Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Bạn có phải là người thích đọc truyện? Bạn thường thả hồn qua những mối tình lãng mạn, hay mê mệt trước phong thái siêu phàm thoát tục của các soái ca? Bạn muốn phiêu lưu theo những câu chuyện trinh thám? Hay thích “tìm cảm giác mạnh” qua những bộ truyện kinh dị rợn người?.

Con Dâu Nhà Giàu - Chương 50

Chương 50: Kế hoạch của Văn Phương 3

Phòng trang trí cổ kính, trên trần treomột chiếc đèn kiểu cung đình, sơn đỏ. Trên giá gỗ lim đặt những gói tràtinh mĩ, bên kia là các loại dụng cụ pha trà. Bàn chạm khắc cổ kính.Trong không khí có tiếng nhạc dễ nghe. Nhưng những cái đó Chu Thiến không cólòng nào thưởng thức. Toàn bộ sự chú ý của cô đều tập trung vào ngườiđàn ông thành thục, tao nhã ngồi đó. Văn Phương nhìn hết những phản ứng của cô, mừng thầm, đi tới nói với người đàn ông kia:

- Tiền bối, ngại quá, bắt anh đợi lâu rồi Trong lòng Chu Thiến dâng lên cỗ lửagiận, Văn Phương này lúc trước vẫn nhấn mạnh tình cảm đậm sâu của TốngThiệu Lâm và Kiều Tranh, giờ còn hẹn Kiều Tranh tới là có ý gì? Chẳng lẽ cô ta định giở trò gì? Cô đi tới, trong lòng hạ quyết tâm, bất kể cô ta định làm gì cũng quyết không thể để cô ta lôi Kiều Tranh xuống nước! Kiều Tranh thấy hai người thì đứng dậychào hỏi. Hôm nay anh mặc bộ âu phục đậm màu, vào phòng đã cởi áo vest,giờ anh mặc chiếc áo sơ mi trắng, caravat hoa đậm màu, cổ tay có cúc áobạc lóe sáng, cả người nhìn qua vừa cao nhã lại vừa thoải mái. Anh nhìnChu Thiến có phần hơi kinh dị, dường như không ngờ cô xuất hiện ở đây.

Anh nói: - Không có, anh cũng vừa tớithôi. Văn Phương, lâu như vậy không ngờ em còn nhớ đàn anh khóa trênnày, còn hẹn anh đi uống trà Văn Phương bị phong thái của anh mê hoặc, nhiều năm như vậy Kiều Tranh vẫn đẹp trai như năm nào! Nếu không phảivì Hi Thành, cô ta chẳng hi vọng gì bên cạnh Thiệu Lâm có người con trai xuất sắc như vậy. Năm đó, khi bọn họ hẹn hò, vẻ hạnh phúc của Thiệu Lâm khiến cô ta ghen tỵ đến phát cuồng! Vì sao chuyện tốt đều cho cô ấy?Nhưng vì đoạt lại Hi Thành nên đành vậy. Văn Phương cười:

- Sao em không nhớ được, lúc ấy em hay làm bóng đèn giữa anh và Thiệu Lâm, anh còn mời em ăn không ít đồ ngon. Kiều Tranh nghe xong, vẻ mặt ôn hòa cóchút mất tự nhiên, nhất thời Chu Thiến cũng không biết làm thế nào, mọingười cùng yên lặng. Bên trong yên tĩnh, chỉ còn tiếng nước chảy rócrách. Văn Phương rất hài lòng với điều này. Nó nói lên rằng Kiều Tranhvẫn còn tình cảm với Thiệu Lâm. Kế hoạch đã thành công một nửa, cũngkhông uổng cô tốn bao nhiêu tiền hối lộ thư ký của Kiều Tranh mới cóđược cuộc gặp này. Nhưng không biết cảm giác của Thiệu Lâmthế nào? Người con trai ôn nhuận như nước này có thể khiến cô nhớ lạiđiều gì? Cô ta quay đầu nói với Chu Thiến:

- Thiệu Lâm, đây là đàn anh khóa trên Kiều Tranh, cậu có ấn tượng không? Chu Thiến nhìn đôi mắt đầy âm mưu của cô ta, đột nhiên cười nói: - Thì ra người cậu nhắc đến là Kiều tổng, trước đó chúng ta đã gặp qua rồi, đúng không Kiều tổng?

Cô nhìn Kiều Tranh, anh đang nhìn cô, hai mắt sâu không thấy đáy như có thiên ngôn vạn ngữ. Tim Chu Thiến khẽ run lên, vội quay đầu, âm thầm nhắc nhở bản thân, hôm nay tuyệt đối khôngđược thất thố! Văn Phương ngẩn ra: - Sao? Hai người từng gặp?

