Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Bạn có phải là người thích đọc truyện? Bạn thường thả hồn qua những mối tình lãng mạn, hay mê mệt trước phong thái siêu phàm thoát tục của các soái ca? Bạn muốn phiêu lưu theo những câu chuyện trinh thám? Hay thích “tìm cảm giác mạnh” qua những bộ truyện kinh dị rợn người?.

Con Dâu Nhà Giàu - Chương 4

Chương 4: Tống Thiệu Lâm không hạnh phúc

Ánh sáng mặt trời chiếu lên da dẻ trơn bóng của anh ta, phản chiếu ánh sáng mê người Anh ta nhìn Chu Thiến, đôi mắt thâm thúy chợt lóe ra ánh sáng trong suốt, đôi môi trầm gợn lên nụ cười gợi cảm. Chu Thiến vừa sợ vừa hoảng, còn cả cảm xúc khác lạ khó nói khiến tim cô đập loạn, điên cuồng mà đập.

Anh ta từng bước đi tới, cô từng bước lùi về phía sau. Chậm rãi bị anh ta dồn tới góc tường, không còn chỗ lui Anh ta nghiêng người, vươn đôi tay rắnchắc gác lên tường, vây Chu Thiến vào giữa. Hơi thở nóng rực phun lênmặt cô từng đợt, cô cảm giác nổi da gà. Bất giác cô vươn tay chống trên lồng ngực anh, định đẩy Triệu Hi Thành ra xa nhưng bàn tay nóng rực, mơ hồ có thể cảm nhận được nhịp tim đập mạnh mẽ khiến tim cô cũng đập loạn

Chu Thiến như bị điện giật, thu tay về, mặt như bị lửa đốt nóng bừng. Triệu Hi Thành nhân cơ hội tiến tới, lồng ngực rắn chắc dính sát vào cô, hơi thở dồn dập, ánh mắt nóng bỏng. Haitay Triệu Hi Thành ôm thắt lưng Chu Thiến, bàn tay nóng bỏng như thiêuđốt da thịt cô. Triệu Hi Thành làm bộ chuẩn bị hôn cô. Cô nóng nảy, trong lòng xấu hổ. Lớn nhưvậy chưa bao giờ bị đàn ông bỡn cợt như thế. Cô ra sức giãy dụa, hai tay không ngừng đánh Triệu Hi Thành, hét lớn:

- Đồ sắc lang này, anh buông ra, tôi không phải vợ anh Lời vừa nói ra, Chu Thiến ngây ngẩn người mà Triệu Hi Thành cũng ngây người. Anh ta nhìn cô, đột nhiên cười cợt,trong mắt là sự châm chọc, nói: - Cho dù cô mất trí nhớ cũngkhông thay đổi được sự thật cô là vợ tôi. Cô yên tâm, tôi sẽ không bắtcô làm chuyện này. Trước tôi không có hứng thú với cô, về sau cũng càngkhông

Triệu Hi Thành buông Chu Thiến, khoanhtay trước ngực, động tác này khiến cơ bắp của anh lộ rõ, hai điểm hồngdưới cánh tay như ẩn như hiện. Chu Thiến mặt đỏ bừng. Triệu Hi Thành cười lười nhác: - Nhưng mà phản ứng của cô thật thú vị. Không, phải nói sau khi mất trí nhớ, cô trở nên thú vị hơn.

Triệu Hi Thành xoay người đi đến bên tủquần áo. Cửa tủ mở ra, Chu Thiến mới biết bên trong còn có khoảng khôngrộng lớn, hình như là gian phòng thay quần áo, chia làm hai bên, một bên là quần áo con trai, một bên là con gái. Những giầy dép, ví da đắt tiền khiến ánh mắt cô mơ hồ. Triệu Hi Thành vừa mặc quần áo vừa nói: - Tôi chỉ là muốn thay quần áo ra ngoài thôi

Sau đó nhìn Chu Thiến cười cười, ý tứ rõ ràng: – cô tự đa tình. Chu Thiến hung hăng lườm Triệu Hi Thành, chẳng thích cũng đùa cợt người ta, đúng là đồ biến thái! Anh thay bộ quần áo thoải mái, T-shirt màu đậm, quần cùng màu. Khí chất đàn ông lại thêm hơi thở thanh xuân, rất đẹp.

Anh thay quần áo rồi đi ra ngoài, trước khi ra khỏi cửa, đột nhiên quay người nói với cô: - Vậy cô còn nhớ Kiều Tranh không? Chu Thiến sửng sốt, không hiểu. Kiều Tranh? Tranh cái gì?

