Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Bạn có phải là người thích đọc truyện? Bạn thường thả hồn qua những mối tình lãng mạn, hay mê mệt trước phong thái siêu phàm thoát tục của các soái ca? Bạn muốn phiêu lưu theo những câu chuyện trinh thám? Hay thích “tìm cảm giác mạnh” qua những bộ truyện kinh dị rợn người?.

Con Dâu Nhà Giàu - Chương 66

Chương 66: Đến bên anh

Sau hôm Chu Minh Xa đi, Chu Thiến liềnnhận được điện thoại của Kiều Tranh. Cuộc điện thoại này nằm trong dựkiến của cô. Lần trước ở bệnh viện, lúc gần đi, ánh mắt anh như có ngànđiều muốn nói cũng như cô vậy, dường như anh cũng muốn nói với cô điềugì đó. Chu Thiến tuyệt đối không lạ vì sao anhbiết số điện thoại của cô. Người làm ăn như anh, nếu thực sự muốn liênhệ với ai hẳn là chuyện dễ dàng. Địa điểm Kiều Tranh hẹn là trường đại học của của bọn họ. Chu Thiến không dùng lái xe trong nhà. Cô đi đến địađiểm hẹn, vừa xuống xe đã thấy Kiều Tranh đứng trước cửa trường đại học, tựa vào chiếc ô tô màu đen. Hôm nay anh mặc quần áo bình thường, áo cộc xám, quần màu nhạt, giầy cùng màu, tay đúc túi quần, vẻ mặt tao nhã tựa như bạch mã hoảng tử trong mộng của các thiếu nữ. Đi qua anh, không ítnhững cô gái đều quay lại nhìn.

Anh dường như cảm nhận được ánh mắt củaChu Thiến, ngẩng đầu nhìn về phía cô. Khi thấy cô, ánh mắt lộ ra vẻ dịudàng, dường như cơn gió ấm áp thổi qua khiến cô cảm cảm giác yên tĩnh vô cùng Chu Thiến mỉm cười nhìn anh, đi đến bên anh hỏi: - Đợi lâu chưa?

Kiều Tranh cười nói: - Không có, anh cũng vừa đến! Chu Thiến đột nhiên có cảm giác kì quái,sao cô cảm thấy bọn họ nói chuyện như nam nữ hò hẹn vậy? Cảm giác nàykhiến cô có chút chột dạ, có phần như đang làm chuyện xấu sau lưng chồng vậy. Vốn trước khi đi cô còn chút do dự, dù sao bất kể thế nào giờ côlà vợ của Triệu Hi Thành, sau lưng anh ta gặp “tình nhân” cũ, tuy rằngchính đại quang minh nhưng cũng không phải là điều nên làm. Nhưng bảnthân thật sự lo lắng cho Kiều Tranh, quan tâm đến phản ứng của anh sauchuyện lần đó nên mới muốn gặp mặt anh như vậy. Nhưng giờ cảm giác đóđột nhiên ùa tới lại khiến cô có phần mất tự nhiên.

Kiều Tranh thấy được sự mất tự nhiên củacô, ánh mắt buồn bã, giờ cô đã thích ứng với cuộc sống là vợ người ta,ngay cả gặp anh cũng có điều cố kỵ… Lòng Kiều Tranh đau đớn, anh nói với cô: - Đi vào trong xem một chút, về đã lâu anh cũng chưa thăm lại trường Nói xong xoay người chậm rãi đi về phíatrước, Chu Thiến hơi run lên rồi vội đuổi theo, đến khi cách anh vàibước thì bước chậm lại.

Bọn họ đi trên con đường cây xanh trongtrường, cây cối cao lớn xanh um, lá cây rung rinh trong gió, trong không trung có những gợn mây trắng nõn, ánh mặt trời sáng lạn chiếu ra muônvàn sợi tơ vàng. Đám sinh viên đi lại trên đường, những tiếng cười vuivẻ, đơn thuần truyền đến Dọc đường đi, bọn họ đều yên lặng khôngnói gì. Chu Thiến là không biết nên nói gì còn Kiều Tranh thì chỉ nhìnquanh, vẻ mặt phức tạp, như dịu dàng lại như đau đớn, giống như đắm chìm trong mộng ảo vừa ngọt ngào lại vừa đắng cay. Chu Thiến nghĩ nghĩ, bước lên hai bước, sóng vai cùng anh:

- Kiều Tranh, lần trước ở phòng trà, bất kể Văn Phương nói gì, anh cũng đừng để ý, em… - Em nhìn bên kia kìa! Kiều Tranh đột nhiên cắt ngang. Chu Thiến theo tay anh chỉ mà nhìn qua, chỉ thấy là một tán cây lớn, cũng không có gì đặc biệt.

