Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Con Dâu Nhà Giàu - Chương 21

Chương 21: Kiều Tranh 2

Triệu Hi Thành nghe tiếng thì dừng bước, xanh mặt quay đầu đi, nhìn về phía người đi tới, trong mắt lóe ra ánh sáng lạnh Người tới là một người đàn ông xa lạ, vừa đi vừa lấy trong túi ra một bao thuốc lá, xem ra là kẻ nghiện thuốc lá, định ra đây hút. Vừa quay đầu thấy Triệu Hi Thành đã bị ánh mắt của anh làm cho ngây người, sống lưng lạnh toát, anh ta sượng sùng nói: - Sếp Triệu, xin lỗi quấy rầy rồi, hai người tiếp tục đi, tôi đi chỗ khác

Rồi anh ta khoát tay, xoay người bước đi. Anh ta đi rồi, Triệu Hi Thành ý thức được hiện tại thật sự không phảilà lúc ép hỏi. Anh áp chế lửa giận trong lòng, lạnh lùng nhìn Chu Thiếnnói: - Chuyện này đợi về nhà rồi nói, tôi muốn xem xem lần này cô diễn thế nào cho hết vở kịch. Triệu Hi Thành sửa lại quần áo rồi xoay người bước đi, đi được vài bước lại quay đầu, vẻ mặt mất kiên nhẫn:

- Còn đứng đó làm gì, không mau đi ra ngoài Chu Thiến thầm thở phào một hơi, cuốicùng cũng tránh được một kiếp. Nhưng lúc về nhà nên ứng phó thế nào? Ai, binh đến thì tướng chặn, nước đến thì đất ngăn, cùng lắm thì liều mạngvới anh! Huống chi cô đã có vũ khí bí mật Sau khi đi vào, vẻ âm trầm tàn nhẫn củaTriệu Hi Thành biến mất không còn tăm hơi, khôi phục lại vẻ bình tĩnhthường nhật. Sự biến hóa sắc mặt cực nhanh khiến Chu Thiến không khỏibái phục

Chu Thiến thầm oán: - Trong con người này không biết giấu bao nhiêu cái mặt nạ. Đúng là gian thương Lúc này, gian thương cầm chén rượu qua kẽ tay, thần sắc tự nhiên đi đến trước mặt Kiều Tranh, khẽ nói gì đó vớianh, không khí vô cùng hài hòa dường như người đàn ông trước mặt nàychính là tri kỉ của Triệu Hi Thành chứ không phải là tình địch mà anhhận đến nghiến răng nghiến lợi.

Chu Thiến lại cười ngất một phen. Bội phục Triệu Hi Thành sát đất Chu Thiến không đi đến cùng, cô đi đến một góc tối mà khó người phát hiện, sau đó chăm chú nhìn Kiều Tranh. Nhìn anh, trong lòng Chu Thiến có cảm giác chua xót vô cùng

Tần Tranh, không, giờ hẳn là phải gọi anh ấy là Kiều Tranh. Anh ấy thật sự là người yêu của Tống Thiệu Lâm sao?Anh ấy và Tống Thiệu Lâm đã có kỉ niệm gì? Vì sao bọn họ chia tay? Vìsao Tống Thiệu Lâm lại lấy Triệu Hi Thành? Anh ấy yêu Tống Thiệu Lâm ư? Rất yêu, rất yêu sao? Anh đã quên Chu Thiến rồi sao? Người em gái nhỏ từng coi anh ấy là tất cả. Những lời cô từng nói với anh anh đã quên rồi sao?

Trong lòng Chu Thiến chua chát vô cùng Cô nhớ rõ đoạn thời gian mẹ mới quađời, cha thường xuyên uống say, sau đó cãi lộn, đập phá. Cô không dámbước đến cản cha, chỉ có thể cuộn mình trong góc, mở to mắt sợ hãi nhìnmọi thứ, tay nhỏ gắt gao bịt miệng, không dám khóc. Anh Kiều Tranh nghe tiếng chạy đến, bế cô đang run rẩy ra khỏi nhà, bế cô về nhà mình

Anh cầm tay cô, nhẹ giọng nói: - Rất sợ hãi à? Cô ngẩng đầu lên nhìn anh, đôi mày dài của anh giản ra, ánh mắt anh thâm thúy mà sáng ngời, khi đó, cô đã coianh ấy là người đàn ông đẹp trai nhất thế giới này

Cô gật đầu, sau đó, nước mắt lặng lẽ rơi xuống. Anh rất dịu dàng lau khô nước mắt cho cô rồi nói: - Đói chưa? Ăn cơm chưa? Cô chưa ăn cơm, cha thường xuyên quên nấu cơm nên cô lắc đầu.

