Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cô gái trong trang sách - Chương 9

man nhưng tôi biết rằng nhiều kẻ stalker 1 bị loạn thần kinh và họ có thể hành động bột phát, vô cùng hung dữ. Vậy nên tôi lấy giọng hết sức nhẹ nhàng thử nói lý lẽ với cô gái một lần nữa:

- Nghe này, tôi cho rằng cô có chút... bất ổn. Điều ấy cũng dễ hiểu thôi. Ai trong chúng ta mà chẳng gặp phải chuyện không may vào một lúc nào đó. Có thể là cô vừa bị mất việc hoặc mất người thân. Cũng có thể bạn trai cô vừa bỏ cô. Vậy nên cô cảm thấy bị bỏ rơi và đầy oán giận. Nếu vậy tôi có quen một bác sĩ tâm lý, bà ấy có thể... Cô gái huơ huơ một đơn thuốc do bác sĩ Sophia Schnabel kê trước mặt tôi để cắt ngang bài phát biểu đầy khoa trương của tôi: - Theo những gì tôi thấy thì chính anh mới cần một bác sĩ tâm lý, đúng không?

- Cô dám lục lọi đồ đạc của tôi! - Chính xác, cô ta vừa đáp vừa rót tiếp cho tôi một tách cà phê nữa. Lối cư xử của cô ta khiến tôi bối rối. Rơi vào hoàn cảnh tương tự thì tôi sẽ làm thế nào đây? Gọi cho cảnh sát hay gọi bác sĩ? Dựa vào lời cô ta, tôi cược là cô ta có vấn đề dính dáng đến pháp luật hoặc tiền sử bệnh tâm lý. Cách đơn giản nhất là dùng vũ lực tống cổ cô ta ra ngoài nhưng nếu tôi chạm vào cô ta, cô nàng ghê gớm này có thể viện vào đó mà cho rằng tôi muốn lạm dụng cô ta và tôi thì chẳng muốn mạo hiểm như thế.

- Đêm qua cô không về nhà, tôi nói trong nỗ lực cuối cùng. Hẳn là gia đình hoặc các bạn cô lo lắng lắm. Nếu muốn báo tin cho ai đó, cô có thể dùng điện thoại của tôi. - A, tôi không nghĩ thế đâu! Trước hết, chẳng có ai lo lắng cho tôi cả, điều đó thật đáng buồn, tôi phải thừa nhận như vậy. Còn về điện thoại của anh, người ta vừa mới cắt rồi, cô ta đốp chát đáp lời rồi quay vào phòng khách. Tôi thấy cô ta đi về phía chiếc bàn lớn dùng làm bàn làm việc. Từ chỗ đó, vẫn luôn mỉm cười, cô ta giơ ra một tập hóa đơn.

- Chẳng có gì đáng ngạc nhiên cả, cô ta nhận xét. Anh không trả tiền thuê bao mấy tháng rồi còn gì! Lời đối đáp thật quá đáng. Tôi khùng lên, lao về phía cô gái, xô cô ta ngã vào tay mình. Mặc kệ mình có bị kết tội tấn công người khác hay không. Tôi muốn làm như thế hơn là phải đứng nghe cô ta nói thêm dù chỉ một giây. Tôi giữ chặt lấy cô ta, một tay dưới đầu gối, một tay phần dưới thắt lưng. Cô ta cố hết sức vùng vẫy, giãy giụa nhưng tôi không buông tay và lôi cô ta ra tận sân hiên, rồi không ngại ngần "đặt" cô ta xuống chỗ xa nhất có thể, sau đó tôi vội vàng quay vào phòng khách, đóng cánh cửa kính lại. Vậy đấy!

Làm theo lối cổ điển, chúng lúc nào cũng đúng. Tại sao tôi lại phải chịu đựng cái cảnh bị quấy rầy này lâu đến vậy chứ? Tóm lại là để thoát khỏi nó cũng chẳng có gì phức tạp! Tôi đã từng nhiều lần viết điều ngược lại trong tiểu thuyết của mình nhưng chẳng ích gì, đôi khi vũ lực cũng chiến thắng lời lẽ, như thế không có gì là xấu... Tôi nhìn cô gái đang bị "nhốt bên ngoài kia" rồi nở nụ cười thỏa mãn. Đáp lại tâm trạng vui vẻ của tôi, cô ta dùng ngón tay làm dấu OK hướng về phía tôi.