Triệu Hi Thành cười lạnh, mắt đen láy lộ vẻ châm chọc, nói: - Không nghĩ tới có ngày cô quên hắn ta. Triệu Hi Thành đi ra ngoài, chỉ nghe tiếng bước chân cộp cộp xuống lầu, bỏ lại Chu Thiến ngây ngẩn đứng đó.

Chu Thiến đi xuống nhà, Dung tẩy đứng trong phòng khách nói với cô: - Phu nhân, cậu chủ nói tối cậu không về ăn cơm Chu Thiến quản gì anh ta có về hay không. Tốt nhất là đừng về. Nhớ lại chuyện đã xảy ra, trong lòng cô vẫn còn sợ hãi.

Chu Thiến cười nói với bà: - Không sao, chúng ta ăn là được rồi. Cơm chiều cần tôi giúp gì không? Dung tẩu sửng sốt, lập tức cười lắc đầu:

- Không cần, trong nhà có đầu bếp. Chu Thiến thầm cắn lưỡi, còn có đầu bếp riêng. Nhàn rỗi vô sự, Chu Thiến nhân cơ hội hỏi dò. Chu Thiến kéo Dung tẩu ngồi xuống sô pha, hỏi:

- Dung tẩu, bác luôn làm quản gia ở đây sao? Dung tẩu nói: - Trước tôi ở nhà lớn, đi theo bà chủ cũng chính là mẹ chồng của cô. Bà thấy hai người mới cưới kiênquyết muốn ở riêng nên lo lắng, sai tôi đến đây giúp đỡ.

Đến giúp đỡ? Nói như vậy, nhất cử nhất động của con dâu không thoát khỏi mắt mẹ chồng rồi Chu Thiến lại hỏi: - Trước đây tôi là người như thế nào? Hi Thành nói sau khi mất trí nhớ tôi thay đổi rất nhiều, tôi rất ngạc nhiên!

Dung tẩu nhìn nhìn Chu Thiến, ánh mắt khôn khéo có chút nghi hoặc: - Nói cũng lạ, sau khi cô tỉnhlại như đổi thành người khác vậy. Trước kia cô suốt ngày nhốt mình trong thư phòng, một năm nói chuyện với tôi cũng chẳng nhiều bằng hôm nay.Với cậu chủ cũng chẳng quan tâm. Ngoài thỉnh thoảng vui vẻ đi dạo vớiVăn thư kí thì những lúc khác đều rầu rĩ không vui. - Văn thư ký? Chu Thiến mặt nhăn nhíu mày, đó là ai?

- Là bạn của cô, cũng là thư kí của cậu chủ. Lúc này, điện thoại vang lên. Dung tẩuđứng dậy nghe điện thoại. Chu Thiến lúc này đột nhiên muốn xem thưphòng, xem xem trong đó có gì hấp dẫn Tống Thiệu Lâm? Lúc rồi khỏi phòng khách, nghe được Dung tẩu khẽ nói chuyện điện thoại:

- Đúng vậy, đã trở về… chắc chắn mất trí nhớ… cậu chủ ra ngoài… Chu Thiến tìm được thư phòng. Thư phòng rất rộng rãi. Một bên tường là cửa thủy tinh, ánh mặt trời chiếu xuống phản xạ ra ánh hào quang chói lọi

Bên kia là một giá sách lớn, mặt trêntoàn sách là sách. Chu Thiến xem, tất cả đều là sách văn học, cái gì màthơ cổ, văn cổ. Chu Thiến bĩu môi, không có hứng thú. Tiểu thuyết còntạm được. Cô ngồi xuống bàn bên giá sách, trên bàn là chiếc máy tính mà đèn bàn, thêm ống đựng bút và chiếc túi màu đen. Chu Thiến mở ra, bên trong có chiếc ví màu xanh lá cây và di động, cùng với một số đồ dùng linh tinh của con gái.

Chu Thiến mở ví, bên trong có tập tiềndày, còn cả mấy thẻ ngân hàng và những giấy tờ tùy thân của Tống ThiệuLâm. Cô nhìn rồi lại đặt xuống. Sau đó, cô mở máy tính, muốn qua đó tìmđược dấu vết của Tống Thiệu Lâm. Dù sao cô cũng tạm thời nương nhờ trong cơ thể Tống Thiệu Lâm, hiểu biết cô ấy một chút cũng không phải làchuyện xấu! Được rồi, cô thừa nhận là cô tò mò, là cô có thói xấu thíchtìm hiểu bí mật của người khác. Cô tìm kiếm khắp trong máy tính nhưng cũng không tìm được cái gì đáng chú ý, ngay cả ảnh của Tống Thiệu Lâm cũng không có.