Anh thở dài: - Em có đói không, anh chuẩn bị rất nhiều đồ ăn ngon, em ăn đi cho đỡ đói Cô nóng nảy, lắc rồi lại gật đầu

Anh nhìn cô, trong mắt là sự dịu dàng và thương tiếc: - Em gật rồi lắc, bảo anh nên hiểu thế nào? Thiến Thiến, nói chuyện đi. Nếu không nói chuyện thì sẽ quên mất nói như thế nào đấy Đúng thế, từ sau khi mẹ mất, suốt mộttháng cô cũng không nói chuyện. Cha cô chỉ lo cho bản thân đau lòng màkhông có thời gian để ý đến cô. Không có ai phát hiện chuyện này, cũngkhông có ai quan tâm cô có đau lòng hay không

Ngoại trừ anh Cô vừa nín thì nước mắt lại rơi xuống, thì ra vẫn còn có người quan tâm đến cô Dưới ánh mắt mong chờ của anh, cuối cùng cô lắp bắp nói:

- Em đói… em sợ… mẹ đã mất… Thiến Thiến không có mẹ nữa… Cô vùi mặt vào lòng bàn tay ấm áp của anh rồi khóc òa. Sau đó, cô chợt nghe thấy anh nhẹ nhàng nói:

- Đừng sợ, sau này Thiến Thiến còn có anh Anh mãi mãi không biết, chỉ câu nóinhẹ nhàng đó của anh đã mang đến cho cuộc sống sau này của cô sự hi vọng và an ủi vô cùng. Khi cô vất vả, đau lòng nhất, cô tự nhủ với bản thân: - Không có chuyện gì cả, mình còn có anh

Như vậy, mọi thứ đều trở nên nhẹ nhàng - Nghĩ cái gì mà thất thần như vậy? Một giọng nói lạnh nhạt vang lên bên cạnh Chu Thiến, cắt ngang hồi ức của cô.

Chu Thiến nhìn lại, váy đỏ da trắng, mắtphượng đang nhíu, chẳng phải chính là Thượng Quan Nhược Tuyết lạnh lùngxinh đẹp đi cùng Kiều Tranh sao? Chu Thiến lễ phép cười với cô: - Không có gì, chỉ là nhàm chám thôi

Thượng Quan Nhược Tuyết gật gật: - Không sai, tiệc rượu này thậtsự rất nhàm chán, tôi cũng ngấy nhưng đám đàn ông đều thích, bọn họ cóthể có được thứ mình muốn nhờ nó. Cô nhìn về phía Triệu Hi Thành và Kiều Tranh rồi nói:

- Bọn họ là hai người đàn ông xuất sắc nhất ở đây, trong đó một người là chồng cô. Thật sự chúc mừng! Cô quay đầu nhìn Chu Thiến, khóe miệng khẽ cười, ý cười không đến mắt bởi mắt cô luôn lạnh lùng, giọng nói cũng như băng tuyết. - Cho nên sau này xin cô đừng đến gần Kiều Tranh nữa

Chu Thiến ngừng cười, tim như bị kim đâm: - Lời này của Thượng Quan tiểu thư là có ý gì? Thượng Quan Nhược Tuyết nghe được bốn chữ “Thượng Quan tiểu thư” thì mặt cứng đờ, sau đó trầm giọng nói:

- Tống Thiệu Lâm. Tôi biết cô. Cô chiếm trái tim Kiều Tranh suốt sáu năm, cô không thể tưởng tượng lúcmới sang Mỹ anh ấy đau khổ thế nào đâu. Giờ vất vả lắm anh ấy mới quyếtđịnh dứt bỏ quá khứ, bắt đầu lại từ đầu, cô đừng làm nhiễu loạn anh ấynữa Chu Thiến càng nghe càng không hiểu, chỉ khẽ nói: - Anh ấy đi Mỹ?

Khó trách không thể tìm được anh. Khó trách chẳng có tin gì của anh - Tống Thiệu Lâm, cô giả hồ đồcái gì. Trước chẳng phải vì cô đá anh ấy nên anh mới đi Mỹ sao? Cũng khó trách, Kiều Tranh không có tiền, có quyền như thái tử của tập đoànTriệu thị, cô đã chọn thì đừng có như mất hồn trước mặt anh ấy như thế.Làm người thì đừng quá ti tiện Ánh mắt Thượng Quan Nhược Tuyết nhìn côtràn ngập sự chán ghét và khinh thường. Nhìn sắc mặt cô càng lúc càngtrắng thì mới vênh mặt bỏ đi.

Trong lòng Chu Thiến đau đớn không thôi.Tuy rằng cô không rõ những gì Kiều Tranh và Tống Thiệu Lâm đã trải quanhưng có một số việc cô có thể hiểu được Kiều Tranh rất yêu Tống Thiệu Lâm. Hơn nữa đến giờ cũng chưa hề quên

Chuyện này như cơn sóng nhấn chìm Chu Thiến, sắc mặt cô trắng bệch, cảm giác không thể thở nổi. Con Dâu Nhà Giàu Thập Tam Xuân

.