chống đỡ sức nặng của chính nó được nữa; sự thống nhất trong cấu trúc cơ thể tôi, dù ở khía cạnh nào chăng nữa, đều đã bị tổn hại. Một bác sĩ, nghe nói về việc tôi bị mất cái ấy, đã đến thăm và giải thích những tiến bộ mới nhất trong lĩnh vực cấy ghép dương vật, phòng khi tôi có thể được lắp cái thay thế. Trong khi trước đây chỉ có những chiếc cần nối với khớp nối để giúp dương vật cương lên hoặc thả lỏng, giờ đây việc cấy các hệ thống bơm tinh dịch tinh vi đã không còn nằm ngoài tầm tay nữa.

Những tiến bộ kỹ thuật như thế cũng chẳng an ủi được mấy cho một người đàn ông từng được ngưỡng mộ vì khả năng duy trì sự cương cứng trong những thời kỳ tồi tệ. Thời oanh liệt nay còn đâu. Tôi sẽ chỉ hồi phục sức khỏe đến mức đủ điều kiện ra viện, và trong vòng hai mươi tư tiếng sau khi xuất viện, tôi sẽ chết. Đây là lời hứa của tôi đối với bản thân, và cũng là động lực duy nhất giúp tôi tiếp tục sống. * * *

Tôi là kẻ vô thần. Tôi không tin trên đời lại có một vị Chúa sẽ trừng phạt tôi vì tội tự sát. Vì thiếu niềm tin tôn giáo, tôi không bao giờ coi vụ tai nạn là sự trừng phạt của thánh thần cho những hành vi “trụy lạc” của mình. Tôi biết chính xác vì sao tai nạn xảy ra. Vì lúc đó tôi đang phê, tôi có ảo giác hàng loạt mũi tên bay về phía mình. Để tránh những mũi tên tưởng tượng, tôi đã lái xe bay qua một vách đá thật. Xăng trong bình xăng của tôi chỉ phản ứng như xăng bình thường, đó là bốc cháy khi bắt lửa. Khi bị những ngọn lửa nuốt chửng lấy, cơ thể tôi bắt đầu bốc cháy theo định luật của nhiệt động lực học và sinh học. Chẳng có ý nghĩa gì sâu xa hơn cả.

Tôi hiểu rằng có một số người tin vào Chúa sau khi họ gặp bất hạnh, tuy nhiên với tôi điều này có vẻ còn nực cười hơn là tin vào NGƯỜI khi còn hạnh phúc. “Chúa trừng phạt tôi. Người hẳn phải rất yêu tôi.” Giống như việc bạn không muốn một mối quan hệ lãng mạn cho tới khi người khác phái đấm cho bạn một cú vào mặt. Sự “sống sót kỳ diệu” không làm tôi thay đổi quan điểm Thiên đường chỉ là một ý niệm được con người tạo nên để giúp họ đối mặt với sự thật rằng cuộc sống trên trái đất vừa cực kỳ ngắn ngủi và cũng, ngược đời chưa, dài lê thê. Tuy nhiên, với tinh thần nói toạc móng heo, tôi cũng muốn hé lộ vài điều là rất nhiều kẻ hữu thần sẽ khăng khăng phải thông báo về sự bất tín của tôi đối với Chúa. Họ sẽ tranh luận rằng tôi chối bỏ ý niệm Thiên đường vì nếu chấp nhận nó, tôi sẽ phải thừa nhận rằng định mệnh của mình là ở dưới Địa ngục. Vì tôi đã sát hại ai đó.

* * * Có tiếng thở dài nhẹ nhàng như dải lụa cuộn sóng bất chợt tấn công một tâm hồn đã chấp nhận cái chết đang đến gần. Đó là một túi khí nhẹ trong cuộc sống thường nhật nhiễu nhương. Dải lụa cảm xúc này bay phấp phới - không, “bay phấp phới” là một từ quá tràn trề sức sống - mảnh lụa quấn quanh bạn như thể nó đã bị thổi dạt không ngừng về phía mặt đất và cuối cùng cũng tìm thấy mục tiêu. Lá cờ chiến bại được hạ xuống đầy nhân đạo và, bằng hành động này, thất bại cũng không quá tệ. Thất bại đã bị đánh gục bởi vòng tay âu yếm của chính thất bại, và cái chết thì bị chiến thắng nuốt chửng. Tiếng rít của con rắn yếu dần và cái chết chạm vào tôi với vẻ âu yếm và chiếm hữu: nó là một lão chủ đang xoa đầu con chó của mình, hay một bậc cha mẹ dỗ dành đứa con đang quấy khóc. Thời gian bắt đầu co lại và ngày gần như không tách rời đêm. Bóng tối bành trướng như một cơn sóng thần đẹp đẽ, lặng lẽ dâng trào và cơ thể khao khát cháy bỏng những lời ru dịu dàng cùng những bài thánh ca đưa tiễn con chiên về với Chúa.