Thế là xong! Tôi cần tĩnh tâm lại. Không có thuốc chống trầm cảm, tôi với tay lấy cái iPod và như một đạo sĩ chuẩn bị liều thuốc an thần, tôi soạn một playlist hỗn tạp với các tác phẩm của Miles Davis, John Coltrane và Philip Glass. Tôi nối iPod vào loa rồi cả căn phòng tràn ngập những nốt nhạc đầu tiên trong album Kind of Blue, tác phẩm jazz hay nhất thế giới, đĩa nhạc được cả những người không thích jazz ưa thích. Tôi vào bếp pha cho mình một tách cà phê nữa rồi quay lại phòng khách, lòng thầm mong vị khách lạ kỳ đã biến khỏi sân hiên.

Nhưng không phải vậy. Rõ ràng là đang bực tức - một kẻ hâm mộ điên cuồng lúc nào cũng thế - cô gái đập hết chén tách đựng đồ ăn sáng. Bình đựng cà phê, đĩa, tách, khay thủy tinh: tất cả những gì có thể vỡ đều bị quăng xuống sàn gạch. Rồi cô ta giận dữ đập đập vào cánh cửa trượt, sau đó cố hết sức ném chiếc ghế ngồi ngoài trời vào cửa nhưng chiếc ghế chỉ va vào tấm kính chịu lực rồi nảy bật ra. "TÔI CHÍNH LÀ BILLIE!" cô gái hét lên nhiều lần nhưng tiếng cô ta bị tấm cửa kính ba lớp chặn lại nên tôi không nghe thấy mà chỉ đoán thế. Vụ việc om sòm này hẳn sẽ nhanh chóng khiến hàng xóm để ý, rồi họ sẽ báo cho đội bảo vệ Malibu Colony, đội này chắc chắn sẽ giúp tôi thoát khỏi kẻ quấy rầy kia.

Giờ đây, cô gái khuỵu xuống dọc theo khuôn cửa sổ. Gục mặt vào lòng bàn tay, dường như cô ta đã kiệt sức mà lả đi. Động lòng trước cảnh tuyệt vọng của cô ta, tôi nhìn cô gái chằm chằm và cảm thấy những lời nói của cô ta gây xáo động lòng tôi, nếu như đó không phải cảm giác mê hoặc kỳ lạ thì cũng là chút tò mò thực sự. Cô ta ngẩng đầu lên và sau những lọn tóc vàng rực, tôi nhận thấy trong ánh mắt màu lam những cảm xúc ngọt ngào nhất đã chuyển sang cung bậc dữ dội, rối bời nhất, chỉ trong có ít phút. Tôi chầm chậm lại gần rồi cũng ngồi dựa vào tấm kính, nhìn sâu vào mắt cô gái kiếm tìm một phần sự thật hoặc một lời lý giải. Khi ấy, tôi thấy mí mắt cô ta khẽ rung lên như thể do một nỗi đau nào đó. Tôi lùi lại và nhận ra chiếc váy màu da của cô ta vấy đầy máu! Rồi tôi nhìn thấy con dao cắt bánh mì trên tay cô ta và hiểu rằng cô gái đã tự tử. Tôi đứng bật dậy chạy ra cứu cô gái nhưng lần này, chính cô ta đã dùng chiếc bàn chặn cửa từ bên ngoài.

Tại sao? tôi đưa mắt hỏi cô ta. Tôi nhận thấy một tia thách thức trong ánh mắt cô gái và thay cho câu trả lời, cô ta đập đập tay trái lên cánh cửa kính, lòng bàn tay đầy máu. Cuối cùng, cô gái giữ yên bàn tay bị rạch và qua tấm kính, tôi đọc được ba con số khía trên da thịt cô: 144<

-------------------------------- 1 Những người tâm lý bất ổn thường tìm cách theo dõi, quấy rối và đôi khi tấn công người nổi tiếng. (Chú thích của tác giả.).