Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cô gái thứ ba - Chương 24

.entier và đánh rơi một ngăn kéo bàn viết, từ đó một tờ giấy bay ra.

Tôi đã lượm để đưa cho họ, nhưng những người dọn nhà bực bội và không tiếp tôi.

Tôi đã bỏ tờ giấy và túi, không nhớ đến và chỉ tới hồi trưa khi tôi sửa soạn để đưa áo khoác ngoài tới thợ nhuộm, tôi mới nhìn lại tờ giấy.

Ông thấy đấy, đâu phải lỗi tại tôi.



Bà ngừng lại, thở hổn hển.



- Bà ta gửi cho ông bức thư này phải không? Poirot hỏi Restarick.



- Phải… với những lời lẽ rất thân ái.

Tôi đã không trả lời, vì nghĩ mình làm vậy là đúng.





- Ông không muốn gặp lại bà ta à?

- Bà ta là người cuối cùng mà tôi muốn gặp lại! Một người đàn bà rất khó tính.

.

.

bà ta luôn luôn là như thế.

Tôi đã nghe nhiều câu chuyện về bà ta.

Trước hết, bà ta đã trở thành một người nghiện rượu và không chỉ có thế.



- Ông có giữ bức thư không?



- Không.

Tôi đã xé đi.

Bác sĩ Stillingfleet đặt một câu hỏi trực diện.



- Cô con gái của ông có khi nào nói chuyện với ông về bà ta không?

Restarick có vẻ muốn né tránh trả lời, người bác sĩ nhấn mạnh.



- Nếu có, điều này rất là quan trọng!

- Những ông bác sĩ này! Đúng, có một lần nó có ám chỉ tới bà Louise.





- Cô ấy đã nói chính xác như thế nào?

- "Cha, con đã gặp bà Louise, hôm nọ”.

Tôi rụng rời.

Tôi đã hỏi nó chuyện xảy ra ở đâu.

"Trong nhà ăn của ngôi nhà chung con đang ở”.

Tôi nhận xét: "Cha không nghĩ là con còn nhớ tới bà ta” và nó tuyên bố: "Con không quên đâu, má không cho phép con quên đi dù con muốn như vậy.



- Phải, Stillingfleet gật đầu.

Điều này rất có ý nghĩa.





- Và còn cô, Poirot quay người lại phía Claudia.

Norma có khi nào nói chuyện với cô về bà Louise Charpentier không?

- Có… sau cuộc tự vẫn.

Cô ấy đã thầm thì điều gì đó như là đó là một người đàn bà xấu.

Cô ấy thốt những tiếng nói ấy với một giọng nói của trẻ con, trẻ con tới kỳ lạ.



- Cô đã ở tại nhà cái đêm… hay lúc sáng ngày tai nạn xảy ra?



- Không.

Tôi phải đi xa.

Tôi nhớ là chỉ nghe nói khi tôi trở về, ngày hôm sau.

Cô quay nửa người về phía người chủ của mình

- Ông có nhớ không? Đó là ngày 23.

Tôi đã đi tới Liverpool.



- Tất nhiên rồi.

Cô thay mặt tôi trong cuộc họp của Hever Trust.

Poirot nhận xét:



- Nhưng Norma, cô ấy ở đây, trong cái đêm đó hả?

- Phải, Claudia thừa nhận, xem ra lúng túng.



- Claudia? Restarick đặt bàn tay lên cánh tay của cô.

Cô biết gì về Norma? Có điều gì đó mà cô đã giữ riêng cho mình?



- Nhưng chẳng có gì cả.



- Cô nghĩ rằng cô ấy khùng phải không? Người bác sĩ hỏi với giọng đùa cợt.

Đó cũng điều suy nghĩ của cô gái có mái tóc đen và cả ông nữa, bác sĩ vừa nói vừa quay người về phía ông Restarick.

Và bà, thưa bà.



- Tôi? Bà Oliver giật mình.

Tôi… tôi không biết nữa.





- Bà muốn giữ kín nhận xét của bà? Tôi không trách cứ gì bà đâu.

Nhìn chung, tất cả đều nhất trí có chung một ý kiến.

Có ai cho rằng người con gái này lành mạnh về tinh thần không?

- Có! Cô Battersby.

Poirot đáp.



- Cô Battersby là ai vậy?



- Một bà hiệu trưởng nhà trường.



- Nếu tôi có con gái thì tôi sẽ gởi nó tới trường của bà hiệu trưởng này… Tất nhiên, tôi thuộc về một hạng khác.

Tôi, tôi biết.

Tôi biết mọi việc về Norma.

Người cha của cô gái nhìn sững ông bác sĩ, ngạc nhiên.





- Ai đó? Ông hỏi người thanh tra trưởng.

Ông ấy muốn nói gì khi cho là mình đã biết mọi việc về con gái tôi?

- Tôi biết tất cả về cô ấy, với sự kiện là, từ mười ngày nay, cô Norma đã nằm trong sự theo dõi về nghiệp vụ của tôi.



- Đó là bác sĩ Stillingfleet, một nhà tâm thần học nổi tiếng.

Neele giải thích.





- Và làm sao nó lại rơi vào tay ông mà không có sự chấp thuận của tôi?

- Xin hỏi ông râu kia kìa, Stillingfleet nói, ra dấu bằng đầu chỉ Poirot.



- Ông.

.

.

ông…

Cơn giận đã ngắt lời của ông Restarick.

Poirot phát biểu với giọng ung dung.



- Tôi đã có những chỉ thị của ông.

Ông muốn cho con mình được chăm sóc và bảo vệ, ngày mà cô ấy sẽ được tìm trở lại.

Tôi đã tìm được cô ấy.

.

.

và tôi đã thành công trong việc làm cho bác sĩ Stillingfleet quan tâm tới trường hợp này.

Thưa ông Restarick, cô ấy đang gặp hiểm nguy, một hiểm nguy lớn.



- Hiện tại nó sẽ không còn gặp hiểm nguy nào hơn nữa! Bị bắt về tội giết người!



- Về phương diện pháp lý mà nói, cô ấy chưa bị kết tội, người thanh tra trưởng nói nhỏ.

Ông tiếp tục: Thưa bác sĩ Stillingfleet, tôi hiểu rằng ông đồng ý cho các nhận xét của ông về tình trạng tâm thần của cô Norma Retarick, và mức độ chịu trách nhiệm của cô ấy về những hành động của mình.



- Điều ông muốn biết, đó là cô ấy có điên hay không? Đồng ý, tôi sẽ nói đây.

Người con gái này lành mạnh về tâm thần cũng giống như.

.

.

tất cả các vị đang ở trong phòng này!.