Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Cổ Thi Diễm Hậu - Chương 3

Chương 4

Cả một đêm, bóng tối đáng sợ và vô số cơn ác mộng như âm hồn quấn lấy Đồng Dao. Nước Hồng Ngọc.. Nước Chư Lương… Mấy chữ quỷ quái này cứ nhộn nhạo quanh đỉnh đầu cô. Cô liều mạng trốn đi, khắp người toàn mồ hôi. Cô không biết đã xảy ra chuyện gì, không rõ bản thân mình bị cuốn vào chuyện gì.

Ta phải ở lại, ở lại huỷ diệt nước Hồng Ngọc… Ý niệm này quá mãnh liệt, giống như tự kỷ ám thị, khắc thật sâu vào tư tưởng Đồng Dao. “Ta muốn huỷ diệt nước Hồng Ngọc, tất cả linh hồn sẽ chết trong thống khổ—” Đồng Dao hét lên một tiếng, bật dậy như lò xo.

A Ứng sợ tới mức thét lên, ngã chổng vó. Toàn thân Đồng Dao đều là mồ hôi, miệng thở hổn hển, ngây người nhìn về phía trước. Có ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào, trời cũng sắp sáng. Năm ngày sau.

“Hoàng đế của nước Hồng Ngọc biết tin hoàng đế của nước Chư Lương bất hạnh mắc bệnh băng hà, cảm thấy thương tiếc sâu sắc. Đặc biệt cử thần, Phàn Ấn, đến đây bày tỏ lòng thương tiếc. Hy vọng quý quốc sớm lập hoàng đế mới, để quốc gia bình định an khang.” Một lão thần khoảng chừng bốn mươi tuổi, mặc quan phục, tiến lên chắp tay thi lễ nói. “Miễn lễ, thay ta truyền đạt lòng biết ơn tới hoàng đế của nước Hồng Ngọc.” Tuy Thấm Ngọc vẫn chưa lên ngôi, nhưng đã ngồi vào ngai vàng của nước Chư Lương. “Không dám không dám, nước Chư Lương và nước Hồng Ngọc vốn là hữu hảo lân bang, theo lý nên tới đây.” Phàn Ấn ngẩng đầu, lộ ra nụ cười yếu ớt hình thức trên khuôn mặt ngăm đen.

“Hoàng thượng băng hà, chắc hẳn hoàng hậu nương nương vô cùng đau khổ. Hoàng hậu nương nương là người của nước Hồng Ngọc, có thể nói với thần hoàng hậu Hiền Trinh gần đây có khoẻ hay không?” Thấm Ngọc hơi ngơ ngác, ngậm chặt miệng không nói lời nào. Nhuận Ngọc đứng ở bên phải long ngai, hai tay khoanh trước ngực, nghiêng đầu chờ phản ứng của Thấm Ngọc.

“Có người nói với thần, gần đây hoàng hậu Hiền Trinh không được khoẻ?” Phàn Ấn bước từng bước về phía trước. “À, mẫu hậu vẫn khỏe, chỉ hơi suy sụp tinh thần.” Thấm Ngọc trả lời. Nhuận Ngọc nheo mắt…

“Ôi, vậy thì tốt. Hoàng hậu nương nương không những là viên ngọc quý trên tay của tiên đế, cũng là muội muội yêu quý của hoàng đế nước Hồng Ngọc. Nếu như có bất trắc, e rằng không giao phó nổi.” Lời Phàn Ấn như một con dao, êm ái xuyên qua tim của Thấm Ngọc. Nhuận Ngọc liếc mắt nhìn Thấm Ngọc, mặt vẫn như cũ không thay đổi gì.

Nước Chư Lương bố trí chỗ ở trong cung cho Phàn Ấn, hắn cung kính rời khỏi phòng. Hai tay Thấm Ngọc nắm chặt thành quyền, đấm xuống mặt đất. Nhuận Ngọc khẽ cúi người xuống, để sát vào tai Thấm Ngọc: “Phụ hoàng thật đáng thương. Có kẻ âm mưu đầu độc người, nhưng con trai ruột của người, ngay cả dũng khí nói ra hung thủ giết người cũng không có…”

“Đệ biết cái gì!” Toàn thân Thấm Ngọc chấn động, tay đã đặt trên thanh đoản kiếm bên hông. Vừa sửng sốt, lại vừa kiềm chế cảm xúc đang bùng phát, toàn thân đều run rẩy. Nhuận Ngọc nở một nụ cười tuyệt mỹ, vuốt mái tóc dài, chậm rãi rời đi. ***