Tôi có quyền tuyên bố điều này: không gì có thể sánh với quyết định tìm đến cái chết. Tôi đã lập một kế hoạch hoàn hảo và điều đó làm tôi mỉm cười. Nó giúp tôi trôi nhẹ nhàng hơn trên cái giường hơi của mình. Tôi là một con quái vật bị hắt hủi. Sẽ chẳng ai khóc thương sự ra đi của tôi; thực tế là, tôi đã không còn tồn tại nữa rồi. Ai sẽ nhớ đến tôi chứ - các bác sĩ đã làm ra vẻ quan tâm ư? Nan đã cố hết sức nói những lời tốt đẹp và luôn chìa bộ mặt hy vọng ra với tôi, nhưng bà cũng rất tốt khi không nói dối tôi. Còn tôi thì lại nói dối bà khi giả vờ là mình muốn chữa lành bệnh. Tôi hoàn thiện kế hoạch của mình, suy tính đường đi nước bước trong lúc các cô y tá chăm sóc vết thương cho tôi, đôi bàn tay dịu dàng của họ lướt nhẹ trên cơ thể tôi như những con côn trùng duyên dáng đậu trên đống phân. Bạn không muốn tự tử bất thành đâu. Đặc biệt khi bạn đang trong trường hợp giống tôi, phải đối mặt với cuộc đời còn lại như miếng há cảo để từ tuần trước. Cách duy nhất làm sự việc tệ hơn là sống đời thực vật hay bị liệt tứ chi, một điều cũng rất dễ xảy ra nếu bạn tính toán sai. Vì thế, hãy để tôi lặp lại lần nữa: bạn không muốn tự tử bất thành đâu.

Kế hoạch của tôi sẽ được thực thi ngay khi xuất viện, vì trong khoa bỏng họ canh chừng tôi kỹ lắm. Ở viện điều dưỡng, sẽ chẳng có khóa khiếc hay bảo vệ gì hết. Để làm gì chứ? Chỗ đó được lập ra để giúp người ta tái hòa nhập với xã hội chứ đâu phải để tránh xa nó. Tôi vẫn còn vài nghìn đô giấu trong ngân hàng dưới một cái tên giả; còn nhiều hơn cả mức cần thiết. Tôi sẽ rời viện điều dưỡng, lết xuống phố, tìm một ngân hàng và rút tiền. Tại cửa hàng quần áo, tôi sẽ mua một cái áo khoác có mũ để có thể đi đến vùng đất tử thần mà không bị phát hiện. Và rồi cuộc đi săn hấp dẫn nhất sẽ bắt đầu. Mua một khẩu súng ngắn là việc khá dễ dàng. Tôi đã quyết định tiếp cận Tod “Rác Rưởi” White, một tay bán hàng phi pháp cò con, sẵn sàng bán bà mình để lấy một đô la. Bán được một khẩu súng săn với giá hời sẽ mang lại một nụ cười thớ lợ trên khuôn mặt rỗ chằng rỗ chịt của hắn, và không chừng hắn còn ném cho tôi thêm vài viên đạn khuyến mãi ấy chứ.

Những thứ khác còn dễ kiếm hơn. Dao cạo râu có bán tại bất kỳ cửa hàng tiện lợi nào. Dây thừng có thể tìm được ở kho kim khí góc phố. Thuốc ngủ tại hiệu thuốc trong vùng. Rượu Scotch ở quầy rượu siêu thị. Sau khi kiếm đủ dụng cụ, tôi sẽ đăng ký phòng ở một khách sạn nào đó. Khi chỉ còn mỗi mình trong phòng, tôi sẽ uống vài viên thuốc chống dị ứng, dù chẳng sốt siếc gì. Tôi sẽ ngồi xem vài bộ phim tươi mát trên kênh truyền hình người lớn của khách sạn, chỉ để hoài niệm một chút. Ai biết được, tôi còn có thể nhìn thấy chính mình trong chương trình giã biệt ấy chứ. Trong khi xem phim, tôi sẽ mở chốt súng để lắp vài viên đạn vào. Tiếp theo tôi sẽ làm một cái thòng lọng, đặc biệt chú ý đến nút dây. Nó không dùng để thắt cổ mà là để bẻ gãy cổ: một cái nút to, giúp giải quyết mọi việc thật nhanh gọn. Sau khi làm xong cái thòng lọng hoành tráng, tôi sẽ lật nó trên tay vài lần thể hiện sự ngưỡng mộ thành quả lao động của mình và kéo nó đầy tự hào, vì bạn cũng biết là đàn ông thích kéo cái ấy[11] của mình như thế nào rồi mà.

