fa-bars

Cổ Thi Diễm Hậu - Chương 36

Chương 36

Đồng Dao nhắm chặt hai mắt, tuyệt vọng chấp nhận kết quả cuối cùng. “Hoàng tử nên biết, người phụ nữ này không phải người của nước Chư Lương ta…” Yêu tinh ngạc nhiên, quay đầu lại nhìn Đồng Dao.

“Nàng là thất công chúa của nước Hồng Ngọc được gả tới đây, xét về vai vế, ta phải gọi nàng một tiếng mẫu hậu.” Nhuận Ngọc vuốt cằm. Đồng Dao nhìn cơ thể yêu tinh khẽ rung, trong lòng cô giống như bị đâm, đau đớn bất an… “Nàng là thất công chúa, nàng là mẹ kế của ta. Là phi tần, nhưng mất danh tiết, bị giáng xuống làm nô lệ. Hiện giờ trở thành con hát của nước Chư Lương, chỉ là một tiện tì, cũng không đáng để hoàng tử coi trọng!”

Mỗi lời nói của Nhuận Ngọc là một nhát dao đâm vào tim Đồng Dao, vô cùng tuyệt vọng. Nhuận Ngọc, là người cô yêu tới khắc cốt ghi tâm, cũng chính Nhuận Ngọc là người đã làm cô tổn thương nhất…! Đồng Dao khẽ cười tự giễu bản thân, ngẩng đầu liếc nhìn Nhuận Ngọc: “ Bệ hạ nói không sai. Chính là ta, một người phụ nữ phóng túng. Nhưng bệ hạ còn có chuyện chưa nói”, Đồng Dao cười lạnh lùng: “Chắc chắn có nhiều người còn chưa biết, ta chẳng những là phi tần của tiên đế, nhưng sau khi ngài qua đời, ngày nào ta cũng ở trên giường của bệ hạ. Đúng không?” Khắp triều đình từ trên xuống dưới bắt đầu xì xào bàn luận, mọi người hạ tầm mắt thì thầm to nhỏ với nhau. Sắc mặt Nhuận Ngọc u ám đáng sợ… Đồng Dao cười lạnh lùng, người mình yêu nhất vứt bỏ mình, đem đến cho mình nỗi đau vô hạn. Trong lòng Đồng Dao đã tuyệt vọng, lòng tràn ngập ý nghĩ phải kích động Nhuận Ngọc, làm cho hắn hiểu được sự căm ghét trong lòng cô. Khi nhìn thấy vẻ phẫn nộ của Nhuận Ngọc, Đồng Dao biết cô đã đạt được điều mình muốn, nhưng trong lòng đau đớn vô cùng…

Cả triều đình lặng ngắt như tờ, không khí giống như bị ngọn lửa vô hình đè nén lại, ai cũng cảm thấy khó thở. “Có thể hát cho ta nghe một bài?” Yêu tinh quay đầu lại nhìn Đồng Dao “Hả?” Đồng Dao không kịp phản ứng lại.

“Hát cho ta nghe, mọi chuyện, ta đều không quan tâm.” Nhìn thấy đôi mắt nâu nhạt của yêu tinh, ánh mắt mờ mịt mà thâm trầm sâu lắng, trong lòng Đồng Dao nóng lên. Không biết từ lúc nào viền mắt Đồng Dao bắt đầu đỏ. Sinh tồn ở cái nơi đáng sợ này, cô lại tỏ vẻ đáng thương như vậy, bất lực như vậy. Nhưng những lời nói của yêu tinh, giống như bàn tay ấm áp, có năng lực kéo Đồng Dao ra khỏi vực thẳm của thống khổ… “Được, nô tỳ sẽ hát tặng ngài, vì ngài mà hát…” Nước mắt lăn trên hai má Đồng Dao.