Đồng Dao đã bị nhốt trong lãnh cung ròng rã suốt năm ngày. Nơi này đơn sơ, bẩn thỉu, quả thực chính là một nhà tù. Cửa lớn bị khoá, bên ngoài có người gác. Mỗi ngày cứ đến thời gian cố định, cung nữ già nua kia sẽ đưa cơm vào qua cửa sổ nhỏ. Hai mươi bốn tiếng cực kỳ gian nan, nhưng dường như Đồng Dao càng ngày càng cảm thấy hứng thú. Cô nghiễm nhiên quên đi cảnh ngộ khốn đốn của mình, với niềm đam mê lịch sử cổ đại quá mức, khiến cô lúc nào cũng tràn ngập hứng thú nồng hậu đối với mọi thứ. Cô chuyên tâm nghiên cứu chữ viết và điêu khắc trên vách tường, quan sát cách trang trí trong phòng nhiều lần, mỗi phút mỗi giây tâm tình của cô đều sôi sục kích động.

Mọi thứ, nhìn thế nào cũng là nền văn minh 4000 năm trước, cũng chính là giai đoạn phồn thịnh của nền văn hóa Lương Chử. Nước Hồng Ngọc, nước Chư Lương? Đồng Dao học khảo cổ, đối với các quốc gia cổ của thời kỳ văn minh cổ đại Trung Quốc cũng có hiểu biết, nhưng tên của hai quốc gia này lại mới nghe lần đầu… Đồng Dao vuốt ve chữ tượng hình trên vách tường loang lổ, ngón tay hơi run rẩy. Thời kỳ Lương Chử, mới xuất hiện quy định sơ khai về cấp bậc xã hội, chưa thật sự hình thành một nước. Nhưng nơi này đã có chế độ xã hội rõ ràng và cấp bậc văn hóa. Hơn nữa những tranh vẽ và điêu khắc này, kể cả quần áo và đồ trang sức của mọi người, đều vượt xa trình độ kỹ thuật của 4000 năm về trước. Tim Đồng Dao đập nhanh, đây là nền văn minh cổ đại biến mất giữa hành lang lịch sử, đây là thời kỳ tiến bộ vượt bậc của quốc gia cổ đại.

Mà hiện tại cô lại có thể đặt mình vào trong đó… Trải qua hai ngày ở cùng với nhau, từ miệng A Ứng, Đồng Dao hiểu được tình huống hiện tại của cô. Điều này làm cho cô rất khiếp sợ, cũng có chút bán tín bán nghi. Được biết theo lời kể của A Ứng, thất công chúa nước Hồng Ngọc, công chúa Lãnh Hương, phụng mệnh gả cho hoàng đế Chư Lương, được sắc phong là hoàng hậu Hiền Trinh. Hoàng đế Chư Lương đã hơn sáu mươi tuổi, hơn nữa nghe nói tình trạng sức khoẻ vẫn luôn không tốt. Hoàng hậu Hiền Trinh mang theo lương dược[1] của nước Hồng Ngọc, mỗi ngày cho hoàng đế Chư Lương dùng ba lần, sức khỏe dần dần chuyển biến tốt, hoàng thượng đối với hoàng hậu Hiền Trinh lại càng thêm yêu mến.

[1] Lương dược: thuốc hay. Công chúa Lãnh Hương mang theo bên người hai cũng nữ của nước Hồng Ngọc, một người là A Thị, người còn lại là A Ứng. Vào một đêm nọ, hoàng hậu Hiền Trinh vừa chuẩn bị thuốc cho hoàng đế Chư Lương dùng, vừa sai A Ứng tới trù phòng[2] lấy trà quả[3]. Lúc A Ứng quay lại, phát hiện sắc mặt hoàng đế Chư Lương tím tái, đã chết ở trên giường. A Thị cũng bị vật sắc cứa đứt yết hầu, trên sàn toàn là máu. Hoàng hậu Hiền Trinh ngồi ngay ngắn trên ghế, nhắm mắt lại, vẻ mặt bình thản. A Ứng thất kinh, chạy tới ra sức lay người nhưng hoàng hậu Hiền Trinh vẫn không nhúc nhích, đẩy người cũng không có chút phản ứng. A Ứng lảo đảo chạy ra ngoài, lớn tiếng kêu cứu…

[2] Trù phòng: nhà bếp. [3] Trà quả: là một loại bánh dùng bột nếp hoặc bột gạo làm lớp vỏ, đậu xanh làm nhân bánh, gói lá ở bên ngoài, đem hấp chín là có thể ăn được. Mà Đồng Dao hiện tại chính là hoàng hậu Hiền Trinh, cũng là công chúa Lãnh Hương gả đi từ nước Hồng Ngọc, bị Nhuận Ngọc vu khống là hung thủ giết hại phụ hoàng của hắn.