Tôi sẽ lượn ra ban công mang theo thòng lọng và khẩu súng. Hoàng hôn. Tôi sẽ hít đầy lồng ngực không khí buổi đêm. Dang rộng tay để ôm trọn thành phố. Co nắm đấm lại và đấm mạnh vào ngực mình hai cú. Tràn đầy cảm giác mạnh mẽ và nam tính, tôi sẽ thắt chặt sợi dây thừng vào lan can ban công. Tôi sẽ quăng thòng lọng sang phía bên kia, đảm bảo sợi dây đủ dài cho một cú rơi nhẹ nhàng êm ái trước khi nó giật một cú gọn gàng miễn chê. Rồi tôi sẽ cuộn dây lại, cầu mong mình có thể làm y hệt với con rắn cái khốn nạn ký sinh trong cột sống của mình. Tôi sẽ xoay nắp hộp thuốc rồi lấy ra năm viên thuốc ngủ, để chúng lướt xuống cổ họng bằng một ly rượu Scotch. Sau món cocktail này, tôi sẽ nốc thêm vài ly cùng loại nữa. Uống rượu ngắm mặt trời lặn lúc nào cũng thú vị. Trong khi tiêu hóa những thức uống mát lạnh, tôi sẽ rút dao cạo râu ra khỏi hộp và cứa đứt một phần dây. Hành động này sẽ cần đôi chút phán đoán nhờ học hành, để cứa dây sao cho nó không đứt ngay lập tức do sức giật từ cú rơi của tôi. Tôi muốn sợi dây giữ tôi lại, ít nhất cũng trong khoảnh khắc, trước khi tôi chạm tới điểm tận cùng. Tôi sẽ uống một ly Scotch với năm viên thuốc ngủ nữa. Bây giờ, đây là lý do tôi uống thuốc chống dị ứng: thuốc ngủ có thể gây nôn mửa nếu uống quá liều còn thuốc chống dị ứng giúp ngăn phản ứng đó lại, đảm bảo cho chất gây ngủ yên vị trong dạ dày. Khá là thông minh, nhỉ? Tiếp theo, tôi sẽ lấy liều morphine được cấp hằng tuần rồi tiêm vào người chỉ bằng một nhát đâm xi lanh tuyệt vời. Để hoàn thiện món cocktail hỗn hợp độc dược, tôi sẽ chiêu một ly Scotch cuối cùng để trôi hết dư vị thuốc ngủ. Đến giờ này, bạn đã hiểu kế hoạch của tôi được phối hợp như thế nào rồi chứ.

Tôi sẽ tròng dây thòng lọng vào cổ, làm thật nhanh vì tôi sẽ nhanh chóng cảm thấy choáng váng, điên đảo. Tôi sẽ lấy một lưỡi dao cạo râu sáng loáng khác ra khỏi hộp. Nhìn nó sáng lấp lánh mà xem, thật giống cái nháy mắt của một vị Chúa tưởng tượng! Bằng một nhát rạch khéo léo tôi sẽ cứa cổ tay phải của mình, thật sâu và gọn, rồi tôi sẽ rạch cổ tay trái với cách thức tương tự. Điều này rất quan trọng: tôi sẽ cắt dọc theo chiều dài tĩnh mạch thay vì cắt ngang. Những người cắt ngang cổ tay là do hoặc không thực sự muốn chết, hoặc quá ngu dốt không thể kết thúc cuộc đời mình. Tôi sẽ ngồi trên thành ban công. Với hai bàn tay đẫm máu, tôi sẽ nâng khẩu súng nạp đầy đạn lên và đặt họng súng vào trong mồm. Tôi sẽ cẩn thận chỉnh góc nòng súng sao cho viên đạn chu du qua vòm họng vào tới bộ óc phong phú của mình. Thuận lợi của súng săn, so với súng ngắn, là khả năng ngắm bắn không thực sự quan trọng. Hàng trăm viên đạn sẽ ngay lập tức tóe ra xé toang cái đầu khốn nạn của bạn. Hình ảnh mới đẹp đẽ làm sao chứ. Người tôi lúc đó sẽ ở đúng vị trí, lưng quay lại phía thành phố, thế nên cú nổ sẽ làm tôi bắn qua lan can ban công. Cùng lúc não bị bắn tan nát, tôi sẽ rơi, nhưng cú rơi sẽ bị dừng lại đột ngột bởi cái thòng lọng vẫn đang quấn quanh cổ tôi. Trong một thoáng, tôi sẽ chỉ treo lơ lửng ở đó, chân giãy đành đạch. Thực ra thì, có lẽ tôi sẽ nẩy lên nẩy xuống vài lần; khó mà nói chính xác được. Hai cổ tay của tôi sẽ chảy máu ròng ròng còn sọ là một đống chất xám nhầy nhụa, một thứ gì đó trông giống như bức tranh tồi tệ nhất của Picasso. Những gì còn lại trong não tôi sẽ bắt đầu quằn quại vì thiếu ôxy. Dạ dày tôi lúc đó sẽ tràn ngập rượu Scotch và thuốc ngủ. Mạch máu của tôi sẽ đưa dòng máu hưng phấn vì morphine tràn qua những vết rạch trên hai cổ tay. Giờ, nếu khi nãy tôi cắt dây vừa đủ thì lúc này dây sẽ bắt đầu đứt rời. Những sợi thừng bện sẽ bung ra và, chỉ trong vài phút, sẽ đứt hoàn toàn. Người tôi sẽ rơi qua hai mươi tầng lầu xuống vỉa hè bên dưới. Thật đẹp. Thật hoàn hảo. Giờ đó là một vụ tự tử, tuyệt hơn một tiếng kêu cứu gấp trăm ngàn lần.

Gì thì gì, đó cũng là kế hoạch của tôi. Chưa một ai lại mong đợi cái chết của mình nhiều như tôi..