Thiếp không thể cho những điều chàng muốn Thiếp không thể cho chàng Thiếp là con chim nhỏ yếu đuối mất phương hướng

Không có lối thoát trong ánh mắt lạnh lùng Có đủ để thiếp dựa vào Cũng không thể sống cùng nhau tới bạc đầu răng long

Kiếp sống trọn đời trở nên ngắn ngủi xa vời như vậy đó Hỏi một câu thế sự xoay vần Có thể gắn bó tới thiên trường địa cửu

Không ngừng chạy trốn, đau khổ vô biên Có ai biết ngay mai sẽ tốt hơn hôm nay Thiếp nở nụ cười chua sót

Thiếp chỉ có thể lặng nguyện cầu. Mở cánh cửa tâm hồn Cô đơn chờ đợi trong góc tối

Rơi vào lâu đài tình ái Cỏ dại phủ kín khắp nơi Nỗi nhớ cùng sự đớn đau quấn chặt lấy thiếp

Hỏi một câu thế sự xoay vần Có thể gắn bó tới thiên trường địa cửu Nơi cửa sổ phía Tây soi bóng hình đung đưa, đêm mưa phá tan ba tiêu

Bình minh tới thiếp không thể đi qua cây cầu tới lòng chàng Thiếp không thể cho những điều chàng muốn Thiếp không thể cho chàng

Nụ cười xót xa thầm cầu nguyện Sự cô đơn trong lòng chàng chỉ có thiếp hiểu rõ. Ánh mắt Đồng Dao và yêu tinh gặp nhau, nghe từng câu hát tao nhã của cô mang theo nỗi phiền muồn, ánh mắt cùng vẻ mặt của hoàng tử cũng dịu đi. Bài hát kết thúc, giọng hát ngọt ngào dừng lại, nhưng mọi người vẫn đang đắm chìm trong thứ âm nhạc tuyệt mỹ, trong chốc lát, không gian tĩnh lặng. Yêu tinh chìa tay phải về phía cô, khoé môi nhếch lên thành một đường cong: “Nỗi cô đơn của ta chỉ có nàng mới biết, sự hiu quạnh của nàng cũng chỉ có ta biết.”

Đồng Dao khẽ đưa tay đặt vào trong lòng bàn tay yêu tinh. Tay của yêu tinh lạnh như vậy, nhưng như một bến cảng lớn để tránh gió. “Hoàng tử!” Giọng Nhuận Ngọc trầm thấp, phá vỡ cả bầu không khí. “Ta đã nói rồi”, yêu tinh quy đầu nhìn về phía Nhuận Ngọc, cười: “Chỉ cần nàng hát cho ta, chuyện gì ta cũng không quan tâm.”

“Ả ta không phải người nước Chư Lương.” “Là phụ nữ, đã gả đến nước Chư Lương, thì đã là người Chư Lương.” “Hoàng tử có từng nghĩ đến, đem loại phụ nữ này về, hoàng đế nước Cúc Lương sẽ không đồng ý! nước Cúc Lương là một nước lớn, sao có thể chấp nhận một Vương phi như thế này!”

Hô hấp của Đồng Dao trở nên dồn dập, yêu tinh dùng thêm lực nắm chặt lấy tay cô, như là để an ủi cô. “Hoàng huynh đã nói qua, lần tuyển phi này, ý nghĩa là thể hiện thành ý của nước Cúc Lương. Việc chọn Vương phi, không phân biệt giai cấp, không để ý địa vị cao thấp thế nào.” “Nhưng…”

“Bệ hạ!” Bỗng nhiên yêu tinh giương mắt, ngắt lời Nhuận Ngọc: “Lần tuyển phi này, là tâm ý của nước Cúc Lương ta. Chẳng lẽ việc ta tuyển phi, bệ hạ cũng muốn can thiệp sao?” Nhuận Ngọc nghẹn lời, cũng biết không hợp đạo lý, không biết nên nói thế nào mới tốt, chỉ nắm chặt tay. Đồng Dao cũng kinh ngạc, không thể tưởng tượng được nhìn qua hoàng tử hiền lành, ở thời điểm thích hợp cũng biểu hiện uy phong. Lại có dũng khí khiến một người tài năng như Nhuận Ngọc, cũng bị áp chế lại một cách hợp tình hợp lý. Nhuận Ngọc tỏ vẻ bực bội, ánh mắt mơ hồ quay đầu đi. Bỗng nhiên quay trở lại: “Tấm lòng của hoàng tử, ta đã hiểu. Nhưng dù sao hoàng tử cũng kết hôn với người nước Chư Lương ta, ta là hoàng đế nước Chư Lương, đối với chuyện kết hôn này cũng phải có trách nhiệm. Việc này để ta gửi thư tới hoàng đế của quý quốc, để ngài quyết định!”