Đồng Dao trầm tư, tuy rằng không tin được, nhưng có vẻ sự thật đúng là như vậy. Giải thích hợp lý nhất chính là, bởi vì một sức mạnh siêu nhiên nào đó mà linh hồn của cô đang nương nhờ trên một người khác. Hiện tại bản thân đang ở trong khoảng thời gian khác, đây chính là thời kỳ văn hoá Lương Chử của 4000 năm trước. Đồng Dao nắm chặt lấy cổ áo của chính mình. Phải làm sao đây? Sao mình lại xuất hiện ở nơi này? Sao trong tim mình giống như chất chứa thù hận thấu xương, khát vọng bức thiết đến vậy… Huỷ diệt nước Hồng Ngọc. Mà nước Hồng Ngọc ở nơi nào? Mỗi ngày, lời nguyền rủa cứ quanh quẩn ở trong đầu cô khiến Đồng Dao ngày càng bất ổn. Cho dù là kêu gào hay ầm ỹ, mọi người ngoài cửa giống như đã chết, nửa câu phản ứng cũng không có.

Buổi sáng ngày kế tiếp, vẻ mặt Phàn Ấn giận dữ xông lên đại điện, lời lẽ đanh thép nói muốn gặp thái tử Thấm Ngọc. Thấm Ngọc ngồi trong triều, lờ mờ có dự cảm không tốt. Phàn Ấn cứng nhắc hành lễ với hắn: “Nước Chư Lương lại không coi nước Hồng Ngọc ra gì?”

“Phàn sứ giả chỉ giáo cho, phải chăng có sự hiểu lầm với nước Chư Lương ta?” “Hiểu lầm?!” Phàn Ấn đột nhiên trừng mắt, “Sao có thể là hiểu lầm!” Nhuận Ngọc khẽ liếc Phàn Ấn, cười nói: “Xin được thỉnh giáo.”

Phàn Ấn tiếp xúc với ánh mắt yêu dị của Nhuận Ngọc, bỗng sửng sốt, khí thế quyết liệt cũng giảm đi đôi chút, nhưng chốc lát lại khôi phục: “Mặc dù nước Hồng Ngọc không phải là nước lớn, nhưng cũng xem như là một cường quốc. Thất công chúa gả cho hoàng đế Chư Lương, thể hiện tấm lòng giao hảo của nước Hồng Ngọc. Hoàng hậu Hiền Trinh đến nước Chư Lương đã hơn nửa năm, tại sao thân thể vẫn còn trong trắng? Chẳng lẽ hoàng đế Chư Lương khinh thường nước Hồng Ngọc, khinh thường việc thực hiện đạo phu thê với công chúa chúng ta sao?” Lời Phàn Ấn nói, giống như thả một trái bom, tất cả mọi người vô cùng kinh ngạc. Trên mặt Thấm Ngọc lộ ra một tia xấu hổ. Cả kinh thành Chư Lương đều biết, hoàng đế Chư Lương đã hơn sáu mươi tuổi, ốm đau liên miên, đã sớm mất đi năng lực chăn gối. Thực hiện đạo phu thê, làm sao có thể được?

“Người có giải thích gì về chuyện này không?” Phàn Ấn tiến một bước về trước, bộ dạng hùng hổ. “Chỉ vì phụ hoàng… tuổi già…” Thấm Ngọc vừa mới mở miệng nói liền bị Nhuận Ngọc ngắt lời. “Hoàng huynh không cần nhiều lời.” Nhuận Ngọc lạnh lùng nhìn về phía Phàn Ấn, “Xin hỏi sứ giả, hoàng hậu có còn tấm thân trong trắng hay không, có từng kiểm chứng, từ đâu ngươi lại biết được?”

“Hoàng tử không cần quan tâm ta biết được từ đâu. Hoàng hậu Hiền Trinh có còn hay không, hoàng tử có thể phái người đi kiểm chứng. Nếu không phải là thật, Phàn Ấn sẵn sàng đối mặt với cái chết. Nếu là thật, điều đó chính là sự ô nhục của nước Chư Lương dành cho nước Hồng Ngọc, nước Hồng Ngọc ta nhất định sẽ đòi lại hết trên chiến trường!” Tiếng Phàn Ấn như tiếng chuông, mọi người xung quanh đều sợ hết hồn. Thấm Ngọc cả kinh, mồ hôi từ thái dương từ từ chảy xuống. Xung quanh yên lặng… “Ha ha…” Tiếng cười lạnh lùng ung dung truyền đến, mọi người ngoảnh đầu lại kinh ngạc nhìn Nhuận Ngọc.