Kiều Tranh không chớp mắt nhìn cô. Thấycô ngoài vẻ khó hiểu cũng chẳng có gì đặc biệt thì cảm thấy đau xót, quả thật cô đã quên mọi thứ…Kiều Tranh cố kìm cơn đau trong lòng, chậm rãimở miệng: - Đây là cây hoa anh đào, đến mùa xuân sẽ nở hoa rất đẹp. Trước kia, trong mắt anh nó cũng chỉ như nhữngloài hoa bình thường, không có gì đặc biệt. Mãi cho đến một ngày… Anh nói đến đây thì hơi dừng lại, nhìncây anh đào kia, trong mắt vô cùng dịu dàng nhưng Chu Thiến biết, anhđang nghĩ về kí ức đẹp của mình, mà không nghi ngờ gì, đoạn thời gianđẹp nhất đó nhất định có Tống Thiệu Lâm. Kiều Tranh tiếp tục nói:

- Mãi cho đến một ngày, anh điqua đây, nhìn thấy một cô gái tóc dài đang nhảy muốn hái một nhánh anhđào ở cao. Những cánh đào rơi xuống như tuyết. Tóc cô ấy bay bay trongmàn mưa hoa rực rỡ cùng gió. Anh bất tri bất giác dừng bước, cũng khôngngờ cô gái đó nhảy xuống vừa khéo ngã vào anh. Anh đỡ lấy cô ấy, cô ấyquay đầu nhìn anh cười, nụ cười ấy còn đẹp hơn hoa anh đào, khiến anhchói mắt, xuyên thẳng vào tim anh… Sau đó, anh quay đầu, lẳng lặng chăm chú nhìn Chu Thiến, đôi mắt thâm thúy đầy chân tình. Anh cầm tay cô khẽ nói: - Thiệu Lâm, đó là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, sao em có thể quên?

Tay anh ấm áp mềm nhẹ, đôi mắt thâm u ủdột, giọng anh chân tình mà u buồn. Trong nháy mắt, Chu Thiến như bị mêhoặc, trong đầu lại đột nhiên xuất hiện một đôi mắt đen thâm thúy, cóánh mặt trời chiếu vàng, lòng cả kinh, vội tỉnh táo lại. Cô nhẹ nhàngrút tay mình về, khẽ nói: - Kiều Tranh, đừng như vậy! Kiều Tranh kích động nắm lấy hai vai Chu Thiến, giọng có chút vội vàng:

- Thiệu Lâm, chúng ta vốn là mộtcặp đẹp đôi, nếu lúc đó giữa chúng ta không xảy ra nhiều chuyện như vậythì giờ chúng ta hẳn là đã rất hạnh phúc. Thiệu Lâm, anh biết giờ emsống cũng không tốt, đến bên anh! Thiệu Lâm, đến bên anh đi! Quá khứ của chúng ta không thể vùi lấp, rất nhanh thôi anh sẽ tìm lại kí ức cho em. Ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá rơi xuốngánh mắt Kiều Tranh chiếu ra ánh sáng quắc. Từ sau khi nghe những lời Văn Phương nói anh vội tìm mẹ chứng thực. Sau đó, lòng anh vẫn luôn bị dàyvò. Nhớ nhung và tình cảm khi xưa bị anh áp chế giờ như núi lửa bùng nổ. Hôm nay anh hẹn cô ra, mục đích cũng không phải để nói những lời này.Anh chỉ là không nhịn được muốn gặp cô, muốn trò chuyện với cô, muốn đểcô nhìn lại những kí ức của bọn họ. Nhưng đi đến dưới tàng cây anh đàonày, chuyện cũ như thủy triều nhấn chìm anh, anh không khống chế đượcbản thân mà nói ra những lời này. Chu Thiến nhìn đôi mắt đầy chờ mong củaanh, nhớ tới tình yêu trắc trở của anh và Tống Thiệu Lâm, trong lòngthực sự khổ sở, đau lòng vì anh. Nhưng có thể thế nào đây? Tống ThiệuLâm không thể quay lại nữa, tình ý này của anh cũng chỉ là thất bại. Dùcô có yêu thương anh thế nào cũng không thể làm thế thân cho Tống ThiệuLâm.

Con Dâu Nhà Giàu Thập Tam Xuân.