Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Bạn có phải là người thích đọc truyện? Bạn thường thả hồn qua những mối tình lãng mạn, hay mê mệt trước phong thái siêu phàm thoát tục của các soái ca? Bạn muốn phiêu lưu theo những câu chuyện trinh thám? Hay thích “tìm cảm giác mạnh” qua những bộ truyện kinh dị rợn người?.

Cổ Thi Diễm Hậu - Chương 62

Chương 62

Cảm giác ngột ngạt quen thuộc, sự khó chịu quen thuộc… Đồng Dao cảm thấy mệt chết đi được, cơ thể mệt mỏi, trong lòng cũng mệt theo. Mắt không muốn mở ra—— vẫn là màu đen đỏ quen thuộc trong những giấc mơ, đã lâu không thấy, cô biết Ôn Ngọc đã đến, liền tiến lại gần.

Trái tim lại một lần nữa đau đớn co rút, xung quanh bốc lên ngọn lửa thù hận… Nước Hồng Ngọc… Hủy diệt nước Hồng Ngọc… “Công chúa? Không phải ta đã bị nhiễm rồi sao?

Không có tiếng đáp lại. Đồng Dao vỗ ngực giảm nỗi đau trong tim, lắc đầu cười khổ: “Mối thù này không liên quan đến ta, mà giờ đây cả linh hồn ta đều tràn ngập thù hận. Nhưng dường như ta phải cảm ơn ngươi, nếu không phải ngươi gieo nó vào trong lòng ta, ta cũng không biết tiếp theo phải sống thế nào. Nếu đã bị nhiễm, thì có chết cũng chết vì nó…. Phải sống, quá mệt mỏi. Ta thật sự không muốn tiếp tục nữa…” Ôn Ngọc vẫn không nói gì.

Tuy hô hấp đã thông, nhưng trái tim cô vẫn đau đớn buồn phiền. Ngẩng đầu nhìn Ôn Ngọc, nàng treo mình lơ lửng trên không trung, trên mặt vẫn đeo mặt nạ bằng ngọc, dữ tợn. Nàng… Là chị gái Nhuận Ngọc Nhuận Ngọc… Nhuận Ngọc…

Đồng Dao run rẩy vươn tay, là mắt mình không rõ sao? Tại sao lại cảm giác thân thể của nàng và Nhuận Ngọc đang chồng gối lên nhau… Nhuận Ngọc… Bỗng nhiên cả không gian rung lên, một tia sáng mạnh mẽ bắn xuyên vào bên trong. Bóng dáng Ôn Ngọc vụt qua, biến mất… Bên tai nghe thấy tiếng đập bàn giận dữ.

“Tỉnh, ngươi tỉnh lại cho ta! Có nghe thấy không, tỉnh lại, mở mắt ra, nếu không ta sẽ đánh ngươi!” Có tiếng hét vang lên trong đầu Đồng Dao, cảm giác màng nhĩ mình bị chọc thủng. Mở mắt ra, khuôn mặt Bắc Minh Quân giận dữ như một con sư tử trong cơn giận dữ, đang ở trước mặt cô. Chỉ thấy hắn giơ bàn tay rắn chắc, thật sự muốn đánh cô. Đồng Dao hoảng sợ, vội vàng ngọ nguậy cơ thể cố gắng tỉnh dậy, lại đột nhiên bị Bắc Minh Quân bế lên!

“A...... Xin lỗi!” Cô nghĩ mình làm gì sai. Cả người Bắc Minh Quân căng thẳng, trừng mắt nhìn Đồng Dao, vẻ mặt tức giận. Trong nháy mắt, không khí xung quanh như bị ngưng lại… Hai giây...... Ba giây......

Đồng Dao không biết mình đã đắc tội với hắn lúc nào, thậm chí còn nghi ngờ có phải hay không hắn sẽ ra tay đánh cô. Dường như ý thức được điều gì, Đồng Dao hoảng sợ, đẩy hắn ra: “Ngươi điên rồi phải không? Nơi này là khu bệnh dịch.Ngươi ——” “Câm miệng!”

Chưa nói xong, đã bị tiếng hét của Bắc Minh Quân gọi trở về. Đồng Dao kinh hãi, trừng mắt ngạc nhiên nhìn Bắc Minh Quân. “Người phụ nữ này…” Bắc Minh Quân nheo mắt, giọng nói cố kìm nén lửa giận, “Bản vương tín nhiệm ngươi, mới để ngươi tới kiểm soát khu bệnh, chứ không phải để ngươi đi tìm cái chết.” “Ta......”

“Nếu ngươi chết, nghĩa là không làm tròn bổn phận, thất trách sẽ phải trả một giá rất lớn!” Thái độ phản ứng kịch liệt của Bắc Minh Quân khiến cho Đồng Dao không kịp phản ứng, sửng sốt, đột nhiên bật cười: “Bệ hạ, ngài làm thế này có coi là quan tâm tới ta không?” Bắc Minh Quân mím chặt môi, trừng mắt nhìn Đồng Dao không nói. “Ha ha, nếu ta đoán không sai. Bệ hạ hẳn là rất ghét ta mới đúng, ngài sợ ta sẽ làm điều bất lợi với Vũ Quân, lại hy vọng ta sớm rời khỏi nước Cúc Lương. Ta chết, bệ hạ cần gì phải chịu đựng nữa?”