“Ta nghĩ rằng không nhất định phải kiểm chứng, lần này Phàn sứ giả đến đây, nhất định là đã chuẩn bị kỹ càng.” Nhuận Ngọc nhíu mày, “Cái này gọi là dục gia chi tội[4], người nói có đúng không?” [4] Dục gia chi tội: muốn thêm cho người khác một tội danh, tùy tiện vu cáo người khác. Phàn Ấn có vẻ giận, không trả lời.

“Chư Lương không muốn khơi ra chiến tranh. Nếu như Phàn sứ giả có đề nghị tốt hơn, có thể nói ra để mọi người cùng nhau nghiên cứu.” Nhuận Ngọc trời sinh đã có phong thái uy nghiêm doạ người, đôi mắt đẹp lướt nhanh xuống phía dưới, tất cả mọi người bất giác im lặng, nhìn hắn. “Chuyện này liên quan quá lớn, thần chỉ là một sứ giả nhỏ nhoi, không dám đề nghị xằng bậy.” Nhuận Ngọc cười lạnh: “Sứ giả dám ở trên triều, công khai chuyện của hai nước một cách không kiêng nể, cũng không giữ lại chút thể diện nào với thất công chúa của quý quốc. Chuyện này đủ thấy rằng ngươi có quyền cao chức trọng mà tính tình ngay thẳng. Ngươi không cần phải khiêm tốn.”

Phàn Ấn nghe xong thì sắc mặt lúc trắng lúc đỏ, ánh mắt mập mờ không dám ngẩng lên nhìn Nhuận Ngọc. Suy nghĩ một hồi, hắn hít một hơi thật sâu: “Muốn nghe ý kiến của thần, cũng có thể. Không biết hoàng đế tương lai của Chư Lương có cam tâm tình nguyện không.” Nói xong, Phàn Ấn hí mắt liếc Thấm Ngọc.

“Xin sứ giả cứ nói.” Thấm Ngọc nói với giọng nịnh nọt. “Nếu hoàng đế Chư Lương đã băng hà, nên sớm lập hoàng đế mới. Mặc dù, thất công chúa đã gả cho tiên đế của quý quốc, nhưng vẫn còn tấm thân trong trắng. Nếu thất công chúa may mắn được thái tử Thấm Ngọc yêu mến, làm mẫu nghi thiên hạ, vậy thì nước Hồng Ngọc và nước Chư Lương nhất định đời đời giao hảo. Nếu thất công chúa kém phúc bạc mệnh, phải chết già trong cung, cả nước Hồng Ngọc nhất định vô cùng đau xót, hoàng thượng cũng suốt ngày không yên.” Cả triều đình lặng ngắt như tờ, ngay cả không khí cũng lạnh đến phát run.

Rất lâu cũng không có người lên tiếng, ánh mắt Phàn Ấn hung hăng đến doạ người. “Phải, ta đã yêu mến thất công chúa từ lâu, lần này sứ giả Phàn Ấn đưa ra đề nghị thật hợp ý ta…” Mùa đông còn chưa bắt đầu, nhưng trong triều lại lạnh lẽo như vậy, lạnh đến nỗi trong lòng mỗi người cũng run rẩy.

Phàn Ấn đạt được mục đích, vừa chắp tay, kiêu ngạo tự mãn rời khỏi đại điện. “Ha ha… Ha ha ha!” Nhìn bóng dáng Phàn Ấn đi xa dần, Nhuận Ngọc vén tóc trên trán, cười phá lên, “Xem ra phải đổi mẫu hậu thành hoàng tẩu rồi. Hoàng huynh thật tốt phúc!” Hốc mắt Thấm Ngọc đỏ lên, nhìn thẳng vào Nhuận Ngọc: “Từ giờ trở đi ta là hoàng đế Chư Lương! Ngày đại hôn của ta và thất công chúa, là ngày ta đăng cơ lên ngôi hoàng đế. Nhuận Ngọc, ta lệnh cho đệ đón thất công chúa vào cung. Đối với thất công chúa phải hành đại lễ thúc tẩu, không được sơ suất.”

.