- Đúng vậy, bọn mình gặp trêntiệc rượu, sau đó cũng gặp nhau tình cờ một lần. Chẳng qua khi đó mìnhkhông biết lại là cùng trường. Chu Thiến nói đầy thoải mái: - Đều ngồi xuống đi, nếu đã học cùng trường thì cũng có nhiều chuyện để nói.

Ba người ngồi xuống rồi liền có một người mặc sườn xám màu xanh lục tiến vào pha trà cho bọn họ. Văn Phương nhìn hai người nhưng không hềtìm được bất kì dấu vết ái muội gì. Hai người đều đã gặp, chẳng lẽ không xảy ra cái gì? Thiệu Lâm mất trí nhớ nhưng Kiều Tranh đâu có mất trínhớ. Năm đó anh ta yêu Thiệu Lâm như vậy, thậm chí vì cô mà bỏ qua cả cơ hội xuất ngoại. Chẳng lẽ gặp lại cô không tỏ chút gì sao? Tình cảm của bọn họ chẳng nhẽ biến mất theo thời gian?

Người pha trà ngâm trà cho bọn họ, nhất thời chỉ nghe tiếng nước trà róc rách. Văn Phương nhấp một ngụm, lại chuẩn bị diễn: - Chúng ta cũng đã lâu không gặp. Khi còn đi học, thường xuyên ra ngoài ăn vặt, hai người ngồi cùng nhaukhông coi ai ra gì, anh một miếng, em một miếng, không biết bao nhiêungười đố kị mà chết! Còn…

Kiều Tranh nghe vậy, sắc mặt ảm đạm, anhrũ mắt nhìn xuống, tươi cười đầy chua sót. Chu Thiến nhìn mà vừa đaulòng lại vừa tức giận. Văn Phương này còn chưa dừng. Cô bình thản cắtlời: - Văn Phương, đừng nhắc đếnchuyện tôi không nhớ! Hơn nữa, đã qua lâu như vậy, cô nói những cái nàyđể chúng tôi xấu hổ sao? Giờ chúng tôi ai cũng có cuộc sống riêng,chuyện quá khứ đừng nhắc lại nữa Văn Phương cười gượng:

- Đúng vậy, đúng vậy, giờ nói cũng không hợp Trong lòng cô ta vừa vội vừa tức, ThiệuLâm này, rõ ràng cô yêu Kiều Tranh như si như cuồng, sao có thể bìnhtĩnh như vậy. Chẳng lẽ, mất trí nhớ rồi, quên Kiều Tranh nên mới độnglòng với Hi Thành? Nhất định là vậy, Hi Thành nổi bật như vậy, động lòng với anh chẳng quá khó khăn. Nhưng như vậy kế hoạch của cô ta chẳngphải là không thể thành công? Lòng Văn Phương vô cùng phẫn hận, độtnhiên cảm thấy Thiệu Lâm này thật khó nắm bắt, không còn là Tống ThiệuLâm mình có thể tùy ý đùa nghịch.

Không được, cô ta tuyệt đối không dễ dàng buông tay. Nếu Hi Thành đã hạ quyết tâm chia tay cô thì dù có đến dâydưa với anh cũng không được, thậm chí còn khiến anh tức giận. Lửa giậncủa anh cô không thể gánh vác được. Giờ hi vọng duy nhất chỉ là khiếncho Tống Thiệu Lâm không có tư cách làm con dâu nhà họ Triệu thì cô tamới có hi vọng. Nên làm thế nào? Nếu Thiệu Lâm không thể đánh bại thìchỉ có thể nhằm về phía Kiều Tranh. Lúc này, Chu Thiến và Kiều Tranh đang nói chuyện phiếm, tán gẫu về cuộc sống ở nước ngoài của anh. Cô đang cốgằng thể hiện với bọn họ rằng: Cô quả thật không nhớ chuyện trước kia,hơn nữa cũng rất hài lòng với cuộc sống hiện tại. Vất vả lắm cô mới nóiđược những lời tuyệt tình đó với Kiều Tranh, để anh hết hi vọng với Tống Thiệu Lâm, giờ há có thể để Văn Phương lại thổi bùng ngọn lửa tàn đó. Kiều Tranh nói:

- Ở nước ngoài nhiều năm như vậy, thật ra vẫn luôn muốn về, dù sao ở đây có bạn bè, người thân, gốc rễmình ở đây, sinh hoạt ở quê hương vẫn là thoải mái hơn. Văn Phương: - Nhưng nước Mỹ cũng rất tốt! Chế độ phúc lợi cũng tốt, nếu tôi có cơ hội định cư nước ngoài, nhất địnhkhông trở lại nữa! (Đây là ý kiến của Văn Phương, không phải của tácgiả). Tiền bối, anh ở chỗ nào tại Mỹ!

Con Dâu Nhà Giàu Thập Tam Xuân.