Bắc Minh Quân quay người, ngoan cố nói: “Ngươi chết, ta biết ăn nói thế nào với nước Chư Lương, ta còn lâu mới chịu oan uổng vì ngươi.” “Ở lại nước Cúc Lương không quay về, là ý của ta. Chắc ngài cũng đã viết thư gửi tới nước Chư Lương, chuyện này còn lâu mới ảnh hưởng tới nước Cúc Lương.” Bắc Minh Quân cau mày, không nói lời nào.

“Nhưng ngài, nơi này là khu bệnh, ngài chạy tới đây làm gì? Ngài là vua một nước, chẳng may bị nhiễm bệnh, làm sao bây giờ? Làm sao ngài lại không có trách nhiệm với hành động của mình như vậy.” “Thần quan nói, bản vương là vua, được thần linh bảo vệ, sẽ không bị nhiễm bệnh!” Bắc Minh Quân liếc mắt nhìn Đồng Dao. Đồng Dao nổi giận: “Ngài điên rồi, ngươi muốn thử nghiệm có thể tới viện nghỉ ngơi một ngày, chạy đến chỗ ta làm gì, vạn nhất có gì sơ xuất, người nước Cúc Lương sẽ hận chết ta!”

“Không!” Bắc Minh Quân hít một hơi thật sâu, “ Dân nước Cúc Lương cảm ơn ngươi, là ngươi đã cứu mọi người.” “Cái gì….” Cảm ơn? Đồng Dao không nghĩ Bắc Minh Quân sẽ nói vậy với cô. Bắc Minh Quân ngừng lại, vẻ mặt trở nên nghiêm túc: “Mấy ngày nay ta đã quan sát ngươi, cho dù ngươi là ai, mặc kệ ngươi đã từng làm những gì, ngươi đã cứu nước Cúc Lương. Với những đánh giá của hoàng đế nước Chư Lương, ta rất khó chấp nhận, ta tin người phụ nữ trước mặt mình, không làm những việc độc ác như vậy.”

Đột nhiên Đồng Dao cảm thấy viền mắt nóng lên, trong lòng cảm thấy thật buồn cười… Không thể tưởng tượng được người nguyện tin tưởng cô, hiểu con người cô, lại là hắn… Một người quen biết chưa lâu. Còn Nhuận Ngọc… Hắn lại không tin… “Ngươi là một người phụ nữ rất thông minh, tuy rằng lời nói tuyệt tình. Nhưng ta thấy ngươi không phải người vô tình, cho dù là Vũ Quân, hay đối với nước Cúc Lương. Ta không biết giữa ngươi và hoàng đế nước Chư Lương đã xảy ra chuyện gì, ta chỉ biết ngươi có ân với nước Cúc Lương. Ta sẽ không để cho ân nhân của nước Cúc Lương vì nước chúng ta mà chết!”

“Đời này hoàng đế nước Cúc Lương ta, sẽ không để cho bản thân mình phải hối hận! Ngươi hiểu ý ta chứ?” “......” Bắc Minh Quân nói một hồi khiến Đồng Dao xúc động không thôi mọi thứ dồn nén trong ngực, không thoát ra được, cũng không nói nên lời. Bắc Minh Quân khẽ thở dài, nhìn Đồng Dao: “ Bản vương đã lệnh cho thái y khám cho ngươi, ngươi không bị nhiễm bệnh, chỉ là quá mệt mỏi mà thôi. Mặc tướng quân đã kể mọi chuyện cho ta nghe, tình hình bệnh dịch đã được khống chế, là công sức của ngươi, ngươi nghỉ ngơi cho khỏe.”

Đồng Dao bình tĩnh ổn định tinh thần, ngẩng đầu nhìn Bắc Minh Quân, mỉm cười: “Ta nghĩ hiện tại ta cũng không nói rõ được mọi chuyện với ngài, nếu ngài vẫn tin ta, ta xin cảm tạ.” Bắc Minh Quân gật đầu. “Ngài giúp ta báo cho Vũ Quân biết, ta không sao, bảo hắn không cần lo lắng.”

“Được.” “Bệ hạ, ngài mau trở về đi. Ta không sao.” Bắc Minh Quân vẫn nhìn Đồng Dao, không nói. Ánh mắt này giống như một loại khiển trách: “Có một số việc, đừng đánh giá quá cao sức của mình, chưa chắc ngươi đã gánh vác được. Cần gì, bản vương sẵn lòng giúp ngươi!”

“Cảm tạ.” “Không cần, ngươi là ân nhân của nước Cúc Lương. Bản vương sẵn lòng giúp ngươi… Ngươi là người thông minh.” Nói xong liền xoay người rời đi..