Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cô gái trong trang sách - Chương 8

Chương 8 : Kẻ Đánh Cắp Cuộc Đời.

Thế giới sẽ chẳng tặng quà cho bạn đâu, tin tôi đi. Nếu bạn muốn một cuộc đời, hãy đánh cắp nó. Lou ANDREAS-SALOMÉ ° ° °

Một làn hơi ấm chạy khắp cơ thể rồi lướt qua mặt tôi. Tôi cảm thấy thật thoải mái, ấm áp, được chở che. Tôi cố không mở mắt, nằm nán thêm chút nữa để kéo dài giấc ngủ phôi thai trong cái kén êm ái của mình. Sau đó, dường như tôi nghe thấy một bài hát từ xa vẳng lại: đoạn điệp khúc của một bài hit mà những nốt nhạc hòa quyện cùng một thứ hương vị từ thuở ấu thơ: mùi hương của bánh chuối và táo trộn caramen. Ánh nắng rực rỡ tràn ngập khắp phòng. Cơn đau nửa đầu của tôi đã tan biến. Đưa tay lên che mắt để khỏi bị lóa, tôi quay mặt nhìn ra phía sân hiên. Tiếng nhạc phát ra từ chiếc đài nhỏ của tôi đặt trên mặt bàn uống nước bằng gỗ tếch nhẵn bóng. Xung quanh bàn có gì đó đang chuyển động: phần vạt mỏng manh của một chiếc váy, xẻ cao đến tận đùi, phấp phới trong nắng. Tôi nhỏm dậy ngồi tựa lưng vào tràng kỷ. Tôi biết chiếc váy này, màu hồng nhạt, với những dây đeo mảnh mai! Tôi biết tấm thân kia, tấm thân đứng sau lớp kính mờ khiến ta có thể đoán được!

- Aurore... tôi khẽ thầm thì. Nhưng dáng hình mờ mờ thanh thoát kia tiến lại gần cho đến khi che lấp ánh nắng và... Không, không phải Aurore, đó là cô gái điên khùng đêm qua, cô nàng tự cho mình là một nhân vật trong tiểu thuyết!

Tôi nhảy ra khỏi chăn nhưng rồi lại chui vào ngay lập tức khi nhận ra mình đang trần như nhộng. Cô ta đã cởi quần áo cho tôi! Tôi đưa mắt tìm quần áo hoặc chỉ là một cái quần đùi nhưng chẳng có gì trong tầm với cả.

Như thế này thật không thể chấp nhận được! Tôi vơ lấy khăn phủ giường, quấn quanh thắt lưng rồi bước nhanh ra sân hiên. Gió đã cuốn mây đi hết. Bầu trời quang đãng và ánh lên sắc xanh huyền diệu. Trong bộ váy mùa hè, cái cô nàng "nhân bản" của Billie ấy đang nhảy múa quanh bàn như một nàng ong bay lượn trong nắng.

- Cô còn làm gì ở đây nữa thế? tôi nạt nộ. - Đó thật là một cách kỳ quặc để cảm ơn tôi vì đã chuẩn bị bữa sáng đấy! Ngoài những chiếc bánh kếp nhỏ xíu, cô ta còn làm sẵn hai ly nước bưởi cùng cà phê.

- Và cô có quyền gì mà cởi quần áo của tôi ra hả? - Cũng công bằng thôi! Tối qua anh cũng chẳng cảm thấy phiền hà khi nhìn tôi ở trần từ đầu đến chân còn gì... - Nhưng mà cô đang ở NHÀ TÔI!

- Thôi nào! Anh đừng có lớn chuyện như vậy chỉ vì tôi đã nhìn thấy của quý của anh chứ! - Của quý? - Phải, cậu nhóc, cậu nhỏ của anh...

Cậu nhóc của tôi! Cậu nhỏ của tôi! tôi vừa nghĩ vừa siết chặt tấm khăn phủ giường quanh thắt lưng. - Anh hãy để ý đến khía cạnh đáng yêu của tính từ nhỏ nhé, bởi vì về điểm này thì anh cũng khá... - Thôi, đùa thế đủ rồi! tôi ngắt lời cô ta. Vả lại, cô đừng tưởng rằng nịnh tôi là có thể...

Cô ta đưa tôi một tách cà phê: - Anh không thể nói chuyện mà không hét lên được à? - Mà sao cô dám mặc chiếc váy này?

- Anh không thấy là nó rất hợp với tôi à? Nó là của bạn gái cũ của anh, đúng không? Chứ tôi không nghĩ rằng anh lại chơi trò giả trang đâu... Tôi thả mình xuống ghế rồi dụi dụi mắt cho tỉnh táo. Tối qua, tôi đã ngây thơ hy vọng rằng cô gái này chỉ là một ảo giác nhưng bất hạnh thay lại chẳng phải vậy: đó là một người đàn bà, một người đàn bà thực sự, kiêm một tay phá rối ngoại hạng. - Uống cà phê của anh đi không lại nguội hết.

- Tôi không muốn, cảm ơn. - Trông mặt anh tái nhợt thế kia mà lại không muốn uống cà phê à? - Tôi không muốn cà phê của cô, đó lại là chuyện khác.

- Tại sao? - Vì tôi không biết cô đã cho những gì vào tách của tôi. - Anh không nghĩ tôi tìm cách đầu độc anh đấy chứ?

- Tôi từng biết những kẻ điên khùng giống cô rồi... - Những kẻ điên khùng giống tôi! - Phải: những kẻ hâm mộ cuồng tưởng thường mù quáng cho rằng tác giả hoặc nhà văn mà họ hâm mộ đem lòng yêu họ.

- Tôi, một kẻ hâm mộ cuồng tưởng ư! Anh giai ơi, đừng có mơ tưởng hão huyền nữa đi. Và nếu anh cho là tôi hâm mộ anh thì anh lầm to rồi! Tôi vừa đưa tay day day thái dương vừa nhìn vầng mặt trời chói lọi nơi chân trời. Đốt sống cổ nhức nhối và chứng đau đầu đột nhiên trở lại, lần này nó hành hạ phía sau đầu tôi. - Thôi, chúng ta dừng trò đùa này tại đây. Cô về nhà đi, đừng buộc tôi phải gọi cảnh sát, đồng ý không?

- Nghe này, tôi hiểu là anh không chịu chấp nhận thực tế nhưng... - Nhưng sao? - ...tôi thực sự là Billie Donelly. Tôi thực sự là một nhân vật tiểu thuyết và hãy tin rằng điều đó cũng làm tôi khiếp sợ giống như anh vậy.

Rụng rời tay chân, tôi quyết định uống một ngụm cà phê, rồi sau một chút lưỡng lự, tôi uống hết cả tách. Đồ uống có thể bị đầu độc nhưng hẳn là thuốc độc sẽ không phát tác ngay lập tức. Tuy vậy tôi vẫn không thôi cảnh giác. Ngày còn nhỏ tôi nhớ đã xem một chương trình truyền hình trong đó nói rằng động cơ của kẻ giết hại John Lennon là để có được chút ít danh tiếng như ngôi sao này. Dĩ nhiên tôi chẳng phải cựu thành viên của The Beatles và cô gái này cũng nhỏ nhắn hơn Mark David .