Không bao lâu, một văn bản khiến cô chúý, Chu Thiến mở ra… nhưng lại khóa mã! Là sinh nhật của Tống Thiệu Lâmsao? Cô xem chứng minh thư của Tống Thiệu Lâm rồi gõ vào… - Trong đó có gì? Tiểu Mạt trợn to mắt nhìn cô. - Làm sao mình biết được? Căn bản không mở được, sai mật mã! Chu Thiến thở dài một hơi.

Lúc này, hai người đang ngồi trong quáncà phê sa hoa. Quán cà phê này, trước kia cho tiền bọn họ cũng tiếc vào. Nhưng giờ không như thế, Chu Thiến sờ sờ ví da, bên trong có một tậptiền dày. Tiền này Chu Thiến tiêu thoải mái, giờ cô thay thế Tống Thiệu Lâm sống, trong lúc đó, mọi phí tổn đương nhiênTống Thiệu Lâm phải chịu. Trong không khí tràn ngập mùi hương ngọt ngào, âm nhạc du dương khiến người ta thư thái vô cùng.

Tiểu Mạt thần bí ghé sát vào Chu Thiến, khẽ hỏi: - Nha đầu, lần này cậu đúng là vận cứt chó gì thế! Cậu có biết thân phận của cơ thể này là gì không? - Là kẻ đã có chồng.

Chu Thiến tức giận, tuy là kẻ có tiền nhưng chẳng còn là khuê nữ thì tốt đẹp gì. - Là người phụ nữ có chồng vôcùng có tiền! Tiểu Mạt rất khoa trương: – Cậu biết không? Nhà chồng cậulà tập đoàn Triệu thị nổi tiếng, tài sản hơn một ngàn triệu. Mà nhà mẹđẻ cậu cũng không bình thường, là Tống thị chuyên bất động sản, nắm giữnhiều bất động sản nhất thành phố này. Giờ cậu chính là kẻ có tiền thậtsự, là phu nhân nhà giàu có Chu Thiến bĩu môi:

- Thế thì sao? Mình chỉ là nươngnhờ thân thể này hưởng thụ một chút cuộc sống của kẻ có tiền. Sớm haymuộn mình cũng trở về thành Chu Thiến! Mình còn phải đi tìm anh TầnTranh Tiểu Mạt lườm cô: - Anh Tần Tranh, anh TầnTranh…Cậu đến đây hai năm đã gặp anh ấy chưa? Hơn nữa từ đầu đến cuốiđều là cậu yêu đơn phương thôi, người ta chỉ coi cậu là em gái. Anh ấygiờ cũng 27 tuổi, có lẽ đã sớm kết hôn!

Tiểu Mạt không cho là đúng nói tiếp: - Cậu tỉnh táo lại đi! Tần Tranhchỉ là giấc mơ của cậu mà thôi, cậu vẫn nên nghĩ làm thế nào để nắm bắtlấy cơ hội này thay đổi cuộc sống của mình đi. Cho dù sau này cậu trởlại làm Chu Thiến cũng không phải vất vả như trước nữa. Đúng rồi! Cậuvới chồng cậu ở chung thế nào? Hai người có… Cô cười với vẻ mặt xấu xa

Chu Thiến lườm cô một cái: - Cậu nghĩ đi đâu thế, sao mìnhcó thể để anh ta chạm vào được. Hơn nữa, mấy hôm nay anh ta đều không về nhà, trở về cũng chỉ thay quần áo, tắm rửa thôi. Mình chắc chắn là anhta có đàn bà bên ngoài. Cậu sớm bỏ ý định lấy chồng giàu có đi! Là vì như thế cho nên Tống Thiệu Lâm mới cả ngày rầu rĩ không vui rồi! Cô uống rượu lái xe có phải cũng vì như thế?

Tiểu Mạt nói: - Đàn ông lăng nhăng không phảivì có tiền hay không, đó là vấn đề nhân phẩm. Là chồng cậu tồi tệ thôi!Cậu đừng nói thế, mình còn định nhờ cậu giới thiệu người có tiền chomình nữa! Nha đầu này, hết thuốc chữa! Thật chẳngchịu bỏ qua cơ hội nào. Chu Thiến cũng không muốn lại bàn về đề tài này, nếu không hết ngày cũng không xong.

Chu Thiến nhìn trần nhà nói: - Mau uống cà phê đi, xong rồi mình đi dạo phố, cậu thích gì mình mua cho cậu. - Thật không?

Mắt Tiểu Mạt sáng bừng, một hơi uống cạn li cà phê, sau đó kéo Chu Thiến nói: - Thế đi nhanh đi, mình thích nhiều thứ lắm! Đúng là một người đắc đạo, gà chó thăng thiên. Chu Thiến dở khóc dở cười với sự so sánh của cô.

Con Dâu Nhà Giàu Thập Tam Xuân.