Yêu tinh nghe xong, khẽ nhíu mày. Trong lòng Đồng Dao hiểu rõ, chẳng qua Nhuận Ngọc nắm lấy cơ hội này kéo dài thời gian. Thư do hắn viết gửi tới hoàng đế nước Cúc Lương, chắc chắn sẽ dùng những lời lẽ hết sức xấu xa, sau đó để hoàng đế nước Cúc Lương ra mặt, huỷ hôn sự này. Tất cả mọi chuyện, đều do một tay Nhuận Ngọc thao túng… “Bệ hạ cũng có thể gửi thư”, hoàng tử bình tĩnh gật đầu, “Nhưng, ngày mai ta muốn mang Vương phi của ta về.” Xem ra hoàng tử cũng không phải người dễ động vào, Nhuận Ngọc cho rằng hoàng tử chỉ là một cái gai mềm. Mà hoàng tử cũng đáp lễ lại Nhuận Ngọc một cách hợp lý. Thời kỳ Lương Chử, thư gửi đi, không biết phải mất bao nhiêu thời gian, hơn nữa nước Cúc Lương và nước Chư Lương vốn lại cách xa nhau. Ngựa có khoẻ chạy ngày chạy đêm, chờ tới khi thư tới, hoàng tử cũng đã đưa Đồng Dao về nước Cúc Lương. Hoàng tử là em trai ruột của hoàng đế nước Cúc Lương, hơn nữa còn là em trai yêu quý của hoàng đế. Nếu bản thân hoàng tử đứng ra giải thích chuyện này, sự đe doạ từ bức thư của Nhuận Ngọc cũng không còn nữa.

Nhuận Ngọc không nghĩ tới hoàng tử sẽ nói như vậy, vẻ mặt bình tĩnh hai tay ôm ngực: “Ngày mai hãy đi, còn thoả thuận đồng minh giữa nước Cúc Lương và nước Chư Lương nữa chứ?” “Ký luôn hôm nay”, hoàng tử vuốt cằm: “Thật ra, việc này cũng chỉ là hình thức, thể hiện thành ý của nước Cúc Lương ta. Bệ hạ đã sớm đồng ý việc cùng quý quốc kết giao tình bằng hữu.” “Tốt lắm”, Nhuận Ngọc bất ngờ cười lớn: “Nếu hoàng tử đã quyết định. Ta cũng sẽ không phản đối.”

Trong lòng Đồng Dao đau nhói, ép buộc bản thân mình không nhìn Nhuận Ngọc, không nhìn tới Nhuận Ngọc, Nhuận Ngọc… Cuối cùng ta cũng rời xa ngươi… “Nhưng…” Hoàng tử nhìn Nhuận Ngọc.

“Thư của ta, hôm nay đã được gửi đi. Nhưng, lễ nghi cũng phải là lễ nghi của hai nước, chuyện hôn sự vẫn còn ở phía trước. Hoàng tử không thể lấy người không hợp với mình. Thất công chúa là sứ thần nước Chư Lương đi tới nước Cúc Lương, ba tháng sau, nếu hoàng đế quý quốc không phản đối, mà bản thân thất công chúa cũng bằng lòng ở lại, sẽ cử hành hôn lễ.” Hoàng tử nheo mắt lại, nhìn Đồng Dao, kéo lấy tay cô. Lời nói của Nhuận Ngọc hợp tình hợp lý, căn bản không có lý do để từ chối… “Mọi việc xin bệ hạ làm chủ!” Hoàng tử cúi người.

.

Quảng Cáo

0908746000
 

Liên Hệ

0908746000
 

Quảng Cáo